XUN ĐON TỤ

 

 

Cuối Đng 1980, nơi trại t khổ sai Tn Lập, Vĩnh Ph, sau 6 thng bặt tin nh, khng nhận được tiếp tế lại thm bịnh nhược, tưởng chừng đi đứt, theo chn Đại t Của, Tỉnh trưởng Bnh Dương thượng đồi ch nghỉ khỏe, an giấc nghn thu. Một buổi trưa đi lao động về, được thng bo ln Hội trường nhận qu từ gia đnh gởi. i! Thi mừng như hết lớn.

 

No, xem ci g đy! , tới 2 bịch thuốc Lo ba số 8. Mấy thng rồi thiếu thuốc, chạy đn chạy đo chớ bộ t sao? Bụng đi, ko v e t mất, nhưng m lm sao nhịn được, bn xoe một bi nho nhỏ, ko v thiệt đ! Cn lon guigoz g hấp dẫn thế nầy? Ra l thịt kho mặn, thượng phẩm nhất trần đời. Nho một miếng bỏ v chn sắn dui l sơn ho, hải vị nhất bn Tu. Đang khi tơ lơ mơ v bi thuốc lo thứ hai th nghe kẻng tập hợp đi lao động.

 

Mọi bữa, sắp hng xong l ra cổng. Bữa nay sao lại dềnh dng? Ha ra đợi nghe đch thn Trại trưởng tuyn đọc LỆNH THA nhn dịp Tết Nguyn Đn sắp tới!!!

 

Cả mười mấy đội, su bảy trăm nhn mạng đều nhốn nho. Tiếng l Thiu t m coi bộ đọc chữ khng rnh. Trong khi thin hạ nhấp nha, nhấp nhổm, ng a đnh vần thật l sốt ruột. Tiếng ng th nhỏ m g t tui th điếc lc sợ khng nghe được nn mới nhờ anh bạn đứng kế bn nhắc chừng dm. Quả nhin lt sau bỗng thấy anh bạn nắm o vừa giật vừa h: c tn rồi ka!!!

 

Ti nghe rồi ngẩn ngơ như lạc vo trong mơ! Ở đời người ta thường ni: Phước bất trng lai. Vậy m g kh khờ tui mới rồi vừa được phước lớn, giờ tiếp liền đại phước trong đời, thật l hi hữu!

 

Ngơ ngẩn hồi lu mới giật mnh, tỉnh lại bn chạy u về phng giam lo thu xếp đồ đạc. Bao nhiu đồ dồn v sac marin, chiếc thng sắt để lại cho Thiếu t Huấn, Chnh sở Tạo tc NQS như đ hứa.

 

Thiếu t T, Thường trực thi đua mới hướng dẫn qua Khu B tạm tr qua đm. Buổi cơm chiều mới thật l ho hứng. Trại khoản đi gi biệt bằng cơm trắng thay sắn dui. Lại gặp Anh Nguyễn Mỹ, Trưởng ty Thuế vụ Bin Ha cng được thả. Hai anh em chn cơm trắng thịt kho thả cửa. Nn nao, khng sao ngủ được bn lm đm khng ngủ. Bịch thuốc lo tới sng đ khuyết một phần tư!

 

Đm di rồi cũng lại tri qua. Sng lại đ thấy cn bộ tới lm thủ tục ra t. Lần cuối cng lăn tay, nhận lnh giấy ra t. Cầm tấm giấy vng a m nng niu như lịnh thin to tha mạng! Rồi cn được lnh lại 12 đồng đ k gởi khi từ Miền Nam ra. Lại cn cho thm ti gạo vi k để ăn đường.

 

Bước ln chiếc xe cam nhng decapotable, mui trần tự chc mnh thượng lộ bnh an.

 

Lần nầy, xe khng chạy ra Bến Ngọc m lại chạy băng qua Suối A Mai về pha Sng Thao. Chạy một đỗi ngang qua chiếc qun nhỏ bn đường, xe dừng lại cho đm t mn n sẵn tiền đ mua cht thức ăn đỡ dạ. Phong bnh khảo nhưn khoai lang m tới hai đồng. Ci bnh chưng nhỏ xu gi cũng như vậy. Thiếm xực thm mấy điếu Đồ Sơn hạng bt l chẵn năm đồng.

 

Xe xuống chiếc ph ọp ẹp trẩy Sng Thao vo lc xế chiều. Đường ra H Nội chừng như cn xa lắm! Nhưng mi rồi Cầu Thăng Long cũng thấp thong xa xa. Chiếc cầu mới v chuyn vin Tu cộng rt về trước cuộc chiến 1979 nn việc xy dựng cn dang dở. Xe cam nhng t thả chen chc cng xe đạp cả người gồng gnh vượt cầu phao vo buổi chiều t. Từ nơi rừng ni mới ra nơi nhộn nhịp lng cũng thấy vui. Nhưng xe khng vo H Nội m lại chạy về hướng Ty Nam. Ủa xe chạy đi đu vậy c? Tối mịt xe mới dừng lại trước cổng đn điện sng choang, biển đề r rng: Trại Cải Tạo H Ty. Lng thầm hỏi: c lẽ no ci giấy ra trại nầy lại l đồ dỗm!?

 

Phn vn bước vo cổng trại, tới trước dy phng giam mới tinh xem honh trng. Trại kiểu mẫu st cạnh Thủ đ x nghĩa do Đội trưởng Đội t xy dựng, cựu Tướng Nguyễn Hữu C thực hiện xem ra c khc! Người mang thng nước ch xanh tiếp đi khch mới tới Hilton H Ty lại l Trung t LLĐB Trần Hong cũng từ Tn Lập thuyn chuyển ra đy năm ngoi mới kề tai bỏ nhỏ: Cứ yn ch! Chỉ trọ ở đy một đm thi, rồi mai ra ga Hng Cỏ xui Nam. Mừng cho bạn từ m ty trở về dương thế!

 

Sng hm sau được lịnh ln đường, đến Ga xe lửa Hng Cỏ vo lc 9 giờ, lng mừng khắp khởi.

 

Mới từ trn xe phc xuống đ thấy ai đ nu o hỏi: Ci Giắc kết nầy năm choạc, bn khng? Năm chục đồng khi ấy l lớn lắm v lương cng nhn mỗi thng chỉ c $40. G cựu t mới một ngy toan pht mi, may anh bạn đi bn cạnh chận lại bảo chờ gi. Quả nhin gi tăng gấp đi tt suỵt, tiền trao cho mc liền một khi! Vậy l dư sức ăn đường, lẫn c ph, thuốc l.

 

C sẵn tiền mới tnh tm c ph uống. Nghe ni c ph Hợp tc x chỉ c năm ho một tch nhưng m nhạt như tr xanh, lại phải đứng xếp hng mua. Dzụ nầy coi bộ khng kh nn mới ng do dc tm c ph chui. Bước lần vo ngỏ hẽm bn kia đường l thấy ngay căn phố hẹp, vừa đủ k hai chiếc bn thấp nhỏ xu. Mới hừng sng m đ thấy bn bn kia hai trự chắc l đại gia nn trước mặt c hai lon bia Heineken v một gi ba số 555 vng che. G tn thường dn thấy bắt ngợp mới rụt r hỏi b hng c ph bao nhiu một tch. B cười bảo: Chỉ một đồng năm ho thi! Thy kệ, cứ thỉnh một tch cho ngon lnh. Lại thm một điếu ba số cho n ging giống su năm về trước.

 

Chợ Đồng Xun chỉ cch Ga Hng Cỏ vi trăm thước m nghe ni cũng phức tạp lắm nn chẳng dm lại xem, bn trở lại ga chực chờ cho chắc bụng. Cả ngy tri qua sung sẻ nhưng đến khoản bảy giờ tối, ci bụng bắt đầu trở chứng, đau mướt mồ hi. Hồi ở trong t cng đường nn khng biết sợ, giờ sắp thượng tu hỏa qui hồi cố quận nn thật l sợ lắm. Thầm nghĩ: Chẳng lẽ số xui tận mạng vậy sao?! Anh bạn ngồi bn thấy vậy cũng thương nn mới di cho hai vin thuốc, lại cn cho thm hai ống thuốc Atropine, cẩn thận dặn: Đy l thuốc chch, ti chắt chiu từ bấy đến nay. Chỉ khi no đối đế lắm mới uống đại thử coi!

 

Đau qu nn đu biết đ chn giờ tối, c lệnh ln tu hỏa. Tay ko l chiếc sac marin, bước thấp, bước cao l lết ln tu. Điều kỳ lạ l mới vừa ngồi xuống, thở pho, chợt nghe cơn đau dịu xuống, rồi vong bặt. V qu vui mừng nn vậy chăng?

 

Xe lửa vừa ph ph lăn bnh, đ thấy anh Thiếu y CSQG con nh Nước Ma Viễn Đng lần theo cc dy ghế tm gặp mặt anh em. Chẳng l anh nầy mắc nợ anh em đồng đội cũng nhiều. Anh khing gỗ trn ni, t vẹo cột sống, mỗi khi đứng ln l thn mnh cứ bật ngửa ra pha sau. Từ đ m đi, mỗi khi đi lại đều phải c anh em du đỡ. Ngay trong chuyến hồi hương nầy, mỗi khi ln xuống xe đều phải c người cng. Vậy m giờ đy, sau một ngy được thn nhn (đặc biệt được thng bo ra H Nội chờ đn) đn về khch sạn săn sc cho chỉ c một ngy l c thể tự mnh lần đi được mới kỳ! Người ta thường bảo: Con người khi lm nguy hoặc qu vui mừng thường nẩy sinh thần lực, c khi l như vậy chăng?

 

Trăng mười bảy thng chạp trn bầu trời đất Bắc mờ hơi sương, vng vọt m trong tm tưởng vẫn thấy huy hong sng chi. Từ 1975 đến 1981, đy c lẽ l đợt thả t đng đảo nhất bởi v ngang qua mỗi tỉnh Thanh Ha, Nghệ An, H Tĩnh, mỗi nơi đều c rước một nhm t được thả.

 

Sau một ngy, hai đm, xế chiều ngy thứ hai th tu đến Ga Phan Thiết. Biết rằng phải vi ba tiếng nữa mới tới Bin Ha, nh ta m vẫn cứ rng buộc đồ đạc sẵn sng. Xe vừa tới Trảng Bm bỗng nghe loa pht thanh loan bo: V qu trễ, xe sẽ khng dừng lại ở ga Bin Ha. Vậy l tiu nghỉu, thất vọng mới bn với ng năm Huệ, Đại y Qun cảnh: Khi tới Ga Bin Ha, thế no xe cũng chạy chậm lại, mnh nhảy đại xuống được khng? ng năm Huệ lắc đầu, biểu: Khng được đu! Mnh yếu rồi. Nhảy như vậy nguy hiểm lắm. Chi bằng để tới Bnh Triệu, đi xe Lam về hay hơn.

 

Ni l ni vậy nhưng khi xe ngang qua ng ba Vườn Mt l đ thủ thế. Khi thấy hng bực cấp dẫn ln dy phố, nơi mi ấm su năm về trước l khng km lng được: Hấp một ci, ci bồng thảy trước. Người nhảy vọt liền theo, bất kể hng ro kẻm gai c chờn vờn trước mặt. Thn mnh lăn long lc vo hng ro phải liều mạng nắm đại vo dy kẽm gai gượng dừng lại. Mặc cho bn tay mu tun, vẫn hin ngang đứng ln, m ci bồng đi bươn ln bực cấp. Chỉ thấy con đường vo nh ta trước mặt, bất cần chuyện chi khc!

 

Vừa quẹo v hẻm, đ thấy người vợ yu lầm lũi đẩy chiếc xe đạp cũ đi ra. G liệng đại ci bồng xuống chạy a lại. C gio nh ta chẳng biết chuyện g. Chừng ng lại thấy ng chồng đứng đ! Cả hai nhn nhau như trong giấc chim bao.

 

Tỉnh hồn lại liền bảo: Mau v nh, bn tay bị thương chảy mu. B x buồn b ni: Nh ở đu m v? Mất dạyngười ta lấy căn phố lại rồi! May, tui lại dọn dẹp trả nh mới gặp ng đy! Thi mau về căn chi của mnh đi. N ở kế bn nh ng Một, pha sau Trường Ng Quyền đ.

 

Tưởng rằng b vợ ni v von cho đỡ tức nhưng nhn kỹ lại đng l sự thật: Mi chi nh ta nửa thiếc, nửa tn. Vch xọc xệch, nửa vn nửa c tăng. Nhưng dẫu vậy vẫn l nh của ta.

 

Vừa mở cửa ro b x vừa h: Tr ơi, ba mầy đ về đ! Đy l đứa trai t, mười bốn tuổi, mới theo mẹ ra Bắc thăm ba hồi năm ngoi nn khng thấy lạ. Mới hỏi gi Chi đu th đ nghe tiếng ku từ pha trước nh: Từ dưới bu rau muống bước ln c gi nhỏ, quần vải đen, ống thấp, ống cao. Ngy ra đi, con ti l b gi xinh đẹp vừa chn tuổi. Giờ đy, trước mặt l c gi nhỏ cao kều tuổi mười lăm, giống hệt c thiếu nữ tay lấm, chn bn ở Lng qu Bưng Cầu thuở trước. Mi mới thấy cậu ba Lễ đi học nghề thợ my ở Saigon đạp xe về tới. Chng nầy l đứa vc dng thấp nhỏ nhất nh, nay đ l thanh nin mười bảy xem ra cũng tu mi, nam tử. Cuối cng l cậu cả Nghĩa, mi đi giang hồ vụn rồi cũng về tới: i thi! Nhn khng ra! Chng thanh nin tuổi mười chn cao trn thước tm. Đng l vai năm tấc rộng, thn mười thước cao, oai hng như Từ Hải.

 

Niềm vui sum họp đơn sơ m thắm thiết, chỉ như vậy l đủ, mặc cho sự thế xoay vần ra sao!?

 

QUE SERA SERA! WHAT WILL BE WILL BE!

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh