LTS.- Kính thưa qúy độc giả,
Lịch sử Hiệp-Chủng-quốc cho chúng ta biết quyền lợi của Hoa-kỳ nằm trong tay một số nhà đại tài-phiệt của nước này. Dù là một quốc gia mệnh danh có Tự do, Dân chủ đứng hàng nhất nh́ thế giới. Vị Tổng thống, người đại diện cho quốc gia này có nhiều quyền lực không riêng ǵ trên đất nước của họ, mà c̣n ảnh hưởng rất nhiều đến sinh hoạt chính trị toàn cầu nữa. Tuy nhiên, vẫn không vượt quá kế hoạch phát tiển kinh tế, sinh hoạt chính trị mà các nhà "dại tài phiệt" nói trên nhắm tới, thảo ra.
Là người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản định cư trên các nước Tự do, chúng ta phải làm trọn bổn phận công-dân mà xứ sở cho chúng ta tạm dung. Việc tham dự bầu cử trong các cuộc đầu phiếu để có một vị dân cử đại diện cho địa phương chúng ta đang ở hay cho cả quốc gia chúng ta thụ hưởng quyền công dân lại là việc quan trọng cần và nên làm tṛn.
Ông Bà chúng ta có câu: "Chọn mặt gửi vàng" để nói lên việc lựa chọn người xứng đáng thay mặt cho chúng ta làm một việc nào đó đă và luôn đúng trong mọi trường hợp với điều kiện phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định.
Chúng tôi trân trọng giới thiệu bài "Lời Mẹ" của tác giả Phạm Đào Nguyên sau đây. Kính mời quư độc giả cùng theo dơi.
Trân trọng,
Hồn Việt
Lời Mẹ
Cả tháng nay Boeing đ́nh công, nên vợ chồng con cái gia đ́nh chúng tôi được cùng chung bửa cơm chiều thật là vui, tuy hơi trể. Chiều nay, ăn xong, ông vừa lau bàn, tôi dọn rửa chén bát, các con đang ngồi coi tivi, th́ tiếng điện thoại reng. Nhà tôi lại bắt phone, tiếng chị Mai bên đầu dây vang vang, ông chào và liền tay chuyển cho tôi. Chị vui vẻ kể tôi nghe câu chuyện tranh cử Tổng thống Mỹ ngay tại pḥng khách nhà chị, xin chuyển đến qúy vị cùng đọc.
Sau bửa cơm chiều, cha con ông nhà tôi ngồi coi tin tức, tôi cũng ghé vào và hỏi chuyện hai cậu con trai tôi. Má mới đến Mỹ, tiếng Anh tiếng Em không rành, vậy chứ đợt bầu tổng thống Mỹ lần này các con khuyên Má nên bầu cho ai là đúng? Má thích bầu cho ai th́ bầu, tùy má thôi. Tự do, ở Mỹ quyền tự do được tôn trọng triệt để. Tên con trai lớn của tôi nói xong, chuẩn bị dọt nhưng bị tôi nh́n hơi kỹ nên cậu ngồi lại. H́nh như tiếng nói của tôi nặng hơn, át cả tiếng trên TV loảng dần, không c̣n được ai chú ư. Tốt, vậy chứ con, thằng út bầu cho ai: Obama hay Mc Cain? Con không biết. Sao lại không biết, hay con không ghi danh? Má bảo con ghi danh hai tháng rồi sao nói không biết? Dạ con ghi rồi từ tháng trước, trên mạng đó má. Ừa tốt, đến tuổi th́ phải đi bầu để nói lên tiếng nói của ḿnh chứ. Đó là bổn phận công dân mà con. Con sinh ra ở xứ cờ hoa này, học từ lớp mẫu giáo lên, đến nay đă vào nghành, như vậy tính ra cũng đă 14 năm đèn sách, vậy th́ con phải giúp má chọn mặt gởi vàng, là bầu cho ai mới đúng? Cô biết nó nói sao không? Nói sao?
Má à, má chọn ai tùy má, má thích ai th́ má bầu, con đâu biết má thích ai? Bầu tổng thống một quốc gia không phải tùy thích, mà chọn cho đúng, ai có thể làm tổng thống của một đại cường quốc như Mỹ mới được chứ? Tổng thống Mỹ là tổng thống của toàn thế giới đấy. Vậy sao tám năm rồi má bầu cho Bush, để bây giờ tan nát kinh tế như vậy? Kinh tế là một chuyện, an ninh là một chuyện khác nữa. Con lo làm giàu, khi họ vào đốt nhà, giết người, con có c̣n giữ được kinh tế, hay an toàn không? Chính quyền Bush cũng có lỗi v́ thiếu quản trị kinh tế, nhưng có ai khá hơn Bush đâu, để má bầu lúc bấy giờ, hơn nữa khi đất nước chiến tranh ngay trên lănh thổ Mỹ th́ sự suy thoái là việc phải xảy ra mà thôi. Chỉ có một vụ 911, nước Mỹ thiệt hại hơn cả ngàn tỉ đô la, là ngàn tỉ bạc đó, v́ cả ba bốn năm trời từ kinh tế, xă hội Mỹ đều ngưng trệ. Máy bay không ai đi, không ai dám ra ngoài, hảng xưởng thải nhân công, các shows thể thao thể dục, ca hát không ai dám đến, ông Bush con dắt ông bà Bush ǵa đi máy bay để quảng cáo….
Hơn nữa, kinh tế lên xuống theo chu kỳ, như toán học con học đó, hàm số biến thiên lên đến cực đại, th́ phải trở về cực tiểu…rồi trở lên vậy thôi. Má coi chuyện kinh tế không có ǵ quan trọng, khi ai lên cầm cân nẫy mực tức đắc cử tổng thống, th́ phải xoay chuyển kinh tế mà thôi. Cùng tất biến, biến tất thông. Biết đâu nhờ thời kỳ kinh tế suy thoái này, các chính trị gia cùng với các kinh tế gia của Mỹ sẽ t́m được một chính sách kinh tế mới tốt đẹp hơn. Cậu lớn nhà tôi vẫn im lặng ngồi nh́n tôi lắng nghe, tôi biết cậu này dể tự ái, nên tôi chỉ nói với cậu út mà thôi. Một mũi tên bắn hai con nhạn, cô thấy không? Kể tiếp đi, người ta đang nghe ngon lành đây mà.
Thôi bây giờ má con ḿnh bàn chuyện bầu cử Tổng thống Mỹ: Có ba vấn đề chính mà hai bên Dân chủ và Công hoà đưa ra để làm tiêu chuẩn bàn cải, tranh luận trong chức vụ Tổng thống là Kinh tế, An ninh (chiến tranh) và Y tế.
Kinh tế th́ con nói đi, có phải ba ông ứng cử viên McCain, Biden, Obama đều là nghị sĩ, cả ba đă không làm ǵ khả dỉ để có thể tiên liệu được nền kinh tế Mỹ từ những thập niên trước, và ngay cả hiện nay các ông đang tại chức, vẫn không ngăn ngừa được nạn khủng hoảng, suy thoái. Nền kinh tế cuả một quốc gia phải được hoạch định trước từ 5 đến 10 năm cho mỗi một định kỳ. Dự chi dự thu ngân sách, kế hoạch công nhân, xuất cảng nhập cảng, quốc hội, thượng viện hạ viện là phải theo dơi diễn biến, để biết trước chứ. Ngay cả các công ty cũng có kế hoạch năm năm hay mười năm, huống hồ ǵ một quốc gia. Không ai để nước đến trôn mới nhảy, rồi đổ lỗi cho người này người khác. Lỗi không phải chỉ có bầu đoàn của Bush, mà cả tập đoàn Lập Pháp nữa. Đảng Dân chủ nắm Trưởng ban tài chánh hơn hai năm rồi, mà không t́m ra những nghi ngờ về việc sai trái tài chánh trong các đại công ty, để đệ tŕnh Quốc hội ngăn ngừa cú khủng hoảng kinh tế đợt này, đó là một thiếu sót. Nếu chỉ ra được sự sai trái th́ không những đảng Dân chủ thành công trong việc vực nền kinh tế lên, mà hạ được đảng Cộng hoà đang nắm hành pháp.
Chế độ và chính sách của chính quyền Mỹ vừa theo đuổi Cộng hoà, lại vừa theo đuổi Dân chủ, (Republican vừa Democrate) nên cấn cớ đủ thứ, như ta vác chiếc thang đi trong nhà, mắc đầu này đầu nọ. Đó là lư do họ đă không làm việc hết ḿnh, nói rơ ra là không ai có thể thực hiện lư tưởng cải cách được. Nếu ứng cử viên nào trúng cử mà lên làm hết ḿnh, cải cách, cải tiến, cải thiện th́ các thương gia, công ty, tài phiệt cho tiền vận đồng kỳ bầu cử lần này, sẽ không ủng hộ cho tiền cho kỳ bầu cử tới. Cho nên hầu hết các ứng cử viên quyên càng nhiều tiền, th́ ứng cử viên này phải lệ thuộc vào sự yêu cầu của các thương gia, công ty, tài phiệt càng nhiều. Các nghị viên ở lập pháp hoặc thành viên ở hành pháp đă lờ đi một số quyền lợi cho các thương gia đă ủng hộ tiền bạc cho họ. Dù dân chủ hay cộng hoà từ bao nhiêu năm qua, nghị viên chỉ làm việc chiếu lệ, theo ư má là ngồi chơi xơi nước cho hết nhiệm kỳ mà thôi. Không nghị viên nào làm thẳng tay để cải cách, v́ có hại cho bọn tài phiệt cả.
Vấn đề an ninh quốc gia: Chiến tranh, không phải tổng thống Mỹ tự động xách quân ra ngoài đánh đấm đâu, mà tuyên chiến là quyền của lập pháp, Quốc hội. Quốc hội có cả quyền cách chức tổng thống kia mà, do đó trách nhiệm và bổn phận của lập pháp quan trọng nhất. Thành công hay thất bại là do đầu năo Quốc hội mà ra. Từ bao nhiêu năm nay, ba ông ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống đều là thành viên lập pháp mà họ đă làm được ǵ, hay ôm một mớ kinh nghiệm để nói loè nhân dân Mỹ mà thôi. Quốc hội gồm có 24 ỦY BAN (committees) chính, chia quyền làm việc như sau:
1-Ủy ban Canh nông
2-Ủy ban Tư hửu, chiếm hửu
3-Ủy ban Quân đội
4-Ủy ban Ngân sách
5-Ủy ban Giáo dục và Công nhân
6-Ủy ban Năng lượng và Thương mại
7- Ủy ban Tài chánh
8-Ủy ban Đối ngoại
9-Ủy ban Anh ninh lănh thổ
10-Ủy ban Quốc hội quản trị
11- Ủy ban Toà án
12-Ủy ban Tài nguyên thiên nhiên
13-Ủy viên Chính phủ về tái phối trí
14-Ủy viên Luật
15-Ủy viên Khoa học kỹ thuật
16-Ủy viên về các tiểu thương
17-Ủy ban Hướng dẫn và tiêu chuẩn
18-Ủy ban Giao thông và cơ sở hạ tầng
19-Ủy ban Cựu chiến binh
20-Ủy ban Viết về thuế khoá
21-Ủy ban Nhân công
22-Ủy ban Dự trù mức thuế lợi tức
23-Ủy ban T́nh báo
24-Ủy ban Năng lượng độc lập và Môi trường thế giới
Quốc hội được chia thành từng Ủy ban chuyên ngành chuyên lo từng phần việc, chứ không phải ông Tổng thống đi lo việc kinh tế, chính trị hay an ninh, mà các Ủy ban này phải lo phân tích, kết hợp các tin tức hoặc đúc kết kết quả từ các Ủy ban khác, để làm luật ngăn ngừa, đốc thúc, cải tổ, phát triển cũng như chế tài và cả h́nh phạt với những ai vi phạm. Cho nên má kết luận về kinh tế, ba ông này tệ như nhau, bên Cộng hoà hay Dân chủ cũng vậy? Tại sao ba ông không phát giác ra những suy sụp từ thượng tầng các cơ sở thương mại to lớn này, từ mấy năm nay. Hằng năm các cơ quan thương mại lớn này đều đệ nộp chính quyền các bảng đúc kết tài chánh, và cơ quan chính quyền có nhiệm vụ kiểm soát tài chính của họ kia mà. C̣n vấn đề an ninh quốc gia sẽ tùy thuộc theo đường lối lănh đạo của vị tổng thống sau này, má sẽ nói tiếp phần sau.
Kế đến là Y TẾ:
Y tế th́ một bên là muốn quốc doanh hoá, một bên là cấp credits để công dân Mỹ có thể mua bảo hiểm y tế từ các công ty bảo hiểm tư nhân. Có đi làm có đóng thuế, có quyền lợi lấy credits y tế, con thấy không. Công bằng cho mọi người. Quốc doanh, có người nói rằng tốt v́ toàn thể dân nghèo của Mỹ đều có y tế, nhưng sẽ bị lạm dụng, v́ nội cái vụ Medical đă bị các vị khoa bảng y tế cũng như cơ sở thương mại cung cấp dịch vụ y tế, và ngay cả một số người thọ hưởng chương tŕnh y tế đă cùng nhau lường gạt của chính phủ hàng chục tỉ đô la mỗi năm rồi. Cho nên trên thực tế vấn đề sức khoẻ mua của công ty bảo hiểm y tế tư nhân, họ tính lợi hơn và có cơ hội cho con buôn làm ra tiền, rồi đóng thuế trở lại. Như cái vụ Basic Health của tiểu bang ḿnh, th́ có biết bao nhiêu người lạm dụng cái quyền lợi này? C̣n có cả du khách từ VN đến thăm thân nhân cũng dùng Basic Health, tiền thuế của dân Mỹ mà chửa bịnh. Cho nên cái vụ Y tế quốc doanh không thể thực hiện được nếu thiếu kiểm soát, và dân chúng Mỹ thiếu tinh thần tự trọng. Nước Mỹ càng tin tưởng vào ḷng tự ái, tự trọng của dân chúng càng nhiều, th́ sự tin tưởng ấy đi đến chỗ lạm dụng và gây ra thất soát trầm trọng mà thôi.
Thêm vào nữa vấn đề giảm thuế, và tăng thuế: Nếu giảm thuế, th́ gia đ́nh cả hai vợ chồng đi làm dưới 100 ngàn đâu có đóng thuế bao nhiêu, c̣n có con cái đi học, tuy mỗi đứa có đi làm năm ba ngàn một năm, chỉ đóng khoảng chừng vài trăm đô hàng năm. Nếu như không đóng thuế, th́ tiền đâu để cung cấp các dịch vụ khác cho chúng ta, như trường học, đứa nào cũng học 12 năm thêm hai năm Running Start miễn phí, và c̣n rất nhiều dịch vụ khác nữa. Những thương gia, và thành phần trung lưu thật sự đóng rất nhiều, c̣n chúng ta chỉ gián tiếp đóng thuế mà thôi. Nước Mỹ là thiên đường của tuổi trẻ các con đấy, c̣n nhỏ th́ quá sung túc, đi học có xe đưa xe rước tận nhà, xong trung học nếu tiếp tục mà thiếu tiền, chính phủ và tư thương cho vay, không tiền lăi trong thời gian đi học đại học, c̣n nữa có thể t́m việc làm thêm tại trường, rồi th́ tiền học bổng (Pell grant) khỏi trả lại, có biết bao nhiêu là ân huệ của chính phủ cho chúng ta. Má đă đưa ra một số dữ kiện như vậy, bây giờ thử nghĩ chúng ta nên bầu cho ai vào chức vị tổng thống kỳ này? Mc. Cain hay Obama?
Trước hết chúng ta thử phân tích về nhân vật McCain: Ông là một thanh niên Mỹ đang sống sung sướng đầy đủ tiện nghi tại nước Mỹ, có nhà cao cửa rộng, nệm ấm chăn êm, tại sao phải đi lính để đến các nước khác nghèo đói như Việt nam để làm nghĩa vụ, chịu cực khổ và nguy hiểm để dành tự do cho người khác? Má cho đó là một nghĩa cữ anh hùng. Chính ông ta là một anh hùng trong ḷng người Việt, và bây giờ ông là một người yêu nước Mỹ. Nước Mỹ giàu, dân chúng Mỹ có đời sống cao, tại sao lại có gần 60 ngàn người lính Mỹ chết v́ hai chữ Tự Do cho miền Nam Việt nam trước 1975. Ông McCain là một trong số người sống sót trở về từ ngục tù cộng sản, nhưng máu ông đă thấm vào ḷng đất Việt và hoà chung với một triệu quân dân miền Nam Việt nam để dành tự do.
Sau ngày trở về Mỹ, ông đă nỗi giận v́ chính sách cuả Mỹ bỏ Việt nam và thua trận, ông lại vào trường Đại học Chiến tranh của Hải quân, nghiên cứu về chiến tranh, và sau đó ông tham gia chính trị. Việc đồng ư hợp tác với Việt nam không đáng trách, không phải bất nhất, mà là đa dạng, nhiều chiều có lúc ta nh́n vậy mà nó không phải vậy đâu con ạ. Ông bà ta có nói, không vào hang cọp th́ làm sao bắt cọp. Nếu không làm sao Nga sụp đổ được. Với kinh nghiệm chiến đấu xương máu và trường học, ông McCain sẽ là một vị tổng tư lệnh quân đội Mỹ hợp thời nhất trong t́nh trạng chiến tranh này. Ông sẽ là một tổng tư lệnh đúng nghĩa của quân đội Mỹ trong tương lai, và ông sẽ là một chiến lược gia khả dỉ có thực lực, có kinh nghiệm để hoàn tất cuộc chiến hiện tại của Mỹ. Quan trọng hơn hết là ông có ḷng can đảm, dám chết để dành công lư, tự do cho những người mà ông chưa từng quen biết, và đó cũng là sứ mạng của những người lính Mỹ.
Người lính Mỹ, và ông Mc Cain nói riêng, họ là những anh hùng thật sự, không phải những nghệ nhân nghệ sĩ sống bằng ánh đèn sân khấu, hay các thể thao gia là anh hùng đâu. Chính một số những nghệ nhân và các thể thao gia đă an hưởng thái b́nh trên xứ này, đă không biết rằng họ đă thọ ơn những người lính, và họ đă sống an b́nh trên sự hy sinh của những người lính ngoài tuyến đầu giới tuyến. Người lính Mỹ đă và đang đối đầu với gian nan nguy hiểm từng giờ v́ lư tưởng, v́ bảo vệ an nguy cho đất nước Mỹ, và v́ Tự do cho dân chúng Mỹ. C̣n một số nghệ nhân nghệ sĩ khác cứ hô hào phản chiến, như vụ 911, th́ liệu nghệ sĩ nghệ nhân có làm việc ǵ giúp ích cho quốc gia, cho tổ quốc này chưa? Chưa? Một số vài người c̣n ca ngợi kẻ thù bằng lời ca tiếng nhạc để kích động sự ṭ ṃ và thoả mản thị hiếu của một số người khác, để được nỗi tiếng, mà bỏ quên ḷng yêu nước. Ḷng yêu nước là một yếu tố quan trọng của con người đối với dân tộc, đối với đất nước nơi mà ḿnh sinh ra hay cưu mang ḿnh. Nói chung, một số nghệ sĩ, nghệ nhân chỉ muốn được nỗi tiếng, và làm giàu bằng bất cứ h́nh thức nào, mà quên đi sự bằng an này là do xương máu cuả người lính đă hy sinh ngoài trận địa.
Má không dám lạm bàn thêm về vị trí vai tṛ của họ, cùng với khả năng cũng như sự hiểu biết của họ đối với quốc gia, tổ quốc, nhưng điều má thấy thật rơ ràng là họ luôn luôn phản chiến, chưa có một bài ca nào mà họ hát dành để cảm ơn người lính cả. Hoạ hoằn lắm mới có vài người, nhưng số này lại không nỗi tiếng để hốt bạc như những người phản chiến khác. Thử nghĩ, nếu có vài biến cố như 911 trên đất Mỹ, liệu những người phản chiến sẽ ra sao? Hơn nữa, ông Mc Cain là người yêu nước, khả tín, trung thực, ông không biết nói láo rút quân để dành phần thắng lợi trong kỳ bầu cử này, v́ ông không nói láo được. Đó là cái hay, cái ngay thật của ông ta.
Vấn đề chiến tranh Iraq và Afganistan: V́ Mỹ phải tiêu diệt kẻ thù đánh trên đầu Mỹ, giết hại dân chúng Mỹ ngay tại thủ đô New York , mà trùm là Osama bin Laden chủ mưu, hiện cư trú tại Afganistan. Đánh Afganistan là một sự thật, Mỹ không che dấu cuộc chiến này dưới bất cứ chiêu bài nào. C̣n Iraq th́ má nói sao? Iraq đâu có Weapon of mass distructions ǵ đâu? (Vũ khí giêt hàng loạt). Tại ông Bush muốn chiến tranh để che lấp sự suy thoái kinh tế. -Má không tin như vậy, và má sẽ lập luận để trả lời các con từng mục một. Sau vụ 911, kinh tế Mỹ thật sự đă suy thoái theo chu kỳ, và nay lại thêm chiến tranh th́ kinh tế càng sa sút hơn, nhưng các nghị sĩ tại chính trường và các kinh tế gia của Mỹ đă không đóng góp hết ḿnh cho đất nước, chia sẻ với các chính khách chính quyền, để đưa đất nước ra khỏi cơn sụp đổ kinh tế. C̣n vụ đánh Iraq , v́ nhiều lư do mà má suy đoán có thể rất chính xác. Đây chỉ là một giả thuyết, nhưng có lư do chính đáng mà chúng ta có thể kiểm chứng được. Đó là v́ bị khủng bố đánh ngay vào đầu, một cái cớ chính xác nhất, để Mỹ nhân cơ hội tiến quân chiếm Iraq cũng v́ hai hay nhiều lư do sau đây:
I- Mỹ chia nhỏ chiến trường, chiến lược gia của Mỹ phải mở chiến tranh, và mở chiến trường ngoài đất Mỹ, để bảo vệ lănh thổ và dân chúng Mỹ. Cùng lúc Mỹ chia, phân tán và dụ quân khủng bố dồn để dể đánh, và cũng để giết Sadam cứu dân Iraq. Mặc khác, Mỹ cần rảnh tay để củng cố an ninh trong nước, v́ từ xưa tới nay chưa có ai dám đánh Mỹ mà đề pḥng, do đó Mỹ tung quân sang Iraq để bảo đảm an ninh nội địa. Một công đến ba bốn chuyện, thế mà ông Bush mới đây đứng trước bàn dân thiên hạ Mỹ nhận hết lỗi lầm. Ông cũng đáng thương đấy, không đổ lỗi cho ai hết, mà nhận lỗi về ḿnh. Đáng thay một Tổng thống đă làm kinh thiên động điạ, nhưng lại là một người biết khiêm nhường. Do đó má c̣n có thêm lư do nữa sau đây:
II- Kèm chế sự bành trướng của Trung quốc, v́ Trung quốc ngày nay là một quốc gia kỹ nghệ, cần nhiên liệu, nên Mỹ muốn có mặt tại Trung đông, chặn nguồn dầu, nguồn nhiên liệu để giảm bớt sức mạnh kinh tế Trung quốc. Hành động đánh Iraq là một việc không sai. Ngoài ra Trung quốc đă giữ đường biển Thái b́nh dương ở Hoàng sa Trường sa, nếu có ǵ trục trặc là Trung quốc cấm lui tới là toàn bộ tàu bè, gây khó khăn cho thế, nên Mỹ vào Trung đông. Vào quân đội rồi th́ người lính không c̣n sợ chết, v́ con người sinh ra ai lại không chết, nhưng chết v́ dành Tự do cho kẻ khác là một hành động anh hùng, và đó là việc làm của quân đội Mỹ. Quân đội và chính quyền Hoa kỳ là ân nhân hàng mấy trăm triệu dân Nga, hàng ngàn triệu công dân Đông Âu…và c̣n nữa. Sự nghiệp toàn cầu hoá do Bush đưa ra chưa hoàn thành, chưa có kết quả, nhưng đó là một hạt nhân tốt, và một lư tưởng cao đẹp đang tiến dần đến việc loại trừ bọn ác nhân cộng sản.
III- Xoay chuyển càn khôn, Mỹ cho dân chúng Trung đông biết đến một nền văn minh mới trên thế giới; đó là nền văn minh tự do của Mỹ. Thêm vào đó thế đứng của Mỹ sẽ vững mạnh hơn, nếu Mỹ tồn tại ở Trung đông, kèm chế sự nỗi loạn của các chính quyền cực đoan. Sự có mặt của Mỹ ở Trung đông có lợi cho nước Mỹ và công dân Mỹ sau này. Sự tranh dành thế lực trên thế giới là việc quan trọng của các quốc gia giàu có hiện nay mà điển h́nh là Trung cộng, Hoa kỳ và Liên xô. Mỹ không muốn Trung cộng hay Liên xô lọt vào Trung đông, nên trong lúc thuận tiện này là cơ hội Mỹ đánh Iraq .
T́m hiểu về nhân vật Obama: Ông ta là một học sinh có chí, khá về mọi mặt, thông minh, ăn nói lưu loát, nhưng hoàn cảnh tuổi trẻ của ông sống nhờ vào t́nh thương của kẻ khác, có lần ông nỗi loạn, và có nhiều nguồn tin cho biết rằng khi ông c̣n học đại học, ông đă qua Indonesia, Pakistan, Iran, về Yemen, và đổi tên từ Barry Obama, thành Barrack Hussein Obama. Bạn bè ông gồm có Frank Marshall Davis, Paul Robeson, William Ayers, Jeremiah Wright là những người qúa khích. Có phải ông là một trong số các nghị sĩ đi đêm với hai công ty cho vay tiền, Fannie Mae và Freddie Mac để ông có một căn nhà trị giá đến hơn cả triệu đô la? Ông bà Clinton làm thống đốc, rồi 2 nhiệm kỳ tổng thống mà không đủ tiền down mua nhà? Ông Obama là một hiện tượng lạ của Mỹ, v́ từ một người vô danh, tay trắng bước vào nhà trắng một cách thênh thang trong khi không có một kinh nghiệm là m việc nào cả, và tại sao có hàng trăm triệu đô la tiếp ứng cho ông vào việc tranh cử?
Mỗi khi ông nói chuyện th́ y như một nhà lănh đạo tôn giáo có nhiều bùa phép để hứa hẹn một cách huyền hoặc, bừa bải hơn cả là lời hứa hẹn của một chính trị gia? Có người nói ông Obama theo đuổi chủ thuyết cộng sản mà thầy ông là Frank Marshall Davis truyền lại, và bạn ông là Paul Robeson cũng là những đảng viên cộng sản (Communist Party of the United States ). Ông vận động tranh cử giống như ông Hồ chí Minh của Việt nam ta ngày xưa, qúa lư tưởng v́ công bằng xă hội, thay đổi, thay đổi, và cải tổ, để mọi người hạnh phúc. Thế hệ cha ông của má đă lầm tin Hồ chí Minh, như các con tin ông Obama bây giờ, một con cáo trong bộ lông cừu. Ông Hồ chí Minh nói th́ rắn ở trong hang cũng ḅ ra, v́ ông nói láo rất tài t́nh không khác ǵ ông Obama bây giờ, đă sách động và hấp dẫn người nghe, có nhiều người giao cả tài sản cho ông Hồ chí Minh lo việc cứu nước, nhưng rồi khi thành công, ông giết người cướp của gây đau khổ lầm than cho cả dân tộc Việt nam 60 năm qua. Người Mỹ chưa có kinh nghiệm xương máu với cộng sản, họ không biết, c̣n ba má là nạn nhân của cộng sản, là những thuyền nhân vượt biên v́ tự do, t́m sự sống trong cái chết, nên ba má muốn các con không v́ bất cứ lư do ǵ mà bỏ phiếu cho ông Obama. Thà là lá phiếu của các con vô hiệu từ hôm nay, c̣n hơn để các con sai lầm một cách tai hại. Tóm lại ông Obama chưa đủ khả năng để làm tổng tư lệnh quân đội Mỹ, hay lèo lái con thuyền nước Mỹ trong lúc này được.
Ngoài ra, ông đă nhận tiền lobby quá nhiều, và sẽ lệ thuộc vào các thương gia nhiều hơn trong tương lai. Như chú Út nói là ông đă học theo một số kế hoạch, đường lối tranh cử của các vị tổng thống tiền nhiệm như Kenedy, Rosevelt…Lincon, nhưng nếu ông thực hiện được th́ sẽ là một tổng thống tốt. Thực hiện được là một điều khó, v́ bối cảnh lịch sử, và nói rơ ra ngày xưa không có những vụ lobby to lớn như ngày nay. Ăn xôi chùa sẽ ngặn họng, làm sao ông ta dám cải cách, dám gạt quyền lợi của tài phiệt ra ngoài. Ông có dám làm mạnh để phản bội những thương gia không, hay phải làm theo yêu sách của họ. Do vậy dù cái tài học thuộc ḷng, và cái tài ăn nói lưu loát lươn lẹo hay lưu manh của Obama cũng không thể biến ông trở thành một vị tổng thống da đen đầu tiên tốt, và cải cách đất nước được. Nếu má mà là một nghị viên lập pháp, lập tức má sẽ tranh đấu tẩy chay cái vụ lobby, và mỗi một ứng cử viên chỉ được dùng một số tiền chính phủ cấp bằng nhau, để công bằng trong việc vận động và công bằng cho toàn dân Mỹ.
Nếu Obama thắng cử, việc ǵ sẽ xảy ra từ cho nước Mỹ và thế giới? Trong nước, ông lập tức rút quân tại Iraq . Nếu không, biểu t́nh phản chiến sẽ nỗi lên như cồn, t́nh trạng trong nước hổn loạn, v́ các bà các ông nghệ sĩ đă ủng hộ sẽ yêu cầu ông thực hiện rút quân ngay.. Ở Holywood, trung tâm phản chiến, mà một số đông hổ trợ ông Obama về việc rút quân. Nếu ông rút quân, Iraq th́ kết quả ra sao? Một Việt nam thứ hai, cánh đồng chết và hàng triệu dân Iraq bị trả thù, bị giết chết một cách dă man. Mỹ đại bại, quân đội Mỹ sẽ ôm hận như chiến tranh Việt nam. Thứ hai, quân khủng bố sẽ bỏ ngỏ Iraq, và dồn quân sang Afganistan đánh mạnh tại chiến trường này. Lính Mỹ sẽ không có cơ hội đương đầu với toàn khối Jihad khủng bố khắp nơi trên toàn thế giới. Tại Iraq , quân khủng bố sẽ bỏ trống, chỉ để một số du kích khủng bố chính quyền Iraq , và chắc chắn chính quyền Iraq sẽ sụp đổ. Quân khủng bố có cơ hội rảnh tay lo việc trả thù, có thể sẽ tấn công ngay trên đất Mỹ. Iraq là tiền đồn để nước Mỹ b́nh an, tuy có thiệt hại một số nhân mạng nhưng mang lại tự do cho dân Iraq, và b́nh an cho người Mỹ. Người lính Mỹ, khi gia nhập quân đội là họ biết sứ mạng của họ, không ai ép bắt họ đi lính cả, tất cả là t́nh nguyện quân. Tại sao chúng ta không án binh bất động ở Iraq, xử dụng không lực, và pháo binh để giữ cho lính Mỹ ít chết, để cho lính Iraq đi b́nh định, và ổn định chính quyền, cầm chân kẻ thù, không c̣n hung hăng sát hại nơi khác. Nếu không, nước Mỹ sẽ rơi vào t́nh trạng thất trận như một Việt nam thứ hai.
Tóm lại, chúng ta là người Mỹ gốc Việt, thuộc nhóm thiểu số ít nhất, non trẻ nhất trên nước Mỹ, ở rải rác trên khắp năm mươi tiểu bang, tổng số khoảng ba triệu người, mà số đủ tuổi ghi danh đi bầu khoảng chừng hơn một triệu. Con số cử tri này của người Mỹ gốc Việt không thể thay đổi và quyết định được sự đắt cử của ai vào chức tổng thống Mỹ được. Chúng ta bầu cho ai chỉ là để nói lên tiếng nói, và là bổn phận của một công dân mà thôi. Con số hơn một triệu phiếu bầu không thể thay đổi kết quả của cuộc bầu cử, nhưng cũng góp tiếng nói.
Điều má muốn nói với các con hôm nay, lá phiếu cuả chúng ta không thể thay đổi kết quả bầu cử của nước Mỹ, th́ chúng ta hảy dùng lá phiếu vào việc trả ơn một người đă từng cùng cha mẹ các con cộng khổ. Máu ông ta đă đổ trên đất Việt v́ hai chữ tự do cho người Việt, các con có thấy ba mẹ tuy sống ở Mỹ nhưng vẫn lo lắng, và hoài mong quê mẹ Việt Nam ở bên kia bờ đại dương, người Việt có được Tự do Dân chủ và Nhân quyền không? Dù các con theo đảng Dân chủ hay Cộng hoà, th́ trong lúc này các con nên nghe lời má một lần, v́ dù ǵ th́ các con cũng là máu huyết của má. Má sinh ra con, vậy con nên nghe má và phải nghe má, là bầu cho Mc Cain một phiếu. Đây là lá phiếu ân t́nh. Một nghĩa cử của một kẻ thọ ân, dù gián tiếp. Má nói với các con rằng, dù các con không phải thành phần HO, là số người trực tiếp chịu ơn ông Mc Cain, v́ ông đă đứng phiá sau hậu trường, ông đă dùng tất cả khả năng, kinh nghiệm tù đày vận động, thuyết phục các bạn đồng sự ông, giúp đở các hội đoàn và cá nhân Việt nam, đứng ra đ̣i hỏi cho các tù nhân chính trị của Việt nam.
Tóm lại về t́nh về lư, Mc Cain sẽ là một vị tổng thống mà chúng ta đáng bầu và nên bầu. Thêm nữa má sẽ nói về sự can đảm, và lư tưởng, cùng với bầu nhiệt huyết của bà Palin trong công cuộc tái phối trí, hay chỉnh trang lại cơ cấu cũng như hệ thống hành pháp của nước Mỹ ngày càng tốt đẹp hơn. Sẽ không c̣n những người ngồi làm v́, chiếu lệ trong hệ thống lập pháp hay hành pháp từ năm này sang năm khác, mà không hành động tích cực để cải thiện, cải tiến guồng máy cho đất nước này. Với tính kiên cường của người phụ nữ trong bà Palin, với tư tưởng tự do phóng khoáng, và với tinh thần trách nhiệm, má hy vọng bà ta dám nói dám làm, sẽ cùng ông Mc Cain cải tổ guồng máy hành chánh tại nhà trắng, như bà đă dám chỉ trích ngay các đồng sự lăo thành của bà trong đảng Cộng hoà, nhiều kinh nghiệm tại ủy ban năng lượng tại Alaska vừa qua. Bà thẳng thắn, trực diện vấn đề mà không uốn lưởi nịnh bợ để được ḷng người khác.
Thêm vào đó Joe Biden, ông phó của Obama, năm 1975 ông đă từng gạt người Việt không cho vào nước Mỹ, v́ ông nghĩ rằng người Việt không đủ thông minh sẽ làm cản trở bước tiến văn minh của nước Mỹ. V́ những nỗi niềm tâm sự này, má mong các con phải học giỏi, phải cố gắng chuyên cần, và chăm chỉ để trở thành công dân hữu dụng, phục vụ cho quốc gia và xă hội sau này, và nhớ bầu cho ông Mc Cain, một ân nhân của đồng bào Việt nam chúng ta, không những khi ông làm lính bị thương tù đày ở Việt nam, mà ngay cả lúc ông trở về sống b́nh yên trên đất Mỹ.
Tôi im lặng nghe chị Mai thuyết tŕnh đề tài bầu cử, và tôi hứa sẽ bầu cho Mc Cain như sự vận động ngầm của chị. Hoan hô tinh thần và ư kiến cùng lập luận của chị Mai. -Thế cô có biết chúng nó nói với tôi ra sao không? -Con sẽ bầu cho Mc Cain để má vui. Tôi rất vui cô ạ. À, cô vận động ông Lang dùm nhé…..Vâng, chúc chị một đêm ngủ ngon. Tôi sẽ kêu gọi, và xin tất cả người Mỹ gốc Việt dù Dân chủ hay Cộng hoà hảy dồn phiếu cho đơn vị Mc Cain Palin, v́ họ đáng được chúng ta bầu vào chức vụ Tổng thống nước Mỹ năm 2008.
Phạm Đào Nguyên