Từ “KẾT GIAO – MỞ RỘNG” tới “RĂN ĐE – BE BỜ”

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Từ mở rộng Dân chủ tới giữ y Toàn trị.

 

Sau khi khối cọng sản Liên xô và Đông Âu sụp đổ, Hoa Kỳ đề ra chính sách “Kết giao – Mở rộng” (Engagement – Enlargement) để đối phó với các nước cọng sản c̣n sót lại.

 

Kết giao: Kết ước – Giao thương.

Mở rộng: Mở rộng dân chủ hay cải tiến dân chủ.

 

Đại cương, sách lược gồm 3 bước tiến hành:

1/ Băi bỏ cấm vận: nhằm tháo gở mối đe dọa đối đầu.

2/ Trao đổi nhân sự: Trao đổi sinh viên, học sinh du học. Doanh gia qua lại nghiên cứu thị trường... để tập làm quen với cách thức sinh hoạt của hai bên.

3/ Tái lập bang giao: Dùng các thỏa ước thương mại có lợi cho đối tác để làm đ̣n bẩy khuyến khích “thay đổi dân chủ” (Using beneficiary agreements as leverage to encourage democratic transformations)

 

Từ ngày Hoa Kỳ tái lập bang giao với Việt Nam xă nghĩa đến nay đă ngoài 20 năm, trải qua 2 thỏa ước giao thương quan trọng:

Một là Quy chế Tối huệ quốc (The Most Favored Nation MFN). Theo đạo luật Jackson Vanick, thỏa ước nầy đ̣i hỏi việt cọng phải có Nghiệp đoàn Tự do và luât lệ bảo vê quyền lợi của công nhân mới được công nhận. Nhưng Quốc hội Mỹ phe lờ cho thông qua ngon ơ! Đến thỏa ước tham gia Tổ chức Mậu dịch Thế giới (World Trade Organzation WTO), quốc hội Mỹ cũng chuẩn y như vậy.

 

Và hiện tại, cái Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái B́nh Dương TPP, rồi ra cũng y chang như 2 thỏa ước MFN và WTO!

 

Có lần anh sinh viên già 57 tuổi hỏi vị giáo sư Mỹ: Vậy chớ cái mở rộng Enlargement chừng bao lâu th́ có kết quả? Ông giáo sư nghiêm nghị đáp: It's a very long way to go! Diễn nôm là đường c̣n xa lắm người ơi!

Mà quả đúng như vậy thật: Từ bấy đến nay, 20 năm đă trôi qua mà cái mở rộng dân chủ “no go to where”, nghĩa là hổng đi tới đâu! Có chăng chỉ là những vụ xuất cảng “tù nhân lương tâm (?!)” để hai bên cùng khoe thành tích: Mỹ khoe thành tích binh vực dân chủ, nhân quyền. Việt cọng khoe nhân đạo, nhân nghĩa bà tú để.

 

Cù cưa như vậy xem ra c̣n đỡ.

Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí.

Bất th́nh ĺnh Mỹ chơi tṛ xoay trục.

 

Từ Kết giao Mở rộng xoay qua Răn đe – Ngăn chặn (Deterrence – Containment)

 

Khởi đầu Tàu cọng chơi trội, đơn phương đặt định “Vùng nhận diện pḥng không” trên biển Hoa Đông, giáp không phận Quần đảo Senkaku của Nhật Bản. Để răn đe, Mỹ ngang nhiên bay thẳng vào cái gọi là vùng nhận diện pḥng không ấy mà không lực chệt cọng không ngăn chặn ǵ được!

 

Gần đây, chệt cọng ngang tàng xây dựng những băi đá ngầm ở phần Quần đảo Trường Sa của Việt Nam mà chúng chiếm cứ thành các đảo nổi để lập căn cứ không – hải lực. Đô đốc Tư lịnh hải quân Thái B́nh Dương Hoa Kỳ phóng tin trước là sẽ bay ngang qua các đảo tân tạo của chệt để thị sát, tức là công khai xâm phạm cái gọi là không phận chệt cọng. Vậy mà hệ thống ra đa pḥng không chệt không phát hiện được. Và vừa rồi, hàng không mẫu hạm nguyên tử Ronald Reagan thuộc lực lương phản ứng nhanh của Mỹ, sau khi lượn lờ thị uy ngoài khơi vịnh Cam Ranh đă tiến lên biển Hoa Đông và cặp bến Yokosuka Nhật Bản.

 

Hiện tại, Mỹ đang toan tính cho chiến hạm tiến sát vào hải phận 12 hải lư của các đảo tân tạo của chệt ở Trường Sa để trắc nghiệm phản ứng của tàu cọng.

 

Đó là các hành động nằm trong khuôn khổ sách lược Răn đe – Gián chỉ (Deterrence)

 

Bây giờ là Ngăn chặn – Bao vây (Containment).

 

Khởi đầu là thủ tướng Nhật Bản, ngay sau khi nhậm chức, liền công du các nước Đông Nam Á (trừ VNcs) và đặc biệt Ấn Độ nhằm vận động thành lập “ Liên Minh Kim Cương “ . Trên bản đồ, đó là h́nh thoi mà các mủi nhọn là Tokyo Nhật Bản – Hawaii Hoa Kỳ – New Delhi Ấn Độ và Canberra Úc Châu, nghĩa là liên minh 4 cường quốc cứng như kim cương để bao vây, ngăn chặn con gấu đỏ chệt tràn xuống Đông Nam Á.

 

Và vừa qua, sau khi tiển đưa tổng bí Lú việt cọng rời Hoa Kỳ sau chuyến viếng thăm rằm rộ, “ chị “ đại sứ Mỹ Tét Ô xúc ghé thăm cộng đồng người Việt Tị nạn cọng sản ở Cali tuyên bố một câu xanh dờn: “ Mỹ không có kế hoạch thay đổi chế độ chánh trị của Việt Nam (cọng sản toàn trị)!”

 

Câu nói khẳng định ấy có nghĩa là: Từ nay không c̣n vấn đề “khuyến khích thay đổi dân chủ” ǵ nữa mà chỉ c̣n vấn đề “liên minh quân sự” bao vây tàu cọng, bất kể việt cọng toàn trị th́ cũng để y như vậy.

 

Đó là câu khẳng định với việt cọng, từ nay không có sự vụ ǵ gọi là “diễn biến huề b́nh của các thế lực thù địch” để cho việt cọng yên tâm “xoay trục thoát Trung quy mă”.

 

Và cũng v́ thế mà hiện tại, các nhà “ tranh đấu bất bạo động “ đủ mọi màu sắc, từ bất đồng chính kiến tới đối lập “ xă hội dân sự “ bắt đầu nói gần xa tới hai chữ cấm kỵ “cách mạng”. Lư do:

Trước nay phe ta chỉ biết cậy dựa vào cái Enlargement, “khuyến khích vc mở rộng dân chủ” của “đế quốc Mỹ” để cổ cồn cà vạt tới lui các ṭa Đại sứ, chủ yếu Ṭa Đại sứ Mỹ để hội thoại Dân chủ – Nhân quyền. Bây giờ chị Tét Ô xúc nói như vậy rồi th́ c̣n tới lui chi nữa!?

 

Con đường đấu tranh “bất bạo động” cải lương, cải xà lách tiệm tiến như vậy là bặt đường lui tới. Và như vậy chỉ c̣n một con đường: Đường cách mạng.

 

Cho nên nhà văn trong nước Vơ Thị Hăo mới nói: “Một khối ung thư không thể cải cách được. Chỉ có thể cắt bỏ khối ung thư đó đi và liền sẹo. Nó có thể phát triển nếu cắt bỏ khối ung thư đó đi.

Chúng ta có thể cải cách một cái xe đạp hỏng hết 2 bánh không, nát hết 2 bánh xe và khung gẫy không? Chúng ta không thể cải cách cái xe ấy được.
Chỉ có thay xe thôi.Cách mạng là như thế. Nó đơn giản vậy thôi.

Tôi nghĩ đừng sợ từ cách mạng. Cần phải làm cách mạng chứ. Nhưng cách mạng càng tránh bạo lực càng tốt, đỡ đau thương. Những cuộc cách mạng không bạo lực bây giờ nó có rất nhiều cơ hội. “

 

Và nhà bắt “Tổ Quốc ăn năn” cây da Kiểng ở bên Tây cũng ăn theo, thiết pháp về con đường kách miệng tràn giang đại hải để rồi kết luận một câu hô khẩu hiệu: “ Chúng ta không có giải pháp nào khác hơn là một cuộc cách mạng dân chủ. Dù muốn hay không chúng ta vẫn phải có một cuộc cách mạng dân chủ. Chúng ta không thể cải tổ chế độ này.

 

Và mới đây, Cù công tử đỏ cũng đi một đường kách mạng hoành tráng trên VOA: “Kết luận lại, Nguyễn Tấn Dũng có giải tán Đảng Cộng sản Việt Nam th́ cũng chỉ thay thế chế độ độc tài tập thể của đảng này bằng chế độ độc tài cá nhân trộn lẫn gia đ́nh trị của bản thân Nguyễn Tấn Dũng. Do đó, dân chủ hóa Việt Nam gắn với “thoát Trung” chỉ có thể đạt được bằng một cuộc cách mạng bất bạo động của toàn thể người Việt Nam trong và ngoài nước với sự ủng hộ mạnh mẽ của lương tri dân chủ toàn thế giới.

 

Tóm lại, trong khi chủ trương “tranh đấu ôn ḥa – cải cách tiệm tiến” cuối đường đứt gánh, cả ba nhà tranh đấu từ trong nước lẫn lưu ly bên Tây và cả nhân vật mới xuất cảng qua Mỹ đều hô “cách mạng” với đặc điểm chung là từ “tránh bạo lực” qua “cách mạng dân chủ (?)” tới cách mạng “ bất bạo động ( ?!).

 

Nó cũng giống như hô xung phong bằng “tiếng kèn ngập ngừng”. Nó cũng giống như hô xung phong chậm rải, từ từ để khỏi nguy hiểm.

 

Thuở nay các nhà tranh đấu ôn ḥa, biết thức thời quyền biến thường hay chê trách những ai chủ trương cách mạng xóa bỏ toàn trị việt cọng là “chống cọng cực đoan quá khích”. Bây giờ th́ gă nhà quê tui khẳng khái nói như vầy:

 

Yêu nước? Có hay không ?

Chớ không có vụ yêu nước nhiều hay ít!

Chống cọng? Có hay không ?

Chớ không c̣ chống cọng ôn ḥa hay quá khích!

 

Và đặc biệt giờ phút nầy đây:

Làm cách mạng? Có hay không?

Chớ không có cách mạng ôn ḥa “bất bạo động” cho dù “với sự ủng hộ mạnh mẽ của lương tri dân chủ (?!) toàn thế giới.”

 

Nếu cứ cái mửng iêu nước vừa vừa – chống cọng lạng quạng – cách mạng xuội lơ th́ muôn năm nô lệ.

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính