Nói với giao chỉ vvl..., nói với đầu gối sướng hơn!

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

ĐỌC BÀI “NGÀY CHIẾN SĨ TRẬN VONG 2019” CỦA GIAO CHỈ, SAN JOSÉ

 

Lại cái ông này nữa. Đă từ lâu, tôi khều ông ít nhất ba lần. Mà lần nào ông cũng né, không dám, hay không thèm, trả lời, đối chất. Lần chót, cách đây sáu năm, khi ông, v́ nhu cầu nịnh Mỹ để xin fund cho IRCC và Vietnam Museum của ông, đă đề nghị, một cách trơ tráo, sai quấy, lấy Ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Vinh Danh các Vietnam Veterans đang ở cùng thành phố San José với ông.

Bài mới này của ông rất dài (xin mở attachment), và theo thiển ư, (a) cách tŕnh bày lộn xộn, và lối hành văn luộm thuộm, (b) một ư mà lặp lại nhiều lần, nguyên con, hoặc dưới một h́nh thức khác, (c) hai lần viết sai chánh tả, không do lỗi đánh máy (Gettyburg, thay v́ Gettysburg, cf. khúc đầu, vàdành thắng lợi, thay v́ giành, cf. đoạn 8). Những khuyết điểm này, người ta không thấy có trong những bài khác, trước đây. Có lẽ v́ tuổi già lẩm cẩm? Nếu đúng, tôi có lời khuyên ông đại tá kiêm nhà văn, một thời rất tai mắt mũi họng, nên thôi, đừng viết về chính trị nữa, người ta cười cho, cứ việc ngồi đó viết báo cáo xin fund, rồi ngậm miệng ăn tiền....

 

Portland, thứ bảy, ngày 1 tháng 6, 2019

NLGO.

 

 

Ôi, ông NLGO, ông đọc gă “nhạc bất quần văng l... mần chi cho sanh ra rộn chiện.

 

Gă nhà quê tui, từ hồi xăy chiện “cái lan xanh, tui hỏi xừ lũy một câu, rồi xổ toẹt.

 

 

HỎI BẬC TRÍ GIẢ TRƯỞNG THƯỢNG LIÊM SỈ ĐỂ Ở ĐÂU?

 

Khi được báo Việt Nam hỏi ư kiến về bản thông báo khẩn của UBBVCNQG trong vụ chống tuyên vận CS qua con bài Thanh Lan th́ ông Ngô Đức Diễm, Giám đốc VIVO kiêm phát ngôn nhân đảng Phục Hưng, kiêm ủy viên chính trị Liên Hội, trả lời đại ư: “chờ xem xét kỹ rồi mới có ư kiến”.

 

Riêng ông Vũ Văn Lộc, Giám đốc IRCC kiêm ủy viên ngoại vụ Liên Hội, kiêm nhà văn Giao Chỉ th́ chơi bảnh hơn, không thèm trả lời báo Việt ngữ, đợi “ngâm cứu” lâu cho đến một ngày trước khi Thanh Lan tŕnh diễn mới “phán” trên báo Mỹ một câu thật lâm ly: “Nàng là một trong số người bị bỏ lại hồi năm 1975. Chúng ta phải nhớ rơ điều đó.”

 

Tôi nói “phán” là bởi mấy chữ “chúng ta phải”. Nói “chúng ta” là phải nói với từ hai người trở lên, cho chí tới cả cộng đồng người Việt tỵ nạn. Vậy phải xác định chúng ta ở đây là ai?

 

Người đó trước hết phải là người có phương tiện lúc đó, nếu bằng hàng không th́ một chiếc trực thăng, nếu bằng đường biển th́ tối thiểu phải là một giang đĩnh. Vậy ai là người hồi năm 1975 có mấy phương tiện đó? Chỉ có những người cỡ như ông Đại tá kiêm nhà văn hoá th́ mới có nổi.

 

Vậy chữ “chúng ta’ đó chỉ được phép dùng cho những người giống như ông Vũ Văn Lộc đă bỏ chạy hồi 1975, chớ không được bao gồm tới những người tỵ nạn nào khác, nhất là những cựu tù cải tạo mới qua sau nầy từ diện Ô đi ghe cho tới H.O., từ người hạ sĩ quan đáng kính cho chí tới quư vị tướng lănh bị bỏ rơi thảm thương.

 

Rồi, bây giờ tới đối tượng “phải” nhớ là những ai? Tôi chẳng đặng đừng mà phải viết bài nầy v́ nhịn không nổi. Khi ông ủy viên Liên hội nói trên báo Mỹ bảo phải nhớ là cô ca sĩ đó bị bỏ rơi hồi 1975.

 

Chúng tôi, những người tỵ nạn sau 1975 không có bỏ chạy nên không có bỏ rơi ai hết, nên chắc chắn là không phải nhớ là đă bỏ rơi những ai.

 

Chỉ có người như ông Đại tá v́ hối tiếc nên mới cần phải nhớ. Mà có nhớ th́ cũng nên nhớ cho nó đúng người, chớ nhớ làm chi mỗi có một chị ca sĩ đă v́ miếng cơm manh áo mà đă bán thân xác và linh hồn cho quỷ, lại đi nói với báo Mỹ để nó cười cho xấu mặt.

 

Nếu như ông Giám đốc Trung tâm Định cư mà, v́ nghề nghiệp có nhớ, th́ tôi khuyên ông nên nhớ hàng vạn đồng bào hiện nay đang sống lầm than và tuyệt vọng tại các trại tỵ nạn khắp Đông Nam Á đó.

 

Hoặc giả như đă gần 20 năm rồi, lâu quá nên ông cựu Đại tá không nhớ tới những người đồng đội bị bỏ rơi của ông, th́ tôi xin nhắc lại đây vài vị:

 

Trước hết, tôi muốn nhắc tới Đại tá Hồ Đắc Trung, cựu Tỉnh trưởng và Dân biểu Tây Ninh. Bác Trung và tôi bị c̣ng chung bằng một sợi dây xích chó trên đường từ khám Thủ Đức để ra Tân Cảng lên tàu ra Bắc. Họ chở 2000 tù bằng một chiếc tàu chở than đá nhỏ như chở một bầy súc vật. Ở Lào Cai giữa rừng núi hoang vu một năm, ăn toàn củ ḿ băm th́ đến giáp Tết 1977 bác Trung bị thúi ruột. Họ nói là đưa đi nhà thương nhưng mà măi không thấy về. Đại tá Nguyễn văn Của, cựu Tỉnh trưởng B́nh Dương, người đă vùi thây dưới rặng Hoàng Liên Sơn. Ông bị họ cho vào đội vận chuyển. Ông nhà văn Giao Chỉ có biết đồng đội của ông làm việc ǵ không? Là đẩy xe ba gác đó, thưa ông. Hai thằng tù cộng lại nặng chưa được 100 kư, ngày ngày kéo đẩy xe ba gác chở nặng 200, 300 kư, lê la hàng mấy chục cây số lên đồi xuống dốc, khổ hơn trâu cày Mùa đông năm 1979, Đại tá bị phổi có nước rồi chết.

 

Nhân tiện cũng xin mách với ông nhà văn , hành động lẫm liệt của một trong hàng bao nhiêu người lính, như người lính Hải quân Vùng 3 Sông Ng̣i là người bị bỏ lại rất xứng đáng để ghi nhớ. Khi tôi được lệnh di chuyển qua bên kia sông Đồng Nai đến gần cầu th́ thấy Việt Cộng pháo dữ dội vào Bộ Tư lệnh Vùng 3 Sông Ng̣i trú đóng dưới chân cầu. Dừng lại ở ngă ba xa lộ Vũng Tàu hỏi qua toán nút chận ở đó th́ được biết từ nửa đêm đến trưa nay, VC đă tiền pháo hậu xung ba lần rồi. Nhờ có chiếc thiết vận xa di chuyển qua cầu tôi cho xe chạy cập theo. Nh́n xuống cầu, chợt thấy trên nóc bằng của văn pḥng Bộ Tư lệnh, một anh lính Hải quân ḿnh không có áo giáp, đầu trần không nón sắt, một ḿnh với khẩu pháo 20 ly, không công sự che chắn, không người tiếp đạn. Anh ngồi đó bất động, mắt đăm đăm hướng về quân thù, mặc cho đạn pháo nổ tung tứ phía. Tôi chắc rằng anh là lính văn pḥng, giờ đây đồng đội đă ngă gục hết, c̣n lại một ḿnh, chỉ c̣n biết đem giây đạn cuối cùng đổi mạng với quân thù, lấy cái chết để giữ danh dự người lính vậy thôi.

 

Phải chi mà ông cựu Đại tá có đủ liêm sỉ và t́nh thương để phán bảo chúng tôi nhớ tới những đồng đội bị bỏ lại và chết thảm thương kể trên và vô số trường hợp tương tự th́ chúng tôi xin hoan nghinh và nghe theo lập tức.

 

Tuy vậy, vụ cô ca sĩ nửa xanh nửa đỏ ỡm ờ nay lại hoá hay. Nó tương tự như vụ Tết Mậu Thân ngày trước. Nếu vụ Mậu Thân ngày trưuớc làm lộ rơ bộ mặt Việt Cộng nằm vùng - bọn đứng giữa – phân biệt rơ ràng với người Quốc Gia chống Cộng, th́ vụ “lan xanh” nầy cũng làm rơ mặt:

 

- Bọn Việt Cộng nằm vùng và kinh tài theo đuôi, cộng với một dúm trí thức hoạt đầu.

 

- Bọn thực dân dứng giữa kiểu mới, tự xưng là Quốc gia tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ, bằng cách mon men giữ thế, tránh né để có dịp bắt tay hợp tác với Việt Cộng.

 

- Những người Quốc Gia chân chính, tranh đấu quyết liệt không khoan nhượng, bị chụp mũ là mù quáng quá khích.

 

Xem chừng như lịch sử chiến tranh Quốc Cộng nay tái diễn tại Hoa Kỳ.

 

Trước khi kết thúc bài nầy, tôi muốn nhắn gởi ai đó chủ trương chống Cộng mềm dẻo, gọi là thức thời mưu trí quyền biến, nên nhớ rằng Việt Cộng đang chờ quư ngài về để cho quư ngài nếm thử mùi trại cải tạo đó. Và chót hết cũng xin đoan chắc với quư ngài là đồng bào và kể cả bọn Việt Cộng đều khinh bỉ bọn trí thức hèn nhát vô liêm sỉ bám theo chúng cầu chút danh lợi hèn mọn.

 

 

Nguyễn Nhơn

Trước thềm Tranh Đấu Mùa Hè 2019

Nói về hoạt đầu chánh trị để đề pḥng

1/6/2019

-------------------------------------------------------------------

 

Đọc bài “Ngày Chiến Sĩ Trận Vong, 2019” của Giao Chỉ, San José

 

Lại cái ông này nữa. Đă từ lâu, tôi khều ông ít nhất ba lần. Mà lần nào ông cũng né, không dám, hay không thèm, trả lời, đối chất. Lần chót, cách đây sáu năm, khi ông, v́ nhu cầu nịnh Mỹ để xin fund cho IRCC và Vietnam Museum của ông, đă đề nghị, một cách trơ tráo, sai quấy, lấy Ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Vinh Danh các Vietnam Veterans đang ở cùng thành phố San José với ông.         

     

Bài mới này của ông rất dài (xin mở attachment), và theo thiển ư, (a) cách tŕnh bày lộn xộn, và lối hành văn luộm thuộm, (b) một ư mà lặp lại nhiều lần, nguyên con, hoặc dưới một h́nh thức khác, (c) hai lần viết sai chánh tả, không do lỗi đánh máy (Gettyburg, thay v́ Gettysburg, cf. khúc đầu, và dành thắng lợi, thay v́ giành, cf. đoạn 8). Những khuyết điểm này, người ta không thấy có trong những bài khác, trước đây. Có lẽ v́ tuổi già lẩm cẩm? Nếu đúng, tôi có lời khuyên ông đại tá kiêm nhà văn, một thời rất tai mắt mũi họng, nên thôi, đừng viết về chính trị nữa, người ta cười cho, cứ việc ngồi đó viết báo cáo xin fund, rồi ngậm miệng ăn tiền.

 

Hoặc có lẽ ông cố làm ra vẻ lẩm cẩm, lẩn thẩn, lẫn đẫn, để dễ bề tuyên truyền cho Việt Cộng, mà không bị chửi? Dám lắm đa! V́ bài này của ông lặp lại, có chỗ y chang, nội dung Nghị quyết 36, kêu gọi hai bên cừu địch “ḥa giải ḥa hợp, xóa bỏ hận thù” –điều mà bọn lănh đạo tự phong VC rất thèm khát và kêu gào từ hơn hai mươi năm nay và chỉ được hưởng ứng bởi một thiểu số con nhạn đẹt la đà (cf. danh sách những tên Việt Kiều trở về cộng tác với VC, phổ biến đầy trên Mạng). Sau đây là vài bằng cớ “quả tang”:

 

      1) Chiến tranh tương tàn:

 

      - “Trong chiến tranh, những chiến binh của hai bên đă hy sinh đều là những người yêu nước” (hai lần).

      - “Thể hiện tấm ḷng của thế hệ tương lai gửi chung cho tất cả linh hồn các chiến binh đă hy sinh cho cuộc chiến tương tàn cuối thế kỷ thứ 20 tại Việt Nam”.

 

Ô hô, ông ơi, chiến tranh Nam-Bắc của Mỹ được gọi là chiến tranh huynh đệ “tương tàn” có thể đúng, và câu tuyên bố của Tổng thống Lincoln chính xác. Áp dụng cho cuộc chiến VN, câu này sai bét. V́ chiến tranh VN là một cuộc chiến tranh ư thức hệ, nghĩa là giữa hai chủ nghĩa, Cộng sản, do tên đạo tặc Hồ Chí Minh đă du nhập từ Nga và Tàu, vào đất nước ta, và Quốc gia chống Cộng sản. Vả  lại, (a) Cộng sản chủ trương vô tổ quốc, một trong tam vô, th́ làm ǵ c̣n nước đâu để mà yêu, hả ông? (b) Trong lúc ḥa đàm Paris chưa kư kết, th́ Việt Cộng, năm 1972, đă xua quân chính quy từ Miền Bắc vượt sông Bến Hải vào đánh chiếm tỉnh địa đầu của Miền Nam, tức Quảng Trị, làm sức ép, bất chấp hiệp định Genève 1954 và status quo, th́ đó là hành động cướp nước, rơ chưa? Quân dân Miền Nam, tức VNCH, đứng lên chống trả, đẩy lui chúng, đó mới là yêu nước. Cũng vậy, hiện nay, bọn lănh đạo VC bán đất bán biển cho Tàu Cộng, đó là hành vi bán nước, phản quốc, và khi toàn dân quốc nội xuống đường biểu t́nh, chống đối VC và TC, đó là yêu nước, rơ chưa? Không thể nào nhập nhằng, mập mờ đánh lận con đen. Trừ phi cố t́nh.

 

C̣n nữa, ông viết: “Chiến binh hai miền Nam Bắc chết trong thị xă Quảng Trị ai là phe thắng ai là phe bại.” Câu hỏi ngớ ngẩn này làm tôi và độc giả nghi rằng hoặc là bộ năo của ông quả thật có vấn đề, hoặc là ông nâng bi, một cách  lố bịch, bọn VC, đặc biệt tên đại tá pháo binh tàn ác VC Nguyễn Quư Hải, đă ra lệnh pháo kích vào đám dân lành chạy loạn, trên đoạn đường Mỹ Chánh-Huế (được gọi là “Đại Lộ Kinh Hoàng”, một danh xưng nghe rất b́nh thường, nếu không muốn nói tầm thường, mà cho đến bây giờ, rảnh quá, ông vẫn c̣n thắc mắc, muốn đi t́m ai là người đă đặt tên đó, không biết để làm ǵ?). Hoặc, tệ hơn, với câu hỏi (ai thắng ai thua?), có lợi cho VC đó, ông tự vả vào mặt ḿnh: Nếu Quảng Trị không chiếm lại được bởi phe ta, i.e. nếu phe ta bại trận, th́ ông đă chạy tóe khói qua San José từ 1972 lận, khỏi phải đợi đến ngày 30/4/1975.

 

Ông biết tỏng biết tong rằng chính tên đại tá pháo binh VC Nguyễn Quư Hải là thủ phạm giết hại biết bao người dân lành Quảng Trị trên Đại lộ Kinh Hoàng, mà không dám kể tội nó, lại c̣n giới thiệu tác phẩm và “chiến công” của nó, như một nhà văn đồng nghiệp và đồng cấp. Không có ǵ bỉ ổi hơn!

 

Chưa hết, ông viết, như cái loa cho VC: “Hàng ngàn chiến binh 2 bên đă chết trong một thị xă bé nhỏ ở miền hỏa tuyến.” Không phải “hàng ngàn” người hai bên đă chết, v́ theo suy luận thông thường, chưa cần nghiên cứu tài liệu và thực tế, th́ phe VC, như ông viết, gồm toàn là tân binh con nít, đă bất ngờ chiếm Quảng Trị và Cổ Thành, phải nằm dưới hầm hố, gần ba tháng (81 ngày), đói khát, bị thương, tử thủ trong những điều kiện tồi tệ nhất (cf. lời kể của bác sĩ VC Lê Văn An), làm sao chống cự nổi súng đạn dồi dào và nhất là quyết tâm tái chiếm của những tiểu đoàn Dù và TQLC thiện chiến, dày dạn kinh nghiệm thuộc bên VNCH? Luận điệu của VC, và các phóng viên phản chiến thiên tả và thổ tả Mỹ, lúc nào cũng thế, làm ông đại tá ngây thơ chúng ta sập bẫy: khi chúng bị thiệt hại nhiều, thế nào cũng lôi VNCH theo, cho đỡ mất mặt. Trận Ấp Bắc 2/1/1963 (mà tổng số VC bị chết và bị bắt rất nhiều qua nhân chứng và báo chí VN thời đó), vụ chúng tấn công Huế Tết Mậu Thân (chỉ giỏi bắn giết dân lành, nhưng khi bị Mỹ và VNCH phản công, chúng bỏ chạy có cờ) là hai ví dụ cụ thể.

 

      2) Chữ nghĩa dùng bậy bạ:

 

      - “Gia đ́nh tử sĩ miền Bắc VN hy sinh trong trận Quảng Trị năm 1972.” “Chiến binh hai miền Nam Bắc…” Ông hăy nghe đây: Hai chữ có tính cách tôn vinh, hy sinh và chiến binh, chỉ dùng khi nói về phe ta, không dành cho phe địch. Mấy tên VC, nhân buổi họp mặt kỷ niệm 81 ngày chiếm đóng Quảng Trị, nếu dùng hai chữ đó cho phe chúng nó, th́ kệ cha chúng nó. Ông là đại tá VNCH, việc ǵ phải bắt chước, nói theo chúng nó, như con vẹt? Trừ phi ông muốn ḥa giải với chúng nó thật –điều đă được chứng minh khá rơ qua bài viết của ông. Lại nữa, VC là quân xâm lăng, cướp đất, mà khi chúng chết, ông cũng dùng chữ hy sinh, nghe sao đặng? Nói một cách khác, một thằng ăn trộm xông vào nhà ông, bị ông bắn chết, ông cũng gọi nó là hy sinh sao? Bố mẹ nó cũng không dám gọi như thế, huống chi ông.

 

      - “Anh Ba Lê Duẩn”: Đây là biệt danh mà bọn VC đàn em thân t́nh dành cho tên đồ tể Lê Duẩn. Ông không phải là VC đàn em của nó, việc ǵ phải bắt chước gọi theo, mà không bỏ vào ngoặc kép?

 

      3) Trích dẫn tài liệu:

 

      - “Các sách do các tác giả Miền Bắc viết: Mùa hè cháy (Nguyễn Quư Hải), Một thời hoa lửa (Đây là tên 1 tác phẩm, đồng thời cũng là tên 1 chương tŕnh do đài truyền h́nh VN tại Hà Nội và công ty viễn thông quân đội nhân dân phối hợp tổ chức vào ngày 31 tháng 10 năm 2005), Măi măi tuổi 20 (Nguyễn Văn Thạc).”

 

      - “Tại viện bảo tàng lịch sử Thành Cổ hiện nay có bảng tưởng niệm với 81 tờ lịch ghi dấu 81 ngày trong cuộc chiến mùa hè 72. Thêm vào đó có 11 tấm phù điêu tiểu sử 11 chiến binh đă có mặt trong Cổ Thành và c̣n sống đến ngày nay. Mỗi người đều ghi lại cuộc đời sinh viên, nhập ngũ, chiến đấu và trở về. Phù điêu gọi là Dương bản. C̣n Âm bản là mộ bia tưởng niệm chung trên 10.000 bộ đội đă hy sinh.”


      - “Trong đêm văn nghệ Hoa Lửa 31/10/2005 họ đă dùng 81 nhạc công trong ban ḥa tấu để nhắc lại ư nghĩa của 81 ngày lịch sử.”

     

Tài liệu về Quảng Trị và Cổ Thành, về phía VNCH, có khá nhiều, qua báo chí, như quyển nổi tiếng Mùa hè đỏ lửa của nhà văn Phan Nhật Nam, và tác phẩm của Dương Phục và Thanh Thủy (có đoạn viết về Đại lộ Kinh Hoàng), xb trước 1975, mà ông có nhắc đến, nhưng không trích dẫn, dù một chi tiết nhỏ, bởi có lẽ, ông không, hay chưa, mở đọc. Cũng như quyển Chinh Chiến Điêu Linh (xb tại Nam Cali, 1994), của nữ phóng viên chiến trường khả ái và can đảm Kiều Mỹ Duyên, kể lại, một cách sống động, như trong một cuốn phim, cuộc chiến đấu giữ nước hào hùng của quân dân ta (cf. chương “Trở lại Cổ Thành”, tr. 147-175, đoạn viết về chiến công phối hợp tái chiếm Quảng Trị, và treo lại lá cờ Vàng trên Cổ Thành, của các chiến sĩ Dù, TQLC, Thiết Giáp, Công Binh Chiến Đấu, Không Quân, những Sư đoàn BB). Sao ông không đọc? Cần ǵ ông phải dựa vào, và trích dẫn từ, những sách, báo của những nhà văn, nhà báo VC, mà tên nào, mọi người đều biết, cũng nhận chỉ thị của Đảng phải nổ, phải tuyên truyền, phải nói láo? Như vậy, phải chăng ông đang quảng cáo không công cho bọn chúng?

 

      4) Hay ông là nạn nhân khờ khạo của sự bịp bợm?

 

      - “Không c̣n những lời miệt thị miền Nam. Họ gọi quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, tổng thống Nguyễn văn Thiệu, trung tướng Ngô quang Trưởng” [...]

 

Trong âm mưu dùng chiêu bài ḥa hợp ḥa giải, xóa bỏ hận thù, để dụ những người bên thua cuộc đang sống lưu vong, mà nhẹ dạ, khờ dại, thèm chùm khế ngọt quê hương, mang tiền của trở về nước phục vụ cho chế độ, hoặc tiếp tay cổ vơ chủ trương xảo trá, như ông đại tá nhà ta đang làm, th́ bố bảo có thằng VC nào ngu đến độ, giờ này, c̣n cả gan, miệt thị, chửi bới, gọi người của VNCH là “thằng” tuốt luốt, kể cả tổng thống, kể cả ông, như khi vừa cưỡng chiếm Miền Nam. Ông quên rồi sao?

 

Bây giờ, được chúng gọi bằng ông, ông sướng và tự sướng quá, bèn viết những câu rất bựa, trật lất sau đây, trong đó, ông lôi cả lịch sử và những thế hệ con cháu vào cái tṛng ḥa giải xảo quyệt, và nguy hiểm, của VC, và thái độ ngu ngốc, ba phải, cẳng giữa của những kẻ, như ông, có cái đầu không to hơn đầu cây tăm xỉa răng:

 

“Lịch sử sẽ không cần ghi phần tổn thất hay thắng bại của các đơn vị. Sau này những đóa hoa tưởng niệm thả xuống ḍng Thạch Hăn hay con sông Bến Hải sẽ cùng trôi ra biển Đông. Thể hiện tấm ḷng của thế hệ tương lai gửi chung cho tất cả linh hồn các chiến binh đă hy sinh cho cuộc chiến tương tàn cuối thế kỷ thứ 20 tại Việt Nam”.

 

Trong thâm tâm, tôi không bao giờ có ư chụp nón cối vào đầu ông đâu nhé. Bởi ông chưa đủ bản lĩnh, hay ĺ đ̣n, hay uy tín để làm Việt Gian, hay tay sai Việt Cộng, hay nằm vùng chờ thời, như những tay khoa bảng “yêu nước” từ Pháp đầu thế kỷ XX trở về phục vụ Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản. Không. VC biết rành về ông quá, nên không cần ông. Chúng nó biết ông là người chỉ muốn làm bất cứ điều ǵ có lợi cho IRCC và Museum của ông thôi. Nếu ông nói hùa theo chúng nó là v́ ông tự nguyện học mót cái mốt làm dáng của những anh trí thức nửa mùa, suốt đời viết và làm ngược thiên hạ, nhưng bản chất nhát như thỏ đế, nghĩa là, nói theo kiểu b́nh dân nôm na, vừa đ… vừa run. Nghĩa là nói cho sướng cái mồm, rồi bỏ đó, v́ biết rằng sẽ không thuyết phục được ai, trừ đám con nít. Trái lại, khi bị phản đối là lập tức cuốn ṿi, bỏ của chạy lấy người.

 

Đối với người viết lách ẩu tả như rứa th́ thà vạch đầu gối nói chuyện, có lẽ đỡ bực ḿnh hơn. Nhưng những độc giả c̣n nặng t́nh với đất nước, dân tộc tự thấy có bổn phận lên tiếng sửa sai, để các thế hệ mai sau của cả hai bên Quốc-Cộng có cái nh́n đúng đắn về chiến tranh Việt Nam –hiện nay bị xuyên tạc quá nhiều bởi những tài liệu, phim ảnh, hội nghị cóc nhái của lũ phản chiến mất dạy Mỹ và những thợ viết tào lao An Nam, như ông, tác giả bài c̣ mồi có tựa “Ngày chiến sĩ trận vong 2019” này.

 

 

Portland, thứ bảy, ngày 1 tháng 6, 2019

NLGO   

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính