Liêm - Sỉ của người lănh đạo đất nước


Nguyễn Vĩnh Long Hồ


 

LIÊM – SỈ LÀ G̀?

 

Cổ Học Tinh Hoa giải thích rằng: Liêm, Sỉ là tính rất hay của loài người, v́ người mà không “LIÊM” th́ cái ǵ cũng lấy, không “SỈ” th́ việc cũng dám làm, người mà thế là người bỏ đi, không khác ǵ giống vật. Nhất là những bậc đứng chủ trương việc nhà, việc nước mà vô liêm, sỉ th́ nhà phải suy bại, nước phải suy vong. Nghĩ cho kỹ, th́ sỉ cần hơn liêm; người không liêm làm những việc bất nghĩa, căn nguyên cũng vô sỉ mà ra.

 

Đức Khổng Tử nói: “HÀNH KỶ HỮU SỈ” nghĩa là giữ ḿnh, biết làm điều xằng bậy là xấu hổ. Thầy Mạnh Tử nói: “NHÂN BẤT KHẢ VÔ SỈ” nghĩa là người ta không biết xấu hổ th́ không được. Than ôi! Thế mà ngày nay, nhân t́nh phản trắc, phong tục suy đồi, người ta quên cả liêm, sỉ không kể chi người thường, thậm chí đến bọn sĩ phu cũng chan chan như thế cả. Ôi! Nếu cho là sự xấu hổ chung cho cả nước, cũng không phải là nói ngoa. Tuy vậy, mùa đông rét mướt mà cây ṭng, bách vẫn xanh: mưa gió tối tăm, gà trống vẫn gáy. Đời tuy hôn mê vẫn có người tỉnh…(Vô Danh)

 

LỜI BÀN của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc:

Bài nầy thực đă như một tiếng than cho đời mà ngán cho người. Than ôi! Người đời bấy giờ có phải đa số là người “vô liêm sỉ”, “bất trí sỉ” không? Nếu quả như vậy th́ người ta ngậm ngùi than thở rất là phải. V́ “LIÊM” và “SỈ” là nền tảng của đạo làm người.

 

Ở đời, người c̣n có sỉ th́ hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, liêm c̣n th́ được, chớ liêm, sỉ đă mất, nhất là “Sỉ” th́ c̣n ǵ là luân thường đạo lư và mong cậy vào đâu nữa. Con người mà đă đến vô sỉ th́ tuy mặc áo, đội mũ mà như con chim, con muông, c̣n cái ǵ là kiêng nể mà không dám làm! (ngưng trích)

 

MỘT VÀI TẤM GƯƠNG LIÊM – SỈ CỦA GIỚI LĂNH ĐẠO ĐẠI HÀN:

TƯỚNG PARK CHUNG HEE:

 

Sau khi nắm chính quyền vào tháng 7/1961, tướng Park Chung Hee đă nói trước 20.000 sinh viên Đại học Seoul như sau:

“Toàn dân Nam Hàn phải thắt lưng buộc bụng trong ṿng 5 năm, phải cắn răng vào mà làm việc nếu muốn sống c̣n. Làm cách nào trong ṿng 10 năm, chúng ta tạo được một nền kinh tế nếu muốn sống c̣n. Làm cách nào trong ṿng 10 năm, chúng ta tạo được một nền kinh tế đứng đầu Đông Nam Á và 20 năm, chúng ta sẽ trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Chúng ta sẽ bắt thế giới ngưỡng mộ chúng ta. Hôm nay, có thể một số đồng bào bất đồng ư kiến với tôi. Nhưng, xin những đồng bào ấy hiểu cho rằng TỔ QUỐC QUAN TRỌNG HƠN QUYỀN LỢI CÁ NHÂN. Tôi không muốn mỵ dân. Tôi sẽ cương quyết ban hành một chánh sách khắc khổ. TÔI SẼ ĐEM BẮN BẤT CỨ KẺ NÀO ĂN CẮP CỦA CÔNG DÙ CHỈ 1 ĐỒNG. Tôi sẵn ḷng chết cho lư tưởng đă đề ra.”

 

Trong ngạn ngữ Đại Hàn có câu: “Muốn nước hạ nguồn trong sạch, phải làm sạch rác trên thượng nguồn trước.” Tướng Pak Chung Hee đă thực hiện chính sách TOÀN QUỐC THẮT LƯNG BUỘC BỤNG từ chánh quyền đến dân chúng, ông đă ra lệnh đem xử bắn hàng loạt quan chức cao cấp tham nhũng vào thời điểm đó. Tướng Pak Chung Hee làm việc cật lực nhưng sống rất giản dị; hàng tuần, gia đ́nh ông cũng như mỗi người dân Nam Hàn khác phải nhịn ăn một bữa, không hút thuốc ngoại quốc, không uống cà phê v́ Nam Hàn không có cà phê. Với tướng Pak Chung Hee, tiết kiệm là quốc sách để Đại Hàn có thể đứng dậy, thoát ṿng nô lệ thuộc; v́ thế, trong nhiều bài diễn văn, ông thường nói: “Một xu ngoại tệ là một giọt máu!”. Tất nhiên đây không phải là thứ ngôn ngữ hùng biện, ông đă sống tiết kiệm bằng chính nếp sống thanh đạm của ḿnh để làm gương cho nhân dân. Mặc dù giữ chức vụ Tổng thống 19 năm mà khi chết, tài sản của ông chỉ có khoảng 10.000 USD tiền tiết kiệm. Trung b́nh mỗi năm, ông tiết kiệm được khoảng… 500 USD.

 

Theo PARK CHUNG HEE, MAJOR SPEECHES (trg 72). Vào năm 1961, có lẽ ít người dám tin khi Park Chung Hee nói là sẽ biến Đại Hàn thành cường quốc kinh tế trong 20 năm. Nhưng, với phong cách lănh đạo cương quyết, thực tiễn và hết ḷng, ông đă mang lại niềm tin. V́ chỉ trong thời gian ngắn, người dân Đại Hàn nhận ra rằng lời nói và cuộc sống gương mẫu của ông đă đi đôi với việc làm.

 

Từ đó, ông đă truyền lại cho người dân ư thức về sự cấp bách phải làm để giải phóng thân phận của một quốc gia nghèo đói và chậm tiến. Lời nói của ông đă đi vào lịch sử Đại Hàn: “Xin đồng bào nhớ rằng dân tộc chúng ta đă mất cả thế kỷ. Chúng ta không c̣n thời gian để mất nữa. V́ chúng ta phải thực hiện cả chục việc trong thời gian mà những nước khác chỉ phải làm một. Chúng ta phải tiếp tục làm khi các dân tộc khác có thể nghỉ ngơi. Ngày nay, bánh xe lịch sử quay với một tốc lực ghê gớm. Nếu bỏ qua một ngày lười biếng, chúng ta sẽ tụt lại đằng sau người khác một năm, mà nếu lăng phí một năm, chúng ta sẽ tụt hậu 10, 20 năm.”  ông đă nói tiếp. “Chúng ta sẽ bắt thế giới ngưỡng mộ chúng ta!”

 

Trong việc xây dựng hạ tầng cơ sở, tướng Pak Chung Hee đă thực hiện được một kỳ công là xa lộ Seoul – Pusan, công tŕnh xây dựng cầu đường lớn nhất trong lịch sử Đại Hàn, chạy dọc theo chiều dài của Nam Hàn từ thủ đô Seoul tới cảng Pusan ở bờ biển phía Nam. Khi đi ra chương tŕnh nầy nhằm 2 mục tiêu:

  • Giải quyết việc giao thông phát triển kinh tế.

  • Quan trọng hơn là đem lại cho dân một niềm tin mới là họ có khả năng xây dựng và sáng tạo lớn.

 

Nhưng, theo nhận định chung của một số tác giả nghiên cứu về Đại Hàn th́ có lẽ ông là người duy nhất ở trong và ngoài nước có niềm tin này. V́ thế, khi ông đề nghị dự án xây dựng 4 làn xe chạy, xuyên qua những rặng núi với địa thế kinh hoàng th́ Quốc hội đă thẳng tay bác bỏ. Những nhà lập pháp, kể cả những người thuộc đảng của Pak Chung Hee, đă không tin là có thể thực hiện nổi xa lộ mà nếu xây dựng được th́ con đường sẽ đưa quốc gia tới phá sản v́ phí tổn xây dựng và bảo tŕ. Ngân hàng thế giới (World Bank) và các cơ quan tài chánh quốc tế cũng đồng quan điểm như thế.

 

Tuy vậy, Pak Chung Hee đă không nản ḷng và để tâm nghiên cứu những báo cáo của các chuyên viên cố vấn trong nước cũng như ở ngoài nước. Ông yêu cầu những người phụ tá thu thập tất cả những tài liệu về xây dựng xa lộ từ miền núi Andes ở Nam Mỹ tới Tây bá Lợi Á của Liên Bang Sô Viết và tự ḿnh nghiên cứu tường tận những tài liệu nầy. Rồi sau đó, cùng với các kỷ sư Bộ Xây Dựng dùng trực thăng lên xuống và băng qua toàn thể khu vực núi non để xem xét, ghi chép hết tuần nầy qua tuần khác.

 

Cuối cùng, ngày 1/2/1968, ông ra lệnh khởi công. Toàn thể xa lộ dài 428 km, băng qua 29 cây cầu chính, 208 cây cầu nhỏ và 6 đường hầm chính đă hoàn tất ngày 30/6/1970. Các chuyên viên vận tải thuộc Ngân Hàng Phát triển Á Châu cho biết là với 330 Mỹ kim cho 1 km, có thể là thấp nhất trong lịch sử xây dựng loại nầy. Trong 3 năm đầu, xa lộ Seoul – Pusan đă phục vụ cho khu vực tạo ra 70% tổng sản lượng quốc gia và xe cộ sử dụng con đường đă chiếm tới 80% lượng xe lưu thông trong nước.

 

Kư giả Michael Keon đă ghi lại một sự kiện cho thấy Pak Chung Hee đă coi việc hoàn thành con đường như là một nhiệm vụ lịch sử, khi chính ông đích thân làm lễ tuyên thệ cho những sĩ quan trẻ được tuyển chọn trong Đoàn Kỹ Sư Công Binh để làm đốc công và chuyên viên sửa chữa máy móc với lời thề: “NGUYỆN HIẾN THÂN CHO SỰ THỊNH VƯỢNG CỦA TỔ QUỐC CÙNG HẠNH PHÚC CỦA ĐỒNG BÀO VÀ SẼ CHỊU BẤT CỨ H̀NH PHẠT G̀ NẾU KHÔNG LÀM TR̉N NHIỆM VỤ.” (Michael Keon, Korea Phoenix: A Nation from the Ashes, Englewood Cliffs: Prentice – Hall International, 1977, trg 78 – 79).

 

Trong cuộc cách mạng kinh tế, tướng Park Chung Hee đă đặt nặng việc thay đổi tinh thần dân chúng sau một thế kỷ bị Nhật đô hộ và hơn 10 năm dưới chế độ độc tài tham nhũng Lư Thừa Văn. Ông quan niệm rằng: “Việc xây dựng và kinh tế và phát triển tinh thần không phải là hai ư niệm riêng biệt mà cà hai phải đi song hành với nhau. Xây dựng không thể thiếu tinh thần và ngược lại…Nhiều dân tộc khác phải mất hàng thế kỷ để t́m ra thần trí của ḿnh. C̣n chúng ta đă t́m thấy tinh thần dân tộc Đại Hàn trong thập niên nầy (1970).

 

Tướng Park Chung Hee đă lấy chính cuộc sống trong sạch và hành động của ḿnh, tác động vào sự thay đổi để chính quyền trở thành biết hành động có hiệu quả và dân tộc Đại Hàn có niềm tin, biết làm việc chăm chỉ và kiên nhẫn để thay đổi cuộc đời và đạt những mục tiêu chung.

 

Kết quả là 20 năm, cuộc cách mạng của Pak Chung Hee đă phục hưng được tinh thần tự tin và cương quyết của dân tộc Đại Hàn, trong đó học và hành đă trở thành một cái đạo để đưa con người và dân tộc đi lên. Thật vậy, phong trào Seamaul đă thay đổi nông thôn. Căn bản là khôi phục ư thức xấu hổ và tranh đua của nông dân. Vào cuối thập niên 1950, không ai quan tâm đến t́nh trạng lợi tức đầu người chỉ khoảng 100 mỹ kim / năm. Nhưng, phong trào Seamaul đă khiến mọi người quan tâm đến chuyện nầy. Chúng tôi thuộc nền “VĂN HÓA NẶNG CHẤT HỔ THẸN”. Đó là một phần của truyền thống KHỔNG GIÁO, thứ truyền thống sợ mất sỉ diện và Saemaul đă làm sống lại thứ truyền thống nầy.”(Brian Kelly, The Four Little Dragons, New York: Simon and Schuster, 1989, trg.46).

 

Một nhà báo Thụy Điển đă chứng kiến thứ ĐẠO nầy trong cuộc thăm viếng một xưởng đóng tàu Đại Hàn. Ở đó, ông đă chứng kiến hàng chục ngàn công nhân cắm cúi làm việc hùng hục không biết mệt mỏi. Họ làm việc hăng say một cách kỳ dị như những người lính đang chiến đấu ở chiến trường, không ai kiểm soát ai, người nào việc nấy, rập khuôn và hoàn thành công việc một cách hoàn hảo. Khi được nhà báo hỏi: “Động lực nào mà quí vị lại có tác phong làm việc ghê gớm như thế?”. Người ấy đáp: “Chúng tôi là một nước nhỏ, nếu không chiến đấu ắt không tồn tại được!” Một người khác nói: “Chúng tôi làm việc cho tổ quốc chúng tôi.” C̣n một chị công nhân nhỏ nhẹ, nói: “Chúng tôi làm việc cho chúng tôi và cho con cháu mai sau.”

 

“Sự cố” con gái tướng Pak Chung Hee là bà Pak Geun – hye, 60 tuổi vừa đắc cử trở thành nữ Tổng thống đầu tiên của Nam Triều Tiên. Điều nầy chứng tỏ rằng, dân tộc Nam Hàn vẫn c̣n tri ân tướng Pak Chung Hee, người đă có công đưa đất nước Nam Hàn ra khỏi t́nh trạng nghèo đói và được cả thế giới ngưỡng mộ như ngày hôm nay.

 

CỐ TỔNG THỐNG ROH MOO – huyn:

 

Từ một công nhân, ông Roh Moo-huyn tự học để trở thành luật sư, một chánh trị gia rồi đắc cử tổng thống của một quốc gia dân chủ Đại Hàn. Sáng ngày 23/5/2009, ông phải kết thúc cuộc đời bằng cách gieo ḿnh xuống vách đá sâu. Ông Roh Moo-huyn trăn trối: “Cuộc sống quả là khó khăn. Tôi cảm thấy xấu hổ trước người dân của ḿnh.” V́ trước đó, ông sẽ phải đến Seoul theo triệu tập của Ṭa án.

 

Cựu Tổng thống Roh Moo-huyn xây dựng được niềm tin của công chúng vào ông như là một chánh trị gia trong sạch. Cái chết của ông gây bàng hoàng cho cả nước. Từ ngày 23/5/2009, người dân ở vùng quê ông đă xếp hàng dài, đă rơi lệ khi quan tài của ông đi qua. Ông nói trước khi tự kết liễu đời ḿnh về khoản tiền 6 triệu USD mà thân nhân ông nhận được khi ông c̣n là Tổng Thống. Rơ ràng, đă có khoản tiền nầy lọt vào nhà qua những người thân nhất là vợ, con trai, cháu rể mà ông không hề hay biết. Thật là đau đớn, khi ông phải mượn cái chết để chứng tỏ ông thực sự vẫn c̣n trong sạch mà phải kết thúc sự nghiệp chánh trị lẫy lừng của ḿnh v́ xấu hổ bởi vợ con.

 

Tôi xin mượn lời của Thánh GANDHI nói để chúng ta suy gẫm về sự thành công lẫy lừng của dân tộc Đại Hàn ngày hôm nay là nhờ tấm gương lănh đạo liêm sĩ của Tướng Pak Chung Hee: “QUỐC GIA NÀO CÓ SỰ HY SINH KHÔNG GIỚI HẠN TH̀ QUỐC GIA ĐÓ CÓ THỂ TIẾN LÊN CAO KHÔNG GIỚI HẠN. SỰ HY SINH CÀNG TRONG SÁNG TH̀ SỰ TIẾN BỘ CÀNG NHANH”.

 

T̀NH TRẠNG VIỆT NAM HIỆN NAY: “THỰC TẾ & NGUYÊN NHÂN”:

Nghiên cứu xă hội Việt Nam dưới lăng kính xă hội học bằng cách điều tra thực tiễn (empirical investigations) và phân tách thẩm định (critical analysis) để t́m hiểu toàn diện các hiện tượng diễn tiến phức tạp về sự vận hành xă hội (social process) nhằm giải quyết các tệ nạn xă hội (social ills) tại nước ta hiện nay.

 

Trong phương pháp xă hội học (The rule of Sociological Method) của Emile Durkhem (1858-1917) coi chủ nghĩa thực chứng (Positivism) như một nền tảng căn bản của sự nghiên cứu xă hội ứng dụng (pratical social research) để t́m hiểu xă hội đó qua các thời kỳ có những sự thay đổi lớn liên hệ tới hiện đại hóa (modernity), kỷ nghệ hóa, đô thị hóa…

 

Bản chất độc tài, độc đảng của chế độ CHXHCNVN là bà mụ đẻ ra tham nhũng v́ hệ thống chánh trị dựa trên sự bao che và tùy tiện để bảo vệ đặc quyền, đặc lợi của đảng cầm quyền đă tạo ra tầng lớp lănh đạo lưu manh và toa rập nhau, đứng trên pháp luật. T́nh trạng giới lănh đạo Hà Nội và đảng viên cộng sản tham nhũng, đục khoét công quỹ, rút ruột các công tŕnh xây dựng, nạn cường hào ác bá ăn cướp tài sản, nhà cửa, đất đai… của dân chúng một cách công khai buộc nhân dân phải sống cả đời trong sự nghèo khó, luôn đối mặt với bất công xă hội, đời sống khó khăn, đói rách triền miên với mức sống thấp kém so với các quốc gia láng giềng.

 

Kể từ năm 2008, lần đầu tiên thu thập đầu người VN vượt qua ngưỡng cửa 1.000 USD/ năm. Thoát ra được vị trí của nước thu nhập thấp theo tiêu chuẩn của Ngân Hàng Thế Giới. Nhưng, VNCS đă phải mất gần 35 năm kể từ khi CSBV cưỡng chiếm MNVN. Tuy thống nhất được đất nước, nhưng không thống nhất được ḷng dân. Nếu kể từ khi đổi mới, chỉ đạt được một thành quả khiêm tốn v́ chất lượng phát triển giàm sút nghiêm trọng, môi trường sống xuống cấp thê thảm, xă hội phân hóa giàu nghèo tăng nhanh chóng…

 

Cũng theo tiêu chuẩn của Ngân Hàng Thế Giới năm 2009, thu nhập đầu người là 4.000 USD/ năm là tiêu chuẩn của nước thu nhập trung b́nh cao và 12.000 USD / năm là tiêu chuẩn vượt lên hàng các nước thu nhập cao. Hàn Quốc nhờ giới lănh đạo “LIÊM SĨ” và không theo Chủ nghĩa Cộng Sản như VN nên từ một nước nghèo đă vươn lên hàng các nước có thu nhập cao chỉ trong ṿng 4 thập niên, thu nhập đầu người trong năm 2009 là là 17.000 USD, Malaysia: 7.000 USD và Thái Lan: 4.000 USD và họ đang nổ lực tạo điều kiện để đất nước của họ trở thành các quốc gia tiên tiến, có thu nhập cao hơn trong 2 thập niên tới. Riêng VNCS nhờ “Tiến nhanh, tiến mạnh lên XHCN” vẫn c̣n ́ ạch ở mức khiêm nhượng: thu thập đầu người là 1.200 USD / năm.

 

Tuy VNCS đă được thế giới viện trợ gần 20 năm và tiền tỉ của người Việt tại Hải Ngoại gởi về hàng năm (Theo báo Thanh Niên đưa tin ngày 8/9/2012, kiều bào đă đầu tư và gởi về nước khoảng 20 tỉ USD). Nhưng, phần lớn số ngân khoảng kếch sù nầy đều chui vào hệ thống lănh đạo ĐCSVN lưu manh và bọn tham quan. Hà Nội luôn luôn kêu gào thống thiết Việt Nam vẫn là c̣n là nước nghèo, cần thế giới giúp đở? Chế độ CHXHCNVN hiện nay theo cơ chế “B̉N RÚT” (extractive) có hệ thống từ “thượng tầng kiến trúc” cho đến “hạ tầng cơ sở” và tệ nạn tham nhũng trở thành “QUỐC SÁCH” của ĐCSVN và là “QUỐC NHỤC” của toàn dân VN. Chính cái cơ chế ḅn rút nầy đă ngăn cản sự đổi mới tích cực và tiến tŕnh DÂN CHỦ HÓA đất nước như  Miến Điện v́ đặc quyền, đặc lợi của giai cấp thống trị và cái hệ thống thối nát nầy làm ruỗng nát, ung thối xă hội Việt Nam hiện nay.

 

Chế độ CHXHCNVN sở dĩ nó tồn tại v́ liên quan tới lợi ích của giai cấp thống trị và những thành phần được ưu đăi (elites), họ là những tên tư bản đỏ, thái tử đỏ, đại gia…một giai cấp tài phiệt, trưởng giả mới được hưởng lợi nhiều nhất từ sự ḅn rút tài sản của quốc gia, cưỡng đoạt quyền tư hữu về bất động sản của nhân dân để chia chác nhau làm giàu.

 

Một thí dụ điển h́nh là nhóm tài phiệt, băng đảng của tên Thủ tướng Mafia Nguyễn Tấn Dũng, tội ác của tập đoàn nầy không kể xiết từ vụ Vinashin đến vụ Vinalines gây phá sản hàng loạt tập đoàn quốc doanh, lỗ to ở khu vực Dung Quất…mà toàn thể xă hội phải trả giá. Chúng ta có thể khẳng định tham nhũng làm cho dân Việt Nam có múc sống thấp kém rất nhiều so với các nước Đông Nam Á với mức khiêm nhượng đầu người chỉ có 1.200 USD / năm.

 

Đảng CSVN xây dựng chế độ bằng CƠ CHẾ B̉N RÚT có hệ thống, dựa trên sự ḅn rút tài sản quốc gia làm cho đất nước bị rổng ruột, xoáy ṃn nội lực dân tộc, nó nghiền nát các cơ cấu tạo thành một quốc gia trên mọi phương diện từ lănh thổ, lănh hải cắt xét cho Trung Cộng đẩ trả giá cho sự bảo hộ. Đảng CSVN hiện đang đối mặt với những cuộc chiến để tồn tại, đó là nền kinh tế đang phá sản, văn hóa giáo dục, y tế công cộng, luật pháp & công lư, trật tự xă hội đồng loạt xuống cấp thê thảm.

 

Thực vậy, Đảng CSVN với 14 ủy viên trong BCT/ Trung Ương Đảng là cơ quan lănh đạo và trên 3 triệu đảng viên có mạng lưới tỏa ra khắp nước từ khắp hang cùng ngơ hẻm trong các thành phố tới làng quê xa xôi hẻo lánh. ĐCSVN chính là trung tâm “quyền lực đen” giống như một băng đảng “Mafia” chia chác quyền lợi cho các đảng viên. Ngược lại, trách nhiệm và bổn phận của đảng viên cộng sản phải tích cực bảo vệ chế độ, thẳng tay đàn áp nhân dân muốn lật đổ chế độ CHXHCN chết tiệt nầy.

 

Sau vụ công ty Tư vấn Thiết kế Thái b́nh Dương (Pacific Consultants International) gọi tắt là PCI, Nhật đưa hối lộ cho Huỳnh Ngọc Sĩ – Phó Giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải kiêm Giám Đốc Dự Aùn Đông Tây & Môi trường nước ở Sài g̣n – một số bạc hơn 2, 6 triệu USD để được trúng thầu các dự án được thực hiện bằng tiền viện trợ của Nhật Bản. Nội vụ đổ bể, người Nhật vô cùng phẩn nộ gọi: “CHẾ ĐỘ CSVN LÀ GỈI BỌ”.

 

Một nhà quan sát, Giáo sư Yoshiharu Tsuboi – thuộc trường Đại Học Waseda Nhật – nhận xét rằng: “Ở VN, tham nhũng giúp bảo vệ quyền lực”. Theo ông, hệ thống chánh trị ở đây có nhu cầu duy tŕ bộ máy hành chánh ở mức độ kém hiệu quả cần thiết, đủ để mọi cán bộ nhân viên đều là tội phạm hoặc tội phạm tiềm năng do tham nhũng, nhờ đó họ bị buộc chặt vào bộ máy bởi lợi ích (Yoshiharu Tsuboi, Corruption in Viet-Nam).

 

Những điều kiện để cho tham nhũng phát triển, sinh sôi nẩy nở như GS Yoshiharu Tsuboi nhận xét, có thể tóm tắt trong công thức đă được bọn lănh đạo ĐCSVN áp dụng là: THAM NHŨNG = QUYỀN LỰC ĐỘC ĐẢNG + BƯNG BÍT THÔNG TIN + KIỂM DUYỆT BÁO CHÍ. Thật vậy, VNCS là quốc gia, nơi mà quyền lực chính trị và kinh tế độc chiếm liên tục gần nửa thế kỷ nay bởi một thiểu số lănh đạo ĐCSVN thất học, ngu dốt trầm kha, nơi mà hệ thống báo chí và thông tin chưa bao giờ thực sự cởi mở v́ tập đoàn lănh đạo ĐCSVN là những tên lănh đạo độc tài, độc đảng chống “chủ nghĩa tản quyền” (federalism), đa đảng và đa nguyên.

 

BẢN CHẤT VÔ LIÊM SỈ CỦA GIỚI LĂNH ĐẠO VIỆT NAM:

 

Nguồn tin RFI đưa tin: Ngày 05/12/2012, tổ chức chống tham nhũng có uy tín trên thế giới là “Transparent International” (Minh bạch Quốc Tế) có trụ sở tại Đức Quốc, đă công bố bản Chỉ số Tham nhũng CPI thường xuyên, xếp hạng các quốc gia và vùng lănh thổ trên thế giới về mức độ tham nhũng được ghi nhận.

Trong danh sách năm 2012, Việt Nam chỉ xếp thứ 123, tụt 10 hạng so với năm rồi, kém Brunei (46), Malaysia (54), Thái Lan (88), Philippines (105) và Indonesia (115). Chỉ số CPI tên gọi tắt của Corruption Perception Index là một số liệu tổng hợp dựa trên các thống kê, điều tra, thăm ḍ khác đă được công bố trong năm về t́nh h́nh tham nhũng tại một quốc gia nhất định.

 

Vấn đề “chống tham nhũng” đă được ĐCSVN đề ra rất nhiều lần trong những khóa họp Quốc Hội. Trong phiên họp Quốc Hội ngày 25/10/2004, Phan văn khải đă bày tỏ ư thức giác ngộ của Đảng bằng sự đề nghị thành lập  một “Cơ Quan Trung Ương Chống Tham Nhũng” quy mô do Đảng điều hành và sẽ do Nông Đức Mạnh làm chủ tịch v́ trước đó hắn đă dơng dạc tuyên bố tại “Học viện Chính Trị Quốc Gia HCM” vào ngày 30/7/2001 rằng: “Cán bộ đảng viên là yếu tố quan trọng hàng đầu trong công cuộc đấu tranh chống tham nhũng”.

 

Thật ra đây chỉ là tṛ tiểu xảo, mỵ dân “vừa ăn cướp, vừa la làng” của Phan văn Khải chẳng lừa bịp được ai; v́ vậy, trong nhân gian có bài vè chế giễu cái bản chất khôi hài, trâng tráo và vô liêm sỉ của Phan văn Khải và đồng bọn như vầy:

 

“Nông Đức Mạnh là tên trùm tham nhũng

Bọn Khải Lương th́ cũng chẳng hơn ǵ

Lũ gian manh mà đ̣i chống cái chi

Thiên hạ bảo, đúng là tṛ lừa bịp…”

 

Điều khôi hài nhất là bọn Bắc Bộ Phủ đem đấu tố những người nhiệt t́nh ủng hộ “HỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM CHỐNG THAM NHŨNG” để giúp chánh phủ đều bị bọn công an lôi đến trụ sở thẩm vấn để dọa nạt và khủng bố tinh thần. Quả là tṛ đại bịp của bọn lănh đạo Hà Nội vô liêm sỉ tới độ trâng tráo nhất.

 

Không ai c̣n lạ ǵ Thủ tướng Mafia Nguyễn Tấn Dũng là chủ nhân của các sân Golf, các khách sạn sang trọng, hăng taxi, hăng hàng không, hăng xuất nhập cảng, siêu thị bề thế nhất nước…mà tài sản của Nguyễn tấn Dũng và gia đ́nh lên đến hàng tỉ USD. Để tóm thâu và củng cố “quyền lực chính trị” và “quyền lợi kinh tế” cha truyền con nối, Nguyễn Thanh Phượng, 28 tuổi, con gái của Nguyễn Tấn Dũng được đề bạt lên giữ chức Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Chứng Khoán Bảo Việt, nắm giữ ngành tài chánh. Dĩ nhiên, các Ủy Viên BCT/TƯ/ĐCSVN cũng phải được chia chác quyền lợi, điển h́nh là Tô Linh Phương 24 tuổi, con gái của Tô Huy Rứa, hỉ mũi chưa sạch cũng được bầu vào chức vụ Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Công ty Vinaconex, nắm ngành xây dựng là công ty hái ra tiền tỉ đô. Ngoài ra, “NHÓM LỢI ÍCH CÁ NHÂN” trong và ngoài ĐCSVN mặc t́nh thao túng cả các Tổng Công Ty Quốc Doanh lẫn các Công ty Cổ Phần Tư Doanh mà cả đến 2 đại Công ty Quốc doanh Vinashin và Vinalines cũng bị bọn tham nhũng, bất tài làm cho phá sản.

 

Nhưng, trong nhóm lănh đạo ĐCSVN từ trước đến nay; có lẽ, Thủ tướng Mafia Nguyễn Tấn Dũng là “vô liêm sỉ” nhất, một loại lănh tụ bẩn thỉu, thối tha nhất mà da mặt của hắn dầy hơn da gót chân, trâng tráo đến độ đi rao giảng về đạo đức & đề cao ḷng tự trọng tại một buổi nói chuyện tại Đại Học Quốc Gia tp HCM hôm chủ nhật 2/10/2012 mà không biết ngượng mồm.

 

Tuy nhiên, mùa đông rét mướt mà cây ṭng, bách vẫn xanh và thời mạt vận của đất nước mà vẫn có người biết ǵn giữ liêm, sỉ đáng làm gương soi cho những tên lănh đạo ĐCSVN nh́n lại chính ḿnh để sám hối tội lổi. Tôi xin kể một trường hợp thật đau ḷng, vừa giận, vừa thương cho gia đ́nh nạn nhân:

 

Câu chuyện nầy xảy ra vào tháng 8 năm 2000. Anh Nguyễn văn Hùng, 38 tuổi, cùng vợ và 3 con tuổi từ 9 tới 14 tuổi được khám phá nằm chết tại nhà trong căn nhà lá của họ ở t́nh Nghệ An, khoảng 190 cây số về phía Nam thủ đô Hà Nội. Công An đă t́m thấy một lá độc dược ở trong nhà. Theo lời khai báo của người trong làng là anh Nguyễn văn Hùng có trộm một con ḅ của ông bán với giá 96 đô. Nội vụ đổ bể, ông Hùng và vợ con cùng nhau uống lá độc dược tự tử v́ xấu hổ.

 

Theo tôi, cái chết thương tâm của cả gia đ́nh anh NGUYỄN VĂN HÙNG là một bài học liêm sĩ đắc giá để cho bọn đầu nậu Bắc Bộ Phủ nên lấy tấm gương LIÊM SỈ biết xấu hổ của gia đ́nh anh Nguyễn Văn Hùng mà tự xử, cùng chia nhau uống chén thuốc độc nầy mới hợp với đạo lư và lẽ công bằng.

 

KẾT LUẬN:

 

Tôi xin kể câu chuyện về “ƯỚC NGUYỆN CUỐI CÙNG CỦA ALEXANDER ĐẠI ĐẾ” (The last wishes of Alexander The Great) thay cho lời kết để giới lănh đạo ĐCSVN suy gẫm mà thức tỉnh:

Trước khi ĺa đời, Alexander The Great triệu tập các quan triều đ́nh đến để truyền đạt ba ước nguyện cuối cùng của ḿnh. Ngài phán rằng:

  • Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các ngự y tài giỏi nhất vào thời đại đó.

  • Tất cả báu vật vàng, bạc, châu báu của ngài phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài.

  • Đôi tay của ngài phải được tḥ ra khỏi quan tài để lắc lư, đong đưa trên không cho mọi người nh́n thấy.

Một vị cận thần thắc mắc về những ước muốn kỳ lạ nầy? Alexander The Great giải thích:

  • Một khi đối mặt với tử thần, th́ các vị ngự y tài giỏi nhất cũng không có tài nào cứu chữa được cho ta.

  • Tất cả châu báu được vung văi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng những của cải và báu vật mà ta gom góp được trên thế gian này sẽ măi măi tồn tại trên ở thế gian nầy khi ta ĺa trần.

  • Ta muốn mọi người nh́n thấy đôi tay của ta đong đưa ngoài áo quan để cho mọi người thấy rằng, chúng ta đến với thế gian nầy với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế gian nầy chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng.

 

Đến cuối cuộc đời, Alexander The Great mới nghiệm ra rằng, báu vật vô giá trên thế gian nầy là T̀NH YÊU THƯƠNG ĐỒNG LOẠI. Không biết giới lănh đạo ĐCSVN đă ngộ ra điều nầy hay chưa?

 

GƯƠNG LĂNH ĐẠO NGÀY XƯA:

 

Trong sách CHƯ TỬ nói về vua NGHIÊU sử dụng những người tài đức, xem xét thành tích của các quan lại trong triều đ́nh mà phân chia thứ bậc, cao thấp, thưởng phạt nghiêm minh, khiến cho t́nh trạng đất nước rất có trật tự. Bên cạnh đó, ngài c̣n chú ư điều phối mối quan hệ giữa các bộ tộc, giáo dục người dân chung sống ḥa thuận, thiên hạ yên ổn thái b́nh thạnh trị, chính trị thanh minh, xă hội thái ḥa.

 

C̣n có truyền thuyết nói về vũ công của vua Nghiêu, văn vơ song toàn, từng đi dẹp các bộ tộc ở phương Nam, đích thân chinh chiến. Vua Nghiêu c̣n cữ binh lính giết các loài thú dữ trừ hại cho bá tánh. Suốt đời vua Nghiêu sống b́nh dị, không xây cất cung điện xa hoa, ngài sống thật đơn giăn trong căn nhà tranh để cùng bá quan văn vơ lo bàn việc nước khiến cho mọi người dân cảm kích nên tôn ông là thiên tử.

 

Vua Nghiêu tại vị 70 năm, cảm thấy cần người kế vị. Ông mời thần dân tiến cử người có tài đức. Các chư hầu bốn phương đă tiến cử một người tên Thuấn và nói rằng, người nầy tài đức vẹn toàn, xử lư quan hệ gia đ́nh rất êm thấm, hơn nữa c̣n có thể cảm hóa người nhà, láng giềng, khiến họ cải tà qui chánh; v́ vậy, vua Nghiêu quyết định xem xét tư cách đối với Thuấn. Vua Nghiêu đă gả hai con gái của ḿnh cho Thuấn, để qua đó khảo sát đạo đức cũng như tài đức của Thuấn.

 

 

Để thử tài, vua Nghiêu chỉ định Thuấn phụ trách giáo dục thần dân “ngũ điển”, tức công cha, nghĩa mẹ, t́nh huynh đệ, người nhỏ tuổi kính trọng người cao tuổi, đạo làm con phải hiếu thảo. Vua Nghiêu lại cử Thuấn quản lư các quan lại, xử lư việc nước và tiếp các nước chư hầu bốn phương tới bái triều. Sau đó, vua Nghiêu lại cử Thuấn một ḿnh vào ở trong núi để chịu sự thử thách của thiên nhiên. Trải qua ba năm khảo sát, Nghiêu quyết định để Thuấn kế vị.

 

Vua Thuấn phát triển sản xuất, đào kênh phá núi, t́m kiếm người tài ra giúp nước. Trong đời vua Thuấn, kỹ thuật nông nghiệp và công nghiệp đều tiến bộ vượt bậc. Về cai trị đất nước, vua Thuấn lấy thân giáo và đức giáo đồng hành, đồng cam cộng khổ với thần dân. Người dân no ấm, đều có ăn có mặc, không ai bị nô dịch, cũng không ai bị tội v́ phê phán đất nước. Trong thời gian cai trị của vua Thuấn, nhân dân biết lễ phép, thiên hạ tín phục, có thể nói là thanh minh chính trị, vật chất phong phú, là thời kỳ hết sức rực rỡ về chính trị, về sản xuất và nghệ thuật. Sau nầy, vua Thuấn lại truyền ngôi cho Vũ v́ có công trị thủy. Vua Thuấn chết v́ bệnh vào năm 110 tuổi. Tài đức của vua Nghiêu và vua Thuấn được truyền tụng từ đời nầy sang đời khác.

 

NHỮNG TẤM GƯƠNG LĂNH ĐẠO SÁNG CHÓI NGÀY NAY:

 

PARK CHUNG HEE:

Hàn Quốc được phát triển như ngày hôm nay cả về kinh tế lẫn khoa học kỹ thuật rất đồng bộ là bắt đầu từ sự vững chải của nền văn hóa của dân tộc Đại Hàn, sự phát triển vững vàng hơn cả Singapore. Tất cả những thành công mà Đại Hàn có được ngày hôm nay là có từ nền móng bắt đầu từ hơn 50 năm trước, khi ông Park Chung Hee nắm quyền cai trị là nhà “độc tài yêu nước” của Đại Hàn về:

 

(1)          CHÍNH TRỊ: Ông Park Chung Hee chủ trương một nền chính trị ĐA NGUYÊN, nhưng độc tài để chống lại cộng sản Bắc Hàn và ông đă thành công khi vực dậy nền kinh tế Nam Hàn từ con số 0 để vươn lên hàng cường quốc trên thế giới được như ngày hôm nay, mặc dù dân số Nam Hàn chỉ bằng 1/2 so với VN, và ông phải trả giá bằng chính sinh mạng của ḿnh bị ám sát và chết trong sự nghèo nàn, không có một chút tài sản ǵ để lại cho con cái; ngoại trừ 10.000 USD tiền tiết kiệm trong 19 năm làm tổng thống Đại Hàn. Trung b́nh mỗi năm, ông đă dành dụm được khoảng……500 USD từ tiền lương của ông.

 

(2)          VĂN HÓA: Tổng thống Park Chung Hee lúc sống thanh bạch và trong sạch, chết trong sự trắng tay đă làm nên văn hóa của Đại Hàn c̣n tồn tại đến ngày hôm nay. Động từ ĂN CẮP hầu như đă biến khỏi nền văn hóa của dân Đại Hàn. Ông nói: “Tổ quốc quan trọng hơn quyền lợi cá nhân. Tôi không muốn mỵ dân. Tôi cương quyết ban hành một chánh sách khắc khổ. Tôi sẽ đem bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công dù chỉ là 1 đồng. Tôi sẳn sàng chết cho lư tưởng của tôi đề ra.”

 

(3)          CHỐNG THAM NHŨNG TRIỆT ĐỂ: TT Park Chung Hee kêu gọi dân chúng: “Hăy làm những ǵ tôi nói và hăy làm theo những ǵ tôi làm.” Ông đă thực hiện chánh sách toàn quốc THẮT LƯNG BUỘC BỤNG  và ông đă nêu gương, làm việc cật lực, những sống rất thanh bạch. Hàng tuần, gia đ́nh ông cũng giống như mỗi người dân Đại Hàn khác phải nhịn ăn một bữa, không hút thuốc lá ngoại quốc, không uống cà phê v́ Đại Hàn không có cà phê. Ông đă đem xử bắn hàng loạt quan chức cao cấp tham nhũng vào thời điểm đó.

 

(4)          CHÍNH SÁCH TIẾT KIỆM: Với Park Chung Hee, tiết kiệm là QUỐC SÁCH để Đại Hàn có thể đứng dậy, thoát ṿng lệ thuộc ngoại bang; v́ thế, trong nhiều bài diễn văn, ông thường nói: “MỘT XU NGOẠI TỆ LÀ MỘT GIỌT MÁU”. Tất nhiên, đây không phải là thứ ngôn ngữ hùng biện để mỵ dân, ông đă sống tiết kiệm bằng chính nếp sông thanh đạm của ḿnh để làm gương mẫu cho nhân dân Đại Hàn.

 

(5)          KINH TẾ: Ngay từ đầu, ông Park đă tạo cho Đại Hàn những tập đoàn kinh tế tư nhân xuất thân từ những người con ưu tú nhất của đất nước sau nội chiến – với cái gọi là Cheabol. Nhưng, ông là người quyết định hỗ trợ và lo cho thế hệ thay thế tương lai, bằng cách cho đi du học và mang kiến thức về áp dụng cho tập đoàn và đất nước.

 

(6)          KHOA HỌC KỸ THUẬT: Park Chung Hee đă cho hàng loạt du học sinh Đại Hàn đi các nước tiên tiến như Mỹ, Nhật và phương Tây. Ông bắt buộc họ cam kết, sau khi tốt nghiệp phải trở về phục vụ tổ quốc. Ông chủ trương du học sinh phải tận tụy học hỏi, chứ không học lóm.

 

(7)          DI SẢN CỦA PARK CHUNG HEE:  Ḷng yêu nước, sống hết ḷng với đất nước và dân tộc đă truyền lại cho đời con là bà Park Geun Hye được dân chúng bầu làm Tổng thống Đại Hàn hiện nay là một sự bày tỏ ḷng ngưỡng mộ của nhân dân Đại Hàn đối với ông Park Chung Hee. Cái tài sản của ông để lại cho gia đ́nh không có ǵ cả. Nhưng, cái di sản to lớn nhất của ông để lại cho dân tộc Đại Hàn vô cùng vĩ đại, đó là một nền “VĂN HÓA NẶNG CHẤT HỔ THẸN”, với tinh thần tích cực làm việc và trách nhiệm cao độ. Cuộc cách mạng của Park Chung Hee đă khôi phục được tinh thần tự tin và cương quyết của dân tộc Đại Hàn, trong đó HỌC và HÀNH đă trở thành một cái ĐẠO để đưa cả nước tiến lên phía trước đă được cả thế giới ngưỡng mộ và kính phục.

 

LEE KUAN YEW (Lư Quang Diệu):

Trả lời nhà báo The Straits Times của Singapore vào năm 2012, ông nói về Ấn Độ, Đài Loan, Nam Triều Tiên và khi được hỏi về Việt Nam th́ ông lắc đầu, chán nản nói: “Nên quên đi, tôi đă nói hết với họ rồi. VÔ ÍCH!”, rồi ông nói về Nhật Bản.

 

Ông Lư Quang Diệu là một nhà lănh đạo kiệt xuất, một tấm gương lănh đạo sáng chói của Châu Á nói riêng và Thế giới nói riêng. Ông được người dân Singapore tôn vinh ông là CHA ĐẺ của quốc gia Singapore độc lập và phồn vinh. Tháng 9/2012, sinh nhật lần thứ 88 của ông được kết hợp với kỷ niệm lần thứ 47 ngày lập quốc. Báo chí quốc tế lại có dịp ca ngợi đất nước nhỏ bé (lớn hơn đảo Phú Quốc một chút) đă trở thành con rồng thần kỳ nhất trong 4 con rồng Châu Á gồm Singapore, Hồng Kông, Đài Loan và Nam Hàn.

  • Năm 1965, tổng sản lượng của Singapore đạt gần 1 tỷ USD. Tính theo đầu người là 516 USD/năm.

  • Năm 2010, tổng sản lượng của Singapore là 223 tỷ USD. Tính theo đầu người là 44.000 USD/năm.

 

Có nghĩa là tổng sản lượng tăng hơn 200 lần và thu nhập b́nh quân đầu người tăng hơn 80 lần so với 47 năm về trước. Thật là một kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Nhân dịp này báo chí Anh, Pháp và phương Tây nêu bật nếp sống GIẢN DỊ & GƯƠNG MẪU của ông Lư Quang Diệu và gia đ́nh của ông. Ông không đồng ư việc tạc tượng, trưng h́nh ảnh ông, đặt tên ông cho các công tŕnh.

 

Ông vẫn ở căn nhà nhỏ, đi xe hơi loại rẻ tiền. Con trai ông là Lư Hiển Long, dù là thủ tướng đương nhiệm và con gái ông là bác sỹ Lư Vĩnh Linh, cũng theo nếp sống như thế, không có biệt thự, nhà nghĩ riêng, không có xe cộ, trang sức ǵ khác người. Triết lư sống của cả gia đ́nh ông là như thế, không lập dị, không đua đ̣i, xem sự thanh bạch là một điều đương nhiên để được sống an vui và hạnh phúc. Điều quan trọng đối với ông là dân Singapore sống tốt, sống sạch, xă hội sạch, môi trường sạch, lương tâm sạch.

 

Nhân dịp nầy, ông Lư Quang Diệu có một số nhận định đáng chú ư. Ông cho rằng Trung Cộng dù phát triển liên tục, nhưng chứa nhiều nguy cơ mang tính bi kịch và rằng Ấn Độ là Châu Á gây ấn tượng mạnh nhất về chất lượng phát triển bền vững.

 

Bài học kinh nghiệm sâu sắc nhất của ông là coi trọng “GIÁ TRỊ CON NGƯỜI”, đồng thời ngăn chận thái quá của đồng tiền trong CHÍNH TRỊ v́ nó có thể là động lực tha hóa xă hội và chính quyền. Ông Lư cho rằng, trong việc xây dựng guồng máy cai trị và cải cách hành chánh của chính phủ vấn đề trung tâm là tuyển mộ được nhân tài có chất lượng cao nhất. Ông phân biệt ra làm nhiều loại:

  • NHÂN TÀI LOẠI 1: tức là những người vừa có chuyên môn cao, vừa có lối sống trong sạch, lương thiện mới thật sự là người tài giỏi hữu dụng.

  • NHÂN TÀI LOẠI 2: tức là những người sẽ làm suy yếu đất nước nếu được nắm giữ các chức vụ cao.

  • NHÂN TÀI LOẠI 3&4: nghĩa là tài kém, đức suy th́ sẽ mang lại tai họa cho đất nước.

 

Tóm lại, ông cho rằng người lănh đạo phải kiên quyết cảnh giác với thế lực đồng tiền trong chính trị và rằng tệ nạn mua bán chức tước và nạn bè phái là 2 tai họa lớn nhất cho một chế độ.

 

TỔNG THỐNG URUGUAY JOSÉ MUJICA:

 

Nhiều nhà lănh đạo thế giới đều muốn sống trong cung điện đồ sộ lộng lẫy, một đội quản gia phục vụ hay một du thuyền nguy nga. Nhưng, vẫn có một vài người lănh đạo từ chối đời sống vương giả của giới lănh đạo, người đó là Tổng thống đương nhiệm Uruguay José Mujica, cựu du kích, ông sống trong một căn nhà “hạng xoàng” ở Montevideo không có bất kỳ người phục vụ nào và chỉ có 2 sĩ quan mặc thường phục phụ trách vấn đề an ninh.

 

Năm 2010, kê khai tài sản cá nhân hàng năm của cá nhân ông, một yêu cầu bắt buộc đối với giới chức ở Uruguay, là 1.800 USD – trị giá của chiếc Volkswagen Beetle cũ kỹ đời 1987 của ông. Lương tháng của ông Jose Mujica tương đương 7.500 bảng (12.000 USD) và ông chỉ giữ lại cho ḿnh 485 bảng (gần 800 USD) cho chi tiêu hàng tháng, số c̣n lại ông dùng làm từ thiện. Lương tháng của ông giờ chỉ xấp xỉ ngang bằng với thu nhập trung b́nh của người Uruguay là 775 USD/tháng.

 

Ông đă từ chối lời mời đến sống trong dinh thự nhà nước với một cuộc sống sang trọng, để tiếp tục sống trong một nông trại siêu vẹo, cách thủ đô Motevideo vài dặm, trong một nông trại ở ngoại ô Montevideo cùng vợ và chú chó tật nguyền 3 chân tên Manuela. Căn nhà có duy nhất một pḥng ngủ và vật có giá trị nhất là cái TV được dùng để theo dơi bản tin. Trong các chuyến công vụ, ông cũng chỉ sử dụng vé máy bay hạng economic hoặc chiếc Volkswagen Beetle cũ kỹ.

 

Dấu hiệu duy nhất để nhận ra ngôi nhà của vị tổng thống là có 2 cảnh sát đứng gác ở cuối con đường đầy bụi bặm. Nước sinh hoạt trong gia đ́nh được lấy từ một cái giếng bị cỏ dại bao quanh, trong nhà không có máy giặt riêng mà gia đ́nh phải sử dụng máy giặt công cộng.

 

Phong cách lănh đạo đơn giản theo phương châm “có ǵ dùng nấy” của ông nhận được những lời ủng hộ từ tất cả các thể chế chánh trị trên thế giới là nhà lănh đạo cánh tả duy nhất trên hành tinh dành được thiện cảm của tờ Daily Mail trong bài báo với tựa đề: “Cuối cùng, cũng đă có một chính khách không lừa dối mức chi tiêu của ḿnh.” Như một vị lănh đạo duy nhất đáng tin.

 

THỦ TƯỚNG NEPAL SUSHIL KOIRALA:

 

Ngôi vị nhà lănh đạo nghèo nhất thế giới dành cho Tổng thống José Mujica; dường như bị lung lay, cho thấy Thủ tướng của Nepal c̣n nghèo xác xơ hơn ông Mijica gấp nhiều lần.

 

Nhà triết học người Hy Lạp Plato từng nói rằng: “Một nhà lănh đạo là một người “thực sự giàu có”, nhưng không phải giàu với vàng và bạc, mà giàu “ĐỨC HẠNH” và “SỰ THÔNG THÁI” là những tặng vật thực sự của cuộc sống. Tân Thủ tướng Sushil Koirala của Nepal chính là người phù hợp với định nghĩa trên của Plato về một nhà lănh đạo đích thực.

 

Kể từ khi nhận chức hồi tháng 2 đến nay, ông Sushil Koirala không chỉ khiến những người dân Nepal mà ngay cả cộng đồng quốc tế cũng ngạc nhiên về lối sống thanh đạm và phong cách lănh đạo đất nước chưa từng có trước đây.

 

Theo thống kê tài sản được văn pḥng Thủ tướng và Hội đồng Bộ trưởng (OPMCM) công bố hồi cuối tháng trước, ông Koirala không hề sở hữu một ngôi nhà, ô tô hay bất kỳ tài sản thực sự nào. Ông không có tiền gửi ngân hàng, cũng không có trang sức hay bất kỳ dạng giao dịch tài chánh nào với người khác. Những tài sản đáng kể nhất của vị Thủ tướng Nepal là một chiếc iPhone và hai điện thoại di động khác, mà một trong hai đă bị hư hỏng. Với chỉ 3 món đồ điện tử, ông Koirala có lẽ mới là nhà lănh đạo nghèo nhất thế giới.

 

Là thành viên đảng QUỐC ĐẠI NEPAL, một trong những chánh đảng lớn nhất và lâu đời nhất nước này, ông Koirala hiện là chủ tịch đảng nầy và được chọn là thủ tướng thứ 37 của Nepal, dù chưa từng giữ vị trí nào trong bộ máy nhà nước. Sở hữu tấm bằng CỮ NHÂN, ông Koirala sinh ra trong một gia đ́nh khá giả, nhưng đă từ chối thừa kế gia sản sau khi cha qua đời.

 

Sau khi được chọn làm thủ tướng, chính trị gia 75 tuổi nầy từ chối dọn về sống ở tư dinh sang trọng mà vẫn sống trong một ngôi nhà đi thuê do đảng Quốc Đại hỗ trợ. Lối sống thanh đạm của ông Koirala đă trở nên nổi tiếng khi trong một chuyến công du tới Myanmar mới đây, ông đă trả lại 650 USD công tác phí được cấp. Ông Prakash Adhikari, trợ lư báo chí của ông giải thích: “Thủ tướng trả lại tiền công tác phí cho chính phủ do không dùng đến.”

 

Tóm lại, đây là những trường hợp điển h́nh đă chứng minh “CHÂN LƯ PLATO” đáng cho các tên lănh đạo Việt Nam suy gẫm:

  • Sống thanh bạch và trong sạch, hết ḷng V̀ DÂN, V̀ NƯỚC mới là sự giàu có vĩnh cửu đáng cho dân tộc và thế giới kính phục và ngưỡng mộ.

  • Cuộc đời ngoại hạng của Park Chung Hee, Lư Quang Diệu, José Mujica, Sushil Koirala đây mới là lănh đạo xứng đáng của nhân dân. Họ đă sống gương mẫu, thanh bạch để nêu gương tốt cho toàn dân.

  • Những tên lănh đạo giàu có do tham nhũng, sống sa hoa trong cung điện nguy nga lộng lẫy, đi xe “siêu sang”… là chuyện b́nh thường. Chỉ những nhà lănh đạo có cái “TÂM TRONG SÁNG”, giàu có về “ĐỨC HẠNH” và “THÔNG THÁI” để đem lại hạnh phúc của nhân dân.

 

NHẬN ĐỊNH CHẾ ĐỘ CHXHCN VIỆT NAM:

 

Trả lời báo The Straits Time, khi được hỏi về Việt Nam, ông Lư Quang Diệu lắc đầu nói: “Nên quên đi, tôi đă nói hết với họ rồi, vô ích!”. Nhớ lại, ông Lư từng tâm sự với nghiên Thủ tướng Vơ Văn Kiệt và các nhà báo Việt Nam về đề tài “CHỐNG THAM NHŨNG” 15 năm trước. Ông nói rất giản dị: “Hăy nâng lương cho viên chức đủ sống để không ai cần ăn cắp, luật pháp phải thật nghiêm để kẻ tham sợ không dám tham nhũng, đạo đức trong xă hội phải được truyền bá để mọi người khinh và hổ thẹn đối với tệ nạn xấu xa này. Ông Lư kể chuyện đă tăng quỹ lương cho viên chức ra sao, trừng trị “tệ phong b́”, “đưa tiền dưới bàn ăn”, “huê hồng”, “tăng phẩm, biếu xén, quà cáp, sinh nhật…” ra sao và nhân tài loại 1 là thế nào, có lương thiện, trong sáng mới thật sự tài giỏi hữu dụng.

 

Ông Lư nản ḷng, không muốn nhắc đến Việt Nam nữa v́ biết lời ông nói như nước đổ đầu vịt. Giá như người ta nghe lời ông, quyết liệt diệt tham nhũng như đă hứa với tôi, th́ 20% ngân sách hàng năm đă không bị cắt xén, chia chác cho đám tham quan ô lại nhiều vô kể và hàng tỷ USD đă không bị lăng phí v́ bất tài và tham nhũng. Nếu 20% ấy đươc dành  cho quỹ tiền lương, như ông Lư khuyên, th́ cục diện kinh tế – chính trị – xă hội Việt Nam ngày nay đă khác hẳn.

 

Trái ngược với lời khuyên răn trên, suốt 15 năm qua, quốc nạn tham nhũng ở nước nầy trầm trọng thêm gấp bội, v́ mọi người đều thấy cần phải tham nhũng, không tham nhũng không sống nổi; dám tham nhũng v́ đă có ô, có lộng, có khe hở luật pháp để chạy án và không ai c̣n biết xấu hổ khi ăn bẩn và đút lót v́ mọi người đều tham gia, ta không ăn và đút lót là dại, là đần là thiệt. Trên ăn th́ dưới cũng ăn, trên múc th́ dưới cũng múc. Tôi ăn, anh ăn, chúng ta cùng ăn dù là ăn bẩn thế là ḥa cả làng. Trước hoàn cảnh nầy, có một người rất buồn, rất nản, đó là “Lăo Lư” Singapore, người từng hy vọng làm một cố vấn tốt, có ích cho nước bạn…

 

Nhận xét của Lăo Lư thật chính xác! Chính cái bản chất độc đảng, độc tài toàn trị là bà mụ đẻ ra tham nhũng v́ hệ thống chính trị dựa trên sự bao che và tùy tiện để bảo vệ đặc quyền đặc lợi của nhóm tài phiệt cầm quyền, đă tạo ra tầng lớp lănh đạo cực kỳ lưu manh và toa rập với nhau thành một hệ thống quan hệ chằn chịt với từ thượng tầng kiến trúc đến hạ tầng cơ sở, đứng trên cả pháp luật, tha hồ đục khoét công quỹ, rút ruột các công tŕnh xây dựng, nạn cường hào ác bá tại địa phương ăn cướp trắng trợn tài sản, nhà của, đất đai của nhân dân một cách công khai, buộc dân chúng luôn đối mặt với bất công xă hội, nghèo đói triền miên với mức sống thấp kém so với các nước láng giềng.

 

Chế độ CHXHCNVN hiện theo CƠ CHẾ B̉N RÚT (extractive), chính cái cơ chế ḅn rút nầy gây nên tệ nạn tham nhũng, thối nát, nó đă trở thành quốc sách của ĐCSVN và quốc nhục của toàn dân Việt Nam, đă ngăn trở sự tích cực đổi mới và tiến tŕnh “DÂN CHỦ HÓA” đất nước như Miến Điện, v́ đặc quyền đặc lợi của giai cấp thống trị, cầm quyền thối nát nầy, đă làm ung thối xă hội hiện nay. Họ là những ai? Đó là những tên lănh đạo ĐCSVN, những tên thái tử đỏ, tư bản đỏ, đại gia…một giai cấp tài phiệt hưởng lợi nhiều nhất từ sự ḅn rút tài sản quốc gia, cưỡng đoạt quyền tư hữu về bất động sản của nhân dân chia chác, làm giàu trên xương máu của họ.

 

Chính cái cơ chế ḅn rút có hệ thống nầy làm cho đất nước bị rổng ruột, xoáy ṃn nội lực dân tộc, nó nghiền nát các cơ cấu tạo thành một quốc gia trên mọi phương diện từ lănh thổ, lănh hải cắt cho Trung Cộng để trả giá cho sự bảo hộ. Hiện nay, ĐCSVN đang đối mặt với những cuộc chiến để tồn tại, đó là nền kinh tế đang sắp phá sản, văn hóa, giáo dục, y tế, luật pháp & công lư, trật tự xă hội… đồng loạt xuống cấp thê thảm.

 

Một nhà quan sát Giáo sư Yoshiharu Tsuboi – Trường Đại học Waseda Nhật – nhận xét rằng: “Ở Việt Nam, tham nhũng giúp bảo vệ quyền lực. Hệ thống chính trị ở đây có nhu cầu duy tŕ bộ máy hành chánh ở mức độ kém hiệu quả cần thiết, đủ để mọi cán bộ nhân viên đều là tội phạm hoặc tội phạm tiềm năng do tham nhũng, nhờ đó họ bị buộc chặt vào bộ máy cầm quyền bởi lợi ích.”

 

Đúng vậy, nước VNCS nơi mà quyền lực chính trị và kinh tế độc chiếm liên tục gần nửa thế kỷ bởi một thiểu số lănh đạo thất học, ngu dốt trầm kha…nơi mà hệ thống báo chí và thông tin đại chúng chưa bao giờ được thật sự cởi mở v́ tập đoàn lănh đạo ĐCSVN là những tên lănh đạo độc đảng, độc tài toàn trị, chống CHỦ NGHĨA TẢN QUYỀN (federalism) và đa đảng đa nguyên.

 

TT NGUYỄN TẤN DŨNG THAM NHŨNG ĐỜI BỐ CỦNG CỐ ĐỜI CON:

Ở VN, không ai c̣n lạ ǵ Thủ tướng Mafia Nguyễn Tấn Dũng là chủ nhân của các sân Golf, các khách sạn sang trọng, hăng xe taxi, hăng hàng hàng không, hăng xuất nhập cảng, siêu thị bề thế nhất nước mà tài sản của Nguyễn Tấn Dũng và gia đ́nh lên tới hàng tỷ đô la. Để thâu tóm và củng cố “quyền lực chính trị” & “quyền lợi kinh tế” chuẩn bị cha truyền con nối cho con gái và “thái tử đỏ” con trai của hắn:

[1] Nguyễn Thanh Phượng, rất ít số liệu liên quan đến tổng giá trị tài sản khổng lồ của nhóm tổ chức, Công ty có Nguyễn Thanh Phượng tham gia nói chung và tài sản của bản thân Nguyễn Thanh Phượng nói riêng:

  • Tổng tài sản của các Công Ty Bản Việt có vốn điều lệ là 3.000 tỷ đồng.

  • Công Ty quản lư Quỷ Đầu tư Chứng khoản Bản Việt (Viet Capital Asset Management) với vốn điều lệ ban đầu là 150 tỷ đồng, trong đó Nguyễn Thanh Phượng nắm giữ đến 43% cổ phần của công ty.

  • Công ty Chứng khoảng Bản Việt dẫn đầu về thị trường chứng khoán Tp. Sài G̣n. Theo báo cáo tài chính năm 2011, tổng số tài sản của Công Ty này là 2.417,6 tỷ đồng.

  • Công ty bất động sản chưa có số liệu chính thức.

  • Với các số liệu sơ bộ trên, có thể ước tính, tổng số tài sản 4 công ty Bản Việt mà Nguyễn Thanh Phượng đang làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị là khoản trên 10.000 tỷ đồng, Nguyễn Thanh Phượng đă nắm giữ hơn 43%.

 

[2] Thái tử Đỏ Nguyễn Thanh Nghị được ẵm lên bệ phóng quyền lực, được cử làm phó Bí Thư Tỉnh ủy Kiên Giang. Đây là một phần trong quyết định của Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư: “luân chuyển cán bộ về địa phương” để “chuẩn bị một bước về nhận sự lănh đạo cấp ủy địa phương, cơ quan, đơn vị Trung Ương nhiệm kỳ tới.

 

KẾT LUẬN:

 

Tôi xin mượn “Bài Trâm của Người làm quan” của Trương Động Sơ để tạm kết thúc bài viết nầy, để cho tập đoàn lănh đạo ĐCSVN suy gẫm:

 

[1] SĨ, đại phu nên v́ đời ḿnh mà TIẾC DANH. Không nên v́ đời mà MUA DANH:

–              Có học thức, chuộng khí tiết, thủ dữ (lấy hay cho) phải cẩn thận, uy nghi phải trang trọng, ấy thế là tiếc danh.

–              Tưng bốc lẫn nhau, a dua những kẻ quyền quí, làm ra kiểu cách khác thường, lờ mờ hai mặt, ấy thế là mua danh.

–              Người tiếc danh th́ yên lặng mà hay, kẻ mua danh th́ rực rỡ mà dở.

 

[2] SĨ, đại phu nên v́ con cháu gây phúc, không nên v́ con cháu cầu phúc:

–              Nghiêm giữ PHÉP NHÀ, chuộng sự TIẾT KIỆM, chất phác, dạy cho chúng biết chữ, cho chúng có nghề, chứa nhiều âm đức, ấy thế là gây phúc.

–              Mua nhiều nhà cửa, tậu nhiều ruộng đất, giao kết với những người quyền thế, tranh lợi nhỏ mọn với dân, mua công danh cho con cháu, ấy thế là cầu phúc.

–              Người gây phúc th́ thanh đạm mà lâu dài, kẻ cầu phúc th́ nồng nàn mà ngắn ngủi.

 

[3] SĨ, đại phu nên v́ một nhà mà dùng của, không nên v́ một nhà mà hại của:

–              Giúp cho họ hàng, làng nước, tiêu rộng răi về việc học, cứu kẻ khốn cùng, chăm làm việc nghĩa, ấy thế là dùng của.

–              Ăn mặc hoang, xướng hát nhiều, yến hội luôn, tụ tập lắm đồ châu báu, ấy thế là hại của.

–              Người biết dùng của tuy thiệt mà vẫn có thừa, kẻ không biết dùng của tuy thừa mà vẫn thiếu.

 

[4] SĨ, đại phu nên v́ thiên hạ nuôi thân, không nên v́ thiên hạ mà tiếc thân:

–              Bớt thị dục, giảm lo phiền, ít phẫn nộ, tiếc ẩm thực, ấy thế là nuôi thân.

–              So kè lợi hại, xa tránh khó nhọc, tham quyền cố vị, chỉ chăm chăm lo việc vợ con, nhà cửa, ấy thế là tiếc thân.

–              Người nuôi thân th́ im lặng mà to, kẻ tiếc thân th́ thỏa thê mà nhỏ.

                    07/10/2015

 

 

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính