Trăn Trở

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tôi đă từng nghe, đọc được câu trên từ khá nhiều người bạn của tôi. Họ buông ra lời chán nản và sau đó bỏ cuộc. Tôi rất đồng cảm với họ bởi tôi đă chứng kiến, đồng hành với họ trong khá nhiều việc và tôi biết họ đă vất vả, cố gắng đến thế nào mà kết quả nhận lại bằng không, đôi khi c̣n bị sỉ nhục rất ê chề. Họ, những người bạn đấu tranh, hoạt động xă hội dân sự của tôi, rơi rụng dần.

Dân tộc này không xứng đáng được cứu rỗi. Khi phát ngôn câu đó, họ không đứng ở vai tṛ là chúa trời hay tự xếp ḿnh cao hơn người khác. Họ chỉ đơn giản cảm thấy tuyệt vọng, bất lực trong việc thay đổi nhận thức đám đông. Lời than đắng đót ấy vô h́nh chung đẩy trách nhiệm về phía đám đông.

Nếu dân tộc này không xứng đáng được cứu rỗi th́ chính chúng ta cũng không xứng đáng được cứu rỗi. Thay v́ oán thán, hăy làm. Có thể chúng ta chết trước khi chúng ta nh́n thấy kết quả, nhưng thà chết khi cố gắng hành động c̣n hơn là thể hiện thái độ tuyệt vọng.

(Dân tộc này không xứng đáng được cứu rỗi! Nguyễn Thị Bích Ngà)


“... Lẽ ra, non nửa thế kỷ với một chính quyền thống nhất địa lư, trẻ em Việt phải được hưởng thụ một xă hội có một lộ tŕnh tương lai khác...”

.... Nhưng chúng ta, có thể đáng chết, có thể đáng phải nhận khổ nạn, nhưng con cháu chúng ta không đáng phải nhận những ǵ đang thấy, đang diễn ra hôm nay. Lẽ ra, những đứa trẻ Việt Nam phải có một cuộc sống khác, một tương lai khác. Lẽ ra, non nửa thế kỷ với một chính quyền thống nhất địa lư, trẻ em Việt phải được hưởng thụ một xă hội có một lộ tŕnh tương lai khác.

Có lẽ, chúng ta cần phải quỳ xuống xin lỗi những đứa trẻ Việt Nam. Con cháu của một dân tộc đang chứng kiến sự nhu nhược, suy đồi và bế tắc từ cha anh của chúng. Khổ nạn hay cái chết của chúng không phải là may rủi, mà là sự thỏa hiệp và cam chịu tệ hại của chúng ta.

Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống xin lỗi những gia đ́nh mang khổ nạn, đang chịu những cái chết. V́ họ là đồng bào. V́ họ cùng chia sẻ đất nước này với chúng ta trong thế kỷ bị nhà cầm quyền dẫn dắt vào mê lộ duy lợi, chỉ c̣n biết đến ḿnh, tranh nhau vượt lên và hài ḷng v́ thấy ḿnh đă khôn khéo hay khỏe mạnh nhất, để giành được chỗ đứng gần máng ăn của nông trại-người. Chúng ta xin lỗi v́ đă mê măi trong cuộc đua vô nghĩa, mà đau đớn nhất, con chuột đến nhất trong cuộc đua chuột, vẫn chỉ măi là một con chuột.

Chúng ta cần xin lỗi tổ tiên, đất nước này. V́ lẽ nơi chốn đă cưu mang chúng ta, nhưng chúng ta đă quá hèn yếu và bất lực, đă để mặc cho những người cầm quyền tham danh hám lợi, đưa cuộc sống chúng ta thành một bàn cờ, mà mỗi nước đi chỉ thí mạng con người cho việc dựng lên những lâu đài mới, ḍng tộc tự xưng và những bài hát màu hồng về số phận, khổ nạn, về cái chết của chúng ta, của chính con cháu chúng ta.

(Tuấn Khanh – Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống)


Ngồi yên và chờ chết?

 

Xin lỗi, bài viết này có thể làm cho một số phật ư, không hài ḷng. Tuy nhiên, đây là ư thật với tấm ḷng của một con dân khi nghĩ về đất nước hôm nay - đất nước và dân tộc Việt Nam.

Trước mấy mươi năm trong chiến tranh loạn lạc, rồi yên b́nh (mà chưa yên ổn), đến bây giờ, không ai mà không thấy rơ bộ mặt thật của đảng cộng sản Việt Nam. Bộ mặt dối lừa toàn thể dân tộc trong cuộc chiến gọi là đấu tranh giành độc lập, chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam, để có độc lập, tự do, ấm no, hạnh phúc.

V́ sao? Độc lập, tự do: hoàn toàn không có. Và ấm no, hạnh phúc: lại càng không.

Nh́n vào đất nước hôm nay, người ta không thể lầm tin là: từng giai đoạn, và từng bước, CSVN đem dâng đất nước cho Tàu cộng. Luôn lệ thuộc Tàu. Phải gọi xác thực là: bán nước và hại dân.

Sau cái ngày gọi là “giải phóng hoàn toàn” (đúng ra là cướp trọn miền Nam – VNCH). Đất nước VN thống nhất, người CS nắm trọn quyền thống trị, th́ họ đă:

.. Trong những ngày qua, cả nước đă có chính sách thu gom tiền bạc (từ dân) - dự đoán 500 tấn vàng và hằng bao tỷ đô la dân đang cất giấu – Thu góp để cứu nguy kinh tế? Không biết có phải thế không? Hay là tóm thâu để… chạy?

- Cả nước đă có lệnh “động viên” bắt con dân vào đoàn ngũ chống xâm lăng? - làm bia đỡ đạn, làm “vật hy sinh” - Một chính sách đưa dân vào chỗ chết, nếu một khi có biến loạn? Làm lá chắn để quan chức đảng và nhà nước ta có th́ giờ tẩu tán, tiếp tục bám theo “địch” để yên ổn sống c̣n.

Và c̣n lại một dân tộc “ngoan cường”, đương đầu và… chịu chết.

Người ta - đại đa số những ai có nhận định và thức thời - từ những tháng ngày qua luôn cảm thấy lo: lo sợ rằng đất nước dân tộc VN sẽ trở thành Tây Tạng thứ 2 - lệ thuộc Tàu, làm dân nô lệ. V́ bao việc xảy ra như đă thấy rơ.

Mọi cấp lănh đạo đảng và nhà nước vẫn luôn một mực hèn yếu và thần phục. Họ phải thần phục Tàu cộng để được sống c̣n, và giàu sang thụ hưởng. Nhân dân ta có yên ḷng, và chấp nhận vậy không?

Hay ngồi yên và chờ chết? Nhất định là không.

Mưu đồ của đảng CSVN, nhà nước cầm quyền, toàn dân đă nhận định và thấy rơ. Một dân tộc bất khuất, một dân tộc phải được trường tồn. Một dân tộc không thể ngồi yên chờ chết.

Bằng cách nào?

- Một số người vẫn cố lạc quan, cho rằng: rồi đây sẽ có “minh vương” xuất thế? Theo sấm, giảng, kinh cho biết vậy? Sẽ có một tài ba xuất thế cứu độ dân ḿnh? Có nên nằm chờ sung rụng?

- Một số có ư nghĩ trông chờ, dựa vào thế lực nước ngoài cứu giúp ta… Như Mỹ, Nhật?... Thiển nghĩ: e rằng hoang tưởng.

Trong mọi công cuộc đấu tranh, trước tiên phải tự sức ḿnh. Chủ yếu là toàn dân trong nước, và… dân ta từ hải ngoại, đồng ḷng góp sức giữ quê hương. Tự ḿnh phải biết cứu ḿnh th́ người ngoài mới giúp. Ḷng tin và kết đoàn là quan trọng. Niềm tin “chính nghĩa thắng hung tàn”, xưa nay vẫn luôn là như vây. Đó là sức mạnh của dân tộc, để tiêu diệt tay sai bán nước và bè lũ xâm lăng.

Phải tin rằng: bọn tội đồ dân tộc – CSVN - phải bị diệt vong. Diệt để chúng không c̣n cơ hội chạy theo bọn giặc Tàu. Gieo nhân phải gặt quả. Tội lỗi, tội ác của CSVN, nhất định phải được trả giá.

Bằng cách nào? Dân tộc ta luôn có cách.

22/1/2018

Ng. Dân

 

Trên đây là những suy tư, thao thức của sĩ phu nước Việt hôm nay.

 

- Dù là bi quan ít hy vọng như người bạn “đấu tranh xă hội dân sự” của tác giả Bích Ngà, câu kết luận vẫn là: Thay v́ oán thán, hăy làm. Có thể chúng ta chết trước khi chúng ta nh́n thấy kết quả, nhưng thà chết khi cố gắng hành động c̣n hơn là thể hiện thái độ tuyệt vọng.”

 

Lời kêu gọi hàng động là thái độ tích cực và rất cần thiết trong lúc nầy.

 

Hăy nhớ lấy câu nói của tiền nhân, Đảng trưởng Quốc Dân Đảng Nguyễn Thái Học: “ Không thành công cũng thành nhân.”

 

- Riêng nhạc sĩ Tuấn Khanh yếm thế hơn, chỉ biết than thở và … xin lỗi.

 

Thật ra đó là lời tố cáo về sự bạc ác, bất nhân của chế độ. Sở dỉ thế hệ cha anh phải xin lỗi là v́ yếu kém không dám đứng lên binh vực lẽ phải cho con em.

 

Có lẽ v́ nghệ sĩ tính nên nhạc sĩ Tuấn Khanh chỉ lên tiếng nhẹ nhàng như vậy chăng?


-Và tác giả Ng. Dân tỏ thái độ mạnh bạo hơn với câu kết quyết liệt:

Phải tin rằng: bọn tội đồ dân tộc – CSVN - phải bị diệt vong. Diệt để chúng không c̣n cơ hội chạy theo bọn giặc Tàu. Gieo nhân phải gặt quả. Tội lỗi, tội ác của CSVN, nhất định phải được trả giá.

Bằng cách nào? Dân tộc ta luôn có cách.”


Đối với hiện t́nh Đất nước hôm nay, đông đảo người dân chỉ lo cặm cuội làm ăn, sinh sống, việc Đất nước gạt bỏ ngoài tai, giới sĩ phu cần phải dấn thân “hành động”: giải thích – díu dắt đám đông ư thức được t́nh trạng lâm nguy của Đất nước và khuyến khích, cổ vơ đám đông đứng lên đánh đổ bạo quyền “ hèn với giặc – ác với dân” để tự cứu ḿnh – cứu nước.


Bằng cách nào? Dân tộc ta luôn có cách.”

 


Nguyễn Nhơn

csVN đang chuẩn bị tập trận với Mỹ

“Theo Mỹ là MẤT ĐẢNG”

30/8/2019

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính