Trâm tiêu diệt tàu cọng, giải cọng bất chiến tự nhiên thành?!

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Thuê được Quân Cảng Cam Ranh - Hoa kỳ cam kết ủng hộ một VN hùng mạnh độc lập - Thoát lệ thuộc TQ

 

Chuyển nghe bài “(MỸ) Thuê được Quân Cảng Cam Ranh - Hoa kỳ cam kết ủng hộ một VN hùng mạnh độc lập - Thoát lệ thuộc TQ” với sự vui mừng rất lớn là VN KHÔNG BỊ MẤT VÀO TAY TÀU CỘNG. Dử thính hay cho ăn kẹo Tàu cộng cũng không dám đánh chiếm VN. Từ Cam Ranh tới Đập Tam Hiệp là trong tầm bắn của Tomahawk !!!

 

Vấn đề C̣n Đảng hay Không th́ ..hạ hồi phân giải. Tàu Cộng bị diệt th́ sớm hoặc muộn VN sẽ không c̣n là nước cs nữa, Chuyện đó tùy thuộc ḷng dân. Phe ta ở hải ngoại có thể ăn mừng Lễ Giáng Sinh và Tết năm nay rất lớn v́ tin vui này.

 

Tôi không Lạc quan tếu, có cả Logo chim ḥa b́nh có 2 cánh là cờ Mỹ Việt đó.

 

TDT

 

Các Tổng thống Hoa Kỳ, từ thời Clinton tới Obama tới Trump, mỗi khi tới nước Việt “Bốn Ngàn Năm Văn Hiến”, đều hứng khởi đọc sử ca;

 

“Bà Trưng quê ở châu Phong

Giận người tham bạo, thù chồng chẳng quên

Chị em kết một lời nguyền

Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân”

 

Nam quốc sơn hà Nam Đế cư

(Đất nước Việt Nam, Dân Nam ở)

 

Các vị Tổng thống Mỹ có nhă ư nhắc nhở sĩ phu nước Việt và Dân tộc Việt Nam rằng:

 

“Muốn có ĐỘC LẬP – TỰ CHỦ

Muốn cho ĐẤT NAM, DÂN NAM Ở

 

TH̀ PHẢI TỰ M̀NH ĐỨNG LÊN CHIẾN ĐẤU

Như Hai Bà Trưng – Lư Thường Kiệt ĐĂ LÀM NHƯ THẾ!

 

Người Mỹ cũng có câu;

“Freedom ain't free”

(Tự Do Không Cho không Biếu không)

Tự do PHẢI CHIẾN ĐẤU MÀ CÓ

(Tự do Không thể XIN CHO)

 

Từ thời Phong kiến tới thực dân, tới Việt Nam Cộng Ḥa, chưa có nguyên thủ quốc gia nào kênh kiệu đọc sử ca Việt Nam dạy khôn sĩ phu và Dân tộc Việt.

 

Chỉ trừ thời kỳ cu li việt cọng cai trị mới bị ngoại nhân bỉ mặt như vậy.

 

Đặt ra một bên, tính tự hào Dân Tộc, ngay trong CHÁNH TRỊ BANG GIAO QUỐC TẾ cũng không ai hèn kém đến mức buông tay phú thác vận mạng Đất nước cho người.

 

Huống chi chánh trị Mỹ có câu: Chỉ có Đồng minh Giai đoạn – Không có bạn măn đời.

 

Nếu hiểu rơ như vậy th́ thấy rằng: Sự giúp đở của Hoa Kỳ chỉ là yếu tố ngoại lai:

 

·         Khi thuận lợi th́ thừa thế xông lên đánh đổ toàn trị việt cọng.

·         Khi bất thuận lợi th́ Cố gắng DUY TR̀ khí thế chờ khi thuận lợi tiến lên.

 

Nói vắn tắt VIỆC ĐÁNH ĐỔ TOÀN TRỊ VIỆT CỌNG là do dân tộc Việt Nam quyết định.

 

Dù Hoa Kỳ có vào Cam Ranh hay không, việc vận động giải trừ chế độ phản nước hại dân việt cọng vẫn phải được nỗ lực không ngng nghỉ.

 

Hăy Tự lực, Đừng buông tay Phú thác

 

Tuyên bố của Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ - Morgan Ortagus - về Biển Đông

20 tháng 7, 2019

Sự cưỡng chế của Trung Quốc đối với hoạt động dầu khí ở Biển Đông

Hoa Kỳ quan tâm bởi các báo cáo về sự can thiệp của Trung Quốc vào các hoạt động dầu khí ở Biển Đông, bao gồm các hoạt động thăm ḍ và khai thác lâu dài của Việt Nam. Sự tái diễn các hành động khiêu khích của Trung Quốc nhắm vào hoạt động khai thác dầu khí ngoài khơi của các quốc gia đang xác nhận chủ quyền khác đă đe dọa sự an ninh về năng lượng trong khu vực và làm hại thị trường năng lượng tự do và mở rộng trong khu vực Á châu- Thái B́nh Dương.

Như Bộ trưởng Pompeo đă tuyên bố vào đầu năm nay, “bằng cách ngăn chặn khai thác ở Biển Đông bằng sự cưỡng ép, Trung Quốc ngăn các quốc gia thành viên ASEAN tiếp cận hơn 2,5 ngàn tỷ đô la năng lượng dự trữ”.

Việc Trung Quốc khai hoang và quân sự hóa các tiền đồn đang tranh chấp ở Biển Đông, cùng với những nỗ lực khác để xác quyết chủ quyền bất hợp pháp trên Biển Đông, trong đó có việc sử dụng lực lượng dân quân biển để dọa dẫm, cưỡng ép và đe dọa các nước khác đă làm suy yếu ḥa b́nh và an ninh trong khu vực.

Sự gia tăng áp lực của Trung Quốc lên các nước ASEAN để phải chấp nhận các điều khoản trong Bộ Quy tắc Ứng xử (COC), t́m cách hạn chế quyền hợp tác của họ với các công ty hoặc quốc gia thứ ba đă làm lộ ra ư định kiểm soát tài nguyên dầu khí ở Biển Đông của Trung Quốc.

Hoa Kỳ mạnh mẽ phản đối sự cưỡng chế và đe dọa bởi bất kỳ nước đ̣i chủ quyền nào muốn khẳng định chủ quyền về lănh thổ hoặc hàng hải.

Trung Quốc nên chấm dứt hành vi bắt nạt và kiềm chế những hoạt động khiêu khích và gây bất ổn này.

.....................

 

Nh́n sự kiện Băi Tư Chính ngày nay, ngậm ngùi nhắc lại câu chuyện cũ:

….. C̣n như bây giờ, t́nh thế ngày càng thúc bách, việc va chạm quân sự trên biển Đông bất cứ lúc nào cũng có thể xăy ra và vận mạng Đất nước không biết ngả về đâu!?

 

Cho nên không thể chỉ xoay trở cầm chừng, trông chờ Mỹ can thiệp được!

Trong một bài viết “ Armed Clash in the South China Sea “ của Bonnie S. Glaser thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế có một đoạn khuyến cáo chánh phủ Mỹ như sau:

Seventh, Washington should clarify in its respective dialogues with Manila and Hanoi the extent of the United States' obligations and commitments as well as the limits of likely U.S. involvement in future disputes. Clarity is necessary both to avoid a scenario in which regional actors are emboldened to aggressively confront China and to avert a setback to U.S. relations with regional nations due to perceptions of unfulfilled expectations. “ (*)

(Tạm dịch: Thứ 7, trong việc đối thoại với Phi Luật Tân và Việt Nam, Hoa Kỳ cần minh bạch về phạm vi nghĩa vụ và cam kết của ḿnh cũng như giới hạn của sự liên hệ khả dỉ của Hoa Kỳ trong các tranh chấp có thể xăy ra trong tương lai. Sự minh bạch là cần thiết cho cả hai bên nhằm tránh sự kiện mà trong đó các tác nhân địa phương được phấn khích để tích cực đối đầu với Trung quốc và cũng tránh sự thoái bộ đối với quan hệ của các trong vùng với Hoa Kỳ v́ lư do nhận thức sự không làm tṛn kỳ vọng của Hoa Kỳ.)

Nói một cách nôm na cho dễ hiểu là: Hoa Kỳ phải nói rơ cho Phi và VN biết là chỉ ủng hộ hai nước trong tranh chấp Biển Đông tới mức nào thôi chớ không được ỷ lại vào Hoa Kỳ mà làm tới với Trung cọng được!


Tháng Tư, ngậm ngùi thân phận lưu ly!

Cho tới nay, các “nhà tranh đấu dân chủ” trong nước vẫn chủ trương “tranh đấu Ôn ḥa – Bất bạo động “ theo phương thức “ Xă hội Dân sự “ đi song song với “Quốc tế vận.”

 

Cho tới hồi gần đây, khi Hoa Kỳ từ Đại sứ Ted Osius cho tới TT Obama đều xác minh: “Hoa Kỳ KHÔNG CÓ kế hoạch thay đổi thể chế chánh trị Việt Nam,” một số các vị thức giả mới lên tiếng về “TỰ LỰC” tranh đấu v́ Tự do – Dân chủ cho chính ḿnh.

 

Riêng gă cựu chức việc già VNCH đă từ lâu không ngớt hô hào, cổ vơ, khích lệ giới trẻ trong nước kết hợp thành những nhóm nhỏ, tự đặt kế hoạch hành động tích cực hơn nhằm dẫn tới cuộc CÁCH MẠNG TOÀN DIỆN nếu không bằng bạo lực th́ chí ít cũng phải bằng hành động phản kháng BẤT TUÂN DÂN SỰ.

Sở dỉ kẻ tiểu dân già VNCH có chủ trương như vậy bởi v́ kinh nghiệm xót xa cho thân phận tị nạn lưu ly khi cố gắng nói lên tiếng nói công chính của cộng đồng tị nạn việt cọng với chánh phủ Hoa Kỳ khi tái lập bang giao với việt cọng.

Đ̣n bẫy nhân quyền với Việt cộng có linh không?

 

Trích: “Bà Vũ Minh Khánh lo ngại: Phải chăng v́ Việt Nam đă kư được nhiều hiệp định quốc tế về kinh tế, như TPP, FTA... rồi, nên bây giờ chính quyền Việt Nam trở mặt, phá bỏ các cam kết, bắt giữ người hoạt động nhân quyền để trả đũa và để gửi lời cảnh báo tới tất cả giới hoạt động nhân quyền-dân chủ?

1/ FB Đoan Trang dẫn lời ông Ted Osius đáp:Tôi lại diễn giải vụ bắt bớ này theo một cách khác. Tôi cho là với việc bắt anh Đài và chị Hà, Bộ Công An Việt Nam muốn gửi một thông điệp rằng họ đang rất mạnh và họ không e ngại điều ǵ cả.” Dù vậy, ông cũng thừa nhận, không hiểu sao chính quyền Việt Nam “liều” như thế (take a great deal of risks). “Họ đang chơi một tṛ chơi rất nguy hiểm. Họ đang liều cả với TPP, cả với tương lai kinh tế trước mắt.

 

Theo FB Đoan Trang tường thuật, bà Vũ Minh Khánh băn khoăn rằng nếu vậy, liệu có phải Mỹ và cộng đồng quốc tế, nhất là các quốc gia phương Tây, đă hết các cơ chế để có thể gây áp lực với Việt Nam.

 

2 / Đại Sứ Ted Osius cười: Không đâu. Mỹ vẫn c̣n rất nhiều đ̣n bẩy (leverage) để tạo sức ép. Tôi đang có trong tay bức thư của Dân Biểu Alan Lowenthal phản đối vụ bắt giữ Luật Sư Nguyễn Văn Đài; ông Alan Lowenthal là người sẽ tham gia cho ư kiến quyết định việc Mỹ có thể đồng ư để Việt Nam gia nhập TPP không. Ngoài TPP, Mỹ c̣n nhiều đ̣n bẩy khác nữa.

Tuy thế, đại sứ Hoa Kỳ cũng nêu rơ rằng ông cảm nhận được sự cứng rắn của phía Bộ Công An, và chắc chắn chính quyền Việt Nam sẽ không thả Luật Sư Nguyễn Văn Đài sớm

 

Kết thúc buổi gặp, ông Ted Osius khẳng định: “Chúng tôi sẽ làm tất cả những ǵ chúng tôi có thể làm. Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc. (We won't give up).”

(Báo Người Việt - Đại sứ Mỹ: Bắt LS Đài, Việt Nam 'đang chơi tṛ nguy hiểm')

Nhớ hồi nẩm 1994, khi Clinton bất ngờ tuyên bố băi bỏ cấm vận đối với việt cọng, Ban Đại diện cộng đồng người Việt Bắc Cali gốm các bạn trẻ vừa mới chánh thức được bầu cử tổ chức cuộc biểu t́nh phản đối lịnh băi bỏ cấm vận trước trụ sở Liên bang trên đường 1.

 

Buổi sáng trời hanh lạnh, vài ba chục quân cán chính và đồng bào tị nạn cọng sản dàn trận trước trụ sở Liên bang đồ sộ xem ra mong manh đáng thương. Sau gần 20 năm định cư trên đất Mỹ, cộng đồng người Việt mới chỉnh đốn được tổ chức, đụng phải mặt trận thiệt là gay go, không khác nào đội đá vá trời. Nhưng mà cũng cố gắng nói lên tiếng nói nhỏ nhoi của ḿnh.

 

Gă nhà quê lúc ấy đă 57 tuổi, buồn t́nh, xách cặp da vào đại học cộng đồng De Anza xin ghi danh học một khóa Bang giao Quốc tế xem chiện ǵ đă xăy ra.

 

Té ra là đă vài năm nay, Hoa Kỳ có cái sách lược đối phó với các nước cọng sản c̣n sót lại kêu là Engagement – Enlargement (Kết giao – Mở rộng). Nói khái quát nó gồm 3 bước đơn giản:

 

1- Băi bỏ cấm vận: Giải trừ các đe dọa nhằm tạo không khí ḥa hoăn.

 

2- Trao đổi dân sự: Khuyến khích doanh nhân qua lại thăm ḍ công việc làm ăn. Lập chương tŕnh trao đổi sinh viên - học sinh để hai bên tập làm quen.

 

3- Thiết lập bang giao: Dùng các hiệp ước giao thương có lợi cho nước đối tác để “ khuyến khích thay đổi dân chủ (Using beneficiary agreements as “leverage” to encourage “democratic transformations”)

 

Anh sinh viên già đọc thấy lấy làm bở ngở, mới thưa hỏi vị giáo sư Mỹ: “Vậy chừng bao lâu th́ việc khuyến khích thay đổi dân chủ có kết quả?”

 

Vị giáo sư nghiêm nghị đáp: “ It's a very long way to go”. ( Diễn nôm: Đường c̣n xa lắm, người ơi!) Rồi ông nh́n đăm đăm anh học tṛ già ra ư hỏi: “ Thế c̣n người Việt quư ông th́ làm ǵ?

 

Gă cựu chức việc VNCH ngày xưa nh́n thẳng mặt vị giáo sư Mỹ và nói: “ Bởi vậy, người Việt chúng tôi chưa bao giờ ngừng tranh đấu cho Tự do – Dân chủ cho chính ḿnh”.

 

Thấy vậy, Ông giáo sư mới nói tiếp: Whenever, wherever IT CAN, The United States wants to help promote Freedom and Democracy “. ( Bất cứ khi nào và ở đâu MÀ CÓ THỂ ĐƯỢC, Hoa Kỳ vẫn muốn giúp thăng tiến Tự do – Dân chủ )

C̣n như bây giờ, t́nh thế ngày càng thúc bách, việc va chạm quân sự trên biển Đông bất cứ lúc nào cũng có thể xăy ra và vận mạng Đất nước không biết ngả về đâu!?

 

Cho nên không thể chỉ xoay trở cầm chừng, trông chờ Mỹ can thiệp được!

 

Trong một bài viết “Armed Clash in the South China Sea” của Bonnie S. Glaser thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế có một đoạn khuyến cáo chánh phủ Mỹ như sau:

Seventh, Washington should clarify in its respective dialogues with Manila and Hanoi the extent of the United States' obligations and commitments as well as the limits of likely U.S. involvement in future disputes. Clarity is necessary both to avoid a scenario in which regional actors are emboldened to aggressively confront China and to avert a setback to U.S. relations with regional nations due to perceptions of unfulfilled expectations. “ (*)

(Tạm dịch: Thứ 7, trong việc đối thoại với Phi Luật Tân và Việt Nam, Hoa Kỳ cần minh bạch về phạm vi nghĩa vụ và cam kết của ḿnh cũng như giới hạn của sự liên hệ khả dỉ của Hoa Kỳ trong các tranh chấp có thể xăy ra trong tương lai. Sự minh bạch là cần thiết cho cả hai bên nhằm tránh sự kiện mà trong đó các tác nhân địa phương được phấn khích để tích cực đối đầu với Trung quốc và cũng tránh sự thoái bộ đối với quan hệ của các trong vùng với Hoa Kỳ v́ lư do nhận thức sự không làm tṛn kỳ vọng của Hoa Kỳ. )

 

Nói một cách nôm na cho dễ hiểu là: Hoa Kỳ phải nói rơ cho Phi và VN biết là chỉ ủng hộ hai nước trong tranh chấp Biển Đông tới mức nào thôi chớ không được ỷ lại vào Hoa Kỳ mà làm tới với Trung cọng được!

 

Nói tóm tắt lại là: Đừng trông chờ các “đ̣n bẫy” của Hoa Kỳ đối với việt cọng có linh ứng hay không mà hăy tự trông cậy vào chính sức lực của ḿnh mà hành động trong việc tranh đấu v́ Dân chủ – Nhân Quyền cũng như đối phó với tàu khựa trên biển Đông.

 

Và luôn luôn ghi nhớ câu ngạn ngữ Mỹ:

“Freedom Ain't Free”

 

Tự do không cho không, biếu không!

 

 

Nguyễn Nhơn

ThángTư Đen phấn đấu cho Ngày Mai Tươi Sáng

2/4/2019

 

(*) Armed Clash in the South China Sea - Contingency Planning Memorandum No. 14 Author: Bonnie S. Glaser, Senior Advisor for Asia, Center for Strategic and International Studies


Hăy Can Đảm Thay Đổi Chiến Lược !


Tục ngữ Mỹ có câu:

Freedom ain't free”

Tự Do Không Biếu Không

Tự Do phải chiến đấu mới có

Ai không dám chiến đấu v́ Tự Do

Không xứng đáng được hưởng giá trị ấy

 

TỰ DO KHÔNG THỂ XIN - CHO

 

ĐIẾU CÀY ĐI MỸ – VUI HAY BUỒN?

 

Mừng cho người ra đi, tháo cũi, sổ lồng

Lực lượng tranh đấu tại chỗ thiếu một bàn tay

Lợi cho ai? Bất lợi cho ai?

Kinh nghiệm thực tế chứng minh

Những nhà tranh đấu mà qua Mỹ

Tiếng nói bị triệt tiêu không c̣n tiếng vang

Gần đây nhất là Trần Khải Thanh Thủy và Cù Vũ

Tranh cải thị phi th́ có, đóng góp tích cực th́ không!

Nó giống như gái bỏ nhà theo trai

“ Ra đi là sự đánh liều.Mưa mai nào biết, nắng chiều nào hay?!”

Chẳng đặng đừng nói ra sự thật:

Tranh đấu v́ Tự do Dân chủ mà có Mỹ bảo kê

Thất bại có Mỹ rước

Th́ tranh đấu cho ai?

Mạt cưa mướp đắng thiên hạ thi thố

Người tranh đấu là con bài sấp ngửa

Khi nào thành con bài bễ

Quăng vào sọt rác Mỹ!!!

 

 

ĐỪNG LÀM CHÁNH TRỊ VỚI VIỆT CỘNG!

 

Minh Hạnh, người đi, không về, chắc rằng có người nhớ...

Điếu Cày, người đi one - way ticket cay đắng, ngậm ngùi

Đó là bài học cho những ai “tranh đấu chánh trị" với việt cộng

Cộng sản vốn hung tàn, việt cộng là thứ siêu dă man cộng sản

Trên hiến pháp c̣n có cương lĩnh đảng, nghĩa là đảng là luật

Tranh đấu trong phạm vi cơ chế, pháp luật đảng theo phương thức

Tổ chức “ xă hội dân sự “ th́ hậu quả là như thế:

Khi việt cộng cần có bộ mặt cởi mở “ th́ chúng làm ngơ cho cựa quậy

Khi chúng được việc rồi mà c̣n kèn cựa là “hốt, hốt liền, hốt hết “

Người Mỹ v́ quyền lợi Mỹ khi th́ binh vực Dân chủ - Nhân quyền

Khi nào v́ quyền lợi bức thiết th́ làm ngơ

Nhiều lắm là... ra tay tế độ... nhận lănh quy mă cho nương náu!

Cho nên mà cho nên: Đừng “Làm chánh trị" với việt cộng

Muốn có Tự do - Dân chủ ĐÍCH THẬT th́ phải hy sinh chiến đấu

Diệt trừ chế độ độc tài toàn trị việt cộng

Tức là LÀM CÁCH MẠNG dân tộc - Dân chủ TỰ THÂN

C̣n như làm chánh trị cù cưa dựa Mỹ, dựa tàu

Th́ MẤT HẾT CHỦ QUYỀN QUỐC GIA

Chỉ ngồi chưng h́nh cho người ngoài giật dây là hết!

Nói nhiều thêm mích ḷng, nhưng sự thật trần trụi là như thế!

 


XĂ HỘI BẤT TUÂN DÂN SỰ

rfa http://www.rfa.org/vietnamese/...

 

 

Một bạn trẻ tên Phúc, sống tại quận Hà Đông, Hà Nội, chia sẻ thêm:

Bây giờ th́ cũng giống như trước năm 1975 vậy đó, họ đă làm biết bao cuộc đấu tranh. Giờ với sinh viên Hồng Kông tập hợp một vài ngàn người th́ không khó, cục diện chung th́ hiện tại chính quyền đă can thiệp vào quá sâu rồi nên sẽ là một cuộc đối đầu. Nhưng với tinh thần bây giờ th́ sẽ kéo dài c̣n lâu đó, cụ thể th́ ḿnh không biết v́ không có nhiều thông tin, thấy riêng về mặt tinh thần th́ họ rất quyết tâm, rất sẵn sàng, sinh viên th́ họ đă có truyền thống vậy mà…”

Theo Phúc, hiện tại, giới sinh viên Việt Nam đă bắt đầu nóng lên, nghĩa là thành phần ủng hộ sinh viên Hồng Kông đă tăng rất cao, theo cách này hoặc cách khác, giới sinh viên Việt Nam thể hiện sự đồng cảm của họ. Có nhóm tổ chức buổi thảo luận nhỏ về giá trị dân chủ cũng như tương lai đất nước khác nhau như thế nào giữa dân chủ và độc tài bằng một bữa tiệc sinh nhật ngụy trang hoặc bữa cà phê nhỏ chừng năm, bảy người.

Cũng theo chỗ t́m hiểu và chia sẻ thông tin của Phúc qua trang mạng xă hội Facebook th́ hiện nay, ở các làng khu vực có nhiều trường đại học tại Hà Nội cũng như làng đại học Thủ Đức, Sài G̣n, hầu như hệ thống an ninh đă siết chặt một cách bất thường, các chốt chặn bất ngờ xuất hiện khắp các lối ra vào ở các làng đại học mà theo Phúc nhận xét th́ đây là một dấu hiệu khá nhạy cảm.

Tiếp lời của Hiền, Phúc cho rằng cuộc cách mạng dân chủ của giới trẻ Hồng Kông cũng như nhiều cuộc cách mạng dân chủ khác ở các nước độc tài trên khắp thế giới là những cuộc cách mạng bắt buộc phải xăy ra, không thể tránh khỏi, điều này nằm trong qui luật bảo tồn ṇi giống của thế giới con người. Và nhu cầu tiến bộ là nhu cầu quan trọng giống như máu phải luân lưu trong cơ thể.

Phúc lấy làm tiếc khi có những nhà doanh nghiệp Hồng Kông lại đứng ra phản đối biểu t́nh của lớp trẻ, v́ như vậy chẳng khác nào tự chứng ḿnh sự kém hiểu biết cũng như tính ích kỉ của họ là có thật. Bởi lẽ, để có được một nền dân chủ đích thực, không thể sợ mất vài năm làm ăn, mất vài khoản lợi tức mà đ̣i hỏi người làm kinh tế cũng như người hoạt động chiính trị phải biết nh́n ra bài toán của tự do, dân chủ lâu dài, v́ chỉ có tư do, dân chủ mới đảm bảo mọi hoạt động trong xă hội phát huy hết công năng sáng tạo của nó bởi miếng vải đen chủ nghĩa che trên mắt đă được lấy đi. Nhưng rất tiếc, giữa xứ sở thương mại như Hồng Kông vẫn có những doanh nghiệp có cách nh́n rất ấu trĩ và ngô nghê như vậy!

Và cũng theo nhận định của Phúc, câu chuyện biểu t́nh ở Hồng Kông chỉ là câu chuyện khởi sự cho mùa xuân dân chủ khắp các châu lục. Nơi nào c̣n ch́m trong nạn độc tài chuyên chế, nơi ấy sẽ có những mùa đấu tranh dân chủ chất ngất hào khí của tuổi trẻ.”


Đọc bản tin ngắn kể trên, thật cảm thấy xúc động trong ḷng, bởi v́ mấy ngày nay có những bài viết và cả lời b́nh chê trách tuổi trẻ Việt Nam vô tâm, vô cảm với hiện t́nh của Đất nước, thậm chí chỉ biết đàn đúm nhậu nhẹt, rock, lắc... Mặc dầu đă nhiều lần viết bài binh vực và cổ vơ tuổi trẻ, nhưng thật tâm cũng không chắc được các bạn trẻ của tôi có đủ ư thức và tầm nh́n xứng đáng với truyền thống tuổi trẻ Việt Nam hay không?!


Bây giờ đọc câu chuyện
Có nhóm tổ chức buổi thảo luận nhỏ về giá trị dân chủ cũng như tương lai đất nước khác nhau như thế nào giữa dân chủ và độc tài bằng một bữa tiệc sinh nhật ngụy trang hoặc bữa cà phê nhỏ chừng năm, bảy người”  ḷng vui mừng, phấn khởi.


Vui mừng là v́ tuổi trẻ Việt Nam dù bị cường quyền nhồi sọ, o ép quá lâu mà vẫn c̣n giữ được tính hào hiệp và quan tâm tới vận nước nổi trôi.

 

Phấn khởi là v́ một khi tuổi trẻ biết kết nhóm thảo luận kín đáo về việc tranh đấu v́ tự do dân chủ cho Đất nước th́ từ nhận thức đi tới hành động cũng không c̣n bao xa.

 

Biểu t́nh – Băi khóa là “bất tuân dân sự” chớ không phải là hoạt động “xă hội dân sự”trong khuôn khổ phạm vi cơ chế. Ngay cả hoạt động xă hội dân sự ngoài luồng cũng không tác động ǵ tới cường quyền, bạo ngược v́ không có sức mạnh của đám đông.

 

Nói cho thật, giải pháp xă hội dân sự nhằm nương theo cơ chế để tồn tại hoạt động th́ cũng không đi đến đâu, bởi v́ ngay cả việc tuyên truyền gây ư thức cũng chỉ tiến hành được trong một phạm vi nhất định, không tạo thành sức mạnh tác động đến bộ máy cường quyền. Nhiều lắm là các tổ chức xă hội thu nhận đóng góp để yểm trơ cho các nhà dân chủ bị tù hoặc cứu trợ sau khi mản án, nghĩa là chỉ hoạt động trong phạm vi tương trợ và gây chút ít tiếng vang trong công luận.

 

Muốn thật sự tranh đấu v́ tự do dân chủ, nếu không vận động bạo lực cách mạng đánh đổ chế độ toàn trị việt cộng th́ chí ít cũng phải tổ chức hành động “bất tuân dân sự” như tuổi trẻ và trí thức Hong Kong hiện nay.


Đă từ rất lâu, khi trí thức Miền Nam cứ theo cổ lệ vận động chánh trị quốc tế thượng tầng th́ các nhà chánh trị Âu Mỹ khuyến cáo như vầy:


1/
“Bà J. W. E Spies, lúc đó Bà là Chủ Tịch Đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu Quốc Hội Ḥa Lan, và hiện nay Bà là Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam, 

Bà nói rằng người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính ḿnh trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ.”


2/
Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng:

Sớm muộn ǵ quư vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài.”


Cũng nên nói thêm ở đây cho nó rơ ràng:

·         Chống “cưỡng chế cào nhà, cướp ruộng đất cũng là bất tuân dân sự.

·         Đ́nh công – Băi thị là bất tuân dân sự

·         Băi khóa, bỏ học, bỏ dạy là bất tuân dân sự

·         Chống thuế khóa là bất tuân dân sự

 

Cuối cùng và kết thúc, Tổng biểu t́nh chiếm đóng các khu dinh thự chánh phủ trên phạm vi toàn quốc là tổng bất tuân dân sự cũng là TOÀN QUỐC PHẢN KHÁNG hay là TOÀN DâN NỔI DẬY cũng là một thứ.


Và ai đứng ra làm công việc ấy?

 

Câu trả lời dơng dạc của cô gái nhỏ Việt Nam Nancy Nguyễn tham dự cuộc đấu tranh v́ dân chủ của Hong Kong là như vầy:

Đừng bao giờ nghĩ, đă có người khác lo, dân Việt nam đến 90 triệu con người cơ mà. V́ chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, th́ sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi (90) triệu người VN là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác.”


Vậy th́ tuổi trẻ Việt Nam hăy kết nhóm và kết đoàn hành động!

 

Cứu dân, cứu nước là lúc nầy đây, kẻo c̣n không kịp nữa!

 

 

Nguyễn Nhơn

Viết lại nhân “sự cố” Mỹ vào Cam Ranh

21/12/2019

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính