Truyền thống nhân nghĩa ṇi giống Việt

 

 Nguyễn Nhơn

 

 

Noi Gương Nguyễn Trãi


Vũ khí nào hơn ngọn bút thơ?

Diệt bầy nô Hán quyết tung cờ.

Ham quyền, thờ Chệt...bao tên ngốc!

Giữ “đảng”, theo Tàu...mấy đứa ngơ!

Con cháu Rồng Tiên...không đốn nhục;

Giống nòi Hồng Lạc... chẳng lu mờ.

Bình Ngô Đại Cáo” vang muôn thuở.

Theo dấu tiền nhân, thoã ước mơ.

 

Thảo Chương Trần Quốc Việt

 

 

Bình Ngô Đại Cáo” vang muôn thuở.

 

Mở đầu, B́nh Ngô Đại Cáo lẫm liệt viết

 

Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân

Quân điếu phạt trước lo trừ bạo

Như nước Đại Việt ta từ trước

Vốn xưng nền văn hiến đă lâu

Núi sông bờ cơi đă chia

Phong tục Bắc Nam cũng khác

Từ Triệu, Đinh, Lư, Trần bao đời xây nền độc lập

Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương

Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau

Song hào kiệt thời nào cũng có.

 

Vừa rồi:

Nhân họ Hồ chính sự phiền hà,

Để trong nước ḷng dân oán hận.

Quân cuồng Minh thừa cơ gây hoạ,

Bọn gian tà c̣n bán nước cầu vinh.

Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn,

Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ.

 

Trước tai họa của Dân Tộc

Hào kiệt Lê Lợi đứng lên khởi nghĩa

 

Ta đây:

Núi Lam sơn dấy nghĩa

Chốn hoang dă nương ḿnh

Ngẫm thù lớn há đội trời chung

Căm giặc nước thề không cùng sống

Đau ḷng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời

Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.

Quên ăn v́ giận, sách lược thao suy xét đă tinh,

Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.

Những trằn trọc trong cơn mộng mị,

Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi

Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,

Chính lúc quân thù đang mạnh.

 

Trải qua bao chiến trận ngặt nghèo

vẫn giữ chặt lấy Chí Nhân – Đại Nghĩa

 

Trọn hay:

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,

Lấy chí nhân để thay cường bạo.

 

Kết cuộc thu hồi lại giang san đổi mới

 

Họ đă tham sống sợ chết mà hoà hiếu thực ḷng

Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.

Chẳng những mưu kế k diệu

Cũng là chưa thấy xưa nay

Xă tắc từ đây vững bền

Giang sơn từ đây đổi mới

Càn khôn bĩ rồi lại thái

Nhật nguyệt hối rồi lại minh

Ngàn năm vết nhục nhă sạch làu

Muôn thuở nền thái b́nh vững chắc

Âu cũng nhờ trời đất tổ tông linh thiêng đă lặng thầm phù trợ;

 

 

Đó là câu chuyện Lịch Sử 600 năm về trước:

 

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,

Lấy chí nhân để thay cường bạo.

 

Non 600 về sau

Nơi làng quê Bưng Cầu

Đất g̣ Miền Đông Nam Việt

Có nàng thôn nữ

theo truyền thống NHÂN NGHĨA

ḍng tộc dạy con:

 

Mẹ tôi là thôn nữ

chữ nghĩa không bao nhiêu

chỉ dạy con hai điều:

Một là không được DỐI TRÁ

Hai là sống cho có NGHĨA có NHÂN

 

NHÂN là T̀NH THƯƠNG ở trong ḷng

Đem t́nh thương từ trog ḷng

ra đối đăi với người cho phải lẽ

thời kêu là NGHĨA

Người với người

đối đăi nhau bằng

T̀NH THƯƠNG và LẼ PHẢI

Xóm làng ḥa thuận ấm êm

 

Đó là TRYỀN THỐNG ĐẠO LƯ

NHÂN NGHĨA VIỆT TỘC

tồn tại nơi Miền Nam Nước Việt

 

cho tới ngày:

Kể từ ngày các bác vô đây

Cửa nhà không cánh mà bay

Bà mất v́ nhớ thương ông ngoại

tù đày

Mẹ mất v́ bạo bệnh

Chỉ c̣n mọt thân cháu đây

Tuổi mười sáu thân thể trơ gầy

mà cũng đem đi bán

Mỗi ngày đong gạo khoảng một tô … (*)

 

45 năm nay

nơi làng xóm êm ấm

Miền Nam ngày trước

đạo lư Nhân Nghĩa

T́nh thương không c̣n nữa

T́nh đời tráo chác tang thương

 

Hi con dân Đất Việt

Hăy mau tỉnh thức

Vùng dậy diệt tan

Ách nạn tham tàn việt cọng

Dựng lại “Giang san Đổi mới

Phục hồi Đạo lư NHÂN – NGHĨA

Truyền thống Việt tộc

như thời xưa thịnh trị

 

 

Con dân Việt lưu ly

Nguyễn Nhơn

 

(*) Nhại Thơ Nguyễn Thành Bửu

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính