Xuân về nơi đất khách

Bâng khuâng đọc lại câu chuyện cũ

 

Ước nguyện đầu Xuân



 

Xin hăy dựa vào DÂN TỘC

Để sinh tồn như là MỘT DÂN TỘC



Trên đường từ cuộc biểu t́nh chống hội thảo “Bắc cầu” ở Đại học San Diego về, nhân nghĩ đến điều huyền nhiệm của lời dạy người xưa, bèn lôi bản B́nh Ngô Đại Cáo ra đọc.


“Vừa rồi:


V́ họ Hồ chính sự phiền hà, để trong nước nhân dân oán bạn. Quân cuồng Minh đă thừa cơ tứ ngược, bọn gian tà c̣n bán nước cầu vinh. Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ xuống hầm tai vạ. Chước dối đủ nuôn ngh́n khóe, “ác chứa ngót hai mươi năm”. Bại nhân nghĩa, nát cả càn khôn, nặng khoa liểm vét không sơn trạch. Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống biển ṃ châu, nào hố bẩy hưu đen, nào lưới ḍ chim sả. Tàn hại cả côn trùng thảo mộc, nheo nhóc thay quan quả điên liên. Kẻ há miệng, đứa nhe răng, máu mở bấy no nê chưa chán. Nay xây nhà, mai đắp đất, tay chân nào phục dịch cho vừa. Nặng nề những nổi phu phen, bắt bớ mất cả nghề canh cửi. Độc ác thay! Trúc rừng không ghi hết tội. Dơ bẩn thay! nước bể không rửa sạch mùi. Lẽ nào trời đất tha cho, ai bảo thần dân nhịn được.”


Nghe đọc vậy, ông Lệnh Hồ ngồi phiá trước quay lại hỏi: “Vậy chớ bài Đại Cáo có nói tới vụ tỵ nạn hải ngoại không?” Người đọc bèn thêm thắt: Có chớ, nhưng tại v́ ấn công ngày xưa đục bản gỗ mỏi tay quá nên bỏ sót mấy chữ. Đáng lẽ câu “lên rừng, xuống bể” đầy đủ phải như vầy, “Nào lên rừng đào mỏ hoặc đi “kinh tế mới”. Nào xuống biển ṃ châu hoặc bỏ trốn “vượt biên”. C̣n câu “xây nhà, đập đất” cũng thiếu mấy chữ: Nay xây nhà, đắp đập (Thủy điện), mai đấp đất, đào kinh (Thủy lợi). Trên xe anh em nghe thấy đều cười. Ngoài mặt th́ cười vui là vậy mà trong ḷng cảm thấy bùi ngùi v́ nghĩ rằng: Tổ tiên ta ngày xưa sao mà cương nghị, hùng liệt. Giặc Hồ-Minh chỉ bạo ngược ngót hai mươi năm mà đă vùng lên đánh đuổi, quét sạch bờ cơi. C̣n lũ con cháu chúng ta ngày nay sao mà ươn hèn, bạc nhược. Lũ rợ Hồ thời đại đă lẫy lừng tác ác gấp trăm lần hơn cuồng Minh khi xưa, đất nước tan hoang, dân t́nh đói khổ, oan nghiệt chất chồng suốt hơn nửa thế kỷ nay mà chỉ biết kêu la rồi bỏ chạy. Chỉ trong ṿng chưa đầy một phần tư thế kỷ mà đă hai lần bại tẩu: Năm 54 bỏ chạy từ Bắc vào Nam. Năm 75 chạy từ trong nước tuôn ra hải ngoại. Phải chăng giống giồng Lạc Việt ngày nay chỉ c̣n là sắc dân Lạc thuộc bộ “tẩu” nên chỉ có biết chạy thôi? C̣n sắc dân Lạc cương liệt, quyết giữ đất cấy cầy, an cư lạc nghiệp thuộc bộ “mễ” đâu rồi?


Tệ hơn nữa là ngày nay ở hải ngoại lại nẩy sanh ra thêm một nhóm tự xưng là trẻ mà tuổi đời không c̣n trẻ nữa, không phải chỉ bỏ chạy th́ cũng c̣n khá, đằng nầy lại “hùng hổ” xáp lại giáp mặt VC để…”cầu ḥa”. Khi công bố chánh thức bang giao, TT Mỹ hô hào, “Đóng lại một chương lịch sử”, những người nầy bèn “hồ hởi” chạy rong khắp nơi ḥ reo, “lịch sử đóng lại một chương”. Khi những ông thầy Mỹ giảng, “Thời đại ngày nay là thời đại đối thoại ḥa b́nh”, th́ mấy ông nhỏ lập tức gân cổ dạy khôn người lớn tuổi, “các bác phải b́nh ḥa đối thoại theo xu hướng thời đại”.


Về cái vụ “đóng mở lịch sử”, tôi nghĩ rằng những ai chủ trương như vậy th́ một là vô học, hai là vong bản. Gọi là vô học v́ họ không biết rằng lịch sử vốn là một chuổi sự kiện thuộc về xă hội nhân sinh tức là đời sống con người luân lưu bất tức chớ nào phải là chương sách. Dù cho họ có muốn quên đi hay xoá nḥa một giai đoạn lịch sử đều không thể được, bởi v́ sự kiện lịch sử một khi đă hiện hữu th́ măi măi c̣n đó bất chấp con người muốn nhớ hay quên. C̣n vong bản là một khi đă phủ nhận một giai đoạn lịch sử đă qua th́ liền có sự đứt đoạn, chia ĺa gốc ngọn. Gốc một khi đă đứt rồi th́ lấy ǵ làm căn bản để dựa vào mà nói chuyện tương lai. Huống chi cha anh của họ là những người trực tiếp tham dự vào giai đoạn lịch sử mà họ muốn bỏ quên, c̣n sống sờ sờ ra đó làm thế nào nhét họ vào đâu để đóng kín lại? Hay là bóp mũi đem chôn sống cho khuất mắt để thực hiện chiêu bài “đóng lại trang lịch sử”.


C̣n cái câu “thời đại ngày nay là thời đại đối thoại hoà b́nh” mới thật là hót như vẹt một cách vô duyên. Hồi anh em chúng tôi c̣n chịu cảnh đói lạnh trên núi rừng Việt Bắc, chúng tôi thường bảo nhau mấy chữ “Buốc óc, nhức tim” mỗi khi nghe nhồi sọ cái câu huênh hoang lừng lẫy, “Thời đại ngày nay là thời đại loài người quá độ lên Xă Nghĩa trên phạm vi toàn thế giái”.


Vậy mà chưa đầy một thập niên sau, hệ thống Xă Nghĩa sụp đổ tan tành. Ngày nay, sau chiến tranh lạnh, người ta sáng chế ra câu khẩu hiệu “Đối thoại, Hoà B́nh, hợp tác phát triễn, xây dựng trật tự thế giới mới.” Trong khi chưa có ai biết cái trật tự thế giới mới đó tṛn méo ra sao, hay dỡ lẽ nào th́ có những ông người Việt cứ tưởng rằng ḿnh là nước Mỹ rấp tâm thực hành khẩu hiệu kể trên bằng cách xông vào…nói chuyện, đối thoại với VC để buộc chúng đi theo hướng từ độc tài đảng trị đến dân chủ đa nguyên. Mỹ thật như ông Stephen Young đó c̣n chưa làm được như vậy huống chi là đám Mỹ hờ nhập tịch. Đó chẳng qua là đầu óc vọng ngoại, cầu ngoài, chỉ biết ỷ lại vào thế lực Mỹ để tranh giành quyền lực bất kể hậu quả mai sau.


V́ những người vong bản đó muốn quên đi quá khứ của cha anh, tôi nhắc lại đây mấy bài học lịch sử ô nhục về thói cầu viện nước ngoài:


- Vua Lê Chiêu Thống xưa theo đuôi quân Tàu về nước toan chiếm lại ngôi vị rồi bại tẩu, nổi thẹn nhục để lại ngàn thu.


- Vua Gia Long chỉ v́ một lá thư cầu viện người Pháp bất thành mà hậu quả ngót trăm năm lệ thuộc.


- Thời hiện đại, miền Nam v́ t́nh thế chẳng đặng đừng, phải dựa Mỹ để chiến đấu tự vệ, rồi lần hồi mất hết chủ quyền, để số phận đất nước cho người ngoài định đoạt. Hậu quả là nước mất, thân lưu lạc xứ người.


- Miền Bắc hết theo Tàu đánh Pháp, rồi theo Nga chống Mỹ, gặp thời thế lẫy lừng đánh chiếm cả Miền Nam lẫn Cao Miên để rồi kiệt quệ, đất nước tan hoang, dân tộc nghèo đói vào bậc nhất Đông Nam Á.


VC chủ trương xóa bỏ dĩ văng hướng về tương lai, những người vong bản cũng đồng một ư khép lại chương sử đă qua để tiến tới. V́ cả hai đều không chịu học bài học lịch sử c̣n nóng hổi, nên hiện nay họ đang chay đôn chạy đáo lập lại y chang vết xe đổ của cha anh lớp trước.


- Vừa rồi đám VC theo Tàu kéo nhau qua triều kiến Trung Cộng t́nh nguyện làm con chốt thí, toan tính lập “Trục Xă Nghĩa” chống Mỹ:


Bắc Kinh – Hà Nội – Havana = Trục Xă Nghĩa


Trục này dù có thành h́nh th́ cũng chỉ là xác quỷ nhát người. Tuy nhiên vẫn là một vấn đề trọng đại đối với Mỹ.


- Đám VC c̣n lại nay đă trở thành “Tư bản Đỏ” âm thầm cấu kết với đám Quốc gia vong bản dựa Mỹ chống Tàu.


Quốc gia vong bản + VC Tư bản đỏ = Liên Hiệp c̣ cưa


Gọi là liên họp c̣ cưa bởi v́ nó tùy thuộc vào sự c̣ kè, trả giá của hai nước lớn chủ tŕ. Khi nào người ta ngă giá xong th́ đó là lúc điểu tận cung tàn. Trước đây người ta vẫn ví von “Thông cáo chung Mỹ-Tàu năm 1972 là hồi chuông báo tử của VNCH”. Về sau quả nhiên đúng y như vậy. Đó là điều để cho những ai hiện nay hư hửng dựa Mỹ chống Tàu suy gẩm.


- Ngoài ra lại c̣n mấy ông Tây gốc Việt đâu chịu ngồi yên, cũng chạy đôn chạy đáo lo lập lại công thức ba bề, bốn bên kiểu Hiệp định Paris 73:


QG thân Mỹ + Trung lập theo Pháp + VC theo Tàu = Liên Hiệp bát nháo
(mượn đở chữ của Tú Cờ dùng ở đây mới đúng chỗ).


Điểm qua 3 công thức kể trên th́ thấy rằng tất cả đều “Phi Dận Tộc” v́ do sự áp đặt từ bên ngoài bất chấp “quyền Dân tộc Tự quyết”. Và v́ nó phi dân tộc nên cũng “Phi Dân chủ”: Khi một dân tộc mà không có quyền tự định đoạt số phận của đất nước th́ Dân chủ chỗ nào? Vậy nên chăng những người Dân Tộc, nhân khi các thế lực phi dân tộc c̣n đang chèo kéo, tranh giành quyền lực, nắm lấy thời cơ huy động sức mạnh Toàn Dân tiến hành một cuộc Cách Mạng Dân Tộc đích thực, lấy lại quyền Tự chủ cho Dân tộc.


Vậy hởi ai là người tài trí, quyết nối chí Tự Cường Lê Nguyễn xin đứng lên phất cờ Tụ Nghĩa, dẫn dắt Dân Tộc vùng lên quét sạch bạo quyền VC đem lại Tự Do, Dân Chủ và Phú Cường cho Dân Tộc.


Tôi tin rằng:


Cuộc Cách Mạng mai nầy nếu có, sẽ phải là cuộc Cách Mạng Dân Sinh, Dân Chủ đích thực do Toàn Dân v́ không c̣n chịu nổi ách áp bức của bạo quyền VC, vùng lên lật đổ chúng, giành lại quyền sống, quyền làm người.
Cuộc Cách Mạng mai nầy nếu có, sẽ phải là cuộc Cách Mạng Dân Tộc đích thật do chính Dân Tộc sau hơn thế kỷ dài ch́m đắm, bừng thức tỉnh, tự ḿnh đứng dậy, tự ḿnh đi.


Khi đó th́ những ai đă đóng góp xong bổn phận trong giai đoạn lịch sử đă qua được quyền sống thảnh thơi theo thú vui của Cụ Đồ Chiểu:

 

Nước trong rửa ruột sạch trơn

Một câu danh lợi chi sờn ḷng đây

Sớm voi, tối vịnh vui vầy.



Nguyễn Nhơn

12/1995

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính