Lưu ly, hồn lá chưa ĺa Cội!

 

Nguyễn Nhơn

 

 

“Anh Nhơn mến – Người dân trong nước bị tiêm nhiễm con Malware độc hại của Việc cộng – trở nên vô cảm – Đàn ông th́ lo rượu chè – ma túy – gái gú – sa đọa vô kể - Đàn bà th́ lo đi làm thẩm mỹ - ăn diện vui chơi – họ không c̣n ư chí để vươn lên – bạc nhược- Họ đă rớt vào cạm bẫy của bọn Việt cộng -”

 

Trên đây là lời than trách của bạn richie lee <ligica49@gmail.com> khi đọc bài “Thời cơ Tụ nghĩa đă chín mùi, xin đừng để lỡ! ”

 

Sau 45 năm bị bạo quyền duy vật, vô luân hồ tặc vùi dập thảm thương, con dân Việt làm thế nào giữ vẹn truyền thống nhân nghĩa của Tổ tiên cho được?!

 

Chính v́ vậy mà chúng ta, những con dân nước Việt lưu ly, thân già yếu bệnh tật vẫn giữ dạ sắt son kêu lên lời thống thiết, thức tỉnh lương tâm những ai c̣n vương chút nghĩa khí giống ṇi Lạc Việt.

 

45 năm kiên tŕ “giữ ngọn lửa chống cọng không để lụi tàn!”

 

Giờ đây, lịch sử trên ngưỡng cửa sang trang, có lẽ nào lại xuôi tay bỏ cuộc?!

 

Bất kể hiện tượng bên ngoài của một số tuổi trẻ “con ông, cháu cha” của bọn cường hào tư bản đỏ cướp giựt giàu có, ăn chơi sa đọa lẽ nào, giới trẻ có học thức không ít người vẫn c̣n thức tỉnh.

 

Đó là tinh hoa của dân tộc cần phải chung sức vun bồi. Rồi sẽ có “Một ngày mai tươi sáng.”

 

Bằng như nản chí buông trôi. họa mất nước, diệt tộc là không tránh khỏi!

 

Quốc Hận 30 tháng Tư

 

Những Ai c̣n thao thức?

 

Chúng ta nỡ nào làm ngơ trước sự tồn vong của đất nước? Xin đừng ngoảnh mặt làm ngơ, đừng làm kẻ bàng quan, xem như đó là chuyện thiên hạ, không hề liên quan đến ḿnh. Người trong nước hay hải ngoại đều có thể góp phần. Những người đang may mắn sống ở những đất nước tự do, được nói, được hành động, được suy nghĩ tự do. Xin đừng quên những người đang bị bịt miệng, trói tay. Hăy nói giùm họ, hăy hành động trong khả năng của ḿnh. Đừng xuôi tay chấp nhận số phận nghiệt ngă đang từng ngày đổ xuống quê hương Việt Nam yêu dấu. Sẽ không ai thay chúng ta để giành lại sinh lộ cho dân tộc trước hiểm họa diệt vong trước mắt.

(Làm ngơ sao đành! –Kim Nguyêndanlambaovn.blogspot.com)

 

 

Toàn dân! Nghe chăng? Sơn hà nguy biến!

Hận thù đằng đằng! Biên thùy rung chuyển.

Tuôn giày non sông rền vang tiếng vó câu.

Gây óan ngh́n thu,

Ṭan dân Tiên Long! Sơn hà nguy biến!

Hận thù đằng đằng! Nên ḥa hay chiến?

Diên Hồng tâu lên cùng Minh đế báo ân,

Hởi dân tứ dân

 

Đáp lời gọi Núi Sông:

 

Chàng tuổi trẻ vốn ḍng hào kiệt

Xếp bút nghiên theo việc binh đao

Giả nhà đeo bức chiến bào

Thét roi cầu Vị ào ào vó câu

 

Tuổi trẻ nước Việt ngày xưa lên đường:

 

Lệnh vua hành quân trống kêu dồn,

quan với quân lên đường,

đoàn ngựa xe cuối cùng,

vừa đuổi theo lối sông.

Phiá cách quan xa trường,

quan voi quân lên đường,

hàng cờ treo trống dồn

ngoài sườn non cuối thôn,

phất phơ ngậm ngùi bay.

 

Thế hệ trẻ Nước Việt 1956 tiếp nối truyền thống yêu nước của cha ông, hàng hàng, lớp lớp lên đường nhập ngủ tùng chinh, quyết chiến đấu chống cọng sản xâm lăng, bảo vệ nửa mảnh sơn hà Việt Nam Cộng Ḥa, đem lại tự do no ấm cho 18 triệu đồng bào Miền Nam.

 

Ngày bao hùng binh tiến lên

Bờ cơi vang lừng câu quyết chiến

Bước oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành.

Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành.

 

Suốt chiều dài chinh chiến điêu linh, 250 ngàn tử sĩ vị quốc vong thân, đem máu đào tưới thắm đất quê hương, hồn tử sĩ gió ù ù thổi!

 

V́ thời thế nghiệt ngả, thất cơ, thua trận, hàng trăm ngàn tuổi trẻ Miền Nam lâm thân tù đày, vẫn giữ dạ sắc son, giữ vẹn chính nghĩa Dân tộc không suy suyển. Thua trận, mất nước vẫn ngẩng mât, cao đầu:

 

“Thế Chiến Quốc, thế Xuân Thu, gặp thời thế, thế thời phải thế”

 

Sống thân phận “phó thường dân” ngay trên quê hương vẫn giữ vẹn tư cách người Việt Quốc gia, không cúi luồn hèn hạ.

 

Ra hải ngoại:

Có ai hỏi: Anh từ đâu tới đây?

Đáp: Tôi từ Việt Nam tới đây

Tôi là người Việt Nam

V́ chạy nạn cọng sản mà lưu lạc tới đây.

 

Dù sang hèn vẫn không quên “Ơn Đất Nước, nghĩa đồng bào.” Những khi rảnh rổi, ngồi nh́n về bên kia bờ Đại dương, thương cho quê hương đắm ch́m trong tăm tối, đồng bào khốn khổ lầm than. Quyết giữ “ngọn lửa chống cọng” không để cho lụi tàn.

 

Ngày nay, 90 triệu đồng bào trong nước, chính tự ḿnh quyết định vận mạng của Đất nước chớ không phải ai khác.

 

Hải ngoại, trước sau, vẫn không bao giờ ngưng nghỉ. Vẫn tiếp tục cuộc chiến chống hung tàn việt cọng c̣n dang dở. Bao giờ cũng sẳn sàng tích cực yểm trọ công cuộc đấu tranh của đồng bào trong nước bằng mọi thế cách và phương tiện huy động được.

 

Vậy th́, hăy phấn khởi, cùng nhau đọc B́nh Ngô Đại Cáo:

 

“Vận nước có lúc thịnh lúc suy

Song hào kiệt thời nào cũng có”

 

“Càn khôn hết bỉ rồi lại thái

Nền vạn thế xây nên vững chắc

Thẹn ngh́n thu rửa sạch làu làu”

 

 

Nguyễn Nhơn

 

-------------------------------------------------------

 

Tháng Tư và những chiếc lá rơi về cội



Những ngày bị cách ly này đă cho tôi thêm chút thời gian đọc và viết lách. Có những chuyện tưởng chừng đă làm tự bấy lâu nhưng đến giờ mới ngỡ vẫn chưa xong. Trên kệ sách, nhiều cuốn vẫn c̣n nằm đó, chỉ đọc đôi trang rồi lại thôi...


Theo dơi tin tức nhiều. Những con số về người bị nhiễm dịch và bị Covid-19 cướp đi mạng sống ngày càng cao tại Thụy Sĩ. Trong số những người ra đi, có cả những khuôn mặt trưởng thượng, quen thuộc của cộng đồng. Con virus không biên giới, và những cái chết, suy cho cùng, không mang quốc tịch. Số người đến đó là hết.


Biết vậy nhưng không khỏi chạnh ḷng khi nhận ra rằng những khuôn mặt của các bậc trưởng lăo trong cộng đồng ngày càng thưa dần. Cứ như lá rơi về cội. Mới ngày nào, mỗi khi họp mặt nhân dịp Tết Hội Cựu Quân nhân VNCH hay ngày Quân lực, các chú, các bác c̣n đông đủ, dẫu sức khỏe đă bắt đầu yếu dần, thế mà ngày nay, chắc chỉ c̣n đếm trên đầu ngón tay...


Có lần tṛ chuyện với anh Chủ tịch Hội NVQG tại Lausanne, tôi có nói:” Chẳng biết tương lai cộng đồng này rồi sẽ ra sao khi mà những năm tháng tới, các chú, các bác lần lượt ra đi!”. Thay cho câu trả lời là sự thở dài trong tĩnh lặng.


Cộng đồng vốn nhỏ nhưng luôn đi đầu trong việc ǵn giữ bản sắc văn hoá từ gần 40 năm qua. Đó là cộng đồng tị nạn cộng sản, không thể lẫn lộn vào đâu được dẫu thời gian trôi qua với bao thay đổi thời cuộc và nhận thức. Cộng đồng vẫn c̣n đó nhưng người về ngày càng thưa dần, cứ như thể sức sống chỉ c̣n đun nấu trong một thiểu số nhỏ, rất nhỏ, những người ăn cơm nhà thổi tù và hàng tổng.

Đó là cộng đồng của những người cương trực, đă phải bỏ tất cả những ǵ dấu yêu và cả quê hương thân thương để sống đời tha hương, lữ khách đến giây phút cuối cùng.


Tôi có may mắn được tṛ chuyện đôi lần với một bác cựu quân nhân. Bác bảo: “Nhiên à, bác dứt khoát không về một khi cộng sản vẫn c̣n tại Việt Nam!”. Bác nói điều ấy cách đây cũng cả 15 năm rồi.


Thế rồi một ngày cuối tháng giêng, nhận tin bác mất. Tôi và vợ ghé viếng bác lần chót. Trên cánh cửa pḥng nơi bác yên nghỉ, đơn giản một tấm h́nh Vịnh Hạ Long. Một khoảng lặng đau buồn khi nhớ lại lời bác tâm sự. Đến cuối đời, Việt Nam vẫn trong tim nhưng sao xa vời vợi và có lẽ đó là nỗi đau khôn xiết của bao người đă phải bỏ nước ra đi.


Có những bác đă ra đi ngay trong mùa đại dịch khi mà xă hội bị cách ly và phong tỏa khiến cho tang lễ chỉ diễn ra trong ṿng tối thân mật. Nỗi buồn như thể vô biên...


Những người c̣n lại cũng đă trên dưới 80. Thời gian cũng chẳng c̣n bao. Một bác, chủ tịch Hội cựu Quân nhân, có nói với tôi một lần:” Bác mong cộng sản không c̣n, bác mua vé về Việt Nam liền. Bác ra Bắc, thăm quê vợ. Vợ người ngoài ấy nhưng bác chưa một lần ra!”.


Mà bác năm nay cũng đă 86 tuổi rồi!


Và có lẽ ngày về sẽ c̣n rất xa, rất xa...


Trong nỗi nhớ quê hương là h́nh ảnh của những năm tháng tù đày đau thương mà những người như bác đă từng phải trăi qua sau biến cố 30/4/1975. Đó là những ngày tháng “học tập cải tạo” trong những trại tù khét tiếng của cộng sản Việt Nam tại miền Bắc và miền Trung.


Tôi hiểu v́ sao những người như bác đến cuối đời vẫn không muốn về quê hương. Những ǵ họ đă phải sống trong những năm tháng đó đă khiến họ căm phẫn chế độ độc tài đến tận xương tủy. Có lần bác kể những người sĩ quan như bác trong các trại tù bị bắt làm việc cực kỳ nặng và bị đối xử c̣n tệ hơn súc vật. Làm ruộng, đào đất, trồng trọt, với hai bàn tay trắng. Bộ đội cộng sản bắt các bác phải lấy tay bóc phân người để trồng cây. Các bác không được rửa tay với nước và cứ thế đến chiều tối cán bộ mang cơm ra cho ăn. Và phải ăn với chính đôi bàn tay đầy phân người dơ bẩn và hôi thúi ấy!


Một sự trả thù tàn bạo và vô nhân tính. Đó cũng là những ǵ diễn ra hàng ngày trong những trại tù khổng lồ mà chính quyền cộng sản dành cho những sĩ quan, trí thức của VNCH, của “xă hội cũ”, của những kẻ bị xem là “ngụy quân, ngụy quyền”.

Nếu như Quần đảo Gulag của Alexandre Soljenitsyne đă lột trần sự tàn bạo của hệ thống cải tạo lao động khổ sai dày đặt do Liên Xô dựng lên th́ các trại tù học tập cải tạo của cộng sản Việt Nam cũng tàn ác và khét tiếng không kém. Có những người đau đớn nhận ra rằng những điều Soljenitsyne miêu tả trong sách lại là những cực h́nh ḿnh đang phải sống và phải chịu đựng hằng ngày.


Lắng nghe những lời tâm sự của các bác, tôi chợt hiểu và cảm thông nỗi căm hờn “bên thắng cuộc” đến như thế.


Nhưng những người của thế hệ các bác có c̣n bao nhiêu theo thời gian dần trôi?

Khi mà trong nước, chế độ vẫn c̣n tự hào và ngợi ca “chiến thắng thần thánh”, “giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”, bất chấp nỗi đau của những người đă mất tất cả, từ tự do đến quê hương, th́ làm sao vết thương chiến tranh được hàn gắn và xoa dịu?


Có người trong nước nói với tôi rằng: “Thôi cứ để bọn cực đoan ở cả hai bên chết hết rồi tính chuyện hoà hợp- hoà giải sau”. Nghe thật tàn nhẫn!


Ai cực đoan? Những kẻ thất bại? Những kẻ tha hương?


Hay những kẻ cầm quyền? Cầm quyền là cả một chế độ, cả một hệ thống, có cực đoan nằm xuống th́ những kẻ khác chưa hẳn đă hết phần cực đoan thay thế. Tựu trung họ vẫn muốn duy tŕ chế độ và quyền lực tối cao một cách độc đoán.


Cái gọi là “hoà hợp-hoà giải” của nhà cầm quyền trong nước là nước cờ lâu dài. Họ kiên nhẫn chờ đợi và chờ đợi cho đến khi những chiếc lá già cỗi sau cùng rơi về cội. “Cực đoan” của “những người bại cuộc” không c̣n nữa, thay vào đó là một thế hệ khác trẻ hơn, chán ghét hận thù, muốn quên quá khứ đau thương của cha ông, muốn vui chơi, muốn sống theo lời ru ngủ, vỗ về của nhà cầm quyền. Chính thế hệ đó là mục tiêu của chế độ để hợp thức hoá tính chính danh của họ, của đảng cộng sản với hy vọng dập tắt luôn những làn sóng đối lập bên ngoài.

Trong một dịp Tết Trung Thu do Hội Người Việt Quốc gia tại Lausanne tổ chức, một anh thuộc hàng tinh hoa của đảng bảo với tôi rằng:” Nói thật, em phục những ǵ anh làm nhưng em nghĩ, vô ích thôi. Trước sau ǵ cộng đồng này cũng rơi vào tay họ”.


“Họ” là cộng đồng người Việt do sứ quán cộng sản đứng đằng sau thành lập. “Họ” là nhiều người được nhà nước gởi sang để học tập và ...để ở lại. “ Họ” cũng có cộng đồng người Việt, đánh đồng với cả cộng đồng tị nạn. Cộng đồng trí thức, cộng đồng du học sinh, cộng đồng mua bán, cộng đồng tương trợ,...với những đường lối sinh hoạt và qui tŕnh hoạt động cụ thể nhằm từng bước cảm t́nh hoá bà con tị nạn để sau đó thay thế luôn cả những cộng đồng tự do tại Thuỵ Sĩ.


Họ biết giờ ai cũng muốn về và ai cũng ngại chuyện chính trị, ngoại trừ những thành phần “cực đoan” lớn tuổi, chiếm thiểu số. Trong những ngày Tết, dẫu có cờ vàng tung bay nhưng người của Sứ quán vẫn âm thầm đi dự và quan sát. Giới trí thức của đảng vẫn không ngại đưa con cái đến chơi. Họ từ từ chuẩn bị tất cả v́ họ biết, trong những ngày hội ấy, số người c̣n nặng ḷng với những khái niệm chính trị, tự do hay dân chủ chẳng c̣n bao nhiêu trong số hàng trăm người đi dự.


Cách đây hai năm, trong một Hội chợ Tết, tôi có một gian hàng bán sách Chính Trị B́nh Dân của Phạm Đoan Trang. Cả ngày, từ 11 giờ sáng đến 22 giờ tối, tôi chỉ bán được 6 hay 7 cuốn. Ai cũng tránh xa gian hàng ấy kể cả những người từng một thời vượt biên trốn chạy cộng sản. Có một anh Tây, ṭ ṃ đến gian hàng xem sách, tôi định giới thiệu th́ tức khắc, có lẽ cô vợ, c̣n rất trẻ, chạy đến kéo anh ta ra xa và giải thích ǵ đó. Chắc có lẽ cô ta không muốn dính líu ǵ đến những chủ đề “phản động” chăng?


Trong số hàng trăm người đến dự hôm ấy, có nhiều bạn trẻ mới từ Việt Nam sang học. Họ đến gian hàng, xem tờ giới thiệu sách, cầm sách, bỏ xuống, nói nhỏ với nhau, rồi mang hủ tiếu, phở ra ăn ngay trên bàn trưng bày sách một cách vô tư. Họ cố t́nh xả rác ngay trên bàn, bên cạnh những cuốn sách rồi bỏ đi. Tôi phải lên tiếng bảo dọn th́ họ mới miễn cưỡng làm.


Tất cả đều có chủ đích và đứng đằng sau là sứ quán.


Khi t́m thông tin về vụ ông Lê Đ́nh Ḱnh và Đồng Tâm th́ tôi mới biết rằng một nhà báo có tiếng của tờ Thanh Niên chỉ ở cách nhà tôi hơn 20 cây số. Cô ta là đặc phái viên của một trong những cơ quan tuyên truyền quan trọng của chế độ. Những bài viết do cô ta gởi về hoàn toàn đi ngược lại với tiêu chí của người làm báo đó là Sự Thật. Không hề có sự đàn áp bằng vũ lực và việc chống đối lực lượng thi hành công vụ là sai, cần lên án. Đó là những ǵ mà cô ta viết về người dân Đồng Tâm và về cái chết của ông Ḱnh.


Trớ trêu là có nhiều người Việt tại Thụy Sĩ đọc và tin vào luận điệu tuyên truyền không trung thực ấy.


Trong một bài báo khác, về vấn đề Việt Nam và Trung Quốc, cô ta đă dẫn lời một chính trị gia tại thành phố Genève khi ông này khuyên Việt Nam hăy giữ thể chế độc đảng để đối đầu  với những tham vọng của Bắc Kinh!


Ông này thuộc đảng cực hữu UDC, đảng lớn nhất Thuỵ Sĩ.


Những bài báo định hướng dư luận ngay trong ḷng một cộng đồng tị nạn cộng sản chắc chắn sẽ mang lại những kết quả có lợi cho nhà cầm quyền trong tham vọng xoá bỏ những tiếng nói phản kháng cuối cùng tại đây.


Cho nên, ngay khi toàn xă hội Thụy Sĩ bị cách ly v́ đại dịch Vũ Hán, th́ người của sứ quán vẫn có dịp lên tiếng. Chuyện một anh chàng tiến sĩ bị nhiễm coronavirus và tự chữa bệnh ở nhà dưới sự giúp đỡ của vợ con, tưởng chừng đơn thuần chỉ là một chiến tích của riêng anh ta, lại được báo chí trong nước đưa tin rầm rộ. Rồi cả một kênh tivi tại Quận Cam bên Mỹ cũng phỏng vấn, thâu clip,... Cứ như thể có cả một bộ máy tuyên truyền hậu thuẫn. Sau những lời kể chi tiết về quá tŕnh chống dịch thành công là lời “nhắn nhủ “ nếu có bị nhiễm dịch hăy liên lạc với sứ quán, với các hội đoàn trí thức người Việt (dĩ nhiên cũng của sứ quán) tại Thuỵ Sĩ để được trợ giúp!


Anh này mới sang được vài năm nhưng đă mua nhà, ở xứ mà giá tiền một căn nhà nổi tiếng là không hề rẻ!


Đấy, cái chuyện của cộng đồng tị nạn cộng sản ở đây là thế. Theo thời gian, người ta đă cố t́nh quên đi những năm tháng cay đắng và khắc nghiệt dưới chế độ độc tài toàn trị và nhất là họ muốn quên đi cái nguyên nhân của sự tha hương. Họ muốn xoá khỏi kư ức những cuộc vượt biên “t́m tự do trong cái chết” đẫm nước mắt, thay vào đó là sống cuộc sống an lành, “hoà hợp-hoà giải” như chiêu bài của người cộng sản kêu gọi.


Cái chuyện ở Thụy Sĩ hoàn toàn có thể xảy ra ở bất cứ nơi nào có cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản. Đức, Pháp, Úc, Canada thậm chí cả Mỹ, các hội đoàn do người cộng sản nắm giữ sẵn sàng kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để thay thế cộng đồng quốc gia.


Nhất là khi thế hệ lăo thành không c̣n nữa và thế hệ trẻ thờ ơ với những bất công đang xảy ra tại quê nhà.


Những chiếc lá sau cùng đang dần dần rơi về cội, trở về với cát bụi và đem theo những nỗi niềm tha hương buồn thăm thẳm của đời người. Có lẽ chẳng có dân tộc nào chịu nhiều đau thương và hận thù như dân tộc Việt.


Măi đến giờ những vết thương vẫn chưa lành và vẫn c̣n âm ỉ đớn đau trong cái thân thể èo uột và bệnh hoạn kia. Cái thân thể của dân tộc Việt đáng thương.


Từ chuyện cộng đồng đến những đớn đau của đất nước mỗi khi tháng Tư lại về.


Nhớ đến thế hệ “cực đoan” dám chống cộng đến cuối đời và để lại nắm tro tàn nơi đất khách quê người.


Và không quên hàng triệu người đă nằm xuống v́ cuộc chiến Nam-Bắc (tạm gọi như thế) đẫm máu, sau cùng chỉ mang lại hận thù và chia cắt.


30/4 năm nay lại trong cách ly và phong tỏa do một con virus tại Vũ Hán gây ra.


Chợt hỏi: “45 năm rồi sao vẫn c̣n nhiều đắng cay và nước mắt?”.


LBDN, Lausanne, un soir de confinement.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính