“Miệt Vườn” là ở đâu?

 

“Miệt Vườn” chỉ chung vùng quê Nam Phần.

Văn chương “Miệt Vườn” ư nói văn chương “Đồng Quê”.

MIỆT THỨ mới là “đặc trưng” vùng quê “Miền Tây Nam bộ”,

nơi đó người ta không gọi nhau bằng tên

mà gọi nhau “bằng thứ” như Chú Hai, Anh Ba ...

 

 

Tiếng Nước Tôi

 

Tiếng nước tôi

Từ châu thổ Sông Hồng

Bên Cố Đô Thăng Long

Dịu dàng và thanh lịch

Xứ văn vật ngàn năm

V́ đất chật người đông

Nên vượt ḍng Bến Hải

 

Vào măi tận Miền Trung

Với sông Hương núi Ngự

Đất cày lên sỏi đá

Giọng trở nên rắn rỏi

Như sỏi đá quê nghèo

 

Dắt díu vượt Hải Vân

Lần vào tới Miền Nam

Lại xuôi vào “Miệt thứ” (1)

Phù sa Cửu Long giang

 

Thuở ban đầu gian khổ

Dưới sông sấu lội

Trên bờ cọp phi

Đôi bàn tay rắn rỏi

Vẹt cây xú cây bần

Lập nên vườn tược tốt tươi

Dưới sông vịt lội

Trên bờ gà bươi

 

Đời sống nay đă thảnh thơi

Nên giọng nói dịu nhiểu

Như ruột măng cầu xiêm

Êm đềm như lời ru của mẹ

Như bài ca vọng cổ

Đêm năm xưa nhớ chàng (2)

 

No đủ rồi lo học

Rước Thầy Đồ Miền Trung

Thầy dạy: Sự bất đắc dĩ

Tṛ học là sự mất bát dĩa

Thầy đồ than: Giáo đa thần oán (3)

Tṛ cười khúc khích hô:

Gáo tra dài cán

Nghe có ngộ (vui) không

 

 

Nguyễn Nhơn

(Tuổi già nhớ tích xưa)

 

1.- Miệt thứ: Nơi đó gọi nhau bằng thứ như Anh cả, Anh hai

2.- Tên cúng cơm của bài Vọng cổ là: Dạ cổ hoài lang

3.- Chọc quê: Dốt mà sính chữ nho

 

Sự mất bát dĩa, tao mới oánh mầy

Mà hễ tao oánh mầy th́ gáo tra dài cán

 

 

 

Tiếng Mẹ Ru

 

Từ bốn ngàn năm trước

Trên đất Lĩnh Nam

Mẹ Âu Cơ cất lời ru

Con ơi nhớ lấy lời nầy

Ta là giống Rồng Tiên

Dân Lạc Việt trồng “Lúa nước”

Bên bờ Trường giang Dương Tử

Trôi giạt tới nơi đây

 

Bốn ngàn năm sau

Trên đất Miền Đông Nam bộ

Bà thác lời ru cháu

Nhắn gởi khuyên con gái

“Con ơi chớ lấy chồng xa

Mai sau cha yếu mẹ già

Chén cơm ai bới tô trà ai dâng”

Hoặc nói gần nói xa

“Có con mà gả chồng gần

Có bát canh cần nó cũng đem cho”

Nhưng mà con của mẹ

V́ duyên số lấy phải chồng xa

Từ đất g̣ Miền Đông

Lấy chồng về U Minh Miệt thứ

Nên mới cất lời than

“Con gái mà lấy chồng xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu”

Có những buổi chiều tà

“Chiều chiều ra đứng cửa sau

Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều”

Cũng có khi

“Chiều chiều chim vịt kêu chiều

Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau”

Đó là những gái hiếu thuận

Lại có những nàng thôn nữ

Con cháu Hồ Xuân Hương

Thuộc loại “gái ngoan”

“Không chồng có chửa mới ngoan

Có chồng có chửa thế gian sự thường”

Khăn gói theo người yêu

“Ra đi là sự đánh liều

Mưa mai nào biết nắng chiều nào hay”

V́ yêu nên phải sao cũng chịu

“Một mai thiếp quyết theo chàng

Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam”

 

Ngày nay trên đất Mỹ

Một mảng Việt Nam trôi giạt

Ông cất lời ru cháu

“Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo gập gh́nh khó đi

Khó đi khó đẩy về rẫy ăn cần

Về sông ăn cá về đồng ăn cua”

 

Tiếng mẹ Âu Cơ ru hờ

Từ bốn ngàn năm trước

Nay vẫn c̣n vẳng đưa

 

 

Nguyễn Nhơn

(Đực Làng Bưng Cầu

Xứ Thủ Miền Đông)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính