Thư giáo dân gửi Đức Giám mục GP Hưng Hóa Anton Vũ Huy Chương

 

 

 

Tại GP Hưng Hóa nhiều vấn đề đang được dư luận trong giáo dân lan truyền về mục tử của ḿnh. Một bức thư của giáo dân Hưng Hóa gửi ĐGM Giáo phận nhưng không được giải quyết, trả lời thỏa đáng của ĐGM hiện đang lưu truyền trong giáo dân nói lên nhiều bức xúc.

BBT Nữ Vương Công Lư đă kiểm chứng th́ được biết tác giả bức thư này là một giáo lư viên nhiệt thành, hi sinh trong đội ngũ giáo lư viên hùng hậu cùng với hàng ngũ linh mục vững vàng đă giữ và phát triển GP Hưng Hóa suốt trong những năm GP trống ṭa. Đến nay, đội ngũ này hầu như đă bị tan ră.

BBT đăng bức thư này của giáo dân Hưng Hóa để gửi đến TGM Hưng Hóa như một kênh thông tin nhằm rộng đường dư luận về nhiều vụ việc tại một giáo phận mà mục tử đang cố gắng “đối thoại và thỏa hiệp”.

 

 

Kính thưa Đức Cha An-tôn!

 

Thưa Đức Cha, con xin tự giới thiệu, con là: Maria Lương Kim Hoàn, sinh năm 1968, ở Giáo xứ Yên Hợp. Con viết thư này với tâm t́nh của một đứa con với người cha – của một con chiên với mục tử, và đặc biệt trong tâm t́nh của một con dân trong Giáo Hội Việt Nam.

Trước khi viết những ḍng chữ này, con đă suy nghĩ và cầu nguyện rất nhiều có nên viết hay không. V́ con nghĩ: chữ nghĩa văn từ của đứa vô học lại quê mùa, dốt nát như con liệu có ai thèm ngó tới không. Nhưng v́ quá lo cho sự sống c̣n của các linh hồn, cho tương lai của giáo phận nên con đă quyết định cầm bút viết thư này gởi tới Đức Cha.

 

Thưa Đức Cha! Chắc Đức Cha c̣n nhớ ngày 25/01/2010, con và chú Gioakim Vũ Viết Vị đă về ṭa giám mục để gặp Đức Cha. Hai chị em con đi đem theo bao nhiêu tâm t́nh, bao nhiêu sự gởi gắm của bà con giáo dân, những người thao thức lo cho đoàn chiên của Chúa đang trên bờ vực thẳm của sự bất an … Chúng con muốn đến thưa với Đức Cha nhiều điều chúng con thấy và cảm nhận được. Thực sự chúng con chỉ là những người giáo dân thấp cổ bé họng đâu biết ăn nói … Nhưng dựa vào tinh thần của Công đồng Va-ti-ca-nô II: giáo dân không phải là con nít để cho cha mẹ là giáo sĩ bảo ǵ mới làm nấy, mà giáo dân chính là lực lượng tiên phong trong công cuộc truyền giáo, được hiệp thông với giáo sĩ … Với tinh thần đó, chúng con đă can đảm lên đường đi gặp Đức Cha bất chấp thời tiết mưa, gió, rét buốt trên chặng đường hơn 170 km với hy vọng CON ĐƯỢC GẶP CHA – CHIÊN GẦY ĐƯỢC GẶP MỤC TỬ NHÂN LÀNH – để tâm sự, để giăi bày những lo âu và sẽ được vỗ về, chăn dắt …

 

Nhưng sự thật th́ h́nh như hoàn toàn ngược lại, khi gặp Đức Cha, con vừa mới giăi bày được một chút th́ … không hiểu v́ lư do ǵ tác động mà Đức Cha tỏ thái độ KHÔNG MẤY NHÂN TỪ VỚI CHÚNG CON. Những đứa con bé nhỏ mới BẬP BẸ BIẾT NÓI, muốn nói thật nhiều … muốn giăi bày thật nhiều … khi gặp phải thái độ và những cử chỉ khua tay múa chân của Đức Cha… tất cả những điều muốn nói, những hy vọng của chúng con tan biến… thay vào đó là sự giật ḿnh… ngơ ngác… run rẩy… thật tội nghiệp cho hai đứa con bé bỏng lần đầu tiên được gặp CHA của ḿnh, chú Vị mặt tái mét, sau khi bước ra khỏi pḥng khách của ṭa giám mục, miệng nói lắp bắp: chị ơi! hồn vía của em bay hết lên mây rồi…

 

Thưa Đức Cha! từ sau ngày được gặp Đức Cha về nhà, không đêm nào con ngủ ngon giấc, c̣n ban ngày con chẳng nhớ công việc của ḿnh phải làm ǵ? Cứ làm việc nọ sọ việc kia… thậm chí cơm c̣n chẳng nấu được cho ra hồn mà ăn. H́nh ảnh của một người CHA – MỘT VỊ MỤC TỬ ??? mà con được gặp luôn luôn hiện lên trong trí óc con, khiến con phải đặt ra những câu hỏi, hỏi rồi tự trả lời, hỏi rồi để cảm thông, hỏi rồi để cầu nguyện… nhưng tất cả vẫn không làm con hết được những băn khoăn, lo lắng… và con quyết định viết những ḍng này để giăi bày những suy nghĩ của con và kính dâng lên Đức Cha.

 

I. Đức Cha Nổi Cáu Trước Mặt Hai Đứa Con

 

1. Nếu xét theo t́nh phụ tử th́:

 

Cứ cho con là đứa con ngu dốt, nói điều ǵ đó sai quấy với Đức Cha th́ ngài cũng không nên cáu với chúng con. Cũng như con đă làm mẹ của những đứa trẻ, điều tối thiểu trong giáo dục con cũng phải biết là: nếu một đứa con càng ngu dốt th́ những người  làm cha làm mẹ càng phải thương nó hơn và phải nhẫn nại, dịu dàng phân tích, bảo ban cho nó hiểu, nếu cáu giận với nó th́ chỉ làm cho nó sợ và càng ngu hơn thôi. Chắc chắn nó sẽ không phục và chẳng đứa nào dám đến gần cha mẹ của ḿnh.

2. Nếu xét theo t́nh mục tử với chiên th́:

 

Ngày 01/10/2003 con đi dự lễ tấn phong giám mục của Đức Cha, con rất ấn tượng về h́nh ảnh vị mục tử vác chiên lên vai được in thật to trên phông lễ hôm đó… rồi h́nh ảnh Đức Cha được trao phó cây gậy… con thầm cảm ơn Thiên Chúa đă ban cho Giáo phận của chúng con đă có một vị MỤC TỬ CẦM GẬY để xua đuổi sói dữ, bảo vệ đoàn chiên… nhưng khi thấy mục tử khua chân, múa tay, khuôn mặt đằng đằng sát khí th́ con cảm thấy thật xót xa: MỤC TỬ đă cầm gậy để xua, đập chiên của ḿnh. Con thật cảm thông và cố nghĩ là ngài quá nhiều công việc đến nỗi không đủ b́nh tĩnh để suy xét mọi điều đúng – sai, nhưng con lại thấy một điều thật nguy hiểm là: Đức Cha là một vị đứng đầu một giáo phận có tới hơn 200 ngàn giáo dân mà ngài lănh đạo theo kiểu KHÔNG B̀NH TĨNH, hay nói cách khác là áp đảo, th́ hỏi rằng đàn chiên mấy lúc nữa sẽ đến hồi tan tác?

 

3. Những ư kiến của con trong việc thuyên chuyển linh mục sao cho hợp người, hợp cảnh, không để phí đi những tài năng, không để thiệt tḥi cho các linh hồn, không để Giáo Hội phải gánh chịu những hậu quả xấu không đáng có… nếu v́ những ư kiến đó của con làm Đức Cha nổi cáu th́ con thấy thật đáng lo sợ: Giáo Hội mà Chúa Giêsu xây trên nền tảng t́nh yêu và sự hiệp thông có c̣n tồn tại nữa không? Hay đă bị các ĐẤNG biến thành một thể chế ĐỘC TÀI, Mục Tử ngồi trên ṭa cao phán xuống, chiên ở dưới cứ việc vâng lời, góp ư th́ mục tử nổi cáu, áp đảo. Mối tương quan một chiều từ trên xuống theo kiểu CHỦ NÔ ấy th́ thử hỏi rằng trong Hội Thánh Chúa có c̣n tôn trọng nhân quyền? Có c̣n sự công bằng, dân chủ nữa không ạ? Nếu ngay trong Giáo Hội của Chúa mà không c̣n những điều đó th́ thế giới bao giờ mới vơi đi những đau khổ?

4. Nếu việc chúng con chuyển những nhận định và những lời khen của giáo dân về những tài năng, đức hạnh của cha Thái mà v́ điều đó Đức Cha nổi cáu th́… chẳng lẽ Đức Cha lại đang sống lịch sử của Cựu Ước được ghi lại trong sách Samuen chương 18 hay sao? Nếu không thế th́ Đức Cha phải thật vui mừng khi ḿnh có một cánh tay nối dài quá đắc lực chứ ạ?

 

 

II. Cách Giáo Dục Của Người Cha

 

1. Khi nghe Đức Cha kể một loạt “TỘI” của cha Thái trước mặt hai đứa mà thực sự Đức Cha chưa rơ danh tính, gốc tích… đặt giả thiết bọn con là lương dân hay nhà báo th́ họ sẽ đánh giá thế nào về Giáo Hội Chúa và về t́nh cha con của Đức Cha? Con giới thiệu con là Hoàn ở Giáo xứ Yên Hợp Đức Cha tin ngay. Sao Đức Cha không gọi điện cho cha xứ con để xác minh thực hư? Con thấy một vị lănh đạo mà dễ tin như vậy th́ sẽ rất dễ “mất nước”. C̣n mục tử mà dễ tin như Đức Cha th́ có lẽ lúc này trong giáo phận Hưng Hóa đă có biết bao nhiêu sói dữ đang đội lốt cừu để ăn thịt chiên rồi đấy ạ!

 

2. Khi Đức Cha kể tội cha Thái trước mặt hai con, con thực sự thấy Đức Cha không biết cách giáo dục: xét theo nghĩa thiêng liêng, cha Thái thực sự là con của Đức Cha. Cứ cho là cha Thái có tội thực sự đi, tại sao không dùng t́nh thương, sự chân thành mà khuyên bảo, mà nâng dạy… đằng này Đức Cha lại dùng chiêu KỂ TỘI con ḿnh trước mặt người khác. Con không hiểu Đức Cha có ư ǵ? Khi nói tội cha Thái trước mặt một “đứa đàn bà” chưa rơ danh tính; để hạ giá và làm giảm bớt ḷng kính trọng của chúng con với cha Thái ư? Đức Cha lỗi Điều Răn thứ tám. Để dạy dỗ cha Thái từ xa qua chúng con ư? Đức Cha không có t́nh cha.

 

Năm thánh 2000 con đi hành hương, con nhớ măi bài giảng này: trước khi làm nghề ǵ người ta cũng phải học thật kỹ, càng học tốt th́ làm nghề càng tốt. Làm bác sĩ phải học ít là 7 năm, giáo viên phải 3 năm. Nghề nào cũng có ngày hưu mà vẫn phải học, vậy mà việc làm cha, làm mẹ phải làm cả đời, không có ngày hưu nhưng có mấy ai học. Con là người không có học, lại có tới 6 đứa con, nhưng khi đứa nào có lỗi thật sự th́ điều tối thiểu để giáo dục là con không bao giờ nhắc lỗi của nó trước mặt người khác, càng không bao giờ được phép mạt sát nó trước mặt chị em… v́ nếu giáo dục con cái KIỂU như Đức Cha khác nào muốn trù dập nó, không muốn nó ngóc đầu lên, tự nó sẽ bị ch́m trong mặc cảm tội lỗi, nó mất danh dự. Làm sao nó có cơ hội để trưởng thành, để phát triển về mọi mặt? C̣n chưa nói đến chuyện nó tiêu cực… buông xuôi tất cả… chẳng lẽ ĐẤNG LÀM CHA và LÀM THẦY lại không biết đến điều này sao?

 

3. Đức Cha nhớ lỗi người khác: khi Đức Cha kể tội của cha Thái, con thấy Đức Cha kể cả đến những tội cách đây 12 năm, mà lúc đó Đức Cha chưa làm Giám mục Giáo phận Hưng Hóa. Vậy mà ngài nhớ và kể tội cha Thái một cách trôi chảy. Con thấy thực sự thương Đức Cha. Ngài đă phải gánh một cái gánh quá nặng, quá mệt mỏi là lo cho phần rỗi của hơn 200 ngàn linh hồn, vậy mà ai đó đă vô t́nh chất thêm lên vai ngài một cái gánh nặng không đáng có nữa là: NHỚ LỖI của người khác. Giáo phận có 60 linh mục. Linh mục được thánh hiến nhưng vẫn là người và chắc chắn sẽ có những lỗi lầm. Như vậy, Đức Cha sẽ phải nhớ lỗi của 60 linh mục, c̣n chưa kể những cấp dưới… Thật đáng thương cho Đức Cha phải gánh hai vai quá nặng và khi quá sức chắc chắn một điều là ngài sẽ phải vất bớt một gánh. Sẽ thật vô phúc cho giáo phận Hưng Hóa nếu ngài vất đi cái gánh mà trong đó có các linh hồn. Một điều đáng lo sợ nữa là cái đầu của ngài phải chứa quá nhiều thứ như vậy th́ không biết có c̣n chỗ nào để cho Chúa ở nữa không ạ? Sẽ thật khủng khiếp nếu một Đấng làm đầu Giáo phận, làm chứng cho Chúa mà không có Chúa th́ Giáo phận sẽ nằm gọn trong quyền lực của sa-tan mất thôi…!!! Và nếu Thiên Chúa cũng nhớ lỗi của con người như Đức Cha th́ chắc chắn thiên đàng sẽ vắng tanh, chỉ có Ba Ngôi Thiên Chúa và may ra Đức Ma-ri-a là con người duy nhất được vào thôi… c̣n Đấng làm đầu Giáo Hội là thánh Phê-rô cũng có trọng tội đấy ạ.

 

 

III. Mục Tử Không Biết Chiên

 

Khi kết tội cha Thái, Đức Cha đă t́m hiểu chưa? Là Mục Tử, Đức Cha đă thực sự biết chiên của ḿnh chưa ạ? Sau khi Đức Cha kể một loạt tội, con đă suy nghĩ thế này:

 

1. Đức Cha nói: cha Thái chuyển lên An Thịnh mang cả chổi cùn, rế rách… cứ cho cha Thái là người quá đáng đi, tại sao lúc đó Đức Cha không can thiệp, nếu con là Đức Cha, con sẽ bảo cha Thái để nguyên si những thứ đó lại, lên An Thịnh thiếu ǵ Đức Cha sẽ cho. Nếu Đức Cha xử như vậy th́ cha Thái sẽ kính phục và con cái của ngài sẽ không mất đoàn kết… ngài đă t́m hiểu hoàn cảnh cụ thể lúc đó chưa?

 

2. Đức Cha nói: cha Thái đứng trên bục giảng để chửi chính quyền, xúc phạm người thi hành công vụ là vi phạm luật pháp nhà nước. Vậy nếu chính quyền làm đúng mà cha Thái chửi th́ con tin họ đă gô cổ và bỏ tù cha Thái lâu rồi. C̣n nếu chính quyền làm sai th́ tự bản chất đâu c̣n là chính quyền nữa mà là ngụy quyền. Mà ngụy quyền th́ phải vạch mặt chỉ tên để khỏi tốn cơm dân, áo đảng. Loại đó con cũng có quyền chửi, có quyền tố cáo, vạch mặt. Đó là nghĩa vụ của bất cứ ai dám bảo vệ công lư… có thể v́ như vậy những người không hiểu lại bảo là chửi chính quyền v́ họ chưa định nghĩa được thế nào là chính quyền… đó là con phân tích tội mà Đức Cha kết, gán cho cha Thái. C̣n thực sự giáo dân ở vùng Nhân Nghĩa cũ, cũng như An Thịnh, Yên Phú và Đại Phác bây giờ người ta thấy rơ điều này: khi cha Thái chưa tới các xứ này, giáo dân nghèo về mọi mặt, thậm chí c̣n không biết ḿnh đang là người, suốt ngày chỉ biết cắm đầu, chúi mũi vào bát cơm, manh áo… không biết phẩm giá con người hay nhân quyền là ǵ? Chỉ cần các BỀ TRÊN phán ǵ là răm rắp nghe theo, bảo sai cũng phải vâng nếu không sẽ bị phạt: bảo không được đi lễ, không được dạy giáo lư cũng phải nghe. Chúng con không c̣n biết đâu là đúng sai nữa… khi được cha Thái dạy, chúng con đă biết bảo vệ quyền sống, quyền tự do tôn giáo, tự do ngôn luận… Chúng con đă biết đâu là chính quyền, đâu là ngụy quyền. Nhưng một điều quan trọng là giáo xứ quá đông, làm sao linh mục có thể dạy riêng từng người. Vậy, việc đứng trên bục giảng để dạy cho giáo dân biết những điều đó th́ kẻ xấu lại bảo là chửi chính quyền. Nhờ cha Thái dạy như thế đă biết bao người được nhờ. Nếu cha Thái cứ cúi đầu lặng thinh th́ hỏi rằng đời sống nhân quyền của giáo dân có được như ngày nay không!?

 

Hơn nữa, con cứ trộm nghĩ rằng, nếu một mai không có ai có đủ can đảm để lên tiếng bênh vực cho công lư, sự thật, bênh vực cho giáo dân th́ chắc chắn là người dân chúng con sẽ lại bị chính quyền cai trị về tôn giáo giống như những năm trước đây, khi cha Thái chưa đến với chúng con. Trong khi đó, việc lănh đạo tôn giáo thuộc về quyền của giáo hội, chứ không phải của chính quyền. Đức Cha có biết rằng, từ ngày có cha Thái lên vùng này, kể cả khi cha Thái không c̣n là cha xứ của chúng con nữa, th́ chúng con vẫn được hưởng nhờ cái uy tín lănh đạo tinh thần của cha Thái!? Việc chính quyền xen chân vào nội bộ của Giáo xứ, giáo họ đă v́ thế mà giảm đi rất nhiều. Rồi mai đây, sự thật sẽ ra sao, chúng con không biết sẽ như thế nào, nhưng chắc Đức Cha cũng chẳng biết ǵ hơn chúng con, v́ Đức Cha đâu có ở trên vùng này với chúng con, để mà cảm thông với những h́nh thức chèn ép sinh hoạt tôn giáo của chính quyền.

 

3. Đức Cha nói: cha Thái “choài trổ” đi An Thịnh v́ thích đông người: Đức Cha thử h́nh dung một giáo xứ lúc đó có 26 ngàn giáo dân chỉ có một linh mục, nhà thờ xứ lại nằm tại một giáo họ quá nhỏ bé, chỉ có hơn 40 nóc nhà đi đạo. Mỗi ngày lễ trọng cả xứ tuôn về Nhân Nghĩa, những Thánh Lễ hàng vạn người dự. Địa h́nh chật hẹp, chỗ để xe không có, chỗ trọ không đủ, giáo dân nằm chen chúc ở các nhà dân không hết nên phải nằm la liệt ở các gốc cây quanh nhà thờ. V́ địa h́nh đ̣ giang, tàu xe cách trở mà ga Hóp lại là ga phụ, người dưới đi lên, người trên đi xuống phải xuống ga Mậu A cách nhà thờ hơn 10 cây số, giờ giấc phải phụ thuộc tàu bè… đó là c̣n chưa nói tới những nhu cầu phải phục vụ như ăn uống, bảo vệ, an ninh, đă thế lại liên tục có những lớp học, lớp cầu nguyện… lại phục vụ… Một gánh quá nặng đối với giáo họ sở tại mà giáo xứ Nhân Nghĩa th́ quá nhỏ. Phục vụ măi cũng thấy mệt mỏi, họ c̣n phải lo cho gia đ́nh nữa chứ… V́ thế, không thiếu cảnh cha xứ đêm đêm phải thức đi quanh nhà thờ để bảo vệ cho giáo dân ngủ… sức đâu nữa để làm mục vụ. Ngược lại, An Thịnh đường liền, giáo dân cũng đông, địa h́nh thuận lợi, tiện cả tàu xe, giáo dân đi lễ không phải ngủ trọ qua đêm, giáo dân sở tại cũng nhàn, cha xứ cũng bớt đi gánh nặng… Vậy, ở đâu có lợi cho ích chung hơn ạ?

 

4. Đức Cha nói: cha Thái dạy một ḿnh một chương tŕnh giáo lư mà không dạy theo chương tŕnh của giáo phận. Điều này khi nghe con cũng thấy bức xúc. Con đă đặt ra những câu hỏi về cha Thái và con đă quyết định t́m hiểu theo khả năng của ḿnh: con đă đến các giáo xứ Yên Phú, Đại Phác, An Thịnh hỏi và biết được giáo lư viên của họ đều do giáo phận đào tạo (có danh sách cụ thể), c̣n học sinh giáo lư cấp 1, 2, 3 th́ đều học theo chương tŕnh giáo lư của giáo phận Xuân Lộc. Đức Cha có thể lên gặp bất cứ giáo lư viên hay học sinh nào để xác minh điều này rồi hăy kết tội một linh mục…

 

5. Đức Cha nói: có một người bảo cha Thái mặc áo trái họ không dám góp ư. Một người trong số 26 ngàn giáo dân th́ quả là một tỉ lệ quá nhỏ không đáng kể, vậy mà Đức Cha dựa vào đó để đánh giá, để hạ thấp một linh mục biết từng con chiên, biết chiên cần ǵ, chiên đói hay no, một mục tử biết nâng dậy từng con chiên. Những điều này cả xứ con đều biết, c̣n Đức Cha ngài có biết không ạ?

 

 

IV. Đi Đạo Theo Chúa Hay Theo Cha?

 

Đức Cha giảng trên nhà thờ Sơn Tây ngày 25 tháng 01 năm 2010 rằng: nếu chuyển linh mục mà giáo dân bỏ đạo th́ càng phải chuyển đi ngay: theo cách lập luận của Đức Cha th́ linh mục đó dạy thế nào để giáo dân theo cha mà không theo Chúa. Ngài đâu có biết rằng chính quyền đă dựa vào cách thuyên chuyển linh mục không cần tính toán của ngài để dọa cho giáo dân bỏ đạo… Cảnh đau ḷng này con đă được tận mắt chứng kiến: khi cha Thái lên tới họ Đông An, hàng đoàn giáo dân người dân tộc đến vây quanh cha Thái để xin được ra khỏi đạo một thời gian mặc dù họ nói là rất tin Chúa, không muốn bỏ đạo, nhưng họ sợ, và lư do họ sợ thật đơn giản là chính quyền đến nhà dọa rằng ông cha Thái sắp phải chuyển đi nơi khác rồi không có ai bảo vệ chúng mày đâu… Nh́n nét mặt sợ hăi và ánh mắt chới với của họ ḷng con đau như xé. Thú thật, trong ḷng con oán hận Đức Cha, con thấy Đức Cha ác quá. Đức Cha nghĩ sao khi chính quyền lấy chính việc thuyên chuyển linh mục để dọa cho giáo dân bỏ đạo, và họ đă thành công khi hàng đoàn người đến xin bỏ đạo (chúng con có ghi h́nh). Là mục tử mà ngài không biết đến điều này tức là ngài đâu có chút nào h́nh ảnh của mục tử nhân lành Giêsu, v́ mục tử Giêsu có t́nh yêu bao la, cao cả, Chúa sống gần gũi với đoàn chiên, sống trong ḷng đoàn chiên, hy sinh mạng sống cho đoàn chiên. C̣n Đức Cha, ngài đang dùng quyền Chúa ban để đứng TRÊN đoàn chiên, đứng NGOÀI và đứng thật xa để mặc cho bao nhiêu sói dữ ăn thịt từng đoàn chiên. Đức Cha c̣n dám nói một câu thật vô tâm vô t́nh… không truyền giáo được th́ để cho Tin Lành họ truyền (có người làm chứng). Mục tử ơi, ngài có ư ǵ vậy? Ngài khinh những con chiên kia quá nhỏ bé nghèo hèn đến nỗi không đáng để ngài phải quan tâm đến ư? Hay ngài đă học quá cao siêu đến nỗi vượt qua cả điều căn bản nhất của đạo Chúa là t́nh yêu rồi?

 

Chúa ơi, thật bất công khi bao nhiêu con người, bao nhiêu thế hệ đă hy sinh bao nhiêu công lao, mồ hôi, nước mắt để gom về từng con chiên lạc. Vậy mà giờ đây Đức Cha nỡ tâm đưa từng con chiên đó lên giàn thiêu….. nỡ tâm đạp đổ công tŕnh mà bao nhiêu bậc tiền nhân của chúng con đă xây dựng nên bằng xương máu.

 

“Chức vụ chỉ là để phục vụ, để làm “tôi tớ”, nhưng khuynh hướng thống trị luôn là một cám dỗ đối với người có quyền bính, đây là điều tôi băn khoăn khi lănh nhận chức vụ”. GM Anton Vũ Huy Chương”

 

 

V. Thế Nào Là Lịch Sự

 

Khi hai đứa con hầu chuyện Đức Cha xong là 11 giờ 05, Đức Cha đứng dậy đi ăn cơm, c̣n hai đứa con ngồi đó một lát rồi đứng dậy ra khỏi pḥng khách. Hai đứa con cũng có một cảm giác bị đói meo ngay bên mâm cơm của Đức Cha ḿnh. Hôm đó là ngày tổng kết của Ban hành giáo Giáo phận, mâm đầy mâm vơi người người ăn uống rỉ rả, vậy mà Đức Cha đi ăn cơm không nỡ mời hai đứa chúng con một tiếng, dù là tiếng mời rơi….  Không cần biết chúng nó đói hay no. Thôi con không nói đến t́nh cha với con nữa mà con nói đến cái t́nh tối thiểu là t́nh con người. Khi có khách đến nhà chơi mà gặp bữa dù có quí mến họ hay không th́ cũng phải mời, ít nhất là một câu mời xă giao theo phép lịch sự tối thiểu…. Chúng con thấy tủi thân vô cùng. Thưa Đức Cha, thật ra cái dạ dày của chúng con đâu có đói, v́ trước khi gặp Đức Cha một giờ, chúng con đă đánh mỗi đứa một tô phở xốt vang to đùng ở cổng TGM. Lúc đó dạ dày của chúng con vẫn c̣n căng, nhưng ḷng chúng con thực sự thấy đói. Đói cái T̀NH CHA – T̀NH NGƯỜI. Chả nhẽ v́ chuyện phải gặp gỡ chúng con mà Đức Cha giận đến nỗi mất khôn hay sao? Nếu chỉ v́ chuyện nhỏ đó mà đă làm cho ngài giận đến mất hết cả khôn như vậy th́ hỏi rằng cả con thuyền lớn là Giáo phận Hưng Hóa Thiên Chúa trao phó cho ngài lèo lái, mà ngài lái trong t́nh trạng như vậy liệu có về đến bến b́nh an không ạ?

 

C̣n chuyện này nữa: là mục tử  ngài có cảm nhận ǵ trong việc này không? Cả năm ngày rộng tháng dài, thiếu ǵ lúc thuyên chuyển các linh mục mà ngài lại chuyển vào dịp tết để hàng tháng trời nay mười mấy ngàn giáo dân phải đón xuân trong nước mắt. Vùng An Thịnh lúc nào cũng như có đám ma. Ngài làm như vậy có phải là đă vượt quá nhân từ rồi không ạ.

 

Tóm lại Với một số những điều chúng con thấy ở trên, th́:

ĐỨC CHA, nghĩa là Người Cha Có Đức

GIÁM, nghĩa là xem xét giáo phận

MỤC, nghĩa là chăn dắt đàn chiên

LĂNH ĐẠO, nghĩa là cầm cân nảy mực

Đức Cha hăy nh́n lại xem ḿnh có tiêu chuẩn nào trên đây không ạ?

C̣n phần con, mới chỉ một lần được tiếp xúc trực tiếp với Đức Cha và qua những cử chỉ, lời nói và thái độ của Ngài, con có nhận xét như sau: cái ǵ đầy trong ḷng sẽ tràn ra bên ngoài….

Tất cả những điều mà con nhận thấy nơi Đức Cha hôm đó cộng với lời ca thán của những người đă được gặp Đức Cha hôm đó, con có nhận định như sau:

Đức tính tối thiểu để làm một con người trong xă hội là công b́nh và tiết độ, Đức Cha cũng không có th́ hỏi rằng là một kitô hữu làm sao dám bỏ ḿnh.

Là mục tử ngài đâu xứng đáng v́ ngài đâu dám sống chết với con chiên, mà ngược lại ngài đă dùng quyền Chúa trao để ngồi trên ṭa cao phán xuống, bắt con chiên phải vâng (mối tương quan một chiều từ trên xuống theo kiểu Chủ – Nô)

Là lănh đạo: ngài cũng chưa đủ khả năng v́ qua cách điều hành đại khái, chung chung ấy th́ ngài đâu biết công lư là ǵ ®Ĩ mà tôn trọng con người….

-       Trên đây là những nhận định của con  xuất phát từ trực tiếp cuộc gặp ngày hôm đó. rồi  từ đó con đă đi t́m hiểu và đă phát hiện ra những điều  tệ hại hơn nhưng con không tiên viết lên đây. Thôi để ngài tự xét ḿnh trước Chúa và đoàn chiên…. về trách nhiệm quá lớn lao của ḿnh để kịp sám hối và sửa lại mọi sự. Hoặc nếu ngài thấy ḿnh không gánh vác nổi th́ tốt nhất hăy xin nghỉ hưu ăn dưỡng…. Đừng cố chấp để bảo vệ cái chức cao sang mà phá tan đàn chiên như vậy.

 

Nếu cứ để tiếp tục t́nh trạng này có người bảo khi đến ṭa Chúa phán xét Đức Cha sẽ trả lời với Chúa thế nào. Nhưng con nghĩ khi Đức Cha chưa kịp tính chuyện đến ṭa phán xét th́ những đàn chiên đă bị tước hết quyền sống sẽ vùng lên t́m sự sống c̣n cho ḿnh, chính họ sẽ phán xét Đức Cha v́ “bần cùng sinh đạo tặc” mà.

 

Thưa Đức Cha, sự thật th́ hay mất ḷng. Chắc chắn khi đọc những ḍng này Đức Cha sẽ cho con là loại chống cha – chống Chúa – dám xúc phạm đến các Đấng làm Thầy, thật đáng ném xuống hỏa ngục. Nhưng để cứu được các linh hồn th́ con sẵn sàng để Đức Cha ném xuống tận đáy hỏa ngục. Nhưng trước khi vào hỏa ngục đời đời, con vẫn yêu cầu Đức Cha một điều thật sự cấp bách đó là: Đức Cha hăy là một Đấng Quân Tử thành tâm nh́n lại con người của ḿnh trước Chúa để sửa lại mọi sự trong ngoài của ḿnh, và sửa lại những điều đă làm sai từ trên xuống dưới cho Giáo phận Hưng Hóa. Nếu không chúng con sẽ phải gửi thư này đến một nơi để kêu cứu th́ chắc Đức Cha biết rất rơ. Và trước khi gửi thư này đi sẽ có chữ kư của nhiều người… và con sẽ cho giáo dân biết để họ không c̣n lầm tưởng về Đức Cha như con.

 

Thưa Đức Cha, trên đây là một số điều con muốn trải bày và kính dâng lên Đức Cha. Con vẫn luôn luôn kính trọng và cầu nguyện nhiều cho Đức Cha. Con không bao giờ đồng hóa người với tội, con chỉ muốn giúp ngài giũ bỏ những sự không đáng để cho các linh hồn được nhờ. Những điều con viết trên đây nếu có điều ǵ sai quấy th́ con xin được ngài chỉ giáo và lượng t́nh tha thứ cho đứa con thất học vô lễ này.

 

Người kính thư

 

Maria Lương Kim Hoàn

Số điện thoại của con: 01682468…

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]