Phản chiến thời nay

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Buổi tối, nơi pḥng tiếp tân của một khách sạn North Carolina, ngồi thơ thẩn nhớ nhà. Đă hơn một tháng nay, theo phái đoàn Hành chánh VN, di du hành quan sát về tổ chức, điều hành bộ máy hành chánh công quyền Hoa Kỳ. Chợt ngó lên màn h́nh TV, thấy h́nh Tướng Nguyễn Ngọc Loan đứng nơi góc phố. Đàng kia binh sĩ binh sĩ di động lăng xăng. Chưa biết chuyện ǵ th́ thấy: Hai binh sĩ đang kè một tên việt cọng tới trước mặt tướng Loan. Trong tay một quân nhân c̣n cầm khẩu súng lục vừa tước được của tên vc.

 

 

Bỗng nghe tướng Loan la lớn: Đù mẹ, dang ra. Miệng la, tay rút khẩu súng lục trái khế SP ngắn ṇng. Kê vô màng tang tên vc, bụp một phát. Tướng Loan từ tốn, đút súng lục vào bao và lặng lẽ quay đi, giống y h́nh cao bồi East Wood diễn xuất trên màn ảnh.

 

 

Cả đêm trằn trọc không sao ngủ được. Sáng sớm ngày hôm sau, bước lại ngăn sách báo, cầm tờ Newsweek lên, thấy cái h́nh tướng Loan bụp Bảy Lớp to tướng trên b́a, thấy phát nực, bởi v́ nó ghi phụ đề láo xược: Loan bắn chết một “t́nh nghi vc” (Loan shoots dead a “vc suspect”). Mẹ bà nó, trong h́nh người quân nhân kè thằng sát nhân bảy Lốp, trên tay c̣n cầm khẩu súng lục tang vật giết người ngờ ngờ như vậy mà nó ghi là “kẻ t́nh nghi!” Kèm bên cạnh là lời của Nghị sĩ Nguyễn Văn Huyền, in chữ lớn rằng: Chuyện vc Tổng tấn công Tết (Mậu Thân,) người Mỹ biết, các tướng lănh VN biết và tôi cũng biết. Vậy mà “họ” không làm ǵ hết, chỉ nhậu và đánh bạc (They do nothing, but drinking and playing cards) Cái ông nghị sĩ “thành phần thứ ba” phe Dương Văn Minh nầy thiệt là tệ lậu. Ai đời đi tiên bố, tiên ngôn, nói đổng bôi tro trác trấu tướng lănh VNCH với báo chí Mỹ như vậy!

 

Tôi tức giận xé toẹt tờ báo quăng vào sọt rác.

 

Tuần lễ sau mới về được tới nhà. Hôm sau tŕnh diện Trung tá TVH, tỉnh trưởng thấy ông ngồi buồn so, chép miệng bảo, đêm mùng một Tết, Đại úy Tuyên Quận trưởng Công Thanh, dẫn quân tiếp viện Xă B́nh Ư (?) bị lực lượng Trung Đoàn Q273 vc tràn ngập, tử trận, mấy hôm sau mới t́m được xác. Tôi đă lo cho nó được mồ yên mă đẹp rồi. Ông nói vậy mà sắc mặt c̣n có vẻ căm hận vc.

 

Tôi thuật ông nghe về câu chuyện “nhậu nhẹt và đánh bạc” kể trên. Ông lớn tiếng thiếu điều văng tục. Họ viết đúng đó: Đêm mồng một, khi súng nổ, ông Kỳ c̣n đang nhậu nhẹt, bài bạc trong căn cứ Sư đoàn 3 Không quân. Chiếc trực thăng riêng c̣n đậu ở băi đáp trước ṭa Hành chánh của ḿnh đó. Sau đó mới chạy ra bay vọt về Sài g̣n!

 

Tôi thuật lại câu chuyện kể trên là để nói lên phần nào, v́ sao mà tướng Loan lạnh lùng xử tử vc bảy Lốp ngay giữa trận tiền.

 

Coi đó, tôi là viên chức dân sự chỉ nh́n xem h́nh ảnh từ xa mà c̣n tức giận làm vậy! Ông tỉnh trưởng cũng chỉ huy từ xa mà khi thuộc viên tử trận, mười mấy ngày sau vẫn c̣n bực tức, giận cá chém thớt, nẹt luôn thượng cấp bất xứng.

 

V́ vậy, khi tướng Loan đứng giữa trận tiền, nh́n thấy binh sĩ đổ máu trước mắt, dân chúng ùn ùn chạy nạn hoảng loạn, nhà cửa đổ sụp, khói lửa mịt mùng, giáp mặt với tên vc ác ôn làm sao nhịn được?!

 

Ai đó sống trong êm ấm, chưa từng giáp mặt với nỗi đau đớn, nhọc nhằn trong chinh chiến điêu linh th́ mới nói chuyện về lư trí, nhân đạo dễ như không! Một tướng chỉ huy đứng trước chiến trận dầu sôi lửa bổng như vậy, nói làm ǵ về chuyện quốc tế công pháp, công ước Genève về tù binh... Họa là mang trong ḿnh thứ máu lạnh của loài ḅ sát mới ứng xử hợp lư theo kiểu đạo đức bà tú để được.

 

Điều khốn nạn hơn hết là: Bọn phản chiến dùng tấm h́nh ấy làm khí cụ tuyên truyền, gây khốn đốn cho Miền Nam thật nhiều.

 

Mấy bữa trước “TET”, phái đoàn hành chánh VN đi tới đâu cũng được tiếp đăi ân cần, trọng thị. Sau ngày “cái h́nh” được phản chiến tung ra khắp nơi, phái đoàn như đụng phải tảng băng, lạnh nhạt, khó chịu.

 

Từ đó về sau, bọn phản chiến quậy thật dữ. Chúng áp lực Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ liên tiếp cử các nhóm phụ tá sang VN quấy rầy không ngớt, ngay cả sau hiệp định ngưng bắn Paris, chúng vẫn c̣n quậy.

 

Năm 1973, sau hiệp định Paris, mụ phụ nữ đ̣i quyền sướng Ngô Bá Thành lại quậy. Đáng lẽ th́ BTL/CSQG bắt con mẻ giam giữ ở khám tạm của bộ Tư lệnh hoặc gởi tạm vào khám Chí Ḥa. Nhưng v́ bọn báo chí phản chiến và các phụ tá dân biểu, nghị sĩ Mỹ lùng sục t́m con mẻ để bôi bác chánh phủ. Bộ nội vụ mới đem gởi vào trung tâm cải huấn BH cho khuất lánh.

 

Thuở đời nhà ai mà can phạm lại yêu sách nhà cầm quyền địa phương: Một là phải cho con mẻ ở pḥng giam riêng bên ngoài khu pḥng giam chung. Hai là phải bắt cho nó hệ thống phát thanh để nó tuyên truyền chống chánh phủ. Bằng không nó “tiệt thực” phản đối. Để cho yên chuyện, tỉnh cũng thỏa măn cho nó.

 

Tôi thấy vậy phát nực, đích thân qua khám đường quan sát. Chị thợ quậy được cấp cho một pḥng riêng bên ngoài khu tù thường phạm, có giường nệm đàng hoàng. Trên bàn đêm bên cạnh giường có đặt chiếc micro phóng thanh. Khi ấy chị ta coi bộ c̣n mệt nên chưa phóng thanh. Tôi lại đứng sát song sắt trừng mắt nh́n con mẻ, rồi hất hàm nh́n qua chiếc micro ra ư hỏi tới giờ phát thanh chưa? Coi bộ ả ta c̣n biết mắc cở nên nằm xuống quay mặt vào trong vách lặng thinh. May cho y thị mà cũng may cho tôi. Giả như bà chủ tịt phong trào phụ nữ đ̣i quyền sống mà cả gan cầm cái micro lên chửi chánh phủ th́ phần chắc là tui xông vô, tát cho mấy tát, rồi giựt cái micro liệng. Hậu quả tới đâu th́ tới!

 

Giữa năm 1974, đám phản chiến lại làm ồn ào về trường hợp tên đại úy nhạc sĩ vc nằm vùng Phạm Trọng Cầu. Một bữa ông già Hampton, đại diện Tổng Lănh sự Mỹ Vùng III qua gặp, trịnh trọng trao văn thư của TLS yêu cầu cho các phụ tá dân biểu nghị sĩ Mỹ vào trung tâm cải huấn Tân Hiệp gặp mặt Phạm trọng Cầu. Tôi liếc thấy cái tên PTC là biết việc ǵ rồi nên tỉnh bơ bán cái cho Nha Cải huấn, Bộ Nội Vụ, viện cớ rằng: Trung tâm nầy trực thuộc Nha cải huấn. Tỉnh/ Tiểu khu chỉ phụ trách an ninh ṿng ngoài. Xin vui ḷng tiếp xúc với Nha sở quan. Quả đáng tội, không biết các ông giải quyết thế nào mà mấy hôm sau, ông quản đốc Trung tâm bay chức!

 

Tôi thuật vài câu chuyện bản thân để nhớ lại cái hoạn họa mà cái gọi là thành phần thứ ba mà thực chất là thiên cọng lấy nê vào phong trào phản chiến Mỹ can thiệp vào nội bộ VNCH, phá nhà từ trong phá ra để chiếu dọi vào phong trào ngày nay gọi là “con đường ḥa b́nh”, “xây dựng xă hội dân sự,” khai dân trí – chấn dân khí – hậu dân sinh “diễn biến ḥa b́nh” nhân danh “tránh đổ máu tàn phá”.

 

Xin trích y nguyên văn câu hỏi và một câu trả lời tiêu biểu về vấn đề nầy:

Phóng viên Anh Vũ RFA đặt câu hỏi về giải pháp nào cho cuộc đấu tranh cho Dân chủ ở Việt nam?

 

1.     Đối đầu, một mất một c̣n.

2.     Bằng cách gây ḷng tin, thông qua phản biện đối lập trên tinh thần xây dựng theo cái gọi là diễn biến ḥa b́nh.

 

LS. Vũ Đức Khanh từ Canada cho biết: Theo suy nghĩ của tôi th́ khả năng "đối đầu" giữa chính quyền và người dân rất hiếm v́ tôi biết rằng "đảng cầm quyền vẫn có chủ trương đối thoại!" Hơn thế nữa, t́nh h́nh chính trị thế giới, trong khu vực và ngay cả trong nước vẫn đang có xu hướng "hợp tác" hơn là “đối đầu” để giải quyết những bất đồng th́ không có lư do nhân dân Việt Nam lại đi ngược với xu hướng thời đại.”

 

Câu trả lời sặc mùi ḥa hợp ḥa giải làm lợi cho việt cọng trước cao trào yêu nước, biểu dương “tinh thần Dân tộc” theo truyền thống đoàn kết toàn dân triệt hạ đảng việt gian cọng sản bán nước, chống tàu xâm lăng ngày càng lan rộng trong đại chúng.

 

Đây là một thứ phản chiến thời nay nhằm chữa cháy cho chế độ sói lang, măi quốc cầu vinh cọng sản.

 

 

Nguyễn Nhơn

---------------------------------------------------

 

Tấm h́nh định mệnh và sự bi thảm của niềm tin một chiều

 

Lê Học Lănh Vân

 

 

Trong nhiều sự việc minh chứng cho Sự Bi Thảm Của Niềm Tin Một Chiều, tôi xin được nhắc tới ông Nguyễn Ngọc Loan. Vị tướng của Miền Nam Việt Nam thời đất nước phân đôi, lừng danh tài ba, góc cạnh và gan dạ…

 

Tôi chưa từng quen biết trực tiếp với ông, dù đă được ông bắt tay. Người chị của ông, bác sĩ Tuyết là người quen của gia đ́nh, làm tại bệnh viện Từ Dũ.

 

Năm tôi 11 hay 12 tuổi ǵ đó, chị tôi có việc dẫn tôi tới thăm bác sĩ Tuyết. Lúc đó, không biết có việc ǵ, ông Loan cũng tạt ngang. Ông mặc đồ dân sự, tóc húi cua, nét mặt vui vẻ, trong dáng đi có vẻ hơi nhún nhẩy, tới bắt tay và vỗ vỗ khích lệ vào vai tôi. Theo quan điểm thời đó, so với ông, tôi là đứa con nít cóc! Về nhà, chị tôi nói thằng này ngon ha, bây lớn mà được ông tướng bắt tay! Lần đó tôi được biết tướng Loan gốc miền Trung, gia đ́nh rân rác, có bằng cấp cao. Theo bạn bè, đồng nghiệp, cô Tuyết nổi tiếng khó tính, nhưng làm việc tận t́nh, tuân thủ các nguyên tắc làm việc của một bác sĩ. Cô nói với tôi sau này muốn học bác sĩ cô sẽ giới thiệu người giỏi chỉ các ngóc ngách trong nghề…

 

 

Khoảng nửa năm sau, gặp trên báo h́nh tướng Loan kê súng vào đầu, bóp c̣ bắn chết một cán binh Việt Cộng. Bắn giữa Sài G̣n khi anh này bị trói tay. Tôi lạnh ḿnh, bây giờ c̣n nhớ nghe rơ tiếng tim đập mạnh một cái rồi như đông cứng lại. Chị tôi nói thấy h́nh này chắc chị Tuyết khổ lắm. Chỉ khó tính nhưng là người tốt, có lương tâm nghề nghiệp, không biết sao có ông em ác dữ vậy! Một người chị khác, nói gặp ngoài đời ông Loan ngang tàng mà lịch lăm, nói chuyện biết ổng là người thông minh, có kiến thức, không hiểu tại cuộc chiến làm người ta hung bạo hay ổng thiệt có bản tính của ác nhân, “tri nhân, tri diện, bất tri tâm”…

 

Ấn tượng về tướng Loan “ác nhân thất đức” khiến gia đ́nh tôi ít lui tới gia đ́nh ông hơn. Chị tôi nói dù chị Tuyết tốt, chị cũng ngại giao thiệp v́ nhớ cảnh ông Loan bắn người ta như vậy. Chị ghê sợ! Sau đó, qua vài người bạn, tôi có nghe nói lúc đó tướng Loan nổi khùng v́ cả gia đ́nh người bạn cấp dưới của ông bị tàn sát. Có nghe nhưng không để tâm lắm, tấm h́nh “bắn người bị trói” cứ ám ảnh trong tâm thức và tiềm thức khiến tôi, một cách không cố ư, chối bỏ những thông tin trái ngược với cảm nhận của ḿnh.

 

Sau năm 1975, tấm ảnh đó được các anh tuyên huấn thành đoàn, tuyên huấn thành ủy, trong các buổi giảng chính trị, nhắc lại không ít lần minh họa cho tính khát máu của sĩ quan chế độ “ngụy”. Thậm chí, một số người c̣n nói: “Giữa Sài G̣n mà tướng chúng cón bắn chiến binh của ta như vậy, th́ nơi xa trung tâm chúng c̣n tiến hành giết chóc, hăm hiếp, mổ bụng, ăn gan, uống máu thường dân tới mức nào… Tội ác Mỹ Ngụy trời không dung đất không tha, đem ra bắn cũng không phải là quá. Nhưng chế độ ta không làm vậy, bắt chúng học tập cải tạo là nhân từ với chúng lắm rồi!

 

Giữa thập niên 1980s, ra nước ngoài, tôi mới chú ư tới tấm h́nh gia đ́nh ông Nguyễn Tuấn, một người bạn thân và chiến hữu với ông Loan, bị tàn sát cùng với vợ, sáu con nhỏ và mẹ già trên tám mươi tuổi. Tấm h́nh khiến tôi ghê sợ c̣n hơn tấm h́nh chụp tướng Loan năm xưa.

 

Năm 1992, ông Nguyễn Cao Kỳ qua Vancouver, tới quán thịt ḅ Tư Nới. Tôi có dịp nói chuyện với ông. Khi hỏi về chuyện cũ, ông không nói ǵ về người bạn chiến đấu năm xưa, tướng Loan. Tôi hỏi các sự kiện đă xảy ra có thật không, ông nói quả có thật. Và ông nói thêm: “có một sự thật, nhưng nó được chiếu ra, được nối tiếp theo bằng những hành động và cảm tưởng khác nhau”. Tướng Kỳ, theo cảm nhận chung của nhiều người quen biết, là người chịu chơi, hết ḿnh, bộc trực, vơ biền, tính cách khác với tổng thống Thiệu thâm trầm. Không biết vơ biền như thế nào, nhưng gừng già quả có cay, câu nói của ông rúng động tôi rất nhiều!

 

Một nguyên tắc căn bản của phương pháp luận khoa học là tính hoài nghi, tính chấp nhận quan điểm khác biệt. Hoài nghi chính những kiến thức của ḿnh, và chấp nhận các quan điểm ngược với điều ḿnh biết, ḿnh tin là đúng. Hoài nghi và chấp nhận mới có thể ngày càng tiệm cận hơn với sự thật, mới ngày càng nâng cao tri thức… Tại sao từ năm 1975, tôi hoàn toàn quên nguyên tắc này? Tại sao nhiều bậc cha anh trí thức nổi tiếng của tôi, cả Miền Bắc và Miền Nam, cũng quên điều này?

 

Năm 1990, một sĩ quan không quân Miền Nam, đang định cư tại Bỉ, người đă cấp bom cho ông Nguyễn Thành Trung trong chuyến bay chiều 28/4/1975 để rồi viên phi công này dội bom dinh Độc Lập, kể lại lúc đó tướng Loan đang giữa trận tiền chống trả các đợt tấn công Mậu Thân vi phạm thỏa thuận đ́nh chiến. Ông tất bật liên tục đối phó với các đợt tấn công của những chiến binh mặc đồ dân sự, nhiều người lính của ông chết v́ bắn tỉa từ những chiến binh nấp sau màu áo dân sự đó. Một lính dưới quyền báo tin tai họa ập tới gia đ́nh người bạn thân của ông, một sĩ quan. Ông tức tốc tới nơi, chứng kiến toàn gia bạn ḿnh, mẹ già, vợ trẻ, con nhỏ, bị thảm sát với hoàn cảnh tay không vũ khí, đó là cảnh tượng mà sau này tôi thấy qua tấm ảnh ghê rợn nói trên. Ông quay về sở chỉ huy tiền phương đóng gần bên, và lúc đó ông Bảy Lốp được dẫn tới với báo cáo là người chỉ huy cuộc thảm sát kia…

 

Tôi chưa bao giờ đồng ư với hành động bắn người như tướng Loan đă làm. Nhiều người quen của tôi cũng vậy. Chưa trải qua cảnh ông đă trải, tôi không biết nếu là ông lúc đó ḿnh sẽ ứng xử và hành động như thế nào! Sẽ b́nh tĩnh và thậm chí cao thượng hơn, hay sẽ bắn không chỉ Bảy Lốp mà nhiều người khác nữa? Do đó, tôi không dám phê b́nh… Nhưng từ khi biết về hoàn cảnh, bối cảnh của sự việc, ḷng ghê sợ tướng Loan v́ tấm h́nh năm 1968 giảm đi và thỉnh thoảng tôi c̣n nhớ ông với ḷng thương cảm. Một con người sống dưới áp lực dư luận nặng như vậy thật đáng thương cảm! Lại c̣n những tự dằn vặt khi đối diện với chính ḿnh. Càng thương cảm hơn khi biết sau năm 1975, một phong trào đ̣i trục xuất ông ra khỏi Hoa Kỳ v́ cho rằng ông phạm tội diệt chủng. Tang chứng là tấm h́nh. Trước sự ngạc nhiên của không ít người, Eddie Adams, người chụp tấm h́nh về sau đoạt giải ảnh báo chí danh giá Pulitzer đó, đă xin lỗi ông Loan và yêu cầu ông được ở lại Mỹ. Tôi nghĩ, cho dù biết hết mọi ngóc ngách của sự việc, nhiều ngưởi vẫn kinh sợ tướng Loan v́ tấm h́nh tố cáo sắc nét. Bài viết không nhằm bênh vực, biện minh cho bất kỳ ai mà chỉ nêu rằng thông tin cần được minh bạch để mỗi người tự nhận xét, quyết định.

 

Eddie đă viết những ḍng rất cảm động xin lỗi tướng Loan vào dịp tang lễ viên tướng này: “Hai người đă chết trong tấm h́nh đó: người bị bắn và tướng Loan. Viên tướng giết người Việt Cộng, tôi th́ giết viên tướng. Tôi giết ông bằng máy chụp h́nh. H́nh chụp là vũ khí mạnh nhất thế giới. Người ta tin chúng, nhưng chúng lại nói dối ngay cả khi người chụp thật ḷng: chúng chỉ cho thấy nửa sự thật!”,

 

Eddie đặt ra câu hỏi cho những người Mỹ lên án tướng Loan: “Nếu anh là viên tướng, vào lúc đó, tại nơi đó, trong ngày [chiến tranh] nóng bỏng đó, và anh bắt được người [được xem là] độc ác vừa giết đi một, hai hay ba người Mỹ?

 

Eddie hàm ư thán phục thái độ của ông Loan: “Tấm h́nh thật đă đảo lộn cả cuộc đời ông. Ông chưa hề trách tôi. Ông nói nếu tôi không chụp th́ có thể người khác cũng đă chụp

 

Và Eddie khóc tướng Loan: “Nghe tin ông mất, tôi gởi hoa và viết “mắt tôi đầy lệ””!

 

Cho tới bây giờ, tất cả tin tức về tướng Loan như kể trên không được đăng trên báo chính thống trong nước. Về ông, người ta chỉ biết tấm h́nh đang bắn ông Bảy Lốp. Nếu không được đọc tin tức từ nước ngoài, chắc rằng ḷng kinh tởm ông Loan không bao giờ nhạt bớt trong tôi.

 

 

Việc thiếu tin tức khiến người ta dễ lầm lạc, từ đó dễ xa cách, nghi ngờ, căm ghét nhau; cũng khiến người ta khó thông cảm, bao dung, cộng tác, thương yêu nhau. Đó là chưa kể những người lợi dụng sự thiếu thông tin để tung ra tin tức ngụy tạo, dối trá càng đẩy xă hội vào chốn hận thù, bạo lực u mê. Phải chăng sự thiếu tin tức khiến năm xưa nhiều người không thấy cuộc sống dân chủ, yên lành, sung túc của Miền Nam? Khiến nhiều người thực ḷng tin binh sĩ Miền Nam “tiến hành giết chóc, hăm hiếp, mổ bụng, ăn gan, uống máu thường dân”, thực ḷng tin rằng nhân dân Miền Nam bị đọa đày, bóc lột cùng cực bởi Mỹ Ngụy, do đó cần được sớm giải phóng? Sự thiếu tin tức có liên quan ǵ tới việc ông Bảy Lốp tàn sát cả gia đ́nh ông Nguyễn Tuấn, không tha người lớn tuổi, đàn bà, con nít? Rộng lớn hơn, có liên quan ǵ tới cuộc chiến tương tàn hủy diệt sinh lực Tổ Quốc thời đất nước phân đôi, thay v́ mỗi miền phát triển kinh tế, xây dựng đời sống ấm no chờ ngày hợp nhất? Sâu xa hơn, có liên quan ǵ tới chính sách bắt “ngụy quân, ngụy quyền” đi học tập nơi núi hẻo rừng xa, một chính sách đào quá sâu mối chia rẽ dân tộc tới tận bây giờ?

 

Ông Lan, một người có tài, có học thức, dám làm dám chịu, có thể thành một gương mặt hiền tài nổi bật góp phần thúc đẩy phát triển quốc gia. Sấm sét lịch sử giáng xuống dân tộc, và ông đă không may hứng nhận! Bậc hậu sinh viết bài này chỉ mong từ nay về sau tai ương không c̣n đổ xuống Tổ Quốc, và những người con của Mẹ Việt Nam quây quần yêu thương trong một xă hội đầy t́nh nhân ái… Hướng về tương lai đó, tự do thông tin và tự do ngôn luận rơ ràng có vai tṛ rất quan trọng.

 

Một hậu duệ của người có liên quan tới Tấm H́nh Định Mệnh đó là ông Nguyễn Từ Huấn, người con c̣n sống sót trong ngày định mệnh năm mươi mốt năm xưa. Ông vừa được thăng chức Phó Đề Đốc hải quân Mỹ, được sự mến phục của nhiều người. Sự mến phục không chỉ v́ tài năng và thành quả đạt được, mà lớn hơn là v́ tấm ḷng hiếu ḥa, quảng đại, vừa biết ơn nghĩa và phụng sự nước Hoa Kỳ tự do dân chủ với các giá trị cao thượng vừa không quên nguồn cội tổ tiên. Một nhân vật như vậy, có mối liên quan trong cuộc chiến trước kia như vậy, nếu Việt Nam biết dùng, sẽ có vai tṛ rất lớn trong ḥa giải ḥa hợp dân tộc, một sự ḥa giải thực ḷng giữa những người anh em khác hướng đi năm xưa! Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn có thể là một cơ may cho vận nước không?

 

Tôi tra Google tên ông Nguyễn Từ Huấn. Trong hai trang đầu có 20 đường dẫn, trừ đi 4 đường dẫn youtube, facebook, và wikipedia, c̣n lại 16 đường dẫn. Trong 16 đường dẫn đó, chỉ mở được một đường dẫn của DKN.TV (Đại Kỷ Nguyên), 15 đường dẫn kia bị chặn!

 

Tự Do Thông Tin và Ḥa Giải Dân Tộc cho Tổ Quốc tôi c̣n xa vời lắm không? Trong khi tàu chiến Trung Cộng đang cày xới lănh hải Việt Nam từ mấy tháng nay!

 

 

Ngày 18 tháng 10 năm 2019

Lê Học Lănh Vân

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính