Ngồi buồn, triết lư nhân sinh

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Vừa rồi, đi một bài ởm ờ văn chương thơ phú: “Thương nữ bất tri vong quốc hận là ai?”

 

Là gái thương hồ, ca nhi, kỷ nữ

Hay là cô gái dân “Nhà Thương?”

Được bạn bè khen hay lạ

Thừa thắng xông lên, đi tiếp “triết lư nhân sinh” trong lúc rảnh rang “Tháng giêng ăn Tết ở nhà …”:

 

Làm sao đ̣i lại Tuổi Thanh xuân?

 

Họ tất cả những người từng là học sinh và không học sinh trong độ tuổi 18, từ đệ tứ (lớp 9), đệ tam (lớp 10), đệ nhị (lớp 11), đệ nhất (lớp 12). Tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng để lên đường nhập ngũ bất cứ lúc nào, nếu rớt tú tài 1 th́ vào Hạ Sỹ Quan Đồng Đế, đậu tú tài 1 th́ vào Sỹ Quan Thủ Đức, có tú tài 2 th́ vào Vơ Bị Đà Lạt hay chọn trường Hải Quân và Không Quân, Chiến Tranh Chính Trị v.v…

 

Kẻ trước người sau hành trang lên đường theo lệnh Động Viên và theo tiếng gọi của non sông.

 

… Chiến tranh đă qua đi nhưng tất cả đều nuối tiếc cái tuổi thanh xuân đầy nhiệt huyết và hứa hẹn, phải bỏ lại sau lưng người thân để lên đường nhập ngũ, bỏ lại người yêu với những lần hẹn ḥ tâm sự vơi đầy, nơi ghế đá công viên, bỏ lại phố xá với ánh đèn màu quyến rũ để g̣ bó trong bộ quân phục tay ôm em 16 (M16) lăn lộn khắp chiến trường trên 4 vùng chiến thuật.

 

Có tiếc nuối cũng không thể trở lại thời trai trẻ cái tuổi bẻ sừng trâu cũng găy, cái tuổi chỉ biết nh́n đời bằng cặp mắt đầy hy vọng và mơ ước để rồi vỡ mộng khi những viên đạn AK, những miểng đạn pháo ghim vào cơ thể trở thành tàn phế.

 

Trả lại tôi tuổi trẻ cái tuổi sung sức đầy nhiệt huyết nay c̣n đâu, ḍng máu nóng c̣n đang chảy trong tim đă phải ngă ngựa găy súng v́ thời cuộc thay đổi, phải cắn răng chịu đựng những tủi nhục khi bị bên cho là thắng cuộc phân biệt đối xử như kẻ thù, bạc đăi, mỉa mai mà phải cắn răng chịu đựng.

                        (Cánh Dù lộng gió – Trả lại tôi thời trai trẻ)

 

Nơi xứ Mỹ lưu ly, trời vào Đông thấm lạnh, đọc lời tiếc nuối tuổi thanh xuân của anh lính dù năm xưa, nay chắc cũng đă leo lên “thất thập cổ lai hy”, cảm thấy trời thêm giá lạnh.

 

Chẳng đặng đừng lảm nhảm chút triết lư nhân sinh:

Sách Thuyền Uyển Tập Anh chép rằng một hôm Vô Ngôn Thông bảo Ngưỡng Sơn:

“Chú khiêng cái ghế kia qua đây cho tôi một chút”.

Khi Ngưỡng Sơn khiêng ghế tới, ông nói:

“Chú khiêng giúp trở lại chỗ cũ”.

Ngưỡng Sơn khiêng lại chỗ cũ. Ông hỏi Ngưỡng Sơn:

“Bên này có ǵ không?”

Sơn nói: “Không có ǵ”.

Ông lại hỏi: “C̣n bên kia có ǵ không?”

Sơn nói: “Không có ǵ”.

Ông gọi: “Chú ơi”.

Sơn đáp: “Dạ”.

Ông bèn nói: “Thôi, chú đi đi”.”

 

Vậy đó, đời người tất bật mưu cầu, mang thân xác nhọc nhằn chạy Đông, chạy Tây, rốt cuộc khi nhắm mắt xuôi tay vẫn là trắng tay.

 

Cho nên Lục tổ Huệ Năng mới nói: “Bổn lai vô nhất vật ” t́m cầu cái giống ǵ?

 

Nhưng mà hởi ơi! Nói đó là trong ṿng học đạo. C̣n như thân sống nơi đời sống trần ai th́ làm sao theo kịp!

 

Cho nên ông lính dù có lư khi than thở, đ̣i trả lại tuổi thanh xuân.

 

Nhưng mà sách có chữ: “Không ai tắm được hai lần trên một ḍng sông.”

 

Thời gian lại cũng như vậy: Chớp mắt là trôi đi mất tiêu, không bao giờ trở lại.

 

Cho nên làm sao ông lính dù đ̣i lại được thời trai trẻ đă qua?

 

Mà giả như có đ̣i lại được th́ biết đ̣i ai bây giờ?

 

Đ̣i Quốc gia VNCH chăng? Thực thể VNCH th́ đă tiêu vong! C̣n chăng chỉ là Tinh thần và ngọn cờ Vàng Quốc gia đều là biểu tượng một thời xưa xa vắng.

 

Chúng ta, Quân Chính Miền Nam thua trận bị tù đày, sống đời phó thường dân Nam Bộ cũng là phải lẽ.

 

Chỉ thương là thương đồng bào Miền Nam. Khi không, đang sống tự do – no âm, bỗng nhiên “bị” “giải phóng”:

 

Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lư

Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do

 

Đó là ách nạn của cả Đất nước và Dân tộc do hồ tinh bác cụ và bọn âm binh cỏ đuôi chó Bắc Kỳ gây ra.

 

Bây giờ, tuổi thanh xuân của chúng ta, v́ hoạn họa cọng sản mà tiêu trầm và không bao giờ t́m lại được.

 

Hiện tại, việc có thể làm được là: Hết ḷng hô hào, cổ vơ, vận động một cuộc Cách Mạng Toàn dân đánh đổ tận gốc rễ chế độ toàn trị phi nhân, vong bản việt cọng, giành lại chủ quyền cho toàn dân, quyền sống – quyền làm người cho con cháu, thế hệ mai sau.

 

Chúc cánh dù lộng gió vẫn măi căng gió cho tới ngày chế độ buôn dân, bán nước giặc hồ hung ác sụp đổ tan tành.

 

 

Nguyễn Nhơn

Tháng Giêng Canh Tư

11/2/2020

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính