Muốn có Độc Lập Dân Tộc Phải tự thân chiến đấu giành lấy

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Số phận của người Duy Ngô Nhĩ trong canh bạc của cường quốc

 

Từ tuyệt vọng đen tối chuyển sang hy vọng bừng sáng khi ng̣i bút kư tên của một lănh đạo đặt xuống tờ giấy vô tri vô giác. Từ tia sáng hy vọng ngắn ngủi trở lại đêm dài đen tối khi khổ đau của hàng triệu con người chỉ là con số không trong cuộc bán buôn.

 

Và từ Tân Cương ngày nay nh́n lại số phận của Việt Nam Cộng Hoà đă bị phản bội gần nửa thế kỷ trước. Từ khát vọng của người Uighu hôm nay đến ước mơ tương lai của người Việt Nam.

 

Nh́n tất cả để biết rằng vận động quốc tế là cần thiết nhưng đ̣i hỏi sự cẩn trọng, nhận định kỹ càng và tính độc lập tự chủ với châm ngôn Tổ Quốc Trên Hết. Số phận và định mệnh của dân tộc hoàn toàn tuỳ thuộc vào chính người Việt Nam. Khát vọng của chúng ta không thể lệ thuộc, nương nhờ, gửi gắm để rồi trở thành một món hàng thương thảo của những chính trị gia không cùng gịng máu.

 

Vũ Đông Hà Danlambao

 

45 năm qua, cứ mỗi lần các chính khách Việt Nam chạy quanh “ vận động Quốc tế phục hồi hiệp định Paris 1973, phục hoạt Việt Nam Cộng Ḥa, kẻ cựu chức việc cả hai thời VNCH vẫn không sợ bị rầy la, vẫn cả tiếng hô:

 

·         Một là: Không ai được quyền nhân danh cái ǵ họp quấc tế chia đôi Đất nước nữa.

·         Hai là: Muốn giải trừ toàn trị việt cọng, giành lại Chủ quyền Quốc Gia – Độc Lập Dân Tộc và Tự Do – Dân Chủ cho Dân tộc th́ phải hy sinh dấn thân vận động Một Cuộc Cách Mạng Toàn Dân chớ không thể trông chờ ai khác.

 

C̣n như cứ dựa tàu dựa Mỹ th́ khi họ thỏa thuận phân chia quyền lực th́ thân phận nhược tiểu ra sao!?

 

VIỆT NAM TÔI ĐÂU?

 

Phe theo Tàu, phe lăm le theo Mỹ

Phe Dân Việt tôi đâu?

 

Tiếng hát Việt Khang cật vấn bạo quyền bán nước: Việt Nam tôi đâu? c̣n vẳng đưa, những người làm chánh trị trơ ĺ, vô cảm đă bịt tai, bưng mắt, a tùng cùng quỉ cọng hô hào dựa Tàu, dựa Mỹ! Quên khuấy đi chỗ dựa vững chắc, lâu bền là căn bản Dân Tộc. Quên mất câu “ Quan nhất thời, dân vạn đại.”

 

Ngày xưa, Quân, cán, chánh VNCH tuy cộng tác chặc chẻ với người Mỹ, nhưng hễ động tới uy quyền, thể diện Quốc gia là cương quyết đương đầu, một ly cũng không lùi bước. V́ chiến đấu sát cánh bên nhau nên đôi khi tiếng hơn, tiếng thua có thể bỏ qua. Nhưng mà hễ xen vào việc nội bộ Việt Nam là gạt phắt. C̣n bướng bỉnh, ngang tàng là dùng tay chân. Nhỏ thó đánh không lại th́ vác súng rượt.

 

Ngày nay, bọn ngu hèn cọng sản cúc cung thờ Tàu th́ cũng đành đi một nhẽ. Đằng nầy có những người có học thức lại đi khởi đầu sự nghiệp bằng cách theo phe cs dựa Tàu, dựa Mỹ. Khởi đầu bằng đầu óc nô lệ như vậy th́ không bao giờ phục vụ quyền lợi Quốc gia được, chỉ là tay sai cho người ngoài.

 

Có người nói rằng vc đang bị Tàu khống chế, nhân khi Mỹ “ Xoay trục “ nương theo đó giúp ba Dũng dựa Mỹ tháo gở ṿng kim cô Tàu rồi sau đó sẽ liệu. Đó là đánh giá sai thực tế. Không phải cọng sản xă nghĩa ngày nay chỉ là bị Tàu khống chế. Thực tế là đảng csvn ngày nay chỉ là “ Chi bộ An Nam “ của đảng cọng sản Tàu. Bọn Trọng lú, Sang sâu, Dũng y tá và cả bộ sậu Ba Đ́nh hành xử như lả chi bộ đảng của Tàu, bởi v́ Tàu cọng đă chi phối An Nam từ ngày bộ ba tên Việt gian Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng bí mật kư Hiệp ước Thành Đô cam kết biến Việt Nam thành “ Khu Tự Trị An Nam “ tương tư như Mông, Hồi, Măn, Tạng vào năm 2020. Nó trơ trẽn, lộ liểu đến nỗi từ ngày ấy đến nay, các ban ngành Ố Nàm có việc cần tâu tŕnh với thiên triều th́ đến thưa tŕnh thẳng với Đại sứ Tàu ở Hà Nội, khỏi cần qua Bắc Kinh lănh lịnh:

 

“Một thí dụ điển h́nh về v́ ư đồ cá nhân họ sẵn sàng bỏ qua danh dự và quốc thể:
Ngày 5/8/91, tại cuộc họp Hội đồng Bộ trưởng, Hồng Hà tuyên bố:


‘Từ nay trong quan hệ với Trung Quốc các ngành cứ tập trung ở chỗ anh Trương Đức Duy (Đại sứ Trung Quốc), không cần qua sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh’.”

(Trích Hồi kư Trần Quang Cơ)

Vậy đó, cái nỗi đau đớn nhọc nhằn của Đất Nước Việt Nam nho nhỏ v́ bọn Lê Chiêu Thống cs thời đại mà ra nông nỗi như vậy đó!

 

Cho nên đừng nói dựa thế Mỹ gở ách kềm kẹp Tàu làm chi mà phải tiến hành cuộc nổi dậy toàn dân làm một công hai chuyện vĩ đại là đánh đuổi cả bọn thái thú Tô Định lẫn đám Việt gian cs Lê Chiêu Thống chạy về Tàu và lấy lại Đất Nước đă mất rồi trên thực tế.

 

C̣n như cứ tiếp tục làm chánh trị cù cưa, dựa Mỹ, dựa Tàu th́ rồi đây, khi Mỹ - Tàu thỏa thuận được chia đôi Biển Đông th́ môt lần nữa dân tộc Việt Nam sẽ cười đau, khóc hận khi bừng con mắt dậy chợt thấy:

 

1/ Ít đau đớn nhất là: Một thứ chánh phủ Liên Liên Hiệp ba bề, bốn bên do Mỹ – Tàu dựng lên để phục vụ cho quyền lợi của họ. Người dân Việt phải sao, chịu vậy!

 

2/ Trường hợp vô phúc thiếu âm đức: Phần Nam Biển Đông chia cho Mỹ, phần Bắc nhượng cho Tàu, nghĩa là Miền Nam thuộc về Mỹ, Miền Bắc thuộc Tàu th́... Nước Việt lại phân ly lần nữa! Tiếng sáo nỉ non than khóc cho Đất Nước bị chia cắt của người nghệ sĩ Vơ Thành Minh bên bờ hồ Leman lại vẳng đưa!

 

3/ Đứt ruột là khi Tàu cọng trưng ra cái Hiệp ước Thành Đô, trương lá cờ 6 ngôi sao trên Quảng trường Ba Đ́nh, tuyên bố thành lập Khu Tự Trị An Nam hay Tỉnh Quảng Nam mới. Danh tự Viêt Nam từ đây xóa sổ!

 

Cho nên là con dân nước Việt, những ai c̣n chút huyết thống Lư, Lê, Trần, Nguyễn hăy cùng nhau sớm liệu toan, hô hào, cổ vơ, nắm tay nhau siết chặc hàng ngũ vùng lên:

 

Một là triệt hạ nội gian cọng sản An Nam

Hai là đánh đuổi thái thú xâm lược Khổng Hựu chạy về Tàu

 

Xin nhằn gởi giới trẻ lời nầy: Nhà cách mạng Tư sản – Dân quyền Pháp 1789 Marat dơng dạc hiệu triệu công dân Đất nước của ông:

 

Nó vĩ đại v́ các ngươi chấp tay qú gối.

Nầy công dân! Hăy đứng thẳng người lên.

 

Hăy cất cao lời hát ngạo nghễ của tuổi trẻ Việt Nam:

“Thanh niên ơi!

Hồn thiêng núi sông đợi chờ

Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ

Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng

Trai Đất Việt thề làm đèn sáng thế giới soi chung”

 

 

Nguyễn Nhơn

(Ngày Quốc Hận 2013)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính