Ngày xưa tôi cũng có một Sài G̣n

Nay đă lạc mất tên!

 

 

 

  

Sài G̣n lạc mất tên!

 

 Bến nghé ngày xưa, Gia Định thành

Theo thời gian phát triển thành Sài G̣n

Sài G̣n với chợ Bến Thành

với tháp đồng hồ cổ kính

Một thời phồn thịnh

với Mỹ danh Ḥn Ngọc Viễn Đông

Niềm hănh diện của Nam kỳ Lục tỉnh

 

Từ ngày thành lập nền Cộng Ḥa

Sài G̣n chánh thức là THỦ ĐÔ

của nước Việt Nam

 

Sau cơn khói lửa điêu linh

Giặc dữ tràn vào Thành Phố thân yêu

Tàn phá cướp đoạt tất cả

Người Sài G̣n lớp lâm thân tù tội

Lớp đi đày nơi Kinh Tế Mới

Tài sản giặc đỏ chiếm đoạt

 

Cả tên Sài G̣n chúng cũng xóa sạch

Thay vào là tên họ Hồ, tội đồ dân tộc

Kể từ ngày ấy, Sài G̣n mất tên

Tên chánh thức không c̣n

Nhưng trong ḷng người dân Miền Nam

Sài G̣n thân thương măi măi c̣n

 

Một mai ách nạn cọng sản giải trừ

Sài G̣n lấy lại tên và cả t́nh người

Sài g̣n, người Sài G̣n măi măi

THƯỜNG C̉N

 

Nguyễn Nhơn

(Nhân đọc chuyện Thành phố

trong Hồi tưởng)

 

 

 

Tôi Đă Có Một Việt Nam Như Thế…

Ku Búa

 

 


Ngày xưa tôi đă có một thành phố được mệnh danh là Ḥn Ngọc Biển Đông. Tuy nó c̣n thua xa những thành phố ở những nước phát triển, nhưng nó là điều gần nhất với văn minh mà đất nước tôi có. Ngày xưa tôi đă có một thành phố mà những người ở vùng khác  luôn ngưỡng mộ và ao ước để trở thành một người dân ở đó. 


Thành phố đó tuy nhỏ nhưng luôn mở rộng cửa để đón người tứ xứ về làm ăn buôn bán. Người dân ở thành phố đó chẳng bao giờ quan tâm đến bạn từ nơi đâu tới, cha mẹ bạn là ai, bạn nói tiếng Việt với giọng bắc hay nam. Họ cũng không bao giờ phân biệt người khác qua cái hộ khẩu. Ngày xưa tôi đă có một thành phố là đầu tàu của cả nước, là sự tổng hợp của những văn hóa và tinh hoa của thế giới. Thành phố đó là nơi mọi người nh́n vào để học hỏi và noi gương. Ngày xưa, tôi đă có một thành phố như thế.

 

 

 

Ngày xưa tôi có những anh cảnh sát khiến tôi luôn cảm thấy an toàn và trật tự. Tôi đă có những anh cảnh sát mà tôi luôn tin tưởng và luôn t́m đến khi có một vấn đề ǵ cần giải quyết. Họ không bao giờ đi ṿng ṿng kiểm tra tạm trú hay tạm vắng, hay đúng hơn là làm có cái thứ ǵ gọi là tạm trú tạm vắng đâu mà kiểm tra. Tôi đă có những anh cảnh sát nếu phải giữ ǵn trật tự đường phố và vỉa hè, họ cũng không bao giờ đánh đuổi những người bán hàng rong. Họ chỉ nhắc khéo và mỉm cười. Và nếu họ phải kêu đi th́ họ sẽ sẵn ḷng phụ giúp dọn dẹp. Tôi đă có những anh cảnh sát không bao giờ đánh dân, những người sẽ luôn sẵn ḷng hy sinh bảo vệ tôi. Tôi đă có những anh cảnh sát trên xa lộ mà tôi gọi là những con bồ câu trắng, đó là những anh cảnh sát xa lộ luôn sẵn ḷng giúp tôi đẩy chiếc xe nếu nó bị hư dọc đường. Tôi đă có những anh cảnh sát mà tôi luôn ngưỡng mộ. Ngày xưa tôi đă có những anh cảnh sát như thế.

 

 

Ngày xưa thành phố của tôi có các bệnh viện chuyên chữa bệnh miễn phí cho người bệnh, nếu có viện phí cho dù có cao đến mức nào, th́ cũng không từ chối chữa bệnh. Tôi đă có một hệ thống y tế không phân biệt giàu nghèo. Một hệ thống y tế dù phải hoạt động theo quy luật tài chính, nhưng không bao giờ để tiền làm cản trở y đức. Tôi đă có một hệ thống y tế sẵn ḷng kêu một chiếc trực thăng để giải cứu bất cứ ai gặp nạn.  Tôi đă có những bác sĩ và y tá chuyên tâm làm việc và ít khi nào, nếu có, ṿi tiền bệnh nhân. Ngày xưa, tôi đă có một hệ thống y tế như thế.

 

 

 

Ngày xưa tôi đă có những người thầy và người cô luôn dạy tôi cách làm người trước khi dạy tôi học thức. Tôi đă có những người thầy cô luôn tận tâm giảng dạy, luôn học hỏi để trao dồi kiến thức. Tôi đă có những thầy cô, tuy tư tưởng vẫn mang tính chất văn hóa Nho Giáo, những luôn cho tôi phát biểu, luôn cho tôi chỉ trích, luôn cho tôi không đồng ư. Tôi có thể công khai phản đối bài tập, tôi có thể biểu t́nh để đ̣i hỏi quyền lợi mà tôi cho rằng ḿnh nên có. Tôi đă có những thầy cô luôn mang tầm hồn của những nhà học thức. Ngày xưa tôi đă có những người thầy và người cô như thế.

 

 

Ngày xưa tôi đă có những nhạc sĩ tài ba, những nhạc sĩ sáng tác những bài hát mà tôi nghe không bao giờ biết chán. Họ ít khi nào, hoặc chẳng bao giờ, đạo nhạc. V́ mỗi bài họ sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật.

 

 

Ngày xưa tôi đă có những nhà sách bán đầy sách, mọi thể loại sách. Nơi đó là nơi tôi gọi là những thư viện tri thức. Nơi đó bán những cuốn sách của nhiều tác giả của nhiều quốc gia khác nhau. Nơi đó thậm chí bán những cuốn sách mà tôi không hề thích và đồng ư chút nào. Nhưng đă là nhà sách th́ phải da dạng và phong phú. Ngày xưa tôi đă có những nhà sách như thế.

 

 

Ngày xưa tôi đă có một Tổng Thống khiến tôi cảm thấy hănh diện. Ông ấy có thể nói tiếng Anh, đủ để hiểu, đủ để trả lời phỏng vấn của các phóng viên quốc tế, đủ để đàm phán với các nhà lănh đạo quốc tế, đủ để cất lên tiếng nói cho tất cả người dân dù đa số người dân không bầu chọn ông ta. Ngày xưa tôi đă có một Tổng Thống khiến tôi tự tin để nói với các bạn bè quốc tế rằng “that is our President.” Ngày xưa, tôi đă có một Tổng Thống Như Thế.

 

 

Ngày xưa tôi đă có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi tự hào về lực lượng Quân Lực. Tôi đă có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy an toàn, cho dù đất nước vẫn c̣n trong thời chiến. Tôi đă có một Chỉ Huy Trưởng khiến tôi cảm thấy yêu nước để sẵn ḷng mặc bộ quân phục để bảo vệ đất nước. Và cho dù có chết th́ tôi cũng vinh dự. Ngày xưa, tôi đă có một Chỉ Huy Trưởng như thế.

 

Ngày xưa tôi đă có một Việt Nam khiến tôi muốn trở về. Khi tôi hoàn thành chương tŕnh du học của ḿnh, tôi không màn đi t́m việc làm ở nước sở tại, cũng chẳng quan tâm đến thẻ xanh hay thẻ đỏ, cũng chẳng mộng mơ hay để trở thành một công dân của nước khác, cũng không nghĩ đến việc ḿnh nên ở hay về, v́ điều duy nhất trong đầu tôi là trở về. Cho dù đất nước đó vẫn đang trong thời chiến, cho dù nơi ấy tôi phải làm việc nhiều lần hơn, cho dù nơi ấy có nhiều rủi ro hơn. Nhưng tôi chỉ muốn trở về, đơn giản, bởi v́ nơi đó, đất nước Việt Nam đó, mảnh đất đó là nơi tôi gọi là nhà. V́ tôi chỉ muốn về nhà. Ngày xưa, tôi đă có một Việt Nam như thế.

 

 

Ngày xưa tôi đă có một nước Việt Nam khiến tôi tự hào. Tôi đă có một nước Việt Nam khiến tôi không hổ thẹn khi cầm hộ chiếu ra nước ngoài và không cảm thấy xấu hổ khi nói “I’m Vietnamese.”

 

Ngày xưa tôi đă có một Việt Nam như thế. 

 

Tôi đă từng có một Việt Nam như thế. Nhưng đó là quá khứ. Bởi v́  bây giờ nước Việt Nam như thế đă không c̣n. Nhưng tôi lại muốn nó trở lại. Tôi muốn có một nước Việt Nam như thế. Bạn có thể gọi tôi hoang tưởng hay gọi tôi mơ mộng... Tôi không mơ mộng hay ảo tưởng. Tôi cũng không tôn vinh bất cứ thể chế hay chế độ nào. Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “V́ sao? Để làm ǵ?” Đơn giản, bởi v́ ngày xưa tôi đă có một nước Việt Nam như thế.

 

Ku Búa @ Café Ku Búa

PS: Tôi là một người sinh ra khi nước Việt Nam như thế đă không c̣n nữa.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính