Nhắn về Tuổi Trẻ Nước Việt

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Đố trăng mấy tuổi trăng già

Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non

 

Trần Quốc Toản, tuổi vị thành niên

Đứng bên ngoài Hội nghị Bỉnh Than

Tự thấy hỗ thẹn bốp nát trái cam

Về tụ họp gia binh ra trận

Diệt Thát Đát xâm lăng

Phạm Tu tuổi sáu mươi sáu

Nghe tin Giám quân Lư Bí dấy binh khởi nghĩa

Về tụ họp nghĩa binh cầm quân ra trận

Diệt ngoại xâm hung ác nhà Lương

Giúp dựng nền độc lập nhà Lư nước ta

Khi Tổ quốc lâm nguy

Toàn dân đồng ḷng đứng lên dấy nghĩa

Nam phụ lăo ấu già trẻ có sá chi

Ngày nay hán ngụy việt cọng

Lê Chiêu Thống thời đại

Bên trong tự thực dân

Bên ngoài cúi ḷn hán cọng

Đưa dân nước vào cơn lầm than

Làm sao mà tuổi trẻ cứ thở than

“Bất lực đối diện với Thất Bại mỗi ngày” ?(*)

Chúng ta mới đánh những trận ḍ đường

11 cuộc biểu t́nh lịch sủ mùa hè 2011

Mỹ Yên Hà Tĩnh chống cường quyền

Formosa Vũng Áng uy nghi lẫm liệt

Tuy chưa lay động được bạo quyền

Vẫn làm nức ḷng đồng bào các giới

Sách có chữ: Thất bại là mẹ thành công

Từ trong chiến đấu học tập kinh nghiệm

Nâng cao khả năng tổ chức – chỉ huy

Rồi sẽ có một ngày khi tập họp đủ lực lượng

Phối họp đánh một trận sấm nỗ không kịp bưng tai

Cũng giống như cuộc biểu t́nh

Ngày 5 tháng 6, 2011 lịch sử

5 – 7 ngàn dân Đồng Nai – Bến Nghé

Uy hiếp bạo quyền thành hồ xanh máu mặt

Đường đi không khó v́ ngăn sông cách núi

Mà khó v́ ḷng người ngại núi e sông”

Nếu trên dưới già trẻ đồng một ḷng

Có sá ǵ ngại núi e sông

Tuổi 16 tinh thần bạc nhược là già lăo

Tuổi 66 cương cường bẽ găy sừng trâu

Vậy hăy phủi sạch ranh giới trẻ già

Mỗi người chung góp một bàn tay

Huy động sức mạnh toàn dân Việt

Ra quân đánh một trận cuối cùng

Quét sạch bọn hung tàn hán ngụy việt cọng

Nước Việt lại bừng sáng buổi Rạng Đông

 

 

Nguyễn Nhơn

------------------------------------------------

(*) Phụ đính

 

Thư cho người bạn trẻ: khi chúng ta thất bại

Trong một thời gian ngắn, rất nhiều sự kiện trên thế giới đem lại cho chúng ta những bài học về sự thất bại. Từ thất bại của một ứng cử viên tổng thống cho đến thất bại của một quốc gia bất ngờ về người lănh đạo của ḿnh. Rất nhiều những câu chuyện về thất bại được kể lại với nhiều ngôn ngữ, chủng tộc. Nhưng điều đáng để ghi lại, là khi giáp mặt với thất bại, con người đă hành xử như thế nào.

Điều tôi muốn nói với bạn là vậy.

Ngay tại Việt Nam, người ta cũng nh́n thấy vô số các biểu cảm về sự thất bại. Có người cảm thấy thất bại trong việc đă đặt niềm tin vào ai đó. Có người cảm thấy thất bại v́ đă trông chờ vào những chuyển biến của thời cuộc tốt hơn, nhưng chỉ thấy toàn là nhiễu nhương. Trên một status của Facebook, một người bạn trẻ viết rằng anh sẽ rời bỏ trang mạng xă hội này v́ đă quá mệt mỏi nuôi hy vọng về tương lai của đất nước ḿnh.

Quả là chúng ta đang đối diện với hàng loạt thất bại. Nhưng đôi khi, có cả những thất bại không phải do chúng ta gây ra, nhưng phải gánh chịu.

Thật thất bại khi phải chấp nhận một Bộ trưởng giáo dục như Phùng Xuân Nhạ, khi cười vui, bán danh dự nhà giáo vào những cuộc chè chén, coi đó là những điều b́nh thường. Chúng ta đang phải sống và giáp mặt với thất bại từ một nền giáo dục loay hoay với những kẻ cầm đầu vô trách nhiệm cũng như vô liêm sỉ.

Thật thất bại khi mỗi ngày người dân chúng ta nói về biển, về đảo và ḷng yêu nước. Nhưng rồi bàng hoàng nh́n tàu kiểm ngư oai vệ đâm ch́m tàu ngư dân, hành động hung ác và tàn nhẫn không khác ǵ tàu Trung Quốc đâm tàu Việt Nam ngoài khơi xa. Loại tàu kiểm ngư không bao giờ dám xuất hiện giải cứu ngư dân khi họ gặp kẻ cướp trên biển, chỉ vênh váo gần bờ.

Thật thất bại, khi mỗi ngày các câu chuyện công an, cảnh sát giao thông đánh chết dân vẫn diễn ra, nhưng pháp luật th́ bâng quơ. Những kẻ phạm pháp tồi tệ nhất được nâng đỡ chỉ bởi là đảng viên đảng cộng sản. Chúng ta cũng là những kẻ thất bại, khi nh́n thấy chung quanh ḿnh những điều bất cập diễn ra như một sự thách thức lương tri và lẽ phải, nhưng bất lực đối diện với sự thất bại của ḿnh mỗi ngày.

Trong một lần trả lời phỏng vấn đài RFI vào tháng này, bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nói rằng mọi thứ cần phải thay đổi để phát triển, Việt Nam sẽ phải, làm dù chậm. Sự thật là như vậy. Trong những giờ phút mệt mỏi nhất, tôi cũng đă tự hỏi sẽ c̣n phải đổi bao nhiêu những bất cập nữa, chịu đựng bao nhiêu quan chức tồi tệ như Vơ Kim Cự hay Vũ Huy Hoàng… th́ chúng ta có được những đổi thay tốt hơn, so với những thất bại từng ngày, từng giờ, trên từng phát biểu của các nhà lănh đạo hiện nay?

Tôi cũng như bạn, và nhiều người dân Việt Nam khác, nh́n thấy sự thất bại của ḿnh, của dân tộc ḿnh khi nghe rau củ quả Trung Quốc sẽ tràn sang Việt Nam với mức thuế 0%. Tôi nghe thấy thất bại khi Ninh Thuận reo mừng thực hiện nhà máy thép Cà Ná, đường biên giới phía Bắc ở Vàng Ma Chải bị Trung Quốc âm mưu lấn từng ngày. Tiếng vọng thất bại c̣n ở chuyện nền kinh tế Campuchia giờ đây sản xuất được cả xe hơi điện và đ̣i xây tường ngăn biên giới Việt Nam – Campuchia như Donald Trump tuyên bố, để cấm Việt Nam xâm phạm chủ quyền.

Tôi sống trong thất bại, chúng ta sống trong thất bại, và một cơ đồ nh́n tổng quát như hôm nay, quả là thất bại. Không ít người Việt mang tâm trạng bế tắc và buồn phiền.

Đâu đó trên Twitter, một người ủng hộ cho bà Hilary Clinton, đă viết sau khi có kết quả chung cuộc. Đại ư của cô viết rằng “Chúng ta đă thất bại. Nhưng chúng ta không trốn chạy, không ẩn nấp. 4 năm thật dài, nhưng đó là cơ hội để chúng ta tập hợp và quay lại, giành quyền quyết định cho đất nước ḿnh”. Những ḍng chữ này đă có đến hàng chục ngàn like và chia sẻ.

Quả vậy, chúng ta cũng sẽ không trốn chạy, không ẩn nấp. Dẫu rất buồn phiền. V́ bởi giáp mặt với thất bại, nếu chấp nhận đau yếu, bạn sẽ bị hủy diệt. C̣n nếu nghĩ đến tương lai và giữ một niềm hy vọng, bạn có thể đi tới và băng qua thất bại của ḿnh, cũng như của kẻ khác.

Và v́ bởi, thất bại nh́n thấy hôm nay nhắc mỗi người về tương lai của một quê hương không thể tan ră, con cháu chúng ta không thể lạc loài. Có thể là một ngày thất bại, một giai đoạn thất bại, chứ không thể là một định mệnh thất bại. Hăy nuôi một niềm hy vọng cho những đổi thay tốt đẹp nhất, lên tiếng bằng sự thật và lẽ phải.

Có thể bạn nói tôi mơ ước viễn vông, nhưng đừng quên nhớ lại câu nói nổi tiếng Nelson Mandela, người từng chịu 27 năm tù cho một giấc mơ thôi aparthied trên đất nước ḿnh, “Mọi thứ đều là bất khả, chỉ khi sự thật đến”. Chúng ta cũng có quyền nuôi một giấc mơ và hy vọng về sự thật, dẫu đang giáp mặt với thất bại.
nhacsituankhanh

TRẦN QUỐC TOẢN (1267-1285)

Trần Quốc Toản thuộc ḍng dơi nhà vua và sinh vào năm Đinh Măo (1267).

Ông lớn lên trong không khí cả nước náo nức chuẩn bị chiến đấu chống quân Nguyên sang cướp phá và xâm lược nước ta lần thứ hai (1285).

Năm 1282, triều Trần đă tổ chức một cuộc hội nghị quân sự rất đặc biệt tại bến B́nh Than ( Hội nghị B́nh Than ). Tham dự hội nghị này là các quư tộc và các tướng lĩnh cao cấp nhất của nhà Trần. Bấy giờ, tuy là quư tộc, đă từng phong tới tước Hầu – Hoài Văn Hầu – nhưng v́ c̣n ở tuổi vị thành niên nên không được tham dự. Hoài Văn Hầu lấy đó làm điều hổ thẹn và căm tức lắm, tay đang cầm quả cam mà bóp nát lúc nào không hay. Khi về nhà , Trần Quốc Toản cùng với một ngàn người là tôi tớ và thân thuộc, sắm sửa binh khí và chiến thuyền, dựng cờ thêu sáu chữ “ Phá cường tặc, báo hoàng ân” (nghĩa là : phá giặc mạnh, báo đáp ơn vua). Khi đánh nhau với giặc Nguyên, Trấn Quốc Toản thường xông ra phía trước, khiến cho giặc hễ thấy là phải tránh lui, không ai dám đối địch.

Khi cuộc chiến tranh lần thứ hai nổ ra, Trần Quốc Toản cũng vừa đến tuổi thành niên. Đội quân hơn một ngàn người do Trần Quốc Toản lập ra và trực tiếp chỉ huy đă sát cánh chiến đấu với quân đội chủ lực của triều đ́nh, lập được nhiều chiến công xuất sắc.ḥ vua Lư đuổi Tiêu Tư.

Bấy giờ Việt Nam nằm dưới quyền đô hộ của nhà Lương thời Nam Bắc triều (Trung Quốc). Viên thứ sử cai trị là Tiêu Tư nổi tiếng tàn ác.

Cuối năm Tân Dậu (tháng 1 năm 542), Giám quân châu Cửu Đức là Lư Bí dấy binh khởi nghĩa, chống lại quân đô hộ nhà Lương. Cuộc khởi nghĩa của Lư Bí được nhân dân và hào kiệt khắp nơi ủng hộ, kéo về giúp sức như hào trưởng Triệu Túc và Tinh Thiều, nguyên là quan cai trị của nhà Lương, bỏ quan chức về với quân khởi nghĩa.

Năm ấy Phạm Tu đă 66 tuổi, song c̣n khỏe mạnh và hăng hái. Ông tập hợp binh mă, gia nhập quân khởi nghĩa và trở thành một vơ tướng chủ chốt của quân khởi nghĩa. Ông cùng với Triệu Túc và Tinh Thiều, trở thành ba vị lănh đạo chính trong bộ tham mưu của cuộc nổi dậy của Lư Bí. Quân khởi nghĩa đánh đâu thắng đấy. Thứ sử Tiêu Tư bỏ chạy về nước. Quân Lư Bí chiếm đóng thành Long Biên.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính