V́ sao Người Việt ngày nay kém Yêu Nước?

 

 

Trích:

" Người Việt mê nhậu, người Việt ham bóng đá, người Việt thừa thời gian để ngồi quán cà phê từ sáng tới chiều, người Việt thích tiểu tiện ngoài đường, người Việt thích trộm cắp ở siêu thị nước ngoài, người Việt không yêu nớc… bla, bla… Tất cả những nhận xét trên đây về người Việt, có vẻ như không sai! V́ sao? Và tại sao một đất nước tự xem ḿnh có đến bốn ngàn năm văn hiến lại ra nông nỗi như vậy?

.... Và vấn để đáng bàn ở đây lại nằm ở chỗ tại sao người Việt trở nên dửng dưng với hiện t́nh đất nước? Giữa những đổ đốn và thói dửng dưng, không yêu nước có quan hệ ǵ với nhau?

.... Với một hệ thống nhà nước độc tài, toàn trị và dối trá như đang có, Việt Nam chắc chắn sẽ không c̣n người yêu nước. Nhưng điều này không hẳn xấu, sự dửng dưng hiện tại manh nha và huông đúc một cuộc cách mạng trong một sớm một chiều. Người ta buộc phải thay đổi hệ thống nhà nước để phục hồi và bảo lưu t́nh yêu dành cho quốc gia. Bởi đây là điều cần thiết."

( V́ sao người Việt kém yêu nước? Viết từ Sài G̣n - rfa )

 

 

Sách có chữ: Chế độ chành trị nào, nền giáo dục nấy.

Nền giáo dục nào đào tạo ra con người nấy.

 

Chế độ toàn trị Vô thần - Vô Tổ quốc việt cọng thiết đặt nên nền chánh trị vong bản - phi nhân.

Nèn giáo dục vong bản - phi nhân đào tạo con người thiếu ư niệm về Tổ quốc - Dân tộc.

Vô sản đại đồng: Vô Tổ quốc.

Không biết có nước, có Dân tộc th́ lấy ǵ mà yêu?!

 

Và đúng như câu kết của tác giả: Một cuộc cách mạng thay đổi chế độ toàn trị việt cọng là điều cần thiết.

 

Đó là điều kiện tiên quyết để phục hồi truyền thống yêu nước của Dân tộc với yếu tính NHÂN NGHĨA và Tự do - Khai phóng.

 

Và tôi cũng đặt câu hỏi để giải đáp bài toán của vận nước chong chênh trong hiện tại.

 

V̀ SAO NGƯỜI MIỀN NAM CÓ T̀NH YÊU NƯỚC NỒNG NÀN?!

 

Chỉ trong tháng nay, xảy ra hai sự kiện tự thiêu biểu lộ ḷng yêu nước chống tàu xâm lăng:

 

1/ Trong quốc nội, trước cổng dinh Độc Lập cũ, Liệt nữ Lê thị Tuyết Mai, 65 tuổi, thiêu thân để lại kề bên 6 tờ giấy "tuyệt mệnh” thể hiện nội dung muốn thanh thản ra đi và biểu thị ḷng yêu nước trước sự việc Trung Quốc đặt giàn khoan Hải Dương 981 trái phép trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.

 

2/ Tại hải ngoại, Florida cựu sĩ quan pháo binh QLVNCH Hoàng Thu Hùng, 71 tuổi, cũng tự thiêu và cũng để lại bên ḿnh câu khẩu hiệu: “ Hai yang 981 phải rời khỏi V-N hải phận.”

 

Từ ngày tàu khựa đưa giàn khoan vào xâm phạm vùng biển Việt Nam hồi đầu tháng năm, 2014 đến nay, xảy ra 2 vụ tự thiêu phản đối đều là một nữ, một nam người Miền Nam, trưởng thành dưới chế độ Tự do – Dân chủ VNCH.

 

Câu hỏi đặt ra là v́ sao các vị ấy có t́nh yêu nước nồng nàn như vậy?

Câu trả lời cũng khá giản dị: Bởi v́ họ là người Việt Quốc gia yêu nước mến nhà.

 

NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA LÀ AI?

 

Tiến sĩ Nguyễn Văn Thái gởi cho bài viết, thử nêu lên yếu tính về “Lập Trường của Người Việt Quốc Gia.”

 

Thiết nghĩ, muốn khảo sát vấn đề cho thấu đáo, trước tiên cần xác định “Người Việt Quốc gia là ai?”

 

Tôi sinh ra từ làng quê Bưng Cầu, xứ Thủ Dầu Một, Miền Đông Nam bộ, đất g̣, đồng khô cỏ cháy.

 

Ngày bé thơ, chưa tới tuổi cắp cặp đệm đi học trường làng, ở nhà nghe lời mẹ dạy: Một là không được DỐI TRÁ. Hai là sống cho có NGHĨA có NHÂN.

 

Nhân là t́nh thương người ấp ủ trong ḷng. Thương người như thể thương thân.

 

Đem t́nh thương trong ḷng ra đối đải với người cho phải lẽ thời kêu là nghĩa.

 

Người với người, đối đăi nhau với t́nh thương và lẽ phải mới vẹn bề t́nh nghĩa, t́nh làng, nghĩa xóm ấm êm.

 

Ngày cắp cặp đệm đi học trường làng, cậu dạy: QUỐC là nước. GIA là nhà. Ơn thủy thổ, ơn tấc đất, ngọn rau. Phải ráng lo học, mai sau báo đền.

 

Ra chợ Thủ, học trường tỉnh, mỗi khi hè đến, nô nức xem các chị diễn kịch Hai Bà Trưng cởi voi rượt đuổi giặc Tô Định chạy về tàu. Xem các anh diễn Hội nghị Diên Hồng: Bô lăo, thay mặt toàn dân, hô vang câu thề Quyết chiến và Hy sinh chống thác đát xâm lăng.

 

Vào trung học, đọc B́nh Ngô Đại Cáo:

Việc Nhân – Nghĩa cốt ở yên dân

Quân điếu phạt trước v́ khử bạo “

 

Đánh xong giặc xâm lăng bạo ngược cuồng Minh, mới thực thi nhân nghĩa trị nước:

 

Lấy Đại Nghĩa để thắng hung tàn

Đem Chí Nhân mà thay cường bạo”

 

Vào Học viện Quốc gia Hành chánh, nghe các giáo sư giảng dạy:

 

Về triết học, mác xít chủ trương triệt để xóa bỏ quyền “Tư hữu” là một sai lầm nghiêm trọng từ căn bổn, bởi v́ “ư thức tư hữu” là bẩm sinh, tự nhiên, không ai xóa bỏ được.

 

Kinh tế Mác xít lấy “Sở hữu Toàn dân” thay thế quyền tư hữu, làm triệt tiêu mọi phấn đấu cá nhơn, gây tiêu cực trong phát huy sáng kiến. Hậu quả là sức sản xuất ù ĺ, kinh tế xơ cứng, không phát triển được. Cho nên dân nghèo nước mạt!

 

Về chánh trị học, chủ trương “chuyên chính vô sản” cọng với độc quyền kinh tế nhà nước, người dân bị nắm chặt bao tử, trở thành nô lệ, phó mặc cho đảng và nhà nước mặc t́nh sai khiến, lùa đi như bầy cừu.

 

Tóm tắt là: Chủ nghĩa cọng sản là phi nhân, độc tài toàn trị, bạc ác bất nhân cần phải loại trừ.

 

Cho nên trên Hiến Pháp của cả hai nền Việt Nam Cọng Ḥa đều long trọng ghi:

VNCH chống chủ nghĩa cọng sản dưới mọi h́nh thức. Mọi việc truyền bá hoặc thực hành chủ nghĩa cọng sản đều bị cấm chỉ”.

 

V́ vậy mà: Quân Dân Miền Nam không tiếc máu xương, liều thân chiến đấu chống cọng sản xâm lăng, giữ cho 18 triệu đồng bào được sống Tự do – No ấm trong 21 năm dài với giá xương máu chất chồng: 250 ngàn tử sĩ vị quốc vong thân. Hồn tử sĩ gió ù ù thổi!

 

Trong số cả triệu Quân, Dân, Cán, Chính VNCH, v́ thất cơ thua trận đi tù đày cọng sản, hàng trăm ngàn vùi thây nơi hoang địa, xương tù răi khắp núi đồi Việt Bắc tới tận mủi Cà Mau! Lớp may mắn sống c̣n vẫn một dạ sắc son, giữ vẹn chánh nghĩa Quốc gia – Dân tộc.

 

Đối với tôi, con người quốc gia, hiểu theo nghĩa đơn giản là người Việt thương nước mến nhà. Nước là nước Việt, bốn ngàn năm văn hiến. Nhà là nhà Việt Nam, dân Nam, con Rồng cháu Tiên ở.

 

V́ vậy, người Việt Quốc gia không có lập trường nào khác hơn là: Diệt trừ bạo quyền cọng sản, giành lại quyền sống, quyền làm người, tái xây dựng đạo lư Nhân Nghĩa của tổ tiên, nền văn minh “Lúa nước” hiền ḥa, xóa sạch nọc độc mác lê duy vật, vô thần, vô tổ quôc, chấm dứt đêm trường u minh cọng sản, để cho giải đất h́nh Rồng lại rạng rở bên bờ biển Đông.

 

Tôi vừa mạo muội diễn giải đôi hồi về con người Quốc gia đứng dưới ngọn cờ chánh nghĩa dân tộc, chống lại chủ thuyết hung tàn cọng sản.

 

TS. Nguyễn Văn Thái viết: “Cơ sở cho lập trường chánh trị: ...Dữ kiện duy nhất mà người dân có được là những PHÁT BIỂU VÀ HÀNH ĐỘNG của những người mang danh nghĩa là người Việt Quốc gia đấu tranh cho tự do, dân chủ cho đất nước Việt Nam. Khi nào những phát biểu và hành động của những người nầy đúng với những mục tiêu của mô thức tự do và dân chủ th́ điều nầy chứng tỏ họ đang đóng góp vào công cuộc đấu tranh chính đáng.”

 

Sở dĩ tôi diễn tả đôi hồi về quá tŕnh sanh trưởng và chiến đấu v́ tự do dân chủ của người Việt Quốc gia như trên là ư muốn lên hai điều:

 

Một là học hiểu về tự do, dân chủ trên sách vở là chưa đủ. Phải sống lăn lóc gió sương dưới hai chế độ tự do, dân chủ và độc tài toàn trị cọng sản rồi mới biết đá, biết vàng.

 

Hai là sống cho từng trải rồi mới biết đạo lư nhân nghĩa của dân tộc Lạc Việt, văn minh lúa nước đơn sơ mà thấu t́nh, đạt lư.

 

Nhân tự thân là người với bản vị “con người” với tự do, nhân phẩm, với t́nh thương đồng loại. Theo thuật ngữ chánh trị học ngày nay chi tiết hóa thành nhân đạo, nhân quyền...

 

Nghĩa là lư lẽ, là lẽ phải phổ quát. Ngày nay học thuât chi tiết hóa thành ra luật: Luật Quốc tế nhân quyền, luật dân sự...

 

Dân chủ Pháp trị chỉ là thuần lư, thiếu t́nh người. Đạo Nhân – Nghĩa Việt tộc có nghĩa có nhân, có lư có t́nh. T́nh nghĩa vẹn vẻ đôi đường, xă hội hài ḥa, luật pháp có đó mà không ai dùng tới th́ pháp luật có đó cũng như không.

 

V́ lẽ ấy, chúng ta không nên mất th́ giờ luận giải về chánh trị dân chủ, nhân quyền chi cho nhiều mà phải cùng nhau hợp lực đánh cho sập chế độ cọng sản là diều kiện tiên quyết để xây dựng lại xă hội Việt Nam trên nền tảng DÂN TỘC – NHÂN BẢN – KHAI PHÓNG như đă từng chắt chiu xây đắp dưới hai nền cộng ḥa Việt Nam.

 

Tôi hănh diện là người Việt Quốc gia

Có ai hỏi tôi, anh từ đâu tới đây

Tôi đáp, tôi từ Việt Nam tới đây

Tôi là người Việt Nam

V́ tị nạn cọng sản hung tàn mà lưu lạc tới đây

 

 

Nguyễn Nhơn

24 tháng 6, 2014

-----------------------------------------

 

Phụ đính

 

V́ sao người Việt kém yêu nước?

 

Viết từ Sài G̣n

2017-09-07

 

Người Việt mê nhậu, người Việt ham bóng đá, người Việt thừa thời gian để ngồi quán cà phê từ sáng tới chiều, người Việt thích tiểu tiện ngoài đường, người Việt thích trộm cắp ở siêu thị nước ngoài, người Việt không yêu nước… bla, bla… Tất cả những nhận xét trên đây về người Việt, có vẻ như không sai! V́ sao? Và tại sao một đất nước tự xem ḿnh có đến bốn ngàn năm văn hiến lại ra nông nỗi như vậy?

 

Ở câu hỏi thứ nhất, v́ sao người Việt lại trở nên xấu xí trong con mắt người nước ngoài và người Việt bỗng dưng không yêu nước? Để trả lời câu hỏi này, thử xem lại người Việt trước đây chừng 150 năm trở lại có những tính xấu xí này không?

 

Và câu trả lời là từ 150 trở lại thời Việt nam Cộng Ḥa, đă có rất nhiều người Việt đi ra nước ngoài để làm ăn, học hành, họ chỉ để lại những h́nh ảnh đẹp và chí ít cũng học được một món nào đó của thế giới tiến bộ để mang về Việt Nam. Cụ Phạm Phú Thứ không học được kĩ thuật làm xe đạp nước là ǵ? Cụ Phan Châu Trinh không học được tư tưởng canh tân để tổng hợp thành hệ thống tư tưởng cho Việt Nam là ǵ? Và c̣n rất nhiều thanh niên, trí thức Việt Nam sang nước ngoài để học, làm việc hay buôn bán, làm ăn, lại những dấu ấn đẹp trên xứ người. Câu chuyện ăn cắp ở xứ người chỉ mới xuất hiện trong thời đại Cộng sản xă hội chủ nghĩa, đặc biệt là thời gian gần đây.

 

Câu chuyện trộm cắp này xảy ra song hành với tính khí thay đổi một cách dị hợm của số đông người Việt như hôi của người bị nạn, mê nhậu, ham mê bóng đá, thừa thời gian để ngồi quán cà phê từ sáng tới chiều, thích tiểu tiện ngoài đường, không yêu nước… Sở dĩ có mối tương trùng kỳ quái như vậy là v́ các lư do: Người Việt đă sống quá lâu trong khuôn khổ độc tài, toàn trị; Người Việt đă bị giam hăm trong một bầu khí quyển sắt máu và tàn bạo; Người Việt đă bị tịch thu mọi thứ quyền và; Quyền lợi luôn đi đôi với trách nhiệm, lương tri, nếu bị tước đoạt quyền lợi, sau đó tước đoạt cả trách nhiệm th́ lương tri sẽ bị méo mó.

 

Và vấn để đáng bàn ở đây lại nằm ở chỗ tại sao người Việt trở nên dửng dưng với hiện t́nh đất nước? Giữa những đổ đốn và thói dửng dưng, không yêu nước có quan hệ ǵ với nhau?

 

Thực ra, người Việt vẫn chưa bao giờ xấu xa như người ta nh́n thấy hiện nay, và người Việt cũng không dửng dưng với chính sự với mức như đang thấy. Vấn đề nằm ở chỗ người Việt đă phải đấu tranh sinh tồn ngay trong gia đ́nh với những chiêu tṛ đấu tố của đảng cầm quyền, để rồi tiếp theo đó là sống dấm dúi, giấu cái ăn, giấu cái mặc và giấu mọi thứ có được do mồ hôi, nước mắt làm ra để pḥng tránh bị đảng Cộng sản cướp trắng bằng chiêu bài trưng thu, sáp nhập tập thể. Và thói quen dấm dúi, cạnh khóe, đội trên đạp dưới không phải là bản chất nhưng theo thời gian mà h́nh thành để thích nghi, tồn tại.

 

Bên cạnh đó, một hệ thống giáo dục tồi với hàng trăm vấn đề cặn bă, dốt nát ẩn náu bên trong cũng như quan niệm giáo dục cũ kĩ, thiếu triết lư giáo dục dẫn đến thiếu tri chất giáo dục và kéo theo hệ quả hàng nhiều thế hệ phải mắc kẹt trong sự tụt hậu của nền giáo dục xă hội chủ nghĩa, hiếm có người may mắn thoát ra khỏi t́nh trạng này. Và những ǵ nó để lại, chúng ta đang nh́n thấy.

 

Thử nghĩ bạn đang sống trong một đất nước mà mở miệng nói cũng có thể bị vạ, tài sản làm từ mồ hôi, nước mắt của bản thân và của cả gia tộc cũng có thể bị nhà cầm quyền t́m cách này hay cớ khác mà trưng thu, nhũng nhiễu, khi thấy đất nước lâm nguy, bày tỏ thái độ chống ngoại xâm bằng biểu t́nh th́ bị đánh đập, bị nhốt tù… Mọi quyền được ăn được nói được gói được mở bị giới hạn đến mức tối thiểu. Mọi quyền lợi và trách nhiệm cũng bị lấy mất v́ đất nước không có dân chủ, th́ bạn sẽ làm được ǵ?

 

Câu hỏi của người trẻ đưa ra, người già đặt lại đều rơi vào bế tắc. Bởi một khi mọi quyền lợi, trách nhiệm công dân đều bị thâu tóm bởi một nhóm cầm quyền, người dân không được tham dự, tham gia bất ḱ hoạt động chính trị nào nếu chưa có định hướng của đảng cầm quyền, th́ liệu người ta có c̣n giữ được lương tri, phẩm chất yêu nước của ḿnh?

Điều này hoàn toàn khó và sẽ không thể xảy ra. Bởi người ta đă bị cắt mất quyền yêu nước, thậm chí quyền yêu thương cũng bị giới hạn tối đa do yếu tố lư lịch, xét gốc. Cũng đă từng có nhiều nhóm trí thức, văn nghệ sĩ và thanh niên quyết vượt qua mọi rào cản để đấu tranh, để biểu t́nh, phát động kêu gọi ḷng yêu nước. Nhưng tiếng nói của họ rơi vào thinh lặng và họ bị cô lập.

 

Trong t́nh h́nh hiện nay, rất có thể xảy ra t́nh trạng Trung Cộng tấn công Việt Nam và sẽ không có người yêu nước nào cất lên tiếng nói của ḿnh nữa. Họ không nói bởi v́ họ hết yêu nước mà v́ họ hết tin vào chế độ Cộng sản. Bởi dù sao, danh nghĩa quốc gia cũng được nh́n nhận bằng hệ thống nhà nước trên phương diện quốc tế. Người ta liên lạc với quốc gia nào đó thông qua hệ thống nhà nước của quốc gia này. Yêu nước cũng là yêu cả hệ thống nhà nước.

 

Với một hệ thống nhà nước độc tài, toàn trị và dối trá như đang có, Việt Nam chắc chắn sẽ không c̣n người yêu nước. Nhưng điều này không hẳn xấu, sự dửng dưng hiện tại manh nha và huông đúc một cuộc cách mạng trong một sớm một chiều. Người ta buộc phải thay đổi hệ thống nhà nước để phục hồi và bảo lưu t́nh yêu dành cho quốc gia. Bởi đây là điều cần thiết.

 

Bởi nhà nuốc chỉ là phần rất nhỏ, mang tính chất đại diện của một quốc gia. T́nh yêu dành cho quê hương, đất nước là một đại thể. Người ta không dễ ǵ đánh đổi đại thể đ0ể chấp nhận một thứ tiểu thể ngược qui luật. Có lẽ cũng chính v́ điều này mà đảng Cộng sản luôn cố gắng đồng nhất họ với dân tộc, quốc gia. Điều này cho thấy họ đă nhận thức được sự nguy hiểm đang ŕnh rập họ và cũng cho thấy sự thoái trào, tan ră của họ là chuyện không thể tránh.

 

Hiện nay, t́m một người yêu nước sẽ rất khó, bởi họ chẳng dại ǵ biểu lộ điều đó. Nhưng t́m những nhân tố h́nh thành cách mạng th́ có vẻ như không c̣n là chuyện bí mật, khó nói như trước đây. Bởi nhân tố cách mạng nằm ngay trong thái độ dửng dưng, không cần bày tỏ ḷng yêu nước và không c̣n tin tưởng ǵ vào hệ thống cầm quyền cũng như sự phản tư đi từ trong bếp ra tới chợ, trường học, bệnh viện và (có thể) cả trong các quân nhân.

 

Và hơn hết, kinh nghiệm lịch sử cho thấy bất ḱ nhà nước pohong kiến nào, dấu hiệu trước khi sụp đổ của họ là sự quay lưng của họ đối với nhân dân và sự dửng dưng của nhân dân dành cho họ. Thời nhà Nguyễn, người dân đă đứng xem lính nhà Nguyễn và quân Pháp đánh nhau như xem đá banh. Thời bây giờ cũng chẳng khác chi mấy một khi nhân dân chẳng c̣n tin vào nhà nước, đảng cầm quyền. Nhưng có một điểm khác biệt rất cơ bản là thời này, người ta có thể động viên, rút con em của ḿnh ra khỏi quân ngũ nếu thấy cần thiết và thời cơ đến.

 

Đảng Cộng sản Việt Nam, có thể họ c̣n tồn tại rất lâu, bởi cho dù sau này Việt Nam có đầy đủ dân chủ đa nguyên th́ cơ hội tồn tại của họ cũng c̣n rất mạnh. Vấn đề là họ tồn tại để làm ǵ trước pháp đ́nh dân tộc? Và họ tồn tại thêm được bao lâu. Bởi họ đă làm thất lạc chút niềm tin cuối cùng mà dân tộc Việt nam dành cho họ thông qua ḷng yêu nước!

 

* Bài viết không thể hiện quan điểm của đài Á Châu Tự Do

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính