Quốc gia phản tỉnh

 

Nguyễn Nhơn

 

 

LỜI DẪN



Gần đây, quí vị Nhân sĩ, Trí thức trong, ngoài nước bỗng cho rộ lên vấn đề Xóa Bỏ Hận Thù, Ḥa Hợp, Ḥa Giải. Nào là “Kiến Nghị” nhân sĩ, Trí thức, nào là “Tuyên Cáo” công dân, nào là “Thơ Ngỏ” Trí thức Hải ngoại.

 

Đồng bào Tị Nạn Cộng sản ở Hải ngoại, nhất là người Quốc Gia chống cộng đều biết, mỗi khi ngụy quyền VC cần cầu cạnh hoặc gặp khó khăn là chúng dở tṛ nầy ra để làm kế hoăn binh.

 

Khi chúng cần tiền để thoát cơn túng quẩn th́ “lũ đĩ điếm, phản động” ngày xưa lập tức trở thành “khúc ruột ngoài ngàn dặm.”


Khi cần cầu cạnh Chánh quyền Mỹ nối lại bang giao, chúng vận động “Bắt Một Nhịp Cầu” giao lưu văn hóa.


Hiện nay, ngụy quyền VC lâm vào thế kẹt tứ giăng nên càng ra sức kêu gào Xóa Bỏ Hận Thù, Ḥa Hợp, Ḥa Giải để giải tỏa bớt áp lực.


Sao là thế kẹt tứ giăng?


Một là Trung cộng nắm chặt cái “công hàm bán nước” của bè lũ Hồ - Đồng làm lá bùa trám họng ngụy quyền VC trong vụ tranh chấp Hoàng Sa - Trường Sa khiến chúng khôn bề mở miệng.


Hai là giới trẻ trong nước nắm lấy vụ nầy tố cáo trước công luận hành vi bán nước cầu vinh của bọn cầm quyền tay sai Tàu cộng.


Ba là thế trên đe, dưới búa: Ngă hẳn theo Tàu th́ dân Việt chẳng tha.


Ngă về phía dân th́ chủ Tàu hạ bệ, có khi c̣n mất mạng.


Chót hết là t́nh trạng Lạm phát phi mă. Dân t́nh đă nghèo đói càng thêm khốn khổ. Mai đây, nếu hệ thống Kinh tế - Tài chánh sụp đổ, Xă hội hỗn loạn là không sao tránh khỏi. Như vậy, ngụy quyền VC chắc chắn tan tành.


Xin kể lại vài ba chuyện cũ về tṛ Xóa Bỏ Hận Thù, Ḥa Hợp Ḥa Giải để ghi nhớ thủ đoạn man trá của bè lũ Việt gian, Việt công.


QUỐC GIA PHẢN TỈNH

 

Để tưởng nhớ Đại Úy TQLC Trần Văn Loan


Một bữa, đang ngồi bàn luận với anh em về những người Trưởng giả chỉ trích anh em chống Cộng tích cực là cực đoan, quá khích, không biết uyển chuyển chống Cộng theo kiểu mới, anh Trần Văn Loan vụt nói gọn bàn: “Ối thôi!Họ không chống Cộng, mà lại nói rằng chống Cộng kiểu mới. Chỉ có vậy thôi” Tôi nghe rồi ngẩn ngơ và không ngờ rằng anh Loan, trông bề ngoài xem có vẻ hời hợt, mà nhận thức lại sắc bén như vậy.


Thật vậy, cái công thức đơn giản: KHÔNG CHỐNG CỘNG = CHỐNG CỘNG KIỂU MỚI


Hiểu bằng trực giác th́ rất đúng, mà giải cho rơ ràng không phải là điều dễ dàng.


Trước hết, thử phân tích cái vế đầu “Không chống Cộng”. Thưở nay có những đoàn thể “lớn”, mà đă lớn thường là kỳ cựu, gồm những bậc trưởng thượng khả kính. Khốn nỗi, ngoài cái cương lĩnh hoặc tuyên ngôn thành lập, tuyên bố lập trường chống Cộng ra th́ không thấy một hoạt động chống Cộng nào ráo trọi. Nói cho đúng ra, xuân thu nhị kỳ cũng có họp mặt đọc diễn văn tố Cộng khơi khơi. Hoặc giả, khi thuận tiện thấy ai đó tổ chức biểu t́nh rầm rộ quá, cũng đi ké vào một đường bảng hiệu để phô trương.

 

Đó là loại “Không chống Cộng” thứ nhất, tức là thứ chống Cộng bằng hào quang cách mạng thưở trước, c̣n lănh tụ ngày nay trở thành trưởng giả, chỉ biết ăn trên ngồi trốc nên tự thân không mang chút khí lực đấu tranh nào để thổi luồng sinh khí mới vào lớp đoàn viên trẻ, tạo nên khí thế chiến đấu mới trong cuộc giải trừ Việt cộng trong hiệntại. Tệ hơn nữa là chính quí vị trưởng giả này lại đi chỉ đạo lớp trẻ dấn thân vào con đường mưu đồ bá đạo, bất cố liêm sỉ, chỉ nhằm t́m kiếm quyền lực cho phe nhóm, làm nẩy sanh loại “phi chống Cộng” thứ hai, mà tôi gọi là “Quốc gia phản tỉnh”.


Khoảng đầu năm 1990, nhóm Nguyễn Gia Kiểng từ Pháp sang đây toan truyền bá chủ trương Hoà hợp, Hoà giải bị phản đối mạnh. Họ tạm lùi lại để chuẩn bị thế trận khác.

 

Vài năm gần đây, cùng một lúc Lữ Giang ở Nam Cali và Thụy Giao ở Bắc Cali mở mặt trận công kích những ngưới chống Cộng bằng phương pháp huy động quần chúng biểu t́nh là vô học, quá khích. Thậm chí Lữ Giang với bút hiệu Tú Gàn thẳng thừng miệt thị quần chúng biểu t́nh là “bọn bát nháo”. Mục đích của phe nhóm này là đẩy lùi phong trào quần chúng tranh đấu để mở đường cho cái gọi là “chống Cộng kiểu mới” thời hậu bang giao Việt cộng-Mỹ.

 

Họ dạo đầu chiêu bài kiểu mới bằng cách hô hào viết sách báo bằng Anh ngữ đưa vào các Đại học để các thanh niên lớn lên ở xứ này hiểu biết đứng đắn về cuộc chiến vừa qua. Kỳ thật là họ nhắm đẩy lui phong trào quần chúng tranh đấu gây quan tâm trong công luận, để họ yên ổn tiến vào các trung tâm Đạihọc, chuẩn bị môi trường để “đối thoại” với VC.

 

Y như rằng, sau khi chuẩn bị xong thế trận, những người ngụy ḥa liền mở cuộc trắc nghiệm cho cặp song ca Đỗ Hùng-Vũ Vượng trên diễn đàn “Việt Nam đi về đâu?” tại Đại học San Francisco vào tháng 9/95. Họ che đậy ư đồ đối thoại với tay sai VC này rất kỹ, nhằm ra chiêu sấm nổ không kịp bưng tai. Giờ chót, họ mới cho Hà Hữu Kiều đem bản thong cáo về việc Đỗ Hùng phó hội nhờ Đài Quê Hương loan tải. Nhờ phản ứng bén nhậy của Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gai (UBBVCNQG) Bắc Cali, những người chống Cộng cương quyết mới hay được, tụ họp gây áp lực dữ dội, khiến Đỗ Hùng phải lùi bước, bỏ cuộc.


Thất bại tại Bắc Cali, những người ngụy ḥa bèn t́m cách né đ̣n bằng cách tổ chức hội thảo “Bắc một nhịp cầu” măi tận ŕa phía Nam Cali là San Diego vào tháng 12/95. Rút kinh nghiệm thất bại tại Bắc Cali, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, xin lỗi Mặt Trận QGTNGPVN cho tổ chức phiên họp cộng đồng San Diego để lấy biểu quyết cử gà nhà tham dự đối thoại với Hà Huy Thông và Nguyễn An Trung thuộc cái gọi là Sứ quán VC tại Hoa Kỳ. Trong cuộc họp này, họ bầy thế trận lấy thịt đè người, kéo rốc binh tôm tướng cá biểu quyết với đa số áp đảo.

 

Nhưng mà những người chống Cộng ngay thật ở San Diego đâu thể để yên cho bọn ngụy ḥa hí lộng quỉ thần, bèn họp ngay lập “Ủy Ban Hành Động” cương quyết hô hào đồng bào biểu t́nh chống đối thoại “bắc cầu” với VC. Từ Bắc Cali, UBBVCNQG và Khu hội CTNCT vận động khoảng 60 chiến hữu vượt đường trường suốt đêm về San Diego hợp lực với trên 300 đồng bào Nam Cali truy quét bọn VC và bọn ngụy ḥa tới nơi tới chốn. Trong cuộc biểu t́nh này, Mặt Trận Giải Phóng thi triển thế liên hoàn hai chiêu ngoạn mục:

 

Thứ nhất là hô khẩu hiệu rầm rĩ bịt miệng LS Phạm Nam Sách không cho vị này nhân danh Trưởng Ban Tổ Chức Biểu T́nh nêu rơ mục tiêu “chống hội thảo với VC”, cùng một lúc lăm le “phản biểu t́nh” bằng cách hô khẩu hiệu “hoan hô hội thảo”. Đoàn Bắc Cali phản đối mănh liệt khiến đám cán bộ Mặt Trận cuốn vó chạy dài.


Sau vụ này, Tú Gàn cay cú viết trên tờ Sài G̣n Nhỏ miệt thị những người chống Cộng quyết liệt là “bọn chủ bại” (?). Điều hí hước ở đây là Tú Gàn, tức Lữ Giang thường nhân danh Công giáo chửi bới Đỗ Mậu, Phật giáo gian, đủ điều. Vậy mà cả hai cùng biện minh cho một lập trường: “Đối thoại với VC”. Chỉ có một khác biệt nhỏ:Đỗ Mậu ít học hơn viết huỵch toẹt “đối thoại để ḥa hợp ḥa giải dưới gọng cùm “Bác Đảng’”.

 

C̣n Lữ Giang, có học hơn nên cũng tráo trở, ngược ngạo hơn, bảo rằng đối thoại với VC là “chống Cộng kiểu mới, ba mặt giáp công”. Đúng là “miệng nhà quan (cựu thẩm phán) có gang có thép”.

 

Thưở đời nhà ai có thứ tiếng Việt dị hợm “chống Cộng là đối thoại với VC”. Cái luận điệu này nó cũng trí trá giống như giọng điệu gian hùng của Tào Tháo trong Tam Quốc, “Tào là Hán-Hán là Tào” vậy. Hoặc giả như VC trước đây, “Đảng là Nhân Dân-Nhân Dân là Đảng”.

 

Những người chống Cộng đă biết tỏng cái mưu đồ nầy ngay từ đầu. Cho nên khi Nguyễn Khái lu loa rằng, “Phe ta đánh phe ḿnh”, th́ những người chống Cộng liền chẹn họng gă rằng, “Đối thoại với VC là ngụy ḥa. Những người ngụy ḥa khác biệt rạch ṛi với những người chống Cộng, nếu không muốn nói là đối lập, chớ không có cái vụ phe ta, phe ḿnh ǵ ráo trọi.


Nói cho cùng, chống Cộng bằng bảng hiệu cổ truyền cũng c̣n khá, c̣n cái
vụ ngụy ḥa trá h́nh kiểu mới đă tệ mà chưa tệ lậu bằng loại “Quốc Gia
Phản Tỉnh”.


Gần đây có những người mượn chiêu bài viết lại lịch sử trung thực (!) để bươi xấu chế độ Quốc Gia, hạ thấp giá trị QLVNCH, đặc biệt bôi bẩn danh dự hàng tướng lănh dù đă tuẫn tiết để bảo toàn danh dự cho Quân Đội.

 

Thậm chí nhóm Nguyễn Bá Long c̣n tự xưng ḿnh là “những người không Cộng Sản”. Cái danh xưng dài ngoằn vô nghĩa lư như vậy mà quí ông tiến sĩ sáng chế đem ra dùng khi ra “Hịch Sĩ Phu” kể thật là lạ.


Hiện nay đang đối lập với chế độ áp bức VC là ai? Phải chăng đó là Toàn Dân Tộc đang bị áp bức? Vậy th́, nếu quí vị không đứng về phía VC áp bức th́ phải đứng về phía Dân Tộc bị áp bức. Người Việt Quốc Gia đứng về phía Dân Tộc bị áp bức chống lại ách áp bức VC. C̣n quí vị gọi là “Không Cộng Sản” đứng ở khoảng nào? Khoảng giữa rơ ràng là kẹt cứng, vậy th́ ngoài ŕa Dân Tộc chăng?.


Hỏi là hỏi vậy, chớ ngay những người chống Cộng tầm thường ở đây vẫn biết rằng quí vị thuộc hàng làm chánh trị cao cấp, hiện đang xoay trở để chuyển hướng từ chống Cộng sang đối thoại với Việt Cộng, để thực hiện”chiến lược toàn cầu”:từ đối đầu sang đối thoại, ḥa b́nh phát triển. Có điều quí vị quên rằng, đó là chánh trị ngoại giao của Đại Cường. C̣n đối với chúng ta, vấn đề chống chế độ áp bức VC là vấn đề nội trị nước nhà.

 

Sách có chữ rằng:Tự Do không thể biếu không, phải tranh đấu mà có. Dân Tộc Việt Nam c̣n đó, trong số đó người Việt Quốc Gia là đông đảo. Người Việt Quốc Gia nói đây là toàn dân Miền Nam trước 75, kể cả đồng bào Miền Bắc sống trong vùng Quốc Gia trước 1954, tức là đông đảo dân chúng mà VC gọi gộp là “ngụy dân”.

 

Tại sao quí vị tài giỏi không chịu cổ vơ, vận động, tổ chức để đồng bào đứng lên đ̣i Tự Do, Dân Chủ mà lại đi làm việc nhẹ thể là bôi bác chế độ Quốc Gia, đấm ngực xưng tội, phản tỉnh hạ ḿnh cho ngang bằng, tương xứng với những người gọi là VC phản tỉnh , để được thân cận với họ mà mưu sự, cho nó hèn người đi như vậy?.


Quí vị tưởng rằng những người mà quí vị gọi là VC phản tỉnh đó có thực lực, được đồng bào trong nước tin cậy nghe theo chăng? Thuở đời nay đồng bào từ Nam chí Bắc vẫn thường nói rằng: “Ông lên bà xuống ǵ th́ VC vẫn huờn là VC”. C̣n đối những người hợp tác với VC cho dù là VC “phỏng giái” hay ra ŕa đi nữa th́ đồng bào vẫn miệt thị:”Thứ đồ VC theo đuôi hay theo đuôi VC th́ cũng vậy”.


Đồng bào tị nạn ở đây cũng có thái độ tương tự. Cho nên gần đây mới có dư luận cho rằng cá nhân này, đoàn thể nọ, có lập trường chánh trị không rơ ràng. Thay v́ tự xét lại thái độ, hành động của đoàn thể ḿnh, th́ ngược lại những cá nhân đó lại đi công kích những người có lập trường chống Cộng rơ ràng là cực đoan, quá khích. Hành động đánh lạc hướng đó không thể cứu văn được uy tín của cá nhân hoặc đoàn thể liên hệ được. Nó chỉ có tác dụng ngược lại là khiến cho công luận càng thêm xác định về thái độ dối trá, thiếu lương thiện của những người ngụy ḥa.


Tranh đấu chánh trị là phải có quần chúng. Những tổ chức kỳ cựu v́ bản chất “trưởng giả” của người lănh đạo nên không thể thân cận với đại chúng. Và v́ “không thân dân” nên đại chúng xa ĺa. Vậy mà chính những giới nầy miệng hô chống Cộng kiểu mới, nhưng vẫn theo kiểu cũ mà làm. V́ không được quần chúng ủng hộ nên họ thất bại, bèn quay sang công kích những người chống Cộng với lập trường Quốc Gia, Dân Tộc rơ ràng được đông đảo đồng bào nhiệt liệt hưởng ứng là cực đoan, quá khích, không thức thời, quyền biến….


Nhưng thử hỏi những người chống Cộng quả quyết đó là ai? Phần đông họ là Dân, Quân, Cán, Chính VNCH, cựu tù cải tạo. Là ḍng dơi của Tiên Điền lẽ nào họ chẳng thuộc câu:


Có khi biến có khi thường

Ṭng quyền nào phải một đường chấp kinh.


Nếu như họ đă không biết “ṭng quyền” th́ họ không thể sống sót qua được tới đây để tiếp tục cùng sát cánh với đồng bào tranh đấu. Hơn thế nữa, họ dù có ṭng quyền vẫn đường hoàng giữ chặt gốc gác người Việt Quốc Gia khi họ khai với Việt Cộng rằng: “tôi có tội là tội chống lại Đảng và Nhà Nước. Ng̣ai ra tôi không có tội lỗi ǵ với đất nước, dân tộc”. Quyền biến là như vậy đó, chớ không phải quyền biến là đón gió, trở cờ, thậm chí phủ nhận tư cách người Việt Quốc Gia để chạy theo liếm gót VC phản tỉnh.


C̣n nói chống Cộng quá khích là thế nào? Những ai từng sống khổ nhục dưới gông cùm Việt Cộng mới biết thương ghét rạch ṛi. Thương là thương dân t́nh đói khổ lầm than sau những năm tháng dài chinh chiến điêu linh. Ghét là:


Ghét loài Việt Cộng gian tham

Để dân sẩy hố, sa hầm, té hang.

(Xin Cụ Đồ tha tội đă sửa thơ của Cụ)


V́ thương cho nên đối diện với VC mới bừng lên lửa giận, ḥ hét vang trời. C̣n những ai cả đời chỉ biết vinh thân, ph́ gia, sống trong yên ấm, trơ mắt nh́n lũ VC nhởn nhơ ở đây mà ḷng chẳng thương, chẳng ghét th́ làm thế nào có chút lửa trong ḷng để thể hiện thái độ phẫn nộ cho được. V́ thiếu lửa cho nên xuôi xị, bèn bảo rằng chúng tôi chống Cộng ôn ḥa, văn minh, lịch sự, kỳ thực là bạc nhược, thiếu sức sống.


Biết rằng nói nhiều mang thêm khẩu nghiệp, nhưng mà nín măi càng thêm phát bịnh, nên viết ra đây để cùng người đọc chia sẽ, hoặc may dấy lên công luận răn đe, chặn đứng lại những tṛ lươn lẹo chỉ có tác dụng kéo dài thêm ách thống trị hà khắc của Việt Cộng mà thôi.


Trời mà c̣n thương dân tộc Việt Nam, giới trẻ trong nước tự thức tỉnh noi theo gương học sinh, sinh viên Serbia, Miến Điện, Nam Dương đứng lên cùng đồng bào phát khởi cuộc chiến đấu giành lại quyền sống, quyền làm người cho toàn thể Dân Tộc.



Nguyễn Nhơn

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính