Trở lại câu chuyện: Người Việt Nam hèn hạ

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tháng Tư Quốc Hận, tháng Tư buồn

Các thế hệ Việt Nam thao thức muộn phiền

Thốt lên lời than thở day dứt không nguôi

Về thân phận bọt bèo hèn mọn bất lực

Trước vận nước đảo điên, ḷng người ly tán

Xă hội hỗn loạn vô cảm đạo lư lạc mất tiêu

Bèn thảng thốt lên lời tự sỉ: Người Việt Nam hèn hạ!

 

 

NGƯỜI VIỆT NAM KHÔNG BAO GIỜ HÈN HẠ

 

Không phải người Việt Nam hèn hạ

Người Việt Nam văn hiến bốn ngàn năm

Suốt dọc chiều dài lịch sử sống theo truyền thống

Nhân Nghĩa của giống giồng Lạc Việt văn minh

Chỉ mới non 70 năm nay, kể từ ngày

Thằng già tám keo hồ ngu si, dốt nát, lưu manh

Cơng tà thuyết mác xít duy vật, dao lê tàn ác

Tṛng lên đầu lên cổ dân Việt, phủ trùm đất nước

Mác lê khùng điên, búa liềm cọng sản tà ác

Tàn hại đất nước, hủy hoại truyền thống tổ tiên

Du các thế hệ trẻ Việt Nam vào con đường u mê

Sống vô cảm với đồng loại và chụp giựt tranh sống

Đó là TỘI ÁC do già hồ và đồng bọn gây ra

 

DÂN TỘC VIỆT BẢN CHẤT KHÔNG BAO GIỜ HÈN HẠ

Khóc nhục, rên hèn, van yếu đuối, phải đứng lên tự cứu

Một mai, toàn dân vùng lên, diệt xong loài lang sói cọng sản

Ta cùng nhau xây dựng lại Truyền thống Nhân Nghĩa nếp nhà

Trong trường kỳ lịch sử Dân tộc hơn bốn ngàn năm

Hơn bảy mươi năm đêm trường cọng sản

Chỉ là một nét phảy nhỏ xíu trên trang thanh sử Việt

 


Nguyễn Nhơn

(Một người Việt lớn tuổi hải ngoại nhắn gởi bạn trẻ trong nước)

 

 

Posted on July 31, 2012 by danlamthan

người việt nam hèn hạ Hanwonders Theo blog Hanwonders


Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân ḿnh. Họ c̣n biết làm ǵ nữa?Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? - Không hề.

 

Cách đây đă lâu, tôi đọc “Người Trung Quốc xấu xí” của ông Bá Dương (Đài Loan), chưa bàn tới hay / dở / đúng / sai của nội dung cuốn sách gây tranh căi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật ḿnh của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách. Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong ḷng. Tôi biết thế giới đă từng có những cuốn “Người Mỹ xấu xí”, “Người Nhật Bản xấu xí”, rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ ḿnh trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” & nh́n đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?


Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng ḿnh có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, c̣n báo chí không cần hỏi vẫn có những h́nh ảnh phao thi trắng cả trường thi!


''Vậy th́ thi cái ǵ? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó c̣n có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi th́ năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đ́nh, nhà trường, xă hội – những nền tảng đă cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn ḷng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng.

 

Một dân tộc ǵ đă sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế? Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đă nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Đừng ai đổ thừa cho ai. V́ trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xă hội, xă hội đổ cho cha mẹ & nhà trường. Tóm lại, đừng đổ nữa. Hăy biết hốt về ḿnh đi!


Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi. Bởi người lớn có hơn ǵ? Một xă hội mà người ta đang sẵn ḷng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan th́ chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy tŕ sự thống trị trước nhân dân.Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn ǵ thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường & trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu.


Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm”. Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn th́ hăy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời b́nh”. Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không c̣n nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc c̣n phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân ḿnh.


Cuộc chiến đó là ŕnh ṃ, là theo dơi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lư do, là bị bịt miệng tại ṭa, là con cháu theo lời lănh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ cḥm xóm của ḿnh v́ họ đang giữ đất. Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ ǵ khi quay lưng lại với dân tộc ḿnh? Đơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng v́ lợi ích cá nhân & gia đ́nh nó – nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu c̣n cái lư tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này?

 

Đừng nói với tôi là “lư tưởng Hồ Chí Minh” hay “lư tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ Đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đă thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động”.


Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ ḥa b́nh, tự do, hạnh phúc. C̣n bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đă cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân pḥng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,..


Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân ḿnh. Họ c̣n biết làm ǵ nữa?Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho ḿnh, họ để mặc cho một bọn ác ôn lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nh́n thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nh́n thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ c̣n biết nghĩ tới ḿnh + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh & ức hiếp bên dưới.Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?! Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lư, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

 

Bọn công bộc đó đă cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài g̣n ngồi vạ vật dầm mưa dăi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan. Bọn công bộc đó đă đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đ̣i lại công bằng. V́ trong tay họ c̣n có ǵ để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới? Bọn công bộc đó đă đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền v́ không c̣n sức để chịu đựng chúng…


Tôi sợ bọn chúng v́ bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xă hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Đáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những ǵ chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không c̣n một lựa chọn nào khác. Không biết làm ǵ khác, không có phản ứng ǵ khác! V́ chúng ta lương thiện.


Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xă hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hăm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.Tôi đọc tin một gă thanh niên có học chặt chém bạn gái ḿnh thành từng khúc chỉ v́ một chiếc xe máy và chút ít tài sản.Tôi đọc tin bọn chủ & lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai dám phản ứng.Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay v́ bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… c̣n rất nhiều tin. Một dân tộc ǵ mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có ḿnh tôi biết đau đớn v́ những điều đó.


Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc”. Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói ḿnh đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng t́m ṭi, cố gắng t́m kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. V́ hăy quên những h́nh tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Đó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, t́m cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết & chết. Không hơn không kém.


Các bạn có t́m kiếm giống tôi không? Và các bạn có t́m thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:


- Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
- Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?


- Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi! Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.


C̣n những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, v́ đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu ḿnh đi, không cần suy nghĩ nữa làm ǵ cho mệt óc.


Vậy cái ǵ đă gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái ǵ cũng do lỗi cộng sản. Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái ǵ sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, th́ chúng ta cũng tệ không kém! Nghe nói cụ Tản Đà có câu:
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn! Cho nên quân ấy mới làm quan.


Những ǵ độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đă nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ ḿnh cũng không cần nhắc lại.Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái ǵ đă làm cộng sản tồn tại lâu như thế? Ngoài sự cấu kết quyền lực – quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đă làm ǵ để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay?
Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hăi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng c̣n làm ǵ nữa? Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, th́ hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. 


Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngơ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin đă hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ,… V́ những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… th́ họ c̣n sợ ǵ nữa? Việc ǵ mà họ không dám làm? C̣n những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng ḿnh, giúp đỡ ḿnh, ngự trị trong ḿnh, th́ họ c̣n biết dựa vào đâu để t́m lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự t́m lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đă ban cho mỗi chúng ta?


Tôi có cảm giác như ḿnh đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không? Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ ḿnh lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lăng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm ǵ cho đúng.


Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Đời chúng mày chỉ cần độc lập – tự do – hạnh phúc. Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản ǵ? Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân ḿnh, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những ǵ mà một con người có lương tri cần phải hành động.


Bạn có đang tự hào v́ ḿnh là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong ḿnh một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào v́ tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đă từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à?


Ta thắng Mỹ để có một xă hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ c̣n thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta c̣n không hơn con chó th́ cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?


Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đă đến biển Đông”, “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn”,.. để mong ḷng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đă từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đă “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Đĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?


C̣n dân việt nam th́ sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm ǵ? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.

 

Một người việt nam tủi nhục trong nước ! ! !

 

 

Tôi là Người Việt Nam

Con Rồng, cháu Tiên

 

Kinh Dương vương

Kể từ trời mở viêm bang,

Sơ đầu có họ Hồng bàng mới ra

Cháu đời Viêm đế thứ ba,

Nối ḍng Hỏa đức gọi là Đế Minh

Quan phong khi giá Nam hành,

Hay đâu Mai Lĩnh duyên sinh Lam kiều,

Vụ tiên vừa thuở đào yêu,

Xe loan nối gót, tơ điều kết duyên

Ḍng thần sánh với người tiên,

Tinh anh nhóm lại, thánh hiền nối ra,

Phong làm quân trưởng nước ta,

Tên là Lộc Tục, hiệu là Kinh Dương

Hóa cơ dựng mối luân thường

Động Đ́nh sớm kết với nàng Thần Long

Bến hoa ứng vẻ lưu hồng

Sinh con là hiệu Lạc Long trị v́.

Lạc Long Quân và Âu Cơ

Lạc long lại sánh Âu ky.

Trăm trai điềm ứng hùng bi lạ dường.

Noăn bào dù chuyện hoang đường,

Ví xem huyền điểu sinh Thương khác ǵ?

Đến điều tan hợp cũng kỳ,

Há v́ thủy hỏa sinh ly như lời,

Chia con sự cũng lạ đời,

Qui sơn, qui hải khác người biệt ly.

Lạc long về chốn Nam thùy,

Âu cơ sang nẻo Ba v́ Tản viên.

Chủ trương chọn một con hiền,

Sửa sang việc nước nối lên ngôi rồng.

 

LẠC LONG QUÂN

Lạc Long Quân (khoảng thế kỷ 8-7 TCN) (chữ Hán: 雒龍君 hoặc駱龍君hoặc貉龍君[1]) tên húy là Sùng Lăm (崇纜), là nhân vật truyền thuyết Việt Nam, con trai củaKinh Dương Vương Lộc Tục và con gái Động Đ́nh Quân tên là Thần Long.[2]Lạc Long Quân được xem là vị vua của nhà nước sơ khai Xích Quỷ trước Văn Lang.

Lạc Long Quân và Âu Cơ được xem là thủy tổ sinh ra dân tộc Việt Nam theo truyền thuyết "bọc trăm trứng". Lạc Long Quân có thể là danh hiệu truyền lại trong dă sử của một tù trưởng đă có công trong việc đi đến thống nhất các bộ tộc người Lạc Việt. Con trai ông là tù trưởng bộ lạc Văn Lang đă thống nhất thành công 15 bộ lạc, thành lập nhà nước Văn Lang, xưng hiệu Hùng Vương đời thứ nhất.

 

ÂU CƠ

Theo truyền thuyết Việt Nam, Âu Cơ () là tổ mẫu của người Việt. Tương truyền, Âu Cơ là con gái của vua Đế Lai. Trong khi đi tuần thú phương Nam, ông đă để Âu Cơ lại trên một cái động. Khi Lạc Long Quân đi đến đây th́ thấy nàng xinh đẹp nên đă đem ḷng yêu mến và đem về làm vợ. Hai vợ chồng Lạc Long Quân và Âu Cơ đă sống với nhau và sinh ra 100 người con [1]. Sau đó v́ thủy thổ tương khắc nên hai người phải chia con ra 50 con theo cha về biển, 50 con theo mẹ về núi và chia nhau cai quản các vùng[1]. Đây là tổ tiên của người Bách Việt.

 

Huyền thoại

Âu Cơ là một nàng tiên xinh đẹp sống ở trên những ngọn núi cao. Nàng đi khắp bốn phương để giúp và trị những người đang lâm bệnh và gặp khó khăn. Nàng có ḷng từ bi và có tài về y thuật. Một ngày nọ, một con quái vật làm nàng sợ hăi. Nàng liền biến thành một con sếu mà bay đi. Lạc Long Quân, là thần rồng từ biển cả, thấy nàng đang gặp nguy hiểm liền cầm lấy cục đá và giết tên quái vật Sau đó t́nh yêu đă nảy nở giữa hai người và họ cưới nhau. Âu Cơ sinh ra một bọc trứng có 100 người con. Một ngày nọ, Lạc Long Quân nói với nàng v́ hai người đến từ chủng tộc và môi trường rất khác nhau nên không thể chung sống với nhau trọn đời được. Họ bèn chia nhau mỗi người 50 đứa con, 50 theo mẹ, 50 theo bố. 50 người con theo mẹ đi đến ở Phong Châu, người anh cả trở thành Hùng Vương đầu tiên của nước Văn Lang.[2]

 

CON RỒNG CHÁU TIÊN

Đây Bạch Đằng giang, sông hùng dũng của ṇi giống TIÊN RỒNG giống anh hùng Nam Bắc Trung

 

Trên trời xanh muôn sắc đua chen bóng ô

Dưới đáy ḍng nước ánh sáng vởn vơ nhấp nhô

Hàng cây cao soi bóng, gió cuốn muôn ngàn lau

Hồn ai đang phảng phất trong gió cảm xiết bao !...

Mây nước thiêng liêng c̣n ghi chép rành

Thời liệt oanh của bao người xưa trung chánh

V́ yêu quốc gia vui ḷng hiến thân

Liều ḿnh ra tay tuốt gươm bao lần...

Ḍng nước trắng xóa dưới trời quang đăng

Từ xưa nêu cao tấm gương anh hùng

Dù có sấm sét băo bùng mưa nắng

Đằng Giang vẫn sáng để cho ṇi giống soi chung...

 

 

Nguyễn Nhơn sưu tập

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

 

 

Tôi hănh diện là người Việt Quốc gia

 

Có ai hỏi tôi, anh từ đâu tới đây

Tôi đáp, tôi từ Việt Nam tới đây

Tôi là người Việt Nam

V́ tị nạn cọng sản hung tàn mà lưu lạc tới đây

 

NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA LÀ AI?

 

Hồi lên năm lên sáu

Cắp cặp đệm, học Trường Làng

Cậu tui học Lớp Nhi Trường Tỉnh

Kêu cháu lại dặn ḍ

Nếu vô lớp mà thấy hai chữ

Quốc Gia là phải nhớ cho thật kỷ

Quốc là NƯỚC, Gia là NHÀ

Quốc Gia là NƯỚC NHÀ ḿnh

ƠN TẤC ĐẤT, NGỌN RAU

Phải ráng lo học, mai sau đáp đền

Từ bấy nhẩn nay vẫn đau đáu trong ḷng

Lời chí thiết Cậu dạy, không dám quên

Người Việt Quốc Gia là như vậy đo

Bắt nguồn từ truyền thống Dân Tộc

Truyền lại từ đời nầy sang đời khác

Ḷng chỉ hẹn với ḷng, trả chút nghĩa:

Ơn Tấc Đất Ngọn Rau

Người Việt Quốc Gia đâu phải chỉ là

Người đơn thuần theo Chủ Nghĩa Quốc Gia

Chống Chủ Thuyết Cộng sản, thời chiến tranh Quốc Cộng

Danh nghĩa chỉ dùng trong một thời

Nhưng ngẩm lại t́nh thế hiện nay

Chữ Quốc Gia theo nghĩa hẹp Chủ Thuyết

Nhập một cùng chữ Quốc Gia theo nghĩa rộng:Dân tộc

Vẫn cứ thích hợp và đúng với t́nh thế

Hai ư nghĩa nhập một là chỉ rơ ư chí

Người Quốc Gia-Dân tộc quyết một ḷng

Cùng với toàn dân vùng lên

Đánh đổ bạo quyền Việt Cộng

Thực hiện CUỘC CÁCH MẠNG DÂN TỘC

Giành lại Quyền Sống, Quyền Làm Người

Tự Do, Dân Chủ cho Dân Tộc

Người Việt Quóc Gia là như vậy đó

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Quốc Gia

 

DÂN chúng an cư hưởng thái B̀NH

TỘC gia thuận thảo rạng ánh MINH

TỔ phụ Tiên Rồng cơ duyên THẮM

QUỐC triều Hồng Lạc đất nước XINH

DANH truyền hậu duệ t́nh muội ĐỆ

DỰ lưu tiền bối nghĩa tỷ HUYNH

TRÁCH trọng đồng cam ḷng phỉ CHÍ

NHIỆM tṛn cộng khổ dạ thỏa T̀NH

 

B́nh Dương Nguyễn Thị Ngoan

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính