Người Việt nói đó là người Việt nào?

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tôi bỗng nhớ lại lời của một bạn trẻ xứ Hương Cảng khác, một người mới chỉ đang ở độ tuổi hai mươi: “Trách nhiệm đấu tranh là của chúng tôi, chúng tôi không thể để lại cho thế hệ sau gánh vác công việc của ngày hôm nay” – Hoàng Chi Phong – thủ lĩnh phong trào sinh viên đ̣i quyền phổ thông đầu phiếu cho người Hồng Kông đă nói như vậy về cảm giác trách nhiệm, bổn phận với mảnh đất quê hương trước sự áp đặt thô bạo về chính trị của chính quyền Trung Quốc.

 

Khoan nói về những quan điểm chính trị, chỉ nói tới nhận thức về trách nhiệm và sự hy sinh lợi ích bản thân v́ người khác, v́ thế hệ sau của người trẻ Hồng Kông, để thấy một tinh thần cống hiến v́ đại nghĩa.

 

Tính “chiến đấu” của người Việt

 

Cũng mang trong ḿnh tinh thần “chiến binh”, nhưng người Việt dường như đang “chiến đấu” v́ những điều nhỏ bé và vị tư hơn nhiều.

 

Ngay từ giảng đường, nơi dạy một con người có đủ trí lực để tham gia vào xă hội sau này, học sinh đă phải cạnh tranh điểm số là chính mà không cạnh tranh tri thức rộng hẹp, phẩm hạnh cao thấp ra sao. Người ra đi làm th́ cạnh tranh sao cho được chức tước, bổng lộc chứ không coi trọng việc phân định đạo đức tốt xấu, cao quư hay hèn hạ. Ra đường th́ chiến đấu v́ từng xăng-ti-mét đường đi, hơn thua ở xe sang, áo đẹp mà không phân biệt lễ nghĩa, phép tắc. Buôn bán th́ cạnh tranh luồn lách, chèn ép, gian lận, thấy cái lợi nhỏ trước mắt mà không v́ cộng đồng phục vụ để được cái lợi lâu dài… Thậm chí, đến cả việc xem ra là v́ đại nghĩa cũng lại bị lợi dụng để kiếm tư lợi, ví như dùng cái mác “hàng Việt Nam chất lượng cao”, lợi dụng tâm lư “người Việt dùng hàng Việt” để bán hàng không phải của người Việt.

(Trương Thanh Đại Kỷ Nguyên - Cùng là ‘chiến đấu’: Người Hồng Kông v́ đại nghĩa, người Việt v́ cái ǵ?)

 

 

Câu hỏi đặt ra là:

Người Việt nói đó là người Việt Nào?

 

Nếu như người Việt nói đó là người Việt xă hội chủ nghĩa, hay nói một cách khinh mạn là Người việt cọng, công dân nước cọng ḥa xă hội chủ nghĩa VN, gọi tắt là nước việt cọng th́ tính cách như trích dẫn ở trên:

 

“Cũng mang trong ḿnh tinh thần “chiến binh”, nhưng người Việt dường như đang “chiến đấu” v́ những điều nhỏ bé và vị tư hơn nhiều.

Ngay từ giảng đường, nơi dạy một con người có đủ trí lực để tham gia vào xă hội sau này, học sinh đă phải cạnh tranh điểm số là chính mà không cạnh tranh tri thức rộng hẹp, phẩm hạnh cao thấp ra sao. Người ra đi làm th́ cạnh tranh sao cho được chức tước, bổng lộc chứ không coi trọng việc phân định đạo đức tốt xấu, cao quư hay hèn hạ. Ra đường th́ chiến đấu v́ từng xăng-ti-mét đường đi, hơn thua ở xe sang, áo đẹp mà không phân biệt lễ nghĩa, phép tắc. Buôn bán th́ cạnh tranh luồn lách, chèn ép, gian lận, thấy cái lợi nhỏ trước mắt mà không v́ cộng đồng phục vụ để được cái lợi lâu dài… Thậm chí, đến cả việc xem ra là v́ đại nghĩa cũng lại bị lợi dụng để kiếm tư lợi, ví như dùng cái mác “hàng Việt Nam chất lượng cao”, lợi dụng tâm lư “người Việt dùng hàng Việt” để bán hàng không phải của người Việt.”

 

C̣n như nói đó là người Người Việt Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa th́ sự thể khác xa như trời với vực.

 

Người Việt Quốc gia Miền Nam VNCH tự thân, suốt quá tŕnh sinh trưởng, từ giáo dục gia đ́nh, tới giáo dục học đường ra tới khuôn phép ngoài xă hội đều được rèn cặp theo nền tảng Văn hóa Nhân bản Truyền thống Việt:

 

- Văn hóa Nhân Nghĩa

Từ tuổi bé thơ, ở nhà nghe lời mẹ dạy:

 

Mẹ tôi là thôn nữ chữ nghĩa không bao nhiêu

Chỉ dạy con hai điều:

Một là không được Dối Trá

Hai là sống cho có Nghĩa, có Nhân

Nhân là t́nh thương ở trong ḷng

Đem t́nh thương từ trong ḷng

Ra đối đăi với người cho Phải Lẽ

Thời kêu là Nghĩa

Ngưới với người đối đăi nhau

Bằng T́nh Thương và Lẽ Phải

Xóm làng thuận thảo ấm êm

 

Văn hóa T́nh thương

 

“ Thấy người hoạn nạn th́ thương

Thấy người tàn tật lại càng thương hơn

Thấy người già yếu ốm ṃm

Thuốc thang cứu giúp cháo cơm đỡ đần

Trời nào phụ kẻ có nhân

Người mà có đức muôn phần vinh hoa

   (Nguyễn Trăi Gia huấn ca)

 

Truyền thống Yêu nước chống xâm lăng

 

Từ thuở bé thơ đă học thuộc nằm ḷng.

Nữ th́ noi gương Hai Bà Trưng:

 

Bà Trưng quê ở Châu Phong

Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên

Chị em nặng một lời nguyền

Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân

Ngàn tây nổi áng phong trần

Ầm ầm binh mă xuống gần Long Biên

Hồng quần nhẹ bước chinh yên

Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành

Kinh kỳ đóng cơi Mê Linh

Lĩnh Nam riêng một triều đ́nh nước ta

(Đại Nam Quốc sử Diễn ca)

 

Nam học theo Truyền thống Diên Hồng

“Quyết chiến và Hy sinh”:

 

“Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!

Hận thù đằng đằng! Biên thủy rung chuyển.

Tuông giày non sông rền vang tiếng vó câu.

Gây óan ngh́n thu,

 

Ṭan dân Tiên Long! Sơn hà nguy biến!

Hận thù đằng đằng! Nên ḥa hay chiến?

Diên Hồng tâu lên cùng Minh đế báo ân,

Hỡi đâu tứ dân!


****

 Trông quân Nguyên tàn phá non sông nhà,

Đọat thành tŕ toan xéo giày lăng miếu.

Nh́n quân gian ác lấn xâm tràn nước ta,

Ôi sông núi nhà rền tiếng muôn dân kêu la!

 

(Hỏi) Trước nhục nước nên ḥa hay nên chiến?

(Đáp) Quyết chiến!

(Hỏi) Trước nhục nước nên ḥa hay nên chiến?

(Đáp) Quyết chiến! Quyết chiến luôn!

Cứu nước nhà, Nối chí dân anh hùng.

 

(Hỏi) Thế nước yếu lấy ǵ lo chiến chinh?

(Đáp) Hy sinh!

(Hỏi) Thế nước yếu lấy ǵ lo chiến chinh?

(Đáp) Hy sinh!

 

Thề liêu thân cho sông núi. Muôn năm lừng uy!

(Hội nghị Diên Hồng – Lưu Hữu Phước)

 

Chiến đấu v́ Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm

 

“Chàng tuổi trẻ vốn ḍng hào kiệt

Xếp bút nghiên theo việc binh đao

Giả nhà đeo bức chiến bào

Thét roi cầu Vị ào ào vó câu”

 

Vào Quân trường cất cao lời hát: 

 

Ngày bao hùng binh tiến lên

Bờ cơi vang lừng câu quyết chiến

Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành.

Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành.

….

Oán thù khắp nơi.

Từng bụi lốc cuốn rơi

Từng giọt máu sáng ngời

Một đường kiếm thép oai hùng đưa.

(Xuất Quân – Phạm Duy)

 

Ngày tốt nghiệp, giương cung xạ tiển bốn phương.

Quỳ xuống, đội lên đầu chiếc mũ mang huy hiệu Quân lực VNCH

Với gịng chữ trang trọng: Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm

 

Ngoài sa trường liều thân chiến đấu:

 

Ra biên cương ! Ra biên cương !

Thiết tha ḷng gái

Hôm nay nâng khăn hồng

Đưa chân anh hùng ngàn phương.

Ra biên cương ! Ra biên cương !

Khói hôn hoàng xuống men rừng

Qua con sông khuất ngàn nẻo thương

Trăng non dị thường, ngựa tung vó bước

Hiu hiu, lá rơi lối ṃn tuyết sương

Sao băng trên ṿm, mong qua đêm buồn

Là ánh nắng đến, sáng soi tâm hồn.

Người ngàn trùng

Quên niềm son phấn

Biên ải như đuốc thiêng

Ôi non nước linh truyền

Ôi tiếng hát câu nguyền.

Đời gai chông

Xin thề lưu luyến

Biên ải xin hiến thân

Thấm thoát đă bao lần

Bao người đi đền nợ máu xương.

Người đi không về,

Chắc rằng có người nhớ

Hương khói chiêu hồn

Hiu hắt những chiều trận vong

Đời vui thái b́nh

Cũng v́ bao đời lính

Tiếng hát công thành

Thương nhớ những người ṭng chinh.

(Đường ra Biên ải – Phạm Duy)

 

 

Lời kết

 

Trên đây là những nét chủ yếu thực thi truyền thống Đại Nghĩa B́nh Ngô Đại cáo:

 

Việc Nhân Nghĩa cốt ở Yên Dân

Quân Điếu Phạt chỉ v́ Khử bạo

….

Đem Đại Nghĩa để thắng Hung Tàn

Lấy Chí Nhân mà thay Cường Bạo

 

Đó là câu trả lời “Người Việt Quốc Gia VNCH chiến đấu v́ cái ǵ?”

 

 

Nguyễn Nhơn

 

Đừng so sánh người Hong Kong với “người việt cọng”

Thử nh́n lại Tuổi trẻ Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính