ĐCSVN phản bội & đâm sau lưng người lính QĐNDVN

 

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

 

 

NH̀N LẠI TRẬN CHIẾN CHỐNG XÂM LĂNG QUÂN TÀU CỘNG NĂM 1979:

 

Đó là ngày thứ bảy 17 tháng 2 năm 1979, lúc 3h30 sáng, pháo binh Tàu Cộng ào ạt pháo kích vào các vị trí quân sự của VN tại các quận Tiên Lĩnh, Hà Quảng thuộc tỉnh Cao Bằng mở đầu cho một “Tổng tấn công” quy mô trên một chiến tuyến dài hơn 1.000 cây số dọc theo đường biên giới Việt - Hoa từ Lai Châu đến Móng Cái.

 

Trong lịch sử chiến tranh Việt - Trung, những địa danh Cao Bằng, Lạng Sơn, Đông Khê, Thất Khê trở thành băi chiến trường giữa hai nước. Ngay từ buổi sáng ngày 17/2/1979, quân Tàu Cộng đă tấn công 19 mục tiêu dọc theo biên giới 2 nước. Trong số 26 mục tiêu bị tấn công từ cấp tiểu đoàn. Riêng Lạng Sơn, Cao Bằng, Lào Cai bị tấn công bằng cấp sư đoàn.

 

Tổng số lực lượng vũ trang Tàu Cộng trong những ngày đầu chiến dịch khoảng 80.000 quân, con số nầy tăng dần cho tới ngày cuối cùng của chiến dịch lên tới 150.000 quân. Đó là chưa kể hàng mấy trăm ngàn binh sĩ khác giữ nhiệm vụ yểm trợ hay trừ bị ở hậu cần. Chỉ huy tổng quát mặt trận là tướng Hứa Thế Hữu, Tư lệnh Quân Khu Quảng Châu gồm 2 tỉnh Quảng Đông & Quảng Tây. Tướng Hứa Thế Hữu đặt Bộ Tư Lệnh mặt trận tại Nam Ninh. Phụ tá cho Hứa Thế Hữu là Dương Đắc Chí, từng nổi tiếng khi phụ tá cho Bành Đức Hoài trong chiến tranh Triều Tiên.

 

Trong những ngày đầu cuộc chiến, Tướng Hứa Thế Hữu trực tiếp chỉ huy mặt trận tấn công Cao Bằng, Lạng Sơn, c̣n tướng Dương Đắc Chí phụ trách tấn công Lào Cay, Lai Châu, Hà Giang. Tàu Cộng đă điều động nhiều quân đoàn từ nhiều quân khu khác nhau: Quân đoàn 13 & 14 được giao trách nhiệm tấn công Lai Châu, Lào Cai. Quân đoàn 41 & 42 tấn công Cao Bằng, c̣n những Quân đoàn 43, 54 & 55 tấn công mạn Lạng Sơn và Quảng Ninh.

 

 

VỀ PHÍA VIỆT NAM:

 

Pḥng thủ biên giới Việt - Hoa là trách nhiệm của những Quân Khu I, II & III:

 

·        Tư lệnh Quân Khu I là tướng Đàm Quang Trung không phải là tướng có kkhả năng. Quân khu nầy gồm cả Cao Bằng và Lạng Sơn nên chịu áp lực nặng nề  nhất của quân xâm lược TC. Trong những ngày đầu, trách nhiệm pḥng thủ Lạng Sơn được giao cho tướng Nguyễn Văn Thương, Tư lệnh Sư đoàn 3.

 

·        Tư lệnh Quân Khu II là Vũ Lập, chịu trách nhiệm pḥng thủ Lai Châu, Lào Cai và Hà Giang.

 

·        Tư lệnh Quân Khu III là Nguyễn Quyết, chịu trách nhiệm pḥng thủ vùng Châu thổ sông Hồng và có lẽ cả Đặc khu Quảng Ninh do Sùng Lăm chỉ huy.

 

·        Bộ Tổng Tham Mưu đặt tại Hà Nội trực tiếp theo dơi, giám sát và điều hợp mặt trận.

 

Để thi hành Hiệp Ước Hữu Nghị, LX gởi sang Hà Nội một phái đoàn “tham mưu” cùng với thiết giáp hạm Senyavin túc trực ngoài khơi vịnh Bắc Việt. Và có lẽ v́ chủ quan vào hậu thuẫn của LX, Việt Nam đă tính toán sai lầm chiến lược về quyết tâm tấn công qui mô của quân TC, nên Hà Nội đă tung hết 3 trong 4 Quân đoàn chính quy vào trong cuộc hành quân xâm lăng Campuchia. V́ vậy, khi quân TC bất ngờ mở cuộc tấn công, VN chỉ c̣n những sư đoàn 308, 312. 390…của Quân đoàn 1 đóng quanh Hà Nội.

 

Đo dó, trách nhiệm pḥng thủ biên giới được giao cho những sư đoàn chính quy Quân Khu như: Sư đoàn 3, 327, 337, Sư đoàn Tây Sơn…khu Lạng Sơn. Sư đoàn 567, B46, sư đoàn Pháo binh M66 ở Cao Bằng, các sư đoàn 316, 345, Đoàn B68, M63…ở Quân khu II, phối hợp cùng các Trung đoàn chủ lực, các huyện đội và lực lượng công an biên pḥng. Hơn một tuần sau, v́ t́nh h́nh chiến sự nguy kịch, Bộ TTM/ QĐNDVN phải gấp rút điều động dân quân từ vùng Trung Châu, các sư đoàn chính quy của Quân khu 4, cùng Quân đoàn II từ Campuchia về tăng cường pḥng thủ.

 

Trong những ngày đầu cuộc chiến dựa vào quân số đông đảo, Tướng Hứa Thế Hữu cho áp dụng chiến thuật “biển người” để tấn công. Tại Lai Châu, phía cực Tây biên giới, quân TC tấn công Gỏ Tô, Phong Thổ trên đường tiến về Lai Châu. Tại hướng quan trọng Lào Cai, 2 sư đoàn thuộc Quân đoàn 13 & 14 tấn công vào thị xă và các xă lân cận như Thanh B́nh, Bản Châu. Tại Hà Giang, họ tấn công Bản Kiệt, La Quỳnh. Hướng quan trọng thứ hai là Cao Bằng cũng bị 2 sư đoàn của các Quân đoàn 41 & 42 tấn công. Tại Quảng Ninh, 2 trung đoàn quân TC tấn công Than Phum, Cao Bá Lănh.

 

Riêng tại mục tiêu chủ yếu Lạng Sơn, quân TC tấn công theo thế gọng kềm bằng 2 hướng: Hướng 1, là hai sư đoàn 163 & 164 thuộc Quân đoàn 55 vượt Hữu Nghị Quan tấn công Đồng Đăng, cửa ngơ phía Bắc Lạng Sơn. Hướng 2, do hai sư đoàn 127 & 128 thuộc Quân đoàn 43 tiến hành từ phía Đông vào các tiền đồn ở Bản Xuân, Đồng Nội và Hải Yến.

 

Tại khắp mặt trận, quân TC gặp phải sức kháng cự mănh liệt của QĐNDVN, nhờ vào vị trí hiểm trở với sự yểm trợ hữu hiệu của đủ loại pháo binh 72, 85, 105, 155, 130 đến hỏa tiển 122 ly đă gây tổn thất nặng nề cho quân TC, nhất là tại mặt trận Lạng Sơn và Cao Bằng. Về phía Lai Châu và Lào Cai bị tổn thất nhẹ hơn v́ Dương Đắc Chí đă không tấn công chính diện mà dựa vào địa thế rừng núi hiểm trở để tiến quân và các mũi tấn công được pháo binh và thiết giáp yểm trợ hữu hiệu hơn. V́ tổn thất quá cao, Hứa Thế Hữu buộc phải bàn giao quyền chỉ huy các cuộc hành quân cho Dương Đắc Chí.

 

Sau khi Dương Đắc Chí nắm quyền, chiến thuật biển người bị hủy bỏ và áp dụng tối đa hỏa lực pháo binh và thiết giáp yểm trợ bộ binh. Sau mấy đêm bị pháo kích, các công sự pḥng thủ lần lượt bị phá sập. Quân TC cuối cùng đă chiếm được một số mục tiêu. Riêng tại Lạng Sơn, sư đoàn 163 của TC chiếm được Đồng Đăng vào ngày 22/2/1979.

 

Sau khi được bổ sung quân số và tiếp liệu đầy đủ, quân TC mở đợt tấn công mới. Dương Đắc Chí tận dụng quân số tối đa áp đảo, hỏa lực pháo binh và thiết giáp yểm trợ nên chỉ trong ṿng một ngày, các thị xă ven biên Lai Châu, Lào Cai, Cao Bằng, Hà Giang lần lượt bị thất thủ, sau đó quân TC tiếp tục chuyển quân về phía Nam dọc theo Quốc lộ số 2 tiến đánh Cam Đường.

 

Tại hướng tấn công chính Lạng Sơn, quân TC tung 6 sư đoàn 127 & 129 thuộc Quân đoàn 3 – sư đoàn 160 & 161 thuộc Quân đoàn 54 – sư đoàn163 & 164 thuộc Quân đoàn 55 với hàng trăm xe thiết giáp có cả đại bác yểm trợ.

 

Về phía VN, các đơn vị pḥng thủ chính gồm các sư đoàn 3, 327, 338, 347 và sư đoàn 337 mới từ Quân đoàn 4 ra tăng viện, kết hợp thành Quân đoàn 14 để thống nhất chỉ huy.

 

Tại thị xă Lạng Sơn bị pháo kích suốt ngày đêm, cuối cùng quân TC xâm nhập được thị xă và quân đội 2 nước đă phải chiến đấu ác liệt trên đường phố, cho tới khuya đêm 14/3/1979, quân TC hoàn toàn làm chủ thị xă Lạng Sơn. Ngày hôm sau, TC tuyên bố đă đạt được mục đích  dạy cho các lănh đạo ĐCSVN một bài học, đơn phương ngưng bắn và sẽ lui binh.

 

Trên đường lui binh, quân TC dùng công binh phá sập hết công sự, đồn bót, cầu đường, trường học, chợ búa, nhà máy, bệnh viện…ở những thị xă bị chiếm đóng kể cả hang Pắc Bó, suối Lê Nin, núi Các Mác và cuộc rút quân của TC kéo dài đến ngày 16/3/1979 mới hoàn tất…

 

Không có tài liệu chánh thức nào được công bố số quân và dân thương vong của 2 bên tham chiến. Người ta ước lượng là trên 100.000 người cho cả 2 bên trong cuộc chiến gần 30 ngày giao tranh đẫm máu cho tới sau khi quân TC chính thức lui binh vào ngày 16/3/1979.

 

Trên đường tấn công cũng như lui binh, quân TC nă đạn bừa băi không thương hại đối với bất cứ người già, đàn bà, trẻ con mà họ gặp trên đường tiến quân cũng như lui binh. Sư đoàn 163 TC nhận đưọc lệnh từ cấp chỉ huy là “SÁT CÁCH VÔ LUẬN” (giết người không bị buộc tội); do vậy, lính TC đă thẳng tay sử dụng súng máy, tiểu liên, đại bác, hỏa tiển, súng phun lửa…để tiêu diệt người VN chúng ta một cách dă man và nhà cửa của họ bị thiêu rụi từ làng nầy sang làng khác. Số thường dân bị giết trên hàng ngàn người.

 

Tại Bát Xát thuộc Lào Cai, hàng trăm phụ nữ bị đạo quân thổ phỉ TC, một loại “Rợ Hung Nô” của Thế kỷ 21 hăm hiếp tập thể, rồi bị giết dă man sau khi thỏa măn thú tính trong ngày đầu vượt biên giới Việt - Trung th́ tại thôn Tổng Chúp, xă Hưng Đạo, huyện Ḥa An, tỉnh Cao Bằng ttrong ngày 9/3/1979, trước khi rút quân, lính TC đă giết thêm 43 người gồm phụ nữ, trong số nầy có 7 phụ nữ mang tai, 20 trẻ em bị xé xác làm đôi. Tất cả đều bị giết bằng mă tấu, 10 người bị ném xuống giếng và hơn 30 người khác xác chết bị chặt ra làm nhiều khúc vứt 2 bên bờ suối.

 

Ngay khi quân xâm lược TC rút lui về bên kia biên giới, trên toàn cơi VN đâu đâu cũng nghe tiếng gào thét về sự dă man, tàn bạo của quân TC. Những áp phích tố cáo tội ác của quân TC xâm lược được dựng lên ở các ngă ba, ngă tư đường phố. Tranh cổ động tràn ngập trên các bức tường nơi có nhiều người qua lại. Học sinh được học những bài học về những lần Bắc thuộc, về sự tàn bạo của quân Tàu khi đô hộ VN, được hát những bài hát bài TC với lời ca hằn học căm thù lính TC.

 

Bia tưởng niệm những người bị quân Tàu xâm lược giết hại hồi tháng 2 năm 1979 ở thôn Tổng Chúp, xă Hưng Đạo, huyện Ḥa An, tỉnh Cao Bằng. Nội dung như sau: “Vụ thảm sát tại Tổng Chúp, xă Hưng Đạo, huyện Ḥa An. Quân Trung Cộng xâm lược dùng cọc tre, búa bổ củi đập chết 43 phụ nữ và trẻ em quăng xuống giếng.”

 

         

ĐẢNG CSVN ĐÂM SAU LƯNG CÁC CHIẾN SĨ QĐNDVN ANH HÙNG:

 

Những sự kiện được liệt kê dưới đây, chứng tỏ bản chất của tập đoàn lănh đạo ĐCSVN chó má, chúng là hiện thân những tên “thái thú” của bọn Bắc Kinh. Những tên lănh đạo vô liêm sỉ nầy nh́n cuộc chiến biên giới Việt - Trung qua lăng kính của bọn Tàu Khựa:

 

[1] Vậy mà 37 năm sau, những tên lănh đạo ĐCSVN chó má vẫn ngăn cấm không cho làm lễ “Tưởng niệm những chiến sĩ đă hy sinh bảo vệ Tổ Quốc”. Ban Văn hóa Tư tưởng của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN đă lập lại lệnh cấm trên hệ thống truyền thông đề cập đến cuộc chiến tranh xâm lược mà quân TC thực hiện ngày 17/2/1979.

 

[2] Đă vậy, báo Hà Nội số ra ngày 19/9/2008 lại cho đăng bài ca tụng tài dùng binh của tên tướng giặc Tàu Khựa Hứa Thế Hữu, người chỉ huy trận đánh 2 tỉnh Cao Bằng và Lạng Sơn năm 1979, như một cách xát muối vào vết thương ḷng của những người Việt Nam có thân nhân đă hy sinh bảo vệ từng tất đất, từng cao điểm chiến lược nơi tuyến đầu biên cương Tổ quốc.

 

[3] Ngoài ra, báo c̣n ca tụng những anh hùng QĐNDTQ như liệt sĩ “Tiền Anh Hào” đă tử trận trong cuộc chiến tranh xâm lược VN. Chứ Đảng và Chính quyền CSVN không hề đề cập hay tôn vinh một liệt sĩ anh hùng nào trong QĐNDVN đă vị quốc vong thân.

 

[4] Trong khi đó, những tác phẩm của các nhà văn VN viết về cuộc chiến tranh biên giới Việt - Trung đều bị cấm đoán, điển h́nh là tập truyện của Vũ Ngọc Tiến bị thu hồi và nhà xuất bản Đà Nẵng bị đóng cửa th́ cuốn “Ma chiến hữu” của Mạc Ngôn ca ngợi người lính TC anh hùng đă hy sinh v́ Tổ quốc Tàu Khựa. lại được tên văn nô mất dạy Trần Trung Hỷ dịch ra tiếng Việt, được nhà xuất bản Văn học Phương Nam ấn loát và phổ biến rộng răi.

 

[5] Trong khi đó, tại nghĩa trang liệt sỹ “Long Châu” thật “hoành tráng”, nơi chôn xác quân xâm lược Tàu Cộng bị giết chết trong lúc tràn qua biên giới xâm lược VN vào ngày 17/2/1979 th́ bọn lănh đạo CSVN ra lệnh cho chính quyền địa phương “đặt ṿng hoa”, có ghi hàng chữ bằng tiếng Việt như sau: “ĐẢNG ỦY, HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN, ỦY BAN NHÂN DÂN, ỦY BAN MẶT TRẬN TỔ QUỐC XĂ ĐỀ THÁM - ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN LIỆT SĨ TRUNG QUỐC”.

 

Tại sao những tên lănh đạo ĐCSVN vô liêm sỉ, trâng tráo tới mức độ chúng công khai chà đạp lên thân phận những người lính QĐNDVN anh hùng đă đổ máu để bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam chống quân xâm lược Tàu Cộng? Tại sao tập đoàn lănh đạo ĐCSVN lại trắng trợn bắt buộc nhân dân VN phải đời đời nhớ ơn quân xâm lược Tàu Cộng đă tàn sát dă man dân lành VN vô tội một cách man rợ như  thế? Một câu hỏi được đặt ra: “Bọn lănh đạo ĐCSVN có phải là người Việt Nam hay là Tàu Khựa chính cống?”

 

oOo

 

Ngày nay 37 năm sau, dường như không c̣n chút vết tích ǵ về cuộc chiến đó trên quê hương Việt Nam. Hầu hết trên các nẻo đường của các tỉnh phía Bắc, nơi xảy ra các cuộc chiến, những tấm bia nào có ghi hàng chữ “Quân Trung Quốc xâm lược” đều bị đục bỏ hoặc xóa sạch. Hầu hết các nghĩa trang chôn cất những người lính QĐNDVN anh hùng đă nằm xuống vĩnh viễn trong ḷng đất mẹ, lại đ́u hiu lạnh lẽo, không khói nhang cô đơn đến ngậm ngùi…

 

Tại nghĩa trang Duyên Hải, Lào Cai là một điển h́nh chua xót. Cũng v́ cái chủ nghĩa hy sinh cao  cả ấy, các anh đă cầm súng chiến đấu với quân Tàu xâm lược và đă anh dũng hy sinh đền nợ nước và sự hy sinh cao cả của các anh ngày hôm nay, đă bị Đảng và chính quyền CSVN phản bội trắng trợn. Sự hy sinh của các anh đă tan biến vào cơi hư vô, âm thầm như những cái chết vô danh. Những nấm mồ này vẫn nằm trong lăng quên của nhiều người, ngoại trừ nỗi đau buồn của những người thân của các anh c̣n ở lại trên cơi đời nầy…

 

Tuy vậy, trên trang “Blog Osin”, người đọc được biết tác giả “Biên giới tháng hai” cho biết câu chuyện hy sinh của các anh:

 

“Chỉ có một vài bó hoa và những nén hương của lữ khách, các nghĩa trang biên giới quạnh hiu suốt ngày 17/2/1979. Tôi đợi tới chiều, trao đổi với các đồng nghiệp và điện thoại cho một vài quan chức địa phương, không có một cuộc viếng thăm, không một ṿng hoa và chẳng có khói nhang. Tôi không có các tài liệu chính thức để biết TC và VN đă thỏa thuận với nhau những ǵ về cách ứng xử đối với cuộc chiến năm 1979. Nhưng tôi nghĩ rằng, tưởng nhớ những người đă khuất lại có thể phuơng hại đến các cuộc viếng thăm giữa 2 nước hôm nay.

 

Tối 15 tháng 2 năm 1979, ngồi nói chuyện với một người đă từng lái xe tải thương ở Hà Giang trong những năm từ sau 1979, những chuyến xe có những thương binh ngồi chung với các liệt sĩ từ biên giới trở về. Xe anh bao giờ cũng có thẻ hương và một thân cây chuối chặt ngang. Nhiều khi dừng lại mới hay trên chuyến xe, anh là người sống sót cuối cùng. Nhiều thương binh đă không kịp về tới bệnh xá dă chiến đă chết. Anh lấy hương thắp lên cắm vào khúc chuối rồi thiếp đi bên cạnh đồng đội đă yên giấc ngàn thu. Những ngày chiến đấu quyết liệt để chiếm lại cao điểm chiến lược 1509, có những chuyến xe tối chở bộ đội lên, sáng trở về đầy xác tử sĩ. Những người lính ấy trong chiến tranh đă từng tranh  giành những cao điểm với giặc Tàu xâm lược. Giờ đây lặng lẽ bên nhau không c̣n giành giật điều ǵ.

 

Những người lính anh hùng ấy không cần lễ nghi và có thể cũng không biết rằng, họ bị Đảng và nhà nước CSVN lăng quên nhanh chóng như thế. Nhưng, những người c̣n sống th́ cần, không phải là cao điểm 1509 đầy máu mà chỉ là những nấm mồ chôn vội vă nằm lặng lẻ bên nhau. Đừng hoảng hốt, hàng năm cứ đến ngày 17/2 hăy đến đấy và thắp một chút nhang khói. Hăy cầu nguyện xin sự thanh thản cho ḿnh”.

 

Đáng lẽ ra ngày 17/2 hàng năm, những tên lănh đạo ĐCSVN phải tổ chức một buổi lễ thật long trọng tưởng niệm những anh hùng vị quốc vong thân, đă hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới với TC, v́ đó là dấu móc mà nhân dân VN đời đời khắc cốt, ghi xương ḷng căm thù bọn lính Tàu Khựa man rợ, tàn sát dă man đồng bào ta. Vậy mà, bọn lănh đạo ĐCSVN chó má cản trở không cho các phái đoàn nhân sĩ, học giả, trí thức, sinh viên học sinh, các blogger và đồng bào mọi giới đến dâng hương và đặt ṿng hoa tưởng niệm các anh hùng liệt sỹ đă anh dũng hy sinh đền nợ nước trong cuộc chiến tranh với quân xâm lược TC ở biên giới phiá Bắc cách đây 37 năm.

 

Rơ ràng, tập đoàn Lănh đạo ĐCSVN đă tàn nhẫn “PHẢN BỘI VÀ CHÀ ĐẠP LÊN THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÍNH QĐNDVN ĐĂ HY SINH CHỐNG QUÂN TÀU CỘNG XÂM LƯỢC ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC”.

 

Một tờ báo Công an thành Hồ, số ra ngày thứ sáu 29/3/2013, có nội dung giả dối trơ trẽn, đọc xong cái tựa đề là tôi muốn nôn mửa: “Đảng là máu thịt, trái tim và khối óc của Quân đội.”

 

Bước sang năm 2016, Nhà nước CSVN lại tung chiêu mới để cản trở những người dân tham dự cuộc tuần hành chống quân xâm lược TC và để tưởng niệm 37 năm cuộc chiến tranh đẫm máu Việt - Trung.

 

Ngày 17/2/2016, tại Sài G̣n, buổi lễ tưởng niệm ở tượng đài Đức Trần Hưng Đạo đă bị lực lượng an ninh phá rối và ngăn cản những người tham gia. Họ ngăn cấm không cho những người hay tham gia các sự kiện trên này ra khỏi nhà. Một mặt họ cho công an, phối hợp với lũ côn đồ mặc sắc phục quậy phá chỗ làm lễ là tượng đài Trần Hưng Đạo, bọn nầy đi giật ṿng hoa, lấy dù che hết những băng-rôn và ṿng hoa lại để không ai chụp ảnh hay quay phim đuợc.

 

Trước đó, nguyên Phó Thủ tướng Việt gian “gốc chệt” Hoàng Trung Hải và nguyên Thủ tướng y tá Nguyễn Tấn Dũng đă chỉ đạo xây “Nghĩa Trang Liệt Sỹ” cho 52 tên lính Tàu khựa thật “hoành tráng” tại Mường Lay với số vốn đầu tư 25 tỷ đồng lấy từ tiền thuế của dân. Công tŕnh xây “Nghĩa trang liệt sỹ” cho 52 tên lính Tàu Khựa nầy được khởi công xây dựng vào năm 2009 bao gồm: Đài tưởng niệm, khuôn viên cây xanh, băi đỗ xe và hệ thống tường rào bằng cây xanh rất đẹp. Không có ǵ ngạc nhiên khi chúng ta biết rằng, chính tên Tàu khựa Hoàng Trung Hải nầy là người chỉ đạo xây dựng nghĩa trang “hoành tráng” trị giá 25 tỷ đồng cho 52 tên Tàu khựa này là người đồng hương với hắn.

 

 

ĐCSVN ĐÂM SAU LƯNG CHIẾN SĨ HẢI QUÂN BẢO VỆ ĐẢO GẠC MA:

 

Đầu tháng 3/1988, Hải qân TC huy động lực lượng 2 hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường Sa, tăng số tàu hoạt động ở đây thường xuyên có từ 9 đến 12 tàu chiến gồm: tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu pháo, 2 tàu đổ bộ; tàu hỗ trợ gồm 3 tàu vận tải LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và một pông-tông lớn.

 

Ngày 14/3/1988, vào thời điểm đó, chỉ có một đơn vị công binh Hải quân VN tới xây dựng một trạm quan sát trên đảo Gạc Ma. Sáng hôm đó, lính TC đổ bộ lên đảo Gạc Ma. Khi thấy quốc kỳ VN, chúng xông tới nhổ cờ ném xuống đất. Sau đó, lính TC nổ súng tàn sát man rợ các chiến sĩ VN. Báo chí TC làm ầm ỹ lên rằng, đó là một chiến thắng hoành tráng của hải quân nước này trước Hải quân VN, nhưng theo chuẩn Đô đốc Lê Kế Lâm nói: “Đó chỉ là một cuộc thảm sát hèn hạ. Tất cả chúng tôi lúc đó đều vô cùng căm phẩn.”

 

Kết quả, trong trận chiến ngày 14/3/1988, phía TC thống kê, họ đă bắn tổng cộng 285 viên đạn pháo 100mm và 266 viên đạn pháo 37mm, chưa kể các cỡ đạn nhỏ hơn. Sau nầy TC đă trao trả cho phía VN 9 người bị bắt sống và 64 người vẫn mất tích và đượcc xem là đă hy sinh.

 

Sau nầy, Thiếu tướng QĐNDVN Lê Mă Lương tiết lộ thủ phạm tiếp tay TC đánh chiếm Gạc Ma, sát hại 64 chiến sỹ hải quân VN năm 1988 chính là “một đồng chí lănh đạo cấp  cao”. Theo tướng Lương, trước khi xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa năm 1988, quân đội VN đă phải nhận lệnh “không được nổ súng” trong truờng hợp Hải quân TQ đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một ḥn đảo nào ở Trường Sa. Hậu quả là ngày 14/3/1988, hải quân TC dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 chiến sĩ Hải quân VN chỉ sau một trận xâm chiếm đảo Gạc Ma ngắn ngủi.

 

Mặc dù Tướng Lê Mă Lương không nêu đích danh, nhưng ai cũng hiểu “đồng chí lănh đạo cấp cao” là để ám chỉ tên tướng Lê Đức Anh, khi đó đang giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc Pḥng. Đại tướng Lê Đức Anh (nguyên là phu cạo mủ đồn điền cao su) là người duy nhất trong Bộ Chính trị CS vào năm 1988 mới có đủ quyền lực để ra lệnh cho Quân đội VN không được nổ súng.

 

Theo tướng Lương trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị diễn ra sau đó, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đă đập bàn chất vấn: “Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?” Theo các tài liệu đă được tiết lộ: Sau trận hải chiến Trường Sa năm 1988, đại tướng Lê Đức Anh đă đi đêm với TC, dẫn tới kết quả là “Hội nghị Thành Đô” diễn ra vào năm 1990. Phía Bắc Kinh áp lực ĐCSVN phải loại bỏ Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch v́ quan điểm chống Tàu Cộng của ông nầy. Bộ Chính trị CSVN đă chấp nhận các yêu cầu của Bắc Kinh để mong được b́nh thường hóa quan hệ. Vài tháng sau, ông Nguyễn Cơ Thạch bị gạt bỏ mọi quyền lực. C̣n Lê Đức Anh chỉ 2 năm sau lên làm chủ tịch nuớc.

 

Theo tướng Lương, lệnh không nổ súng, cộng với sự chênh lệch lực lượng và vũ khí đă khiến cho TC dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma, 64 người lính Hải quân VN hy sinh trên biển. Tướng Lương chua xót nói: “Đứng về góc độ người lính, đây là nỗi đau không chỉ của người lính hải quân mà là cả những người lính QĐNDVN.” Họ đă bị những tên lănh đạo ĐCSVN chó má phản bội một cách trắng trợn.

 

Một câu chuyện dưới thời tên Nông Đức mạnh làm TBT. Một quan chức BNG đề nghị nhà nước nên yêu cầu TC để phía VN được đến Gạc Ma trục vớt 3 tàu bị bắn ch́m cùng 64 thi thể các chiến sĩ hải quân hy sinh trên biển. Tên Nông Đức mạnh nghe xong liền nói: “Có nên làm việc đó không? Cứ để họ nằm  đó cũng đă làm sao!”

 

Ngày 7 tháng 5 năm 1988, tại quần đảo Trường Sa, tên Đại tướng Lê Đức Anh lại diễn kịch, giả vờ mèo khóc chuột đă đọc lời thề: “Chúng ta xin thề trước hương hồn Tổ tiên ta, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đă hy sinh v́ Tổ quốc, xin hứa trước đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau: “Quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa - một phần lănh thổ và lănh hải thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu của chúng ta.”

 

 

THỦ ĐOẠN GIẾT NGƯỜI BỊT MIỆNG:

 

Bà Nguyễn Thị Xuân, vợ ông Nguyên Sỹ Minh, nhân chứng thảm sát Gạc Ma. Trước đó, ngày 14/3/2016 đă cho báo Thanh Niên biết và bài báo đă đăng tải: Ông Minh mới bị đụng xe, hiện nằm bất động tại nhà riêng. Ông Nguyên Sỹ Minh trú ở khu phố Niềm Xá, phường Kinh Bắc, thành phố Bắc Ninh bị tai nạn giao thông vào ngày 8/4/2016 khi đang trên đường đi làm thợ xây cách nhà 3 km. Một chiếc xe máy va quẹt khiến ông ngă trên đường, hai thanh gây tai nạn bỏ chạy luôn.

 

Tuởng cũng nên nhắc lại. Tại Hà Nội, đám “dư lợn viên” những thanh niên mặc áo đỏ với ngôi sao vàng trước ngực đă ca hát cuồng loạn, nhảy múa lố lăng, dàn hàng ngang khiêu khích những người dân đến tưởng niệm 64 người lính Hải quân QĐNDVN bị lính Tàu khựa thảm sát hèn hạ tại đảo Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa vào năm 1988 v́ lệnh của thằng tướng chó đẻ Lê Đức Anh ra lệnh cho lực lượng pḥng thủ: “KHÔNG ĐƯỢC NỔ SÚNG!”

 

 

KẾT LUẬN:

 

Mỗi chế độ chính trị đều có quân đội riêng của nó (une armée pour sa politique), người lính tự vẽ nên chân dung của chế độ. QĐNDVN vốn thường tự hào nào là “Thành đồng bảo vệ Tổ  Quốc”, “Khó khăn nào cũng vượt qua”, “Kẻ thù nào cũng đánh thắng”…Có thể nào QĐNDVN có truyền thống tốt đẹp như thế lại tự làm ô uế thanh danh của ḿnh, khi hạ ḿnh đi bằng 4 cẳng như lũ chó săn công an mật vụ hung dữ, muối mặt làm công cụ bảo vệ cho bọn thái thú cộng sản Hà Nội dùng để đàn áp dă man và tàn bạo đối với nhân dân? Cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại và trong nước vô cùng phẫn nộ trước âm mưu bán nước bỉ ổi của tập lănh đạo CSVN chó má như các bạn đă thấy, chúng nó chẳng những đâm sau lưng, c̣n chà đạp lên thân phận người lính QĐNDVN.

 

Ba tháng sau thảm trạng ô nhiễm môi trường tại biển Miền Trung, nhà cầm quyền CSVN mới công bố kết quả, đổ lỗi cho công ty Formosa gây ra và nhận số tiền bồi thường giá bèo 500 triệu USD chia chát nhau, bỏ túi tiền bồi thường, c̣n dân chúng được bồi thường bằng gạo lên mốc meo.

 

Quần chúng khắp nước đang phẫn nộ cực điểm, các đảng viên kỳ cựu, các khoa học gia, anh chị em trí thức, các sinh viên học sinh phối hợp cùng giáo phận Vinh đều phản ứng quyết liệt. Tổ quốc đang vang vọng tiếng : “NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ”. Hồn thiêng sông núi đang đ̣i chúng ta hành động! Hăy vùng lên Nhân Dân Việt Nam anh hùng! Giờ phút của QĐNDVN làm nên lịch sử đă điểm! Hăy quay súng trở về cùng với nhân dân đứng lên bảo vệ Tổ quốc! Hăy chứng tỏ QĐNDVN là thành đồng bảo vệ Tổ quốc, chớ không phải bảo vệ ĐCSVN ăn hại đái nát đă phản bội các anh và bán đứng đất nước cho ngoại bang…

 

Nếu người lính QĐNDVN không dám đứng lên làm nhiệm vụ đó ngày hôm nay mà vẫn cam tâm phục vụ và bảo vệ bọn lănh đạo ĐCSVN, một bọn thái thú Việt gian bưng bô cho Rợ Đại Hán, họ đă đâm sau lưng và chà đạp lên thân phận người lính QĐNDVN th́ đến năm 2020, ĐCSVN chấp nhận nước Việt Nam trở thành một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như đă dành cho khu tự trị Tân Cương, Nội Mông và Tây Tạng theo tiến tŕnh đàm phán bí mật Hội nghị Thành Đô vào ngày 3 và 4/9/1990 tại Thành Đô thuộc tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu.

 

Đến lúc đó, người lính QĐNDVN sẽ trở thành những tên lính xung kích cho bọn Tàu Cộng, các bạn sẽ hy dinh xương máu của ḿnh để mở đường cho chủ nghĩa bành truớng TC khắp nơi trên thế giới. Các anh sẽ chết bỏ thay xứ người thay cho lính Tàu khựa, các anh chết càng nhiều càng tốt. Bọn Bắc Kinh sẽ di dân Tàu ồ ạt xuống khu tự trị Việt Nam thực hiện sách lược “Hán hóa” như chúng đă từng thực hiện ở Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông.

 

Nhân dân Tàu sẽ chiếm tất cả đất đai, nhà cửa, ruộng vườn, tài sản của các anh. Vợ con của các anh từ đây sẽ mang họ Địch, họ Tống, họ Tần, họ Tiêu...và vợ của các anh sẽ bị chúng đưa về Hoa Lục đưa vào nhà thổ lưu động làm hộ lư cho lính Tàu khựa giải quyết vấn đề sinh lư v́ hiện nay bọn Tàu khựa đang lâm vào t́nh trạng “trai thừa gái thiếu”.

 

Con gái của các anh, những thiếu nữ c̣n xuân sắc sẽ bị ép buộc lấy dân tàu khựa để lai giống, nếu không cũng bị triệt sản để hạn chế sinh sản, giống như dân Tây Tạng, Tân Cương và Nội Mông. Người dân Việt Nam sẽ trở thành dân tộc thiểu số ngay trên quê hương của ḿnh…và dân chúng VN sẽ là nguồn cung cấp nội tạng vô tận cho Tàu khựa khai thác…

 

Tôi hy vọng rằng, bài viết nầy sẽ cảnh tỉnh các anh và mong các anh sẽ hành động giống như người lính quân đội ROMANIA, đứng về phía nhân dân Romania, quay súng tiêu diệt bọn chó săn công an mật vụ, công cụ bảo vệ chế độ độc tài khét tiếng Nicolae Ceausescu. Sau 24 năm cầm quyền, Ceausescu bị cáo buộc đă thảm sát hơn 60.000 người dân. Ngày lễ Giáng sinh năm 1989, vợ chồng nhà độc tài Ceausescu và Elena bị xử tử bởi một tiểu đội hành quyết để đền tội ác.

 

Tại Việt Nam hiện nay, phong trào vận động quần chúng phẫn nộ thay h́nh đổi dạng từ vận động Tôn giáo, kết hợp với phong trào vận động dân oan khiếu kiện đang biến thành phong trào “Vận động người Việt Nam yêu Tổ Quốc” đang trỗi dậy mănh liệt và cuồng nhiệt trong ḷng dân tộc VN chúng ta, đặc biệt hàng ngàn giáo dân thuộc giáo xứ Quư Ḥa, giáo hạt Kỳ Anh và Giáo phận Vinh tiếp tục tiến hành biểu t́nh yêu cầu công ty Formosa gây thảm họa môi trường cút khỏi VN, “cá chết”, “biển chết”, cả một đất nước đầy rẫy những công tŕnh mờ ám của Tàu khựa và cả một bờ biển miền Trung trở nên ô nhiễm trầm trọng ảnh hưởng đến nhiều thế hệ con cháu của chúng ta. Người dân VN không thể làm ǵ khác được để tống cổ Formosa cút khỏi VN nhanh chóng, v́ có chính quyền Trung ương và địa phương bao che v́ há miệng mắc quai…500 triệu USD chúng nó đă chia nhau bỏ túi cả rồi, dân chết mặc dân, tiền thầy đă bỏ túi mà trong đó có cả gia đ́nh, thân nhân của người lính QĐNDVN. Các anh nghĩ sao?

 

Ngày tàn của chế độ độc tài toàn trị của ĐCSVN sẽ không c̣n xa, nếu như người lính QĐNDVN các anh phản tỉnh, quay súng trở về với nhân dân VN, tiêu diệt lực lượng CAND công cụ bảo vệ tập đoàn lănh đạo ĐCSVN phản quốc: Trọng Lú, Quang, Phúc và Kim Ngân !!!

 

 

tổng hợp & nhận định

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

3/9/2016

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính