Người Lính


Nguyễn Thị Thêm

 

 

 

Ngày, tháng...


Tôi ngồi mân mê tấm thiệp.


Tấm thiệp thăm bệnh của cháu ngoại tôi.


Cháu vào thăm ông với một chậu hoa nhỏ và một tấm thiệp.


Chậu hoa nhỏ có h́nh một quả dưa hấu bị cắt ra một miếng. Những đóa hoa vàng, hoa trắng, lá xanh nhă nhặn. Cài trên đó là một tấm thiệp. Tôi mở ra xem và ngồi một lúc suy nghĩ về những ǵ cháu viết.


Cũng là lời chúc sức khỏe và mau lành bệnh, cháu c̣n gợi lên ư chí của một người lính.


- "Be strong, soldier ông ngoại."


Như vậy dưới con mắt của cháu tôi. H́nh ảnh người lính của ông là niềm hănh diện của cháu. Cháu tin tưởng ông ngoại sẽ mạnh mẽ hơn, mau b́nh phục hơn v́... ông là một người lính.


"Người lính." Phải rồi đó là một người lính VNCH của một thời trên chiến trường ác liệt. Bây giờ người lính đang nằm đây, nằm để nghe những biến đổi trên cơ thể. Để nghe sự đau đớn và mệt mỏi của bản thân.


Người lính nằm đó với oxygen gắn ở mũi, máy chạy ù ù. Thân thể gắn dây nhợ của máy đo tim, vô nước biển, vô thức ăn và máy hút đờm để sẵn kế bên. Người lính bây giờ không c̣n ăn bằng miệng. Thức ăn, thuốc men đưa thẳng vào bao tử, ghi rơ lượng ml chất lơng đưa vào mỗi tiếng đồng hồ. Miệng chỉ để nói, để ho và để thở những hơi yếu đuối.


Sao mà số phận nghiệt ngă vậy không biết. Ngày xưa tù tội không có ǵ ăn, đói khát triền miên. Bây giờ th́ có thức ăn cũng không ăn được. Không ăn, không uống và cũng không nói ra lời.


Tôi nghe cay xè nơi mắt, tôi cảm thấy ḿnh thật sự thất bại khi không thể đảm đương nhiệm vụ của ḿnh. Một người vợ săn sóc cho chồng đến nơi đến chốn. Tôi bó tay buông xuôi theo thực tế. Oan nghiệt như ngày xưa người lính nằm đây đă buông súng đầu hàng. Tôi đau đớn nh́n chồng nằm đó tội nghiệp. Miệng nói không thành lời. Tất cả như một nhát dao chém vào trái tim tôi đau nhói.


Tôi đă thua cuộc. Mọi thứ như một ṿng tṛn định mệnh mà bàn tay nhỏ bé của con người không thể bẻ thẳng lại được.


***


Ngày, tháng....


Hôm nay cuối tuần, hai đứa cháu ngoại theo mẹ và bà vào thăm ông ngoại.


Tội nghiệp con gái tôi. Mấy tháng nay vất vả, mất ăn mất ngủ v́ căn bệnh của ba. Đứa con gái đầu ḷng tôi sinh ra không đúng thời điểm. Tôi có mang cháu vào thời gian nghỉ Tết lúc lên tiền đồn thăm chồng. Đồn lính hiu hắt nằm trên một ngọn đồi cao thuộc xă Quế Sơn- Đà Nẵng- nh́n quanh chập chùng bốn bề rừng núi. Những vọng gác về đêm lẻ loi đáng sợ. Pḥng chỉ huy là một hầm đào dưới ḷng đất. Nắp hầm là những tấm tấm tôn Mỹ h́nh ṿng cung chắc chắn (Tôi không nhớ thời đó gọi là ǵ) Bên trên là những bao cát được xếp chất chồng lên nhau. Căn hầm ngổn ngang súng ống, đạn dược và máy truyền tinh. Muốn xuống làng phải đi bộ ṿng vo dốc đồi nguy hiểm.


15 ngày trên núi, tôi về lại nhiệm sở và biết ḿnh mang thai. Đó là thời điểm nóng bỏng nhất của chiến tranh. Theo lịnh mẹ chồng tôi phải thuyên chuyển ra Đà Nẵng để gia đ́nh được sống gần nhau. Đêm từng đêm tôi mang bụng bầu chun hầm tránh pháo kích vào căn cứ không quân tại Phước Tường. Con tôi sinh ra trong thời điểm mọi người t́m cách vào tản cư vào Sài Gon lánh nạn. Con tôi chưa được 3 tháng tuổi Đà Nẵng mất. Theo lệnh mẹ chồng, cả gia đ́nh đùm túm nhau về quê nhà Quảng Trị. 5 tháng tuổi chồng tôi đi tù Cộng Sản. Tôi vào hợp tác xă Nông Nghiệp. Mỗi ngày con tôi phải uống nước cháo thế sữa. Mỗi lần mẹ đi cấy đi cắt được ăn bữa lỡ hợp tác. Chén cháo trắng mẹ ăn, cục đường chén bằng ngón tay, mẹ đem về cho con làm quà.


Con tôi lớn lên èo uột ăn độn bo bo để sống, lư lịch "Con Ngụy Quân, Ngụy Quyền" làm hành trang vào đời... Người lính già trở về bó tay nh́n xă hội thay đổi. Nh́n để uất ức v́ ḿnh đă kiệt quệ hoàn toàn về thân xác sau bao nhiêu năm sống đói khát nhục nhằn. Tâm hồn đầy những ám ảnh tù tội và những quá khứ thương đau.


Bây giờ khi các em trai đă tung cánh bay vào vùng trời mơ ước. Chúng đi lính xa nhà, cha mẹ già cần được săn sóc. Con gái tôi đă đem chúng tôi về phụng dưỡng. Người lính ngày nào không che chở được ǵ cho con khi c̣n bé, bây giờ lại là một gánh nặng cho con khi sức khỏe đă cạn kiệt. Con tôi đă hết sức ḿnh làm tṛn chữ hiếu. Tội nghiệp con gái của tôi.


*  *  *


Tôi đẩy con trên chiếc xe lăn v́ chân cháu bị bó bột do một tai nạn. Đi qua hành lang dài và rộng để bước vào pḥng bệnh. Gài xe vào một góc pḥng. Con gái tôi ḷ c̣ nhảy từng bước lại bên giường của ba.


- Hi ba! Hôm nay ba thấy thế nào ?


Chồng tôi mở miệng nói ǵ đó mà tôi nghe không rơ. Tôi lấy khăn giặt sạch để lau mặt, lau tay và massage chân cho anh.

Hai cháu đến thăm ông ngoại. Chúng bước lại gần và t́m bàn tay ông để nắm:

- Ông ngoại có nhớ con không? Con nhớ ông ngoại nhiều.


Chồng tôi cười ánh mắt thật vui. Hai đứa cháu ngoại ở chung nhà luôn quấn quít bên ông. Ngày xưa chúng c̣n bé, ông ẳm bồng tưng tiu. Bây giờ chúng đă lớn chúng săn sóc lại cho ông. Mỗi khi ông cần đứng lên, hai đứa hai bên nâng ông đứng dậy. Khi ông cần lấy một vật ǵ đó là chúng vội vàng làm liền cho ông. Khi nước miếng ông nhễu ṛng ṛng. Chúng lấy khăn lau cho ông rồi gọi bà ngoại. Chúng thường dùng bong bóng để chơi với ông. Thật nhẹ, thật gần cho ông chụp. Chúng muốn tập cho tay ông hoạt động. Chúng muốn ông vui.


Nhà chỉ có hai đứa cháu ngoại, vậy mà tên chúng là ǵ ông cũng không nhớ được. Ông lại nhớ tên của những đứa cháu ở tận ngoài quê mà cả chục năm hơn ông không một lần gặp mặt.


- Chị em con hát cho ông ngoại nghe nhen.


Đứng bên giường ông ngoại, hai chị em đứng song song cùng cất tiếng hát. Tiếng hát của cháu dịu dàng đưa ông vào giấc ngủ. Mắt ông lim dim. Không biết ông có vui không, có hiểu không nhưng ít nhất ông đă ngủ. Giấc ngủ dịu dàng có tiếng hát của những đứa cháu thương yêu.


Mấy mẹ con, bà cháu rón rén khép cửa pḥng ra về.


*  *  *


Ngày tháng...


Hôm nay con gái lớn dẫn con vào thăm ba. Xe chỉ chở được 3 đứa cháu và bà ngoại. Con đường dường như dài ra v́ sự nôn nóng của mọi người. Con tôi vừa lái xe vừa nói với tất cả ngậm ngùi:

 

- Tội nghiệp ba. Đi thăm mà không mang ǵ cho ba ăn được hết.


Chồng tôi nằm đó, mắt mở to nh́n lên trần nhà. Đôi mắt không biểu lộ điều ǵ đang nghĩ trong đầu. Nhưng khi nghe tiếng con gái và cháu vào thăm, đôi mắt sinh động hẳn ra. Ông đảo tṛng mắt và t́m h́nh bóng chúng.

 

Con gái cúi xuống, nắm lấy tay ba:


- Hi ! Ông ngoại. Biết ai tới thăm không ?


Môi ông mấp máy, nói không rơ lời. Nhưng đôi mắt vui mừng chứng tỏ ông đă biết người nào đang ở trước mặt.


Đây là đứa con gái do chồng tôi đem về và đưa lên đồn trú đóng những ngày binh lửa của mùa Hè 72. Năm đó con tôi c̣n nhỏ xíu. Đứa con gái bụ bẩm, trắng trẻo xinh như con búp bê. Hai cha con ăn toàn đồ hộp của lính, đến nỗi khi tôi mang về nhà, cháu không hề biết ăn thức ăn VN. Khi nào cha đi hành quân. Máy bay bốc đi th́ cháu ở lại tiền đồn với những người lính c̣n lại. Ba về cháu ôm lấy chân ông mừng rỡ. Chiều chiều hai cha con đi xuống chân núi. Những cô nàng bán quán mặc sức lả lơi nói cười. Cháu được may đồ mới, được nhiều quà bánh. Nhất là được ba cơng trên lưng mỗi khi lên xuống dốc đi về..


Chồng tôi chụp h́nh con gái đứng trên chiếc xe Jeep và gửi về cho tôi:


- "Con gái ḿnh nè em" Hè này em ra thăm và mang con về nha. Hai mẹ con sẽ đi dạy chung. Đố thằng nào dám léng phéng chọc ghẹo vợ của anh.


Tôi đem con về và làm khai sinh cho nó. Ngày sinh được lấy cho con là ngày cưới của vợ chồng tôi. Đứa con gái thật dễ thương cho tôi được làm mẹ và quên đi nỗi nhớ nhung người lính xa nhà.


Tôi giới thiệu với đồng nghiệp: "Đây là con gái của tôi" Họ cười lớn hiểu ư và ôm lấy cháu "Hèn chi hai má con giống nhau ghê" Con tôi cười sung sướng nói giọng Đà Nẵng "Reng mà không giống, hưa mẹ con ruột mà".


Bây giờ con gái là một phụ nữ trung niên, đă gần bước qua 50. Ông nh́n con để thấy thời gian qua nhanh. Ḿnh đă đi gần cuối đoạn đường đời. Tôi ngắm hai cha con nói chuyện, những h́nh ảnh xưa hiện về như một khúc phim. Tạ ơn Trời đất đă cho tôi một gia đ́nh hạnh phúc. Nhưng suy cho cùng có ǵ trong cuộc đời này là vĩnh cữu đâu.


Ba đứa cháu vào chào ông. Nắm lấy tay ông mân mê. Những giọt nước mắt long lanh trong mắt cháu. Bàn tay ông xương xẩu, xanh xao, gầy nhom được bàn tay ấm áp của cháu vuốt ve. Tôi hỏi:


- "Ông có biết đứa này tên ǵ không?"


Ông không trả lời, cũng không lắc đầu. Ông đă quên rồi, hay ông đang lục trong kư ức ḿnh tên của những đứa cháu mà ông rất mực yêu thương. Các cháu cười và nói tên từng đứa với ông. Nụ cười của cháu làm gian pḥng như ấm ra và có thêm sinh khí.


Con gái ngồi hỏi thăm, nói chuyện và chọc ông cười. Chỉ có nó mới dám nói những câu chọc phá để ông mắng mỏ hay cười ph́. Nhưng nụ cười của ông bây giờ không tươi tắn như xưa. Ông không c̣n hơi sức đâu để chửi hay tranh căi. Ông chỉ cười, nụ cười yêu thương và chấp nhận.


Mấy tiếng đồng hồ thăm viếng, ông cũng mệt và đôi mắt dường như muốn nhắm lại nghỉ ngơi. Tôi đắp chăn cho chồng kín hơn. Bấm cho đầu nâng lên một chút và nháy mắt nói các cháu thưa ông ngoại rồi về.


Ra tới cửa pḥng cháu tôi hỏi mẹ:


- Mom ! Tại sao ông ngoại bệnh vậy mà mẹ không khóc. Sao mẹ lại chọc ông ngoại? Con tôi trả lời, giọng như d́m trong nước mắt:


- Mẹ không khóc tại v́ mẹ sợ ông ngoại sẽ buồn thêm. Mẹ thương ông ngoại nhiều nhưng mẹ không thể làm ǵ khác hơn được, ngoài việc chọc cho ông vui.


Tôi ra xe. Mang theo h́nh ảnh người chồng đang nằm trên giường cô độc. Dây nhợ xung quanh và giấc ngủ chập chờn. Cây cầu bệnh đau nguy hiểm này ai cũng phải một hoặc nhiều lần bước qua. Tôi nhắm mắt lại và cầu nguyện trong lâm râm.


*  *  *


Ngày, tháng...


Hôm nay cuối tuần con trai được nghĩ. Cả gia đ́nh về thăm ba.


À ! Đây cũng là người lính. Người lính của quân đội Hoa Kỳ. Người lính trẻ đi thăm người lính già.


Tàu của cháu vẫn c̣n trong thời gian trùng tu nên cháu được làm việc trên bờ. Thằng Út nhà tôi mê làm lính thủy. Nó thích lênh đênh sông nước, biển khơi. Tôi đă từng ṃn mơi đợi chồng, nên rất thương con dâu hiu quạnh khi tàu chiến ra khơi. Nhưng t́nh yêu đă vượt qua tất cả và cháu nội tôi đă hơn một tuổi.


- Hi Ba! Ba hôm nay có khỏe không?


Chồng tôi mở mắt ra và bắt gặp nụ cười của cháu nội.


- Ông Nội, Ông Nội. Grandpa.


Ông đưa bàn tay ra. Cháu tôi nắm lấy lắc mạnh và kéo ông đi.


- Down! Go Ông nội.


Tôi vội gỡ tay cháu ra và thay ông nội dẫn cháu đi chơi cho con tôi nói chuyện với ba. Tôi không biết hai cha con sẽ nói ǵ. Nhưng tôi biết ông vui lắm. Thằng Út là món quà ơn trên đă tặng cho chúng tôi khi tôi đă không c̣n trẻ. Sinh cháu dễ dàng, nuôi cháu dễ dàng. Cháu lớn lên bụ bẩm dễ thương dù kham khổ, đói nghèo. Đi đâu chồng tôi cũng mang cháu theo. Cháu lúc nào cũng vui vẻ và làm mọi người vui lây. Cháu di truyền sự hào phóng của cha. Mỗi tháng cháu đều đi hiến máu.


- "Con máu O. Tặng cho người ta làm phước. Ăn hai ngày là máu con đầy lại. Má đừng lo".


Tôi cười. Lo ǵ đâu. Máu là của nó. Biết nghĩ những điều tốt như vậy th́ tôi mừng chứ sao lại phải lo. Nhưng khi nó quyết định đăng vào lính th́ tôi lo thật. Nhưng biết làm sao v́ nó đă trưởng thành.


Khi hai bà cháu bước vào pḥng bệnh th́ chồng tôi cũng đă lim dim ngủ. Cháu chồm người t́m bàn tay ông. Bàn tay nhỏ xíu nắm lấy bàn tay xanh xao ông nội. Ông mở mắt ra mỉm cười và gọi tên cháu. Lần này ông đă nhớ và gọi rơ ràng. Chắc là ông vui lắm. Con trai bế cháu lại gần cho ông nh́n và để cháu líu lo với ông. Hai mắt ông bắt đầu ríu lại. Tôi nói:


- Chắc ba buồn ngủ rồi. Thôi chào ba rồi về đi. Đường c̣n xa lắm. Cháu sẽ mệt.


Tiễn con ra xe, tôi quay lại nh́n chồng đang lơ mơ trong giấc ngủ. Hôm nay thêm một ngày ông vui. Trong giấc ngủ ông thấy ǵ? Chắc sẽ có h́nh ảnh thằng Út đang chân sáo chạy theo ông. Hay h́nh ảnh nó ra trường áo mũ chỉnh tề, nụ cười rạng rỡ. Mà chắc là không? Ông sẽ thấy lại ḿnh trong bộ đồ Sĩ quan VNCH bên cạnh hai thằng con trai: Một thằng Không quân, một thằng hải quân của quân đội Hoa Kỳ. Ông sẽ cười thật tươi, thật vui, thật hạnh phúc.


*  *  *

Ngày, tháng....


Tôi ôm cháu ngoại vào ḷng. Tiếng khóc của nó vang lên trong pḥng. Nó khóc tức tưởi, nước mắt ràn rụa. Rồi con chị nó cũng khóc. Mẹ nó bảo:


- Nín đi! Nín đi. Ǵ mà khóc dữ vậy. Ông ngoại không sao mà!


Đây là lần đầu tiên hai đứa cháu này vào thăm ông. Nh́n thấy dáng ông nằm và dây gắn Oxy ở mũi. Máy vô nước biển trên tay, cháu sợ ông không qua khỏi. Cháu khóc sợ mất ông.


Ông nhắm nghiền hai mắt và thở mệt nhọc. Ông không cười v́ hôm nay ông mệt nhiều. Hôm qua ông mới bị chuyển đi cấp cứu một lần nữa. BS bảo rất kịp thời nếu không ông cũng khó qua. Tôi đă trực bên ông trong bệnh viện đến gần 2 giờ sáng. Giờ đây đầu tôi cũng c̣n bềnh bồng v́ quá mệt.


Người bệnh là vậy. Chiều qua hai mẹ con tôi tới thăm ông c̣n khỏe. Y tá đang chuyền thức ăn cho ông. Ngồi mấy tiếng đồng hồ. Hai mẹ con ra về để c̣n đón cháu thi đấu Valleyball ở trường. Tới nhà, ăn cơm xong vừa bước vào pḥng tắm th́ y tá gọi bảo đă đưa ông đi cấp cứu.


Trên đường đi tới bệnh viện, hai mẹ con quá lo không biết ông bây giờ thế nào. May quá cấp cứu kịp thời nên bây giờ ông vẫn c̣n nằm đây.


Hai đứa cháu theo mẹ ra về mà nước mắt vẫn c̣n ràn rụa. Tội nghiệp cháu tôi. H́nh ảnh của ông ngoại chắc sẽ theo cháu tôi vào giấc ngủ. Và cũng có thể là những kỷ niệm sau này.


Mong mọi việc b́nh an. Mong chồng tôi chóng hồi phục sức khỏe.


Ngày, tháng....


Có tiếng phone reo. Th́ ra hôm nay cuối tuần thằng con gọi để được thăm ba. Tôi đưa phone trước mặt chồng, để h́nh anh hiện lên màn ảnh.


Cả gia đ́nh con trai đang ngồi trước iphone và nói chuyện. Tôi hỏi:


- Ông nh́n ra ai không?


Thật lâu ông mới nói được tên thằng con. C̣n dâu và cháu nội th́ ông chịu thua không nhớ chúng tên ǵ. Ông cố nói và cố nhướng mắt để nh́n, mà dường như h́nh ảnh ông nhận không rơ ràng nên ông lại hướng tầm nh́n qua chỗ khác.


Tội nghiệp con tôi nh́n ba muốn khóc. Trong lần về phép cách đây hơn tháng, chính cháu đă quyết định, phải đem ba đi giải phẫu gắn ống đưa trực tiếp thức ăn vào bao tử. Biết rằng làm như vậy th́ ông sẽ buồn v́ nghĩ rằng ḿnh vô dụng. Nhưng nếu càng nấn ná, th́ sức khỏe càng cạn kiệt.


Mấy đứa cháu nội nh́n ông nội hỏi những câu thật ngây thơ. Thật sự chúng chúng sinh ra và lớn lên theo những nơi con tôi công tác. Đời lính xa nhà, lại công tác nước ngoài, mỗi lần về phép một tuần sự gần gũi không là bao. Chúng chỉ biết mặt ông, bà. C̣n sự thân mật quyến luyến th́ rất giới hạn. Chúng nh́n ông nội nhưng thương yêu và cảm xúc th́ giới hạn v́ chúng c̣n quá nhỏ. Cảm giác mất mát chưa thành h́nh trong đầu óc chúng.


Cứ mỗi tuần vào chiều thứ sáu là tôi lại Face Time để con được nói chuyện và thăm viếng ba qua màn ảnh. Múi giờ khác biệt nên chỉ khoảng thời gian này cháu mới có ở nhà để trực tiếp gặp ba.


Mỗi ngày tôi vào thăm chồng một hoặc hai lần, để được nói chuyện với anh, để nh́n anh và thấy ḿnh bất lực. Anh như một thân cây đă hết nhựa sống và thả trôi số mạng của ḿnh cho định mệnh. Mắt anh mở to nh́n vào khoảng không. Ở nơi trần nhà, trên vách có ǵ cho anh nh́n. Hay anh đang nh́n vào tâm thức của ḿnh. Nh́n vào những h́nh ảnh mông lung mà không có sự hiện đện của tôi.

Tôi nói nhỏ vào tai anh. Vừa đủ nghe và cũng thử xem anh có nhận ra tôi không?

- Ông mệt lắm phải không? Hăy nhắm mắt một chút đi cho đở mỏi.


Vẫn không có chút ǵ chuyển biến. Tôi lấy tay vuốt nhẹ đôi mắt chồng và nói thầm th́:

 

- Ngủ một chút đi ông!


Dưới bàn tay tôi, đôi mắt ông khép nhẹ rồi lại mở to như cũ. Miệng há hốc, lại ho, lại sặc nước miếng. Tôi bấm máy và đưa cái ống vào miệng để hút đờm ra. Những chất dơ theo ống trôi vào cái b́nh to đặt ở một góc bàn đặt cạnh giường.


Người lính ngày nào đă bị đồng minh bỏ rơi trong cuộc chiến. Khi hốt hoảng nhận lệnh buông súng anh đă lặn lội dẫn toán lính cuối cùng chạy về nhà. Trong đôi mắt anh sự trốn chạy nhục nhă c̣n đau đớn hơn là liều chết chiến đấu. Bao nhiêu năm sống tù đày, trở về gia đ́nh anh mang theo ḿnh sự cô đơn và bị phản bội.


Bây giờ anh nằm đây, thêm một lần chiến đấu quyết liệt cho sự sống, c̣n. Anh chắc cũng hoang mang và lo sợ nhiều lắm. Trận chiến sinh tử này chúng tôi không thể để anh chiến đấu một ḿnh. Chúng tôi: Cả gia đ́nh Mẹ con, bà cháu, anh em cùng anh song hành. Chúng tôi không thể gánh vác sự đau đớn của anh. Nhưng chúng tôi sẽ ở bên cạnh anh để làm động lực giúp anh vượt qua.


Hăy gắng lên ông xă. Moi việc rồi sẽ qua. Như cháu ḿnh đă viết. "Người lính" không dễ dàng bị khuất phục. Hăy yên ḷng điều trị. Gia đ́nh sẽ ở bên ông xă. Yêu thương, quan tâm và săn sóc.


Gắng lên. cả gia đ́nh yêu ông nhiều lắm.



Nguyễn thị Thêm

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính