Mậu Thân: Cuộc nổi dậy giết đồng bào

 

Nguyễn Quang Hồng Nhân

 

 

Thế giới quả là một tṛ đùa – Le Monde come un jeu, tṛ đùa như tên của một tác phẩm nào đó đă gợi ư. Tṛ đùa khi những kẻ làm chiến tranh và ủng hộ các chế độ quân phiệt khiến bao con trẻ phải chết non chỉ v́ mục đích phải tiếm đoạt chính quyền bằng mọi phương tiện, song trên b́nh diện quốc gia họ kêu gọi tổ chức hội nghị bàn về đề tài trẻ em và xung đột vũ trang, bảo vệ phụ nữ.v.v.. Tất cả những thứ nhơ nhớp trong các chiêu bài chính trị ấy Nó được xem như một nghệ thuật trong chính trị, thứ kỹ xảo đó lại chính là những vực thẳm đưa đến những thảm họa cho nhân loại.

 

Nguyện vọng ḥa b́nh luôn vẫn xa vời, hiệp định Paris sau này phải gần trọn năm năm cho các cuộc bàn thảo về việc ngừng bắn, trong đó có hơn mười tuần lễ tranh căi về h́nh dạng chiếc bàn hội nghị tṛn hay vuông… sự c̣ kè bớt một thêm hai không chỉ bằng ngày tháng mà bằng xương máu của hàng chục ngàn nạn nhân vô tội đă khiến những lời hô hào về mục tiêu ḥa b́nh chỉ là các từ hoa mỹ vô nghĩa.

 

Năm 1968, Mậu Thân, người miền Nam chứng kiến hàng ngàn bộ đội thuộc phe miền Bắc nằm chết la liệt thê thảm trong các thành phố cũng như ngoại ô, phải dùng xăng mà đốt. Nh́n các bạn ấy sao mà chết trẻ như thế, với tuổi khoảng mười lăm, mười sáu… Trong túi áo mỗi người lính trẻ thường đều có các chiếc khăn tay thêu tên người yêu hay có thể là của em gái ḿnh lúc tiễn biệt. Những bạn trẻ kia có khi họ bị xích chân vào các cỗ pháo và đă chết chùm, sự hôi thúi đến nôn mửa là chuyện rất sự thường v́ không ai chôn kịp, người miền Nam vừa là nạn nhân vừa là nhân chứng khi đi ngang qua những xác người anh em miền Bắc bị bắt buộc vào Nam này, có bạn c̣n xăm trên người “sinh Bắc tử Nam”. Mọi người biết rằng sẽ không t́m được cái ǵ hơn, ngoài cái chết để rồi chỉ c̣n biết ngậm ngùi: sẽ c̣n chết nữa khi thế giới vẫn c̣n ḷng tham, tỵ hiềm và dối trá.

 

Mỗi mùa Xuân đến đối với dân tộc Việt Nam, năm nào có sự an b́nh đó là điều đáng mừng, song sự thường với nhiều mùa Xuân đă qua thật sự là những mùa gặt xác người. Vào cuối năm 1967, trong chiến tranh Việt Nam, phe miền Bắc đă tổ chức cho bộ đội ăn tết trước để chuẩn bị tổng tấn công miền Nam, tuy rằng nhân dịp Tết cổ truyền hai bên đều cam kết ngưng chiến ba ngày để người dân ăn Tết.

 

Ngày 29.01.1968 nhằm ngày mùng một Tết Mậu Thân, miền Nam thực hiện đúng cam kết, dân chúng Sài G̣n nô nức vui xuân. Trong khi đó quân đội miền Bắc ồ ạt xâm nhập tiến về tất cả các tỉnh lỵ, thành phố miền Nam bằng mọi phương tiện. Những đoàn quân trên vai mỗi người lính muốn quằn xuống với đủ mọi thứ vũ khí như nếu có thể để họ làm nổ tung hết các thành phố miễn là chiếm đoạt được miền Nam với cái danh xưng giải phóng.

 

Sáng sớm ngày 31 tháng Giêng năm 1968, cộng sản Hà Nội cho hơn bảy mươi ngàn quân tấn công vào một trăm thị xă, thành phố miền Nam. Tiếng đạn bom rơi mọi ngơ ngách dân cư, người bỏ của chạy lấy thân, khói lửa mù mịt ngay giữa các khu đông dân cư, chợ búa, trường học… người dân trong sự bàng hoàng, khủng hoảng…

 

Tại Sài G̣n có bốn ngàn quân chính quy đă thực sự xâm nhập vào, trong khi theo lệnh ngưng bắn một nửa binh sĩ miền Nam chia nhau về quê ăn Tết. Trước sự bất ngờ họ đă tạo được sự rối loạn khắp nơi. Thành phố Huế bị chiếm đóng hoàn toàn, các cao ốc tại Sài G̣n đều trong tầm mục tiêu của họ và các nơi bị xâm nhập trở thành những pháo đài trong sự phản công quyết bảo vệ chế độ tự do của những người miền Nam.

 

Sau những giây phút bàng hoàng ban đầu, lực lượng của bên miền Nam tái phối trí, Việt cộng bị đẩy lùi ra từng căn nhà một trong số đạo quân hơn bốn ngàn đă tràn vào Sài G̣n. Một cuộc chiến thật gay go nhưng đầy dũng cảm của phe miền Nam trước cái liều mạng ‘nếu có mất chỉ mất cái quần củn’ c̣n nếu thắng thời được tất cả như Mác nói, không phải của bộ đội nhưng do tập đoàn đầy tham vọng cá nhân tại Hà Nội mà xui người dân vào chỗ chết.

 

Trên bầu trời các máy bay trực thăng lượn thật sát trên khắp các dăy phố những nơi có cộng quân ẩn nấp và xạ kích như mưa pháo từ không trung vào địa cầu. Sài G̣n khoảnh khắc của mùa Xuân ch́m trong u ám, khói lửa ngập tràn. Nhưng sự phớt tỉnh trong bản chất của người dân Nam bộ vẫn thể hiện rơ nơi mỗi con người. Dân chúng không nhảy ra giết, chỉ chỏ hay ném đá các tù binh về sau, nếu không nói họ c̣n mang cả cocacola cho cán binh Việt cộng miền Bắc đang bị trói được uống trong cơn khát dù họ có thật sự không thích cộng sản hoặc giả trước đó mấy phút có thể người cộng sản kia đă tung lựu đạn sát hại cả gia đ́nh họ chết v́ mục đích của loại chiến tranh tiêu thổ kháng chiến là đốt sạch, giết sạch rồi sau đó chiếm cả tài sản nhà cửa của họ.

 

Đài phát thanh Sài G̣n là mục tiêu đầu tiên của phe miền Bắc để họ có thể phát đi những lời hiệu triệu, nhưng họ đă thất bại trước sự phản công của bên miền Nam. Từng toán Việt cộng nằm chết la liệt trên đường phố, nếu tính ra có sự hắt hơi trong truyền giao cách cảm giữa những người thân th́ trong những ngày ấy tại miền Bắc đă không biết có bao nhiêu tiếng sụt sịt, x́ mũi từ những oan hồn hăy c̣n quá trẻ phải chết tại miền Nam v́ ḷng tham cuồng vọng của giới lănh đạo cộng sản.

 

Xác Việt cộng nằm phơi trên các cao ốc, trường học mà họ cố biến thành những lô cốt để tử thủ, có một số xác người thư sinh c̣n mặc áo trắng cùng vũ khí đập trong ánh mắt mọi người và không cần nói ra nhưng ai cũng hiểu ra rồi, đó là những sinh viên cộng sản nằm vùng.

 

Trong ṿng hai mươi bốn giờ đầu tiên tấn công Sài G̣n, một tiểu đội Việt cộng đă xâm nhập vào Toà Đại sứ Mỹ. Một quân cảnh Mỹ đang đứng gác bị giết tại chỗ và bốn binh sĩ khác cũng bị sát hại bên trong Sứ quán. Họ cố thủ bên trong, nhưng không bao lâu, khoảng sáu tiếng đồng hồ Việt cộng đă bị thanh toán, những xác chết nằm phơi ḿnh ngay vườn hoa ṭa sảnh. Qua h́nh ảnh của các phóng viên c̣n ghi lại có cả h́nh ảnh các viên chức Hoa Kỳ ra xem những xác chết trong khi binh sĩ Mỹ cáng những đồng đội bị thương bên trong Toà Đại sứ. Và ḱa một cán binh miền Bắc chết nằm sấp người lại, trên lưng máu thấm đầy chiếc áo, tất cả mọi người đang nh́n về phía người chết: đó là một người Việt Nam phe miền Bắc, họ đă nằm xuống tại đây và chỉ khác người miền Nam một tí chút, có thứ tế bào đang chi phối năo trạng gồm những giáo điều đấu tranh giai cấp, những ai không cùng giai cấp phải chết và người miền Nam theo sự tuyên truyền của họ, đang bị nô lệ bởi đế quốc nên cần phải được giải phóng.

 

Từ ngoại ô, rốc kết Việt cộng tiếp tục pháo ngày đêm vào các thành phố bất kể là khu phi quân sự hay thường dân. Người ta nghe rơ tiếng hô xung phong hoặc những bài ca mang tính kích động để xung phong, hay tiến lên trên các đường phố, trong từng căn nhà và cao ốc. Phi trường Tân Sơn Nhất cũng bị tấn công đầu tiên, nhưng phe miền Bắc đă bị đẩy lui sau đó với sự thảm hại.

 

Sự thảm bại của Cộng sản Bắc Việt không chỉ trên b́nh diện quân chủ lực bị tiêu diệt gần như hoàn toàn, song các lực lượng nằm vùng lộ hẳn bộ mặt ra rồi bị tóm gọn hết. Bài học về chiến tranh nhân dân theo chủ trương của miền Bắc đến chỗ phá sản nếu không nói là kéo theo cái chết trong tuyệt vọng của ông Hồ Chí Minh, người đứng đầu phe miền Bắc.

 

Sài G̣n không c̣n đâu là Ḥn Ngọc Viễn Đông trong những ngày bị tấn công này. Trên các đường phố là các xe tăng, xe bọc thép trang bị đầy đủ các loại vũ khí. Hầu như thiếu vắng h́nh ảnh thường phục xuất hiện ra ngoài đường, cũng có vài bạn trẻ mặc thường phục, họ là những sinh viên nằm vùng chưa kịp thay quần áo bộ đội, họ đang quỳ xuống hay đang di chuyển trong tư thế hai tay giơ cao xin đầu hàng phe miền Nam. C̣n nhiều chiếc áo sơ mi trắng khác dính đầy máu cùng vết đạn với cái chết thật thảm thương và sinh viên từ các trường đại học không về quê ăn tết đă đi nhận dạng được ít nhiều bạn học, họ mang đi chôn cất cũng như thông báo về gia đ́nh.

 

V́ mảnh đất tự do ‘Ta quyết không lùi lại… anh em ơi… ḥ dzô! C̣n bên kia từ Bắc vào Nam không c̣n con đường lui khi những toán lính trẻ bị cùm chân, xích vào những cỗ pháo lớn nhỏ cho đến khi chưa hẳn đă đọc hết câu ‘thần chú ’ sinh Bắc tử Nam… Tất cả sống chết nh́n lại đều là người Việt chỉ khác trên tay kẻ ôm súng của Nga, Tàu… người ôm bom đạn Mỹ!

 

Người Mẹ quê đang gạt nước mắt trước những nấm mồ tập thể với bao người Việt chôn sống người Việt và đặc biệt không có quân lính miền Nam nào chôn sống tập thể những ai là binh lính miền Bắc chứ đừng nói đến dân lành vô tội. Trái lại với cộng quân miền Bắc th́ họ có thể làm tất ngay tại miền Bắc và trên đường tiến quân cũng như lúc đă chiếm được miền Nam. Đó là một sự khác biệt to lớn về bản chất của vấn đề hầu cho mai hậu với những bài học lịch sử về dân tộc ḿnh trước những tham vọng cá nhân cùng sự phát triển một cách băng hoại của các trào lưu quốc tế.

 

Người Mẹ nào cũng trong ước mơ các con ḿnh sẽ có ngày trở về trong niềm tin và hy vọng một nước Việt Nam Tự Do thật sự. Ba mươi ngàn quân miền Bắc đă chết thảm trong trận tổng tấn công này. Nhất định những Bà Mẹ ấy chỉ c̣n hoài vọng một khi đă lâu rồi không có tin con từ miền Nam về Bắc… Tuyệt đối nhà cầm quyền miền Bắc rất hiếm khi làm giấy báo tử cho những binh sĩ của họ khi nằm xuống.

 

Tổng Thống Nixon thăm Trung Quốc với Tuyên bố chung Thượng Hải, Việt Nam được chuyển qua bàn cờ với thế chiến lược của Hoa Kỳ, miền Nam bị buộc phải kư Hiệp Định Hoà b́nh Paris mà chính đây là tờ khai tử miền Nam Tự Do. Đặc biệt tại miền Nam người ta cũng làm giấy báo giả gọi là báo tử ma để lănh tiền tử tuất từ khoản viện trợ của Đồng minh, vốn quỹ này để giúp cho những góa bụa hay cha mẹ có con em hy sinh trên chiến trường v́ lư tưởng tự do.

 

Khi gọi là anh em đối với những người bộ đội miền Bắc đă nằm xuống, nhưng ngay lúc đó với hầu hết người miền Nam mà xưng hô kiểu như vậy – nhiều người sẽ oán giận vô cùng v́ những con người dù h́nh ảnh rất Việt Nam kia nhưng chỉ trong lúc sống cách đó vài phút, vài giờ, vài ngày… những người Việt Nam gọi là Cộng sản họ rất gian ác, cái sự ác sẽ không có bút mực nào ghi hết như khi Việt cộng vào Huế đă lục xét từng nhà mang đi bắn trên hơn sáu ngàn thường dân vô tội…

 

Các thanh niên thiếu nữ đang chạy vào nhà thờ Phú Cam trong sự trông cậy vào Thiên Chúa trước cảnh tàn sát, nhưng hết thảy đều bị lôi ra khỏi thánh đường và sau đó với những hố chôn tập thể mà ngay trước cái chết những nạn nhân cũng bị lừa một lần nữa: “các bạn hăy đào hố để chuẩn bị tránh bom đạn”, thế nhưng sau đó họ đều bị chặt đầu, bị đánh bằng gậy gộc sau sọ năo trong quặn quại với sự trói chặt của những ṿng dây kẽm gai và chỉ thật chết sau khi hăy c̣n bị chôn sống một lần nữa.

 

Cái ác có thể qui kết lại và chúng ta có thể biết được ở quá khứ để có thể hành xử ở tương lai. Đó là các viên chức Cộng sản được phỏng vấn về sau đều có một cách trả lời rất tự nhiên khi được hỏi tại sao không dùng súng hay ḿn cho có tính chất nhân đạo một chút trước sự tàn sát, họ có tiếng nói chung: - nếu vậy c̣n đâu súng đạn để mà tiếp tục bắn giết…

 

Những người lính bộ đội chết trong trận Mậu Thân sau mỗi đợt tấn công, sau mỗi đêm có tiếng pháo kích và hô xung phong, họ tiến vào thành phố, hầu như trên khắp miền Nam những chú lính trẻ Việt cộng đáng thương ấy nằm phơi xác vô số kể vào sáng hôm sau ngay trên các đường phố. Rồi con người dù vị thành niên vào thuở ấy nhưng cũng biết đặt câu hỏi về những người làm chiến tranh họ có thấu hiểu được nỗi đau của chính người nằm xuống và thân nhân của họ.

 

Con người đúng là nạn nhân của những cơ chế bạo lực, giá như những người quá trẻ đă chết không sinh ra và lớn lên tại Việt Nam, thế th́ họ có chết oan như thế hay không, tất cả những lư do biện minh cho cái chính nghĩa sẽ không có ư nghĩa ǵ cả nếu nó có sự giết người.

 

Tác giả Michel Tauriac từng ghi trong tác phẩm Vietnam, le dossier noir du Communisme: như tại Quảng Ngăi năm Mậu Thân“Không xa Mỹ Lai bao nhiêu là một ngôi làng nhỏ Quảng Ngăi... Trong đêm Tết Mậu Thân 1968, quân Cộng Sản xông vào một bệnh viện tại đây. Y tá, bác sĩ, bệnh nhân nằm trên giường bệnh đều bị giết chết, súng cứ nhả đạn thả dàn. Khi người Cộng Sản ra đi, thần chết đă mang theo hết mọi người...”

 

Không ai thấy, đúng hơn chưa ai chứng kiến ‘ngày sau rốt Thiên Chúa sẽ dùng lửa để thanh tẩy’. Ngày ấy chưa đến cho dù có nhiều lời tiên tri, nhưng ở đây con người đă đốt con người v́ kẻ gây tội ác với thường dân lại chết trên vũng máu của chính ḿnh và máu chỉ có thể rửa sạch môi trường một cách vệ sinh bằng lửa.

 

Biến cố Mậu Thân là một khúc quanh hết sức quan trọng trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Người Việt sẽ không bao giờ quên biến cố này với sự tàn sát bởi bàn tay của những người cộng sản với thường dân vô tội. Quả là một thủ đoạn về phương diện quân sự thuần túy, Việt cộng đă thất bại hoàn toàn và tổn thất nặng nề, họ không đạt được việc chiếm các thành phố lớn và thúc đẩy người dân nổi dậy chống chính quyền miền Nam. Nhưng trên phương diện chính trị một cách bất ngờ, gây được ảnh hưởng dư luận và trong chính giới trên trường quốc tế nhất là tại Hoa Kỳ.

 

T́nh h́nh miền Nam vào thời điểm trước Tết Mậu Thân được các nhà chiến lược gia đánh giá chung là tương đối ổn định. Tất cả quân nhân miền Nam được đi phép đến năm mươi phần trăm về sum họp với gia đ́nh trong dịp này. Phe miền Bắc cũng đưa ra đề nghị ngưng bắn trong dịp này. Thế nhưng thật bất ngờ họ tấn công trên khắp lănh thổ miền Nam ngay trong đêm Giao thừa, như vậy rơ ràng là phe miền Bắc đă không tôn trọng với những đề nghị do ḿnh đưa ra. Dù bất ngờ, nhưng quân đội miền Nam đă chống đối một cách mănh liệt, trong những ngày đầu có nhiều khó khăn nhưng chỉ sau vài tuần đă làm chủ lại tất cả t́nh h́nh.

 

Hoa Kỳ lúc này có nửa triệu quân ở Việt Nam, quân đội miền Nam có một triệu quân mà không pḥng thủ được Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ, đây quả là điều khó tưởng tượng được. Biến cố Mậu Thân đă tạo nên một tâm lư bất an trong dư luận quần chúng Mỹ và từ đó họ mất ḷng tin đối với chính phủ Hoa Kỳ. Và có điều lạ cũng là bài học cay đắng cho người dân Việt về sau, cho dù đó là một cách tự vệ: Vị Đại sứ của miền Nam Việt Nam tại Hoa Kỳ lúc bấy giờ đă gặp trực tiếp Tổng Thống Hoa Kỳ và yêu cầu viện trợ  thêm vũ khí trong đó có loại súng M16 v́ Việt cộng có AK.

 

Và hai bên Việt Mỹ trong sự thề nguyền khiến Ông Đại sứ Việt Nam như nhớ măi: “Chúng ta phải t́m cách thắng trận này, chứ nếu không th́ nguy hiểm lắm. Tôi không thể cầm cự măi được. Các bạn phải cố gắng lên”.

 

Nhưng những ǵ đă xảy ra quả là một bài học lịch sử không chỉ riêng cho trường hợp Việt Nam mà là mẫu số chung cho các dân tộc khi giao du với Hoa Kỳ: Phải hết sức thận trọng. Mọi người đều mong chờ sự giúp đỡ của Hoa Kỳ nơi có sự thể hiện của ḷng nhân ái, bao dung nhưng cũng luôn phải cảnh giác với những con người như Kissinger: ‘Sao chúng không chết tiệt hết đi…’ Đó là câu nói ông đă dùng như cách xử sự với đồng minh, những người miền Nam đă chiến đấu v́ cái từ đầu trong sự liên minh, đó là nhân danh lư tưởng Tự do, dân chủ và đă bị Hoa kỳ phản bội.

 

Trong cơn hoảng loạn, riêng cá nhân của Vị Ngoại trưởng Hoa Kỳ với cách đối xử cùng đồng minh “hăy cho chúng chết đi”, nhưng những ǵ xảy ra đă không theo sự ác nơi mỗi cá nhân bởi v́ vẫn c̣n tiếng nói lương tâm của đồng loại. Quốc Hội Hoa Kỳ đă làm được điều này khi ngày nay hàng triệu người Việt trong các chương tŕnh nhân đạo có HO, tái định cư họ đă sống bên những người từ các chủng tộc khác hợp thành Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ trong niềm tin mănh liệt vào Thượng Đế và con người sinh ra có quyền sống…

 

 

Nguyễn Quang Hồng Nhân

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính