Âm Mưu Của Kẻ Bịt Tai Trộm Chuông


 

 

 


Sáng nay mở hộp thư riêng, tôi chẳng thấy có “sự cố” nào như Tôn Nữ Hàng Hai (Tôn Nữ Hoàng Hoa) diễn tả ở phần được xem như là “lung khởi” trong bài Thế Gian Hiện Hữu của Tôn Nữ Hoàng Hoa. Tuy nhiên, đọc xuống paragraph thứ 2 th́ tôi đă “gặp phải sự cố”. “Sự cố” đó không phải từ computer, mà do chính những ḍng chữ sau đây, xin trích nguyên văn:


“Chiều nay,  t́nh cờ đọc bài thơ Một Chút Suy Niệm của tác giả Duyên Lăng, không hiểu tại sao tôi lại không mang một nỗi buồn, và nhất là nỗi buồn đi vào đêm thường mang cái ướt sủng bên những bờ cỏ mấp mô để tâm hồn mở ra cho cô đơn lặng lẽ đi vào. Thế nhưng, tôi lại nghĩ về Lăo Tử.”

(hết trích).


Đọc xong, tôi dụi mắt, xem ḿnh có bị hoa mắt, hay v́ khả năng tiếng Việt chưa đạt đến mức thượng thừa nên không hiểu ư của tác giả chăng? Đọc tới, đọc lui vài lần, tôi vụt nhớ đến nữ sỹ Hồ Xuân Hương, tôi vội chắp tay nhắm mắt mà khấn với bà rằng: “thưa bà Hồ Xuân Hương, không biết lúc sinh thời bà có chọn được một đệ tử nào ưng ư chăng? Nhưng ngày nay, ở thế kỷ 21, sau khi đọc đoạn văn trên của Tôn Nữ Hoàng Hoa, tôi khám phá ra bà thực sự đă có chân truyền. Khi xưa, thơ của bà vừa mang nghĩa tục, vừa trộn nghĩa thanh, thanh thanh tục tục, tục tục thanh thanh, ai hiểu sao cũng được, th́ nay văn của Tôn Nữ Hàng Hai cũng vừa mang nghĩa chống cộng lại vừa mang nghĩa … pḥng the”. Câu văn của Tôn Nữ Hàng Hai đă được trích ở trên, sau đây xin viết lại 2 bài thơ nữ sỹ Hồ Xuân Hương:


Hang Cắc Cớ

 

Trời đất sinh ra đá một cḥm

Nứt ra đôi mảnh hỏm ḥm hom

Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn,

Luồng gió thông gieo vỗ phập pḥm.

Giọt nước hữu t́nh rơi lơm bơm,

Con đường vô ngạn tối om om.

Khen ai đẽo đá tài xuyên tạc,

Khéo hớ hênh ra lắm kẻ ḍm !

 


Cái Quạt

 

Một lỗ sâu sâu mấy cũng vừa,

Duyên em dính dáng tự bao giờ.

Chành ra ba góc da c̣n thiếu,

Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa,

Mát mặt anh hùng khi tắt gió,

Che đầu quân tử lúc sa mưa.

Nâng niu ướm hỏi người trong trướng,

Ph́ phạch trong ḷng đă sướng chưa ?

 

Cảm xúc của Tôn Nữ Hàng Hai là “không hiểu tại sao tôi lại không mang một nỗi buồn”, tức là bà rất muốn “buồn” nhưng không hiểu nổi tại sao ḿnh lại không buồn? Hoặc là câu thơ của tác giả Duyên Lăng là câu thơ buồn, nhưng bà đang tự dằn vặt v́ đă không được buồn giống tác giả. Chẳng biết nỗi buồn của tác giả Duyên Lăng hàm chứa trong những vần thơ ra sao, nhưng nỗi buồn đó lại được bà Hoa diễn tả lại trong câu văn thành “nỗi buồn đi vào đêm thường mang cái ướt sủng bên những bờ cỏ mấp mô để tâm hồn mở ra cho cô đơn lặng lẽ đi vào”.


Thường th́ có thể hiểu là buồn th́ khóc, khóc nhiều th́ ướt gối, ướt mi, ướt khăn hay ướt cái ǵ cũng được, chứ chưa lai thấy lại ướt … sũng bao giờ. Người ta hay nói lệ hoen mi (rơm rớm), ướt bờ mi, bờ mi đẫm lệ, chứ chưa thấy ai gọi là lệ “sũng bờ cỏ”. Bờ mi được sắp xếp theo hàng theo lối, nếu có ví như cỏ th́ cũng phải gọi là hàng cỏ chứ sao lại gọi là bờ cỏ? và ngay ngắn cắt tỉa chứ đâu có “mấp mô”? Từ xưa đến nay, nỗi buồn ghé thăm ai đều rất tự nhiên, chứ đâu có chọn ngày chọn tháng, hay chọn giờ chọn khắc bao giờ, ấy vậy mà nỗi buồn chỉ ghé thăm cái “tâm hồn” của bà Hoa vào ban đêm thôi, chứ không phải ban ngày?

Tôi vốn biết bà Hoa là một nhà giáo dạy văn thời VNCH, nên tôi nghĩ không thể có chuyện bà viết 1 câu văn tối nghĩa đến như vậy, chắc hẳn bà phải có ư khác. Này nhé, “bờ cỏ” mấp mô sũng nước nè, “tâm hồn” th́ mở ra cho “cô đơn” lặng lẽ đi vào nè (chẳng nhẽ tâm hồn lại chào đón cả nỗi buồn?), nỗi buồn lại chỉ có lúc về đêm thôi nè, hơn nữa, trong tiếng Việt “buồn” có nghĩa là nỗi buồn nhưng cũng có nghĩa là muốn và cũng có nghĩa là nhột, vậy chẳng c̣n là chuyện … pḥng the th́ c̣n chuyện ǵ nữa, dầu không muốn nghĩ xiên nghĩ xẹo th́ cũng không có lư do nào giải thích khác được. Cái tật của những người giỏi văn là hay viết một câu mà hàm nhiều ư, nói 1 chữ mà chứa nhiều nghĩa, chính v́ thế, nếu người đọc hiểu sai th́ cũng đâu có ǵ là lạ. Chẳng biết là viết như bà Tôn Nữ Hàng Hai th́ hiệu quả diễn đạt đến đâu nhưng cái thiệt tḥi trước mắt mà ai cũng thấy đó là: bà là người phụ nữ … dzâm đăng. Cái này, ngạn ngữ có câu “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, nếu người đọc có hiểu sai th́ bà cũng ràng chịu v́ cái tội của bà là cố gắng để … không nói rơ, đáng tiếc là nghĩa chống cộng th́ chẳng thấy đâu mà nghĩa pḥng the th́ nó lại vận vào chính bà, kể cũng oái oăm.


Nhưng cái trớ trêu hơn là chẳng biết cái đầu của bà Hoa nó có b́nh thường không, chứ theo tôi th́ quả là rất khó hiểu. Trong khi ông Việt Thường nói rất rơ là ông (tức Việt Thường) khuyên những người theo chủ trương đấu tranh ôn ḥa bất bạo động ở TRONG NƯỚC nên lợi dụng kỳ bầu cử quốc hội khóa 13 của VGCS để tạo cho ḿnh cơ hội vạch mặt bọn VGCS th́ bà Hoa lại hiểu thành ngược lại (ông Việt Thường chiêu dụ NHỮNG NGƯỜI QUỐC GIA CHÂN CHÍNH VỀ NƯỚC THAM GIA QUỐC HỘI VGCS ĐỂ H̉A HỢP H̉A GIẢI). Cái người ta nói rơ th́ bà Hoa cố ư hiểu lệch, cái bà biết rơ mười mươi th́ bà lại cố ư không nói rơ. Lạ đời thiệt!!! Hơn nữa, tự nhiên chuyện từ cái rắc rối của chiếc computer th́ liên quan ǵ đến câu thơ của ông Duyên Lăng? mà câu thơ của ông Duyên Lăng th́ liên quan ǵ đến chuyện pḥng the? Chuyện pḥng the th́ liên quan ǵ đến Lăo Tử? mà Lăo Tử th́ dính dáng quái ǵ đến chuyện … “chống cộng”? Đúng là trong cái đầu bà Hoa nó là 1 mớ ḅng bong, đố ai mà hiểu được bà Hoa ư muốn nói cái ǵ??? Có chăng th́ chỉ có ông Đôn (chồng bà) mới hiểu được. Vậy nên tặng vợ chồng ông Đôn vần thơ như thế này:

Chỉ có Đôn mới hiểu, Hoàng Hoa muốn nói ǵ

Chỉ có Hoa mới biết, Đôn đi đâu vào đâu

Những ngày không gặp nhau, Hoa ướt nhẹp thương nhớ

Những lúc Đôn gần Hoa, cỏ của Hoa hết úa…


Chuyện th́ dài ḍng lê thê, nhưng thực ra cuối cùng th́ bà Hoa cũng phải nói những ǵ muốn nói cũng giống như cái bà muốn hàng đêm là có “cô đơn” lặng lẽ đi vào “tâm hồn” đang “mở cửa” khi “bờ cỏ” mấp mô đă ướt nhẹp. Ư của toàn bộ bài viết của bà Hoa gồm có 2 mục tiêu chính:

-          Một là muốn đưa ra một bức tranh với 2 đối tượng mà đối tượng này là
tương phản của đối tượng kia. Những người lớn lên trên lư tưởng Quốc Gia và
những kẻ lớn lên trong môi trường Xă Hội Chủ Nghĩa.

-          Hai là qua chiêu bài nâng bi, thổi kèn cho ông Duyên Lăng thành vị tướng oai phong lẫm liệt, từ đó triệt buộc ông Duyên Lăng không thể về hùa với “những người lớn lên ở môi trường Xă Hội Chủ Nghĩa”, rồi ra phán quyết để ông Duyên Lăng phải có thái độ hoặc là “Tướng Trận” hoặc là “Thầy Tu”. Nghĩa là hoặc là ở phe Quốc Gia (nên nhớ là chỉ có những ai từng chưa một ngày sống dưới môi trường Xă Hội Chủ Nghĩa mới có được tiêu chuẩn này) hoặc là ở phe Cộng Sản (tất cả những người từng có 1 ngày sống dưới môi trường Xă Hội Chủ Nghĩa đều là Cộng Sản). Chú thích về quốc gia hay cộng sản được Kim Âu Hà Văn Sơn giải thích và cũng được Tôn Nữ Hàng Hai tán dương.

Sở dĩ bà Hoa phải nói đến chuyện ông Duyên Lăng, là bởi v́ gần đây có nhiều người cho rằng “người quốc gia” đă bắn “người quốc gia” v́ một ông Việt Thường, một người tự nhận làm công việc anten hơn 40 năm để chống VGCS, một người đă chấp nhận tù v́ lên tiếng bênh vực “những người quốc gia” trong khi ông (tức Việt Thường) luôn bị “những người quốc gia” coi là “gốc Cộng Sản”. Đó cũng là bi kịch và cũng là tấm gương cho những ai muốn đấu tranh chống VGCS mà lại có nguồn gốc từ miền bắc trước năm 1975. Nhưng có điều thật tức cười cho bà Hoa, bà ngu quá, già rồi mà vẫn c̣n ngu, ông Duyên Lăng đă từng viết:


Trích nguyên văn

“Thứ nhất, Chúng tôi v́ lấy lời dậy của thánh hiền “tri vi tri, bất tri vi bất tri, thị tri giả” làm tôn chỉ cho cái nghề mọn viết lách của ḿnh, cho nên trước sau ǵ chúng tôi cũng không có ư viết để bênh hay chống bất cứ một người nào. Chúng tôi chỉ xem xét và nhận định về người, về sự việc, thấy đúng th́ nói đúng, thấy sai th́ nói sai. Về ông VT cũng thế. Hơn nữa, thiển nghĩ, nhà báo VT chẳng cần chúng tôi khen hay bênh ông. Ông có thừa khả năng để tự khẳng định chính ḿnh. Một Hà Tiến Nhất chê ông, ông chẳng thấp xuống mất phân nào. Mười Hà Tiến Nhất khen ông, ông cũng chẳng cao hơn nổi lấy một ly. Lư do là v́ chúng tôi chỉ là thứ vô danh tiểu tốt, chẳng là cái thá ǵ trên cái cơi đời này và trong làng ta cả.”.


Hết trích


Ông Việt Thường dẫu có ông Duyên Lăng đứng cạnh hay không th́ ông vẫn nói vậy (tức vẫn chống VGCS), chỉ có những kẻ “chống cộng theo bầy” mới cần có “tướng trận” với “thầy tu” chứ đối với những người tự coi đó là bổn phận, trách nhiệm th́ dẫu có phải đứng một ḿnh th́ họ vẫn cứ làm như thường. Hơn nữa cái dốt nát của bà Hoa là bà đă cố t́nh hạ nhục cả dân tộc này để tôn vinh bọn VGCS, bởi v́ trong khi chính VGCS đă hoàn toàn thất bại khi cố gắng vâng lệnh Nga Xô Tàu Cộng để Bôn Sê Vích hóa toàn dân th́ bà lại ca ngợi chúng. Thành quả sau bao nhiêu năm cai trị bằng họng súng là ǵ? Chúng phải chấp nhận nền kinh tế thị trường, lối làm ăn của các hộ kinh tế tư nhân, cá thể. Trong khi đó, thay v́ nhận thức cũng như suy nghĩ theo lối lư luận của Chủ Nghĩa Duy Vật Biện Chứng, th́ hiện nay vẫn chẳng có ai thèm quan tâm đến nó là cái quái ǵ, mặc dù chúng (tức VGCS) đă đưa vào chương tŕnh dạy học từ bậc tiểu học đến đại học. Nếu như trước đây VGCS chống phá tôn giáo, sử dụng bạo lực để trấn áp, th́ giờ đây chúng phải trà trộn vào những tổ chức tôn giáo để lũng đoạn. Nghĩa là chúng đă không thể kiểm soát được người dân Việt Nam theo ư muốn của chúng. Vậy mà bà Hoa khẳng định như  1 chân lư rằng có tồn tại “bản chất chuyên chính vô sản của những con người lớn lên trên Xă Hội Chủ Nghĩa”. Ngu mà biết là ḿnh ngu th́ c̣n đáng thương, chứ loại đă ngu mà lại c̣n làm ra vẻ ta đây, th́ đúng là chỉ có đáng khinh bỉ. Ngu dốt mà làm ít, viết ít, nói ít, th́ c̣n đỡ nguy hiểm chứ đă dốt mà c̣n hăng hái tích cực th́ chỉ có báo hại, cho nên người ta vẫn nói “nhiệt t́nh cộng với ngu dốt bằng phá hoại” là như vậy. Trước đây Hồ Chí Minh v́ vừa ngu dốt lại c̣n tham lam, nên đă chọn con đường Việt Gian thay cho làm “cách mạng”. Nghe nói bà Hoa hăng hái chuyện sinh hoạt cộng đồng lắm, coi chừng với vốn hiểu biết nghèo nàn cộng với sự nhiệt t́nh của ḿnh bà dễ dắt cả cộng đồng xuống hố cả đấy.

 

Cái sai lầm và ngu dốt nhất của những kẻ tự vỗ ngực là tranh đấu, với chống cộng là luôn cho rằng những người là nạn nhân của VGCS chống VGCS là v́ họ phản tỉnh để đứng vào “hàng ngũ quốc gia”. Xin lỗi nếu cái “hàng ngũ quốc gia” ấy mà toàn những đám như Tôn Nữ Hoàng Hoa, Hà Văn Sơn, Hứa Vạng Thọ, Hồ Công Tâm, Trương Minh Ḥa… th́ họ (tức những nạn nhân của VGCS) nên tránh xa cái lũ bất lương này, bởi không trước th́ sau họ cũng sẽ bị lũ này chửi là “đầu có máu cặn”. Nhà Nguyễn cũng có người là vua yêu nước (như Thành Thái, Duy Tân, Hàm Nghi), cũng có kẻ là Việt Gian (như Nguyễn Phúc Ánh Gia Long), cũng có kẻ Hoang Dâm (như Minh Mạng), cũng có kẻ bất tài giá áo túi cơm như Tự Đức. Tôn Nữ Hoàng Hoa tự hào là ḍng dơi hoàng tộc th́ thử nh́n xem tổ tiên ḍng họ ḿnh có ǵ đáng tự hào? cha mẹ ḿnh là ai? sống ở trong nước hay ngoài nước? sản phẩm của xă hội chủ nghĩa hay quốc gia. Nếu bà nói bố mẹ bà là người quốc gia cho đến lúc chết th́ bà nên vả vào mồm thằng “biệt kích dzỏm” Kim Âu Hà Văn Sơn, ngược lại chỉ có là quốc gia đến trước năm 1975 th́ bà nên t́m cách rửa đôi chân của ḿnh cho sạch trước khi đem đuốc đi soi chân người khác.


Người viết bài này cũng được sinh ra, lớn lên ở miền Nam trước năm 1975, có anh 2 anh trai là quân nhân QLVNCH, trong đó một anh đă chết trong trại tù của VGCS, bản thân là 1 người tỵ nạn VGCS. Giữa những người Việt Nam ngày hôm nay, chỉ có người bị trị (tức toàn bộ nhân dân Việt Nam) và kẻ thống trị (tức bè lũ VGCS và tay sai của chúng), không nhẽ nếu VGCS là CS (tức làm tay sai cho Nga Sô, Tàu Cộng) th́ mới chống, c̣n không phải là CS (tức làm tay sai cho các nước khác ngoài Nga Sô, Tàu Cộng) th́ không chống nó? Nhưng điều trớ trêu cho những kẻ “chống cộng theo bầy” này là dù muốn chối bỏ nguồn gốc của ḿnh, nhưng chẳng nhiều th́ ít trong gia đ́nh ḍng tộc của chúng cũng có những kẻ đứng trong hàng ngũ của VGCS hoặc là tay sai của VGCS. Những âm mưu nâng bi, thổi kèn người này trong khi bịa đặt, vu khống, chụp mũ những người khác để gây phân hóa, gây bè kéo đảng chỉ có ở những kẻ có mưu đồ bất lương. Bởi vậy, dẫu có viết ngàn chữ, hay nói ngàn giờ, dẫu có khoe đọc bao nhiêu sách, th́ trong đầu cũng chỉ là một đống c(h)ứt xám chứ làm sao có được lời hay ư đẹp. Người ta vẫn nói “hăy nói cho tôi biết bạn của anh, tôi sẽ nói anh là người thế nào”, bạn của Tôn Nữ Hoàng Hoa là những thằng mạo danh biệt kích như Hà Văn Sơn, mắc bệnh ấu dâm trong tư tưởng như Hồ Công Tâm, đă dốt nát mà lại c̣n dựng chuyện bịa đặt như Trương Minh Ḥa th́ thử hỏi Tôn Nữ Hàng Hai đang đứng ở đâu? Với ai? Trong hàng ngũ nào? Thiết tưởng quư độc giả cũng có thể rút ra kết luận được.


Phạm B́nh

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính