Mục đích của Đời người là ǵ?

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Trong nền văn hóa truyền thống mấy ngàn năm, Nho gia giảng làm người phải có ngũ thường “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín” và bát đức “Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ”. Phật gia giảng sinh mệnh là có luân hồi, nguyên thần con người là bất diệt, ở trong ṿng tuần hoàn luân hồi của sinh mệnh ấy, chỉ có “đức” và “nghiệp” là hai loại vật chất mà đời đời kiếp kiếp đi theo nguyên thần mà thôi.”

Cho nên làm người phải thiện, hành thiện tích đức mới có được nơi trở về tốt đẹp. C̣n Đạo gia cầu chân, mục đích làm người là phản bổn quy chân, trở về với bản tính tiên thiên của ḿnh. Đây đều là đạo lư soi sáng cho con người và cũng là mục đích theo đuổi của con người trong cơi nhân sinh.”

(Mục đích của đời người theo tư tưởng Phật gia và Đạo gia - An Ḥa )


Phải chăng Mục đích Đời người là đây?:

Cho nên làm người phải thiện, hành thiện tích đức mới có được nơi trở về tốt đẹp. C̣n Đạo gia cầu chân, mục đích làm người là phản bổn quy chân, trở về với bản tính tiên thiên của ḿnh. Đây đều là đạo lư soi sáng cho con người và cũng là mục đích theo đuổi của con người trong cơi nhân sinh.”


“Nơi trở về tốt đẹp?”

“Bản tính tiên thiên?”


Trung Quán Luận nói về TÍNH KHÔNG:

 

Không sinh cũng không diệt

Không thị cũng không phi

Không thường cũng không đoạn

Không đến cũng không đi

Con cúi đầu đảnh lễ

Như Lai tối tôn thắng”

(NHƯ NHƯ Bất khứ lai)


Vậy “Trở về đâu?” và “Bản tính tiên thiên là ǵ?”


Tháng Tư buồn, tản mạn về “Con Người” chơi:

 

CON NGƯỜI TỪ ĐÂU TỚI?

SỐNG ĐỂ LÀM G̀?

CHẾT ĐI VỀ ĐÂU?

 

CON NGƯỜI TỪ ĐÂU TỚI?

 

Trích: “Triết học Hi Lạp từ tiền Socrate đến Karl Marx đều tuân theo tiên đề chủ quan này của Protagoras, áp đặt quan niệm của con người lên vạn vật, lên kẻ khác: “con người là thước đo vạn vật”...

 

Chao ôi, con người th́ giới hạn, c̣n vũ trụ, vạn vật th́ vô hạn, sao lại lấy cái thước giới hạn đo cái vô hạn hở thiên tài Protagoras? Vả, con người được tự nhiên (vũ trụ) sinh ra, cái thước con người bé tí sao có thể đo được vũ trụ vô cùng vô tận? (Trần Mạnh Hăo: Bà Ngoại tôi h́nh như thông tuệ hơn triết gia Karl Marx?)

 

Một bạn đọc Danlambao hỏi:

“Bác Hảo ơi, làm ơn giải thích dùm vụ này. Nếu bác từng học thần học và triết học trong nhà thờ th́ làm sao bác lại cho rằng "con người được tự nhiên (vũ trụ) sinh ra" hở bác.”

 

Trong khi chờ đợi tác giả trả lời, gă nhà quê làng Bưng Cầu, xứ Thủ đọc thấy xôm dzô:

 

Tui mần tài khôn đọc mấy câu "vịnh tam tài" của Trần Cao Vân góp ư:

 

"Khi chưa sinh Trời Đất có TA trong

Đất nứt Ta ra Trời chuyển động

Ta thay Trời vở Đất rông mênh mong

Ta cùng Trời Đất ba ngôi sánh

Trời - Đất - in Ta chữ dữ đồng”

(Nhớ đâu gơ đó hổng chắc y nguyên bản)

 

Như dzậy th́ Trời Đất Con Người viết hoa cùng sanh ra với Trời Đất mà không ai biết từ đâu?!


Duy tâm th́ nói là từ Thượng Đế


Duy vật các mác thi nói thủy tổ loài người từ loài vượn cổ. Trước đó nữa th́ xừ rậm râu người Đức cũng hổng rành!


Phật giáo th́ nói; Không phải từ vật chất cũng hổng phải tự hư vô, nó vô thủy vô chung.


Phật lư luận: Nếu ngươi đem vật chất chẻ nhỏ để t́m căn cội, ngươi chẻ măi vật thể tới mức "lân hư trần". nghĩa là gần như hư không là hết. Nếu ngươi tiếp tục chẻ nữa th́ lân hư trần biến thành hư vô. Ngươi mừng rỡ kết luận: Nguồn gốc vật thể là từ: Hư Vô.


Trật! Bởi v́ hỡi ơi! Ngươi không biết đem bao nhiêu hư vô th́ ráp lại thành một lân hư trần.


Cũng giống như khoa học vật lư ngày nay: Mấy chục năm về trước người ta vẫn tưởng hạt quark là vật thể nhỏ nhất của vật chất. Bây giờ người ta lại phát hiện: Dưới hạt quark c̣n loại hạt nhỏ hơn nữa!

 

Cho nên mà cho nên, khoa học gia Einstein vào lúc cuối đời nói: Khi người ta đi đến hết con đường vật lư, người ta sẽ trở nên con người có tín ngưởng sâu sắc!
Nghĩ ra nhà Phật biết lẽ ấy đă từ xa xưa như kể trên cho nên Trung Quán Luận nói về "Tính Không" mới viết:

 

"Không sanh cũng không diệt

Không thị cũng không phi

Không thường cũng không đoạn

Không đến cũng không đi

Con cúi đầu đănh lễ

Như Lai tối tôn thắng"

 

Đời sống, vũ trụ, nhân sinh là như thế không thể phân tích chia chẻ luận bàn suông. Cứ như thế mà quán: HUỀ!

 

CON NGƯỜI

 

Thái tử Siddharta mới vừa sanh ra

Thân ḿnh trần trụi đứng lên, cất bước

Tay chỉ Trời, tay chỉ Đất dơng dạt hô:

Thượng thiên, hạ địa, Duy Ngă Độc Tôn”

Có người nói đâu có thật như vậy

Sự kiện th́ không thật

Ư nghĩa câu chuyện thâm sâu

Ngă nói đây đâu chỉ là Đức Phật

Ngă nói đó biểu tượng CON NGƯỜI

Con người trần trụi, đầu đội trời

chân đứng vững trên mặt đất

Con người đứng giữa trời đất

Tay chỉ trời phán: Trời ở trên

Tay chỉ đất xác định: Đất ở dưới

Nhờ con người nhận thức

Mới biện biệt trời trên, đất dưới

Trong TAM TÀI con người là chủ

Nếu không có con người nhận thức

Sơn hà, đại địa, vũ trụ, thần linh

đều vong bặt,

CÓ CŨNG NHƯ KHÔNG

Cho nên nói DUY NGĂ ĐỘC TÔN là v́ thế!

 

Phật tử học lóm, nói kinh Phật

 

 

Nguyễn Nhơn

Tháng Tư Đen

25/4/2019


Phụ đính

 

Mục đích của đời người theo tư tưởng Phật gia và Đạo gia

 

Phật gia giảng: “Nhân sinh vô thường”, hết thảy thế sự đều vô thường, luôn luôn thay đổi. Trong cuộc sống vô thường ấy, mục đích của đời người truy cầu điều ǵ?

 

“Hoàng Lương Mộng” là một điển cố nổi tiếng trong văn hóa thời Trung Hoa cổ đại. Nó được dân gian truyền miệng, được ghi chép trong các tác phẩm văn học… và c̣n là nội dung trong các tiết mục biểu diễn của người xưa. Trải qua các triều đại khác nhau, “Hoàng Lương Mộng” có những cái tên khác nhau, như thời nhà Đường, nó có tên là “Nam Kha Kư”, thời nhà Tống lại có tên là “Nam Kha Thái Thú”, triều Nguyên lại được đổi tên là “Hàm Đan đạo tỉnh ngộ hoàng lương mộng”, triều nhà Minh là “Hàm Đan Kư”, triều nhà Thanh là “Tục Hoàng Lương”. Dù là có tên khác nhau nhưng “Hoàng Lương Mộng” đều có nội dung chung nhất là kể về một câu chuyện như sau:

 

Xưa có một vị nho sinh vào kinh dự thi, trên đường đi, anh ta dừng chân nghỉ tại một quán trọ ở Hàm Đan. Trong quán trọ ấy, nho sinh gặp một vị đạo sĩ già. Vị đạo sĩ già này khuyên anh ta nên từ bỏ con đường cầu công danh, chuyên tâm tu đạo. Vị nho sinh không hiểu cái lư mà vị đạo sĩ khuyên, đáp rằng: “Cuộc đời tôi c̣n có rất nhiều điều phải theo đuổi, không muốn tu đạo.”

 

Vị đạo sĩ nh́n qua nho sinh và không nói thêm lời nào nữa. Chỉ một lát sau, vị đạo sĩ làm thuật thôi miên để nho sinh tiến vào giấc ngủ. Nho sinh nhanh chóng tiến vào một giấc mộng đẹp. Ở trong giấc mộng ấy, vị nho sinh mơ thấy ḿnh đỗ đạt trong kỳ thi, lại cưới được cô gái xinh đẹp con nhà quyền quư. Đang lúc hân hoan, bái đường thành thân, anh ta lại được thăng quan tiến chức, nhiều đồng nghiệp đến chúc mừng. Có người đến xin làm huynh đệ, người đến a dua nịnh nọt cũng có. Nho sinh cảm thấy rất đắc chí và trong ḷng vui sướng tột độ.

 

Nhưng ở chốn quan trường hiểm ác, chỉ trong nháy mắt nho sinh bị mất chức, c̣n bị phán tội chết. Đúng lúc ấy, bạn bè cũng lập tức xa lánh anh ta. Đang mơ đến đoạn tiếng chiêng vang lên, quan phủ giơ đao chém đầu th́ nho sinh tỉnh mộng. Nho sinh bị giấc mộng ấy làm cho kinh tâm động phách, sờ lên cổ ḿnh, mồ hôi túa ra đầm đ́a. Trong hoảng loạn, anh ta nhất thời không biết rơ là mơ hay thật. Bất giác nh́n qua, nồi cơm kê lúc trước đang nấu dở trong quán vẫn c̣n chưa chín.

 

Chỉ trong một giấc mộng ngắn ngủi, nho sinh đă trải qua cuộc sống vinh hoa phú quư và đi đến cuối cùng của cuộc đời. Thời gian của giấc mộng chỉ bằng thời gian một nồi cơm nấu dở. Hồi tưởng lại t́nh cảnh ấy, nho sinh cảm thấy vô cùng may mắn v́ đó chỉ là trong mộng. Nhân sinh biến hóa vô thường, khiến nho sinh tỉnh ngộ. Anh ta từ bỏ con đường t́m cầu công danh mà cầu sư tu đạo, đi t́m ư nghĩa chân chính của đời ḿnh.

 

Trong nền văn hóa truyền thống mấy ngàn năm, Nho gia giảng làm người phải có ngũ thường “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín” và bát đức “Hiếu, Đễ, Trung, Tín, Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ”. Phật gia giảng sinh mệnh là có luân hồi, nguyên thần con người là bất diệt, ở trong ṿng tuần hoàn luân hồi của sinh mệnh ấy, chỉ có “đức” và “nghiệp” là hai loại vật chất mà đời đời kiếp kiếp đi theo nguyên thần mà thôi. Cho nên làm người phải thiện, hành thiện tích đức mới có được nơi trở về tốt đẹp. C̣n Đạo gia cầu chân, mục đích làm người là phản bổn quy chân, trở về với bản tính tiên thiên của ḿnh. Đây đều là đạo lư soi sáng cho con người và cũng là mục đích theo đuổi của con người trong cơi nhân sinh.

 

Trên thế gian, con người theo đuổi càng nhiều thứ th́ càng rời xa Đạo, càng tách khỏi đặc tính của vũ trụ và bản tính tiên thiên của ḿnh. Phật gia giảng, con người sống trong cơi hồng trần chẳng qua chỉ là một chuyến lữ hành vội vă, thế gian bất quá chỉ là quán trọ mà thôi. “Đạm bạc dĩ minh chí, ninh tĩnh dĩ trí viễn” (Đạm bạc th́ chí mới sáng, tĩnh lặng mới nghĩ được xa) là tư tưởng của Đạo gia và Nho gia trong văn hóa truyền thống.

 

Ngày nay nhiều người không tin vào Thần Phật, nhân quả, không tin rằng có luân hồi chuyển thế, họ không có tín ngưỡng chân chính, không có sự ước thúc của đạo đức trong tâm, chỉ một mực theo đuổi danh lợi t́nh. Để đạt được thứ ḿnh muốn, họ không từ một thủ đoạn nào, phóng túng bản thân vô độ, trong vô tri mà làm tổn thương người khác cũng tổn thương căn cơ vốn có của bản thân ḿnh. Người như vậy khi gặp phiền toái, gặp nạn th́ luôn oán hận, phẫn nộ, đẩy trách nhiệm cho người khác, họ không biết rằng đó là ác báo do tội nghiệp của bản thân ḿnh gây ra.

 

Mục đích của đời người là tài phú, là công danh sao? Phật gia giảng, con người là trần trụi mà đến thế giới này, đến khi lâm chung cũng không thể mang theo được ǵ nơi nhân thế. Tĩnh tĩnh mà ngẫm nghĩ, quả thực lời này rất có đạo lư. Tài phú, sắc đẹp, công danh đều trở thành nhất thời, như mây khói thoảng qua, đến trăm tuổi lâm chung người ta chỉ có thể buông tay mà đi. Vô luận là chúng ta tiếc nuối ǵ, quyến luyến thứ ǵ nơi nhân thế th́ cũng không cách nào mang theo được.

 

Ch́m đắm bởi dục vọng, người trong giới chính trị luôn nghĩ cách làm sao để chức vị càng cao càng tốt, quyền lực càng lớn càng tốt. Người trong thương giới luôn muốn việc làm ăn càng lớn càng tốt, tiền tài kiếm được càng nhiều càng tốt. Người trong học giới cũng luôn liều ḿnh để có được chức danh càng cao càng tốt, danh vọng càng ngày càng lớn… Thậm chí, người trong các giới đều cấu kết với nhau, làm bại hoại xă hội cũng chỉ v́ giấc mộng, khát vọng của bản thân ḿnh. Họ đă trở thành tù binh của danh lợi t́nh, tạo ra tội nghiệt mà không biết, hoặc có biết nhưng không khống chế được dục vọng, ham muốn của bản thân ḿnh. Đến lúc rời đi, họ chỉ có thể ôm lấy sự nuối tiếc mà thôi.

 

An Ḥa

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính