Ḷng Dân đă Mất hay C̣n?

 

 Nguyễn Nhơn

 

 

Người CSVN đă vẫn thường nói “ư đảng ḷng dân”, một h́nh thức kêu gọi, tuyên truyền, hay muốn việc ǵ… để tỏ rằng Dân và Đảng là một. Một lối nói rất là “khiên cưỡng” (áp đặt) người dân, để từ đó mà hành động – chưa chắc ǵ dân chịu, chưa chắc dân bằng ḷng – nhưng đảng quyết th́ dân phải nghe theo (ḷng dân) bằng mọi giá.

 

… “Đất nước mất, c̣n có cơ lấy lại. Mất ḷng dân, coi như mất hoàn toàn”. Một câu nói (không rơ của ai?), thiết nghĩ: thật xác đáng cho hoàn cảnh đất nước VN hôm nay.

 

44 năm (sau ngày “giải phóng” 30/4/1975), đă được “trả giá” bằng mọi thứ. 44 năm, để được nh́n thấy rơ ràng của sự lừa mị dối gian. Và 44 năm, oán hận ngút trời. Người CS cùng toàn dân đang “trả giá” – cái giá tột đỉnh, cái giá tận cùng – Ḷng Dân – Ư Đảng – hoàn toàn mất hẳn, không c̣n.

(Ng. Dân - Ḷng Dân: C̣n hay mất?)

 

Ngày 30 Tháng Tư năm 1975, cán binh “bộ đội cụ hồ” Dương Thu Hương ngồi bệt bên vệ đường Lê Lợi, Thủ Đô Sài G̣n bưng mặt khóc:

 

Một chế độ man ri đă chiến thắng một nền văn minh!”

 

Sách có chữ:

 

Mất đất mà được ḷng người là Thắng

Chiếm được đất mà mất ḷng người là Thua”

 

44 năm đă trôi qua,

Ai là Chánh Nghĩa Quốc Gia

Ai là phản dân hại nước gian tà?

Quốc dân đều rơ biết

 

Con giun xéo lắm cũng oằn”

 

Dân bị đen dồn nén tới độ

Tức nước phải vỡ bờ!”

 

Hàng hàng lớp lớp Dân oan

Bị cưỡng chế” cào nhà, cướp đất

Sống vô gia cư – Tử vô địa táng

Uất ức lầm than

Tiếng kêu vang thấu tận trời xanh

Chỉ c̣n chờ ngày Vùng Dậy

Giành lại Quyền Sống – Quyền Làm Người

 

L̉NG DÂN CHỈ C̉N LÀ CAY ĐẮNG VÀ PHẪN NỘ


Chiếc Giày của 43 Năm Cay Đắng Phẫn Nộ

 

Chị Nguyễn Thùy Dương 28 tuổi, ngụ tại Q.2 vừa có một hành động vượt qua mọi suy nghĩ của người dân cả nước. Chị ném chiếc giày của ḿnh đang mang vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vào sáng ngày 20 tháng 10 trong một cuộc họp của thành phố với người dân oan Thủ Thiêm, khi bà Tâm trên bục giảng thuyết, cố gắng xoa dịu người dân oan trong giải pháp đền bù cho họ bằng việc tiếp tục hứa hẹn những điều mà họ đă nghe không biết bao nhiêu lần từ hơn hai mươi năm qua.

 

Chiếc giày của chị Dương không trúng bà Tâm nhưng lại trúng vào tâm điểm của cả guồng máy chính trị mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam.

 

Nhưng chiếc giày của chị Dương không chỉ nhắm vào bà Quyết Tâm. Nó nhắm vào cả hệ thống quyền lực của Việt Nam. Thông điệp của nó là bọn dân cùng khổ của chúng tôi không c̣n sợ hăi guồng máy này nữa. Chiếc giày là tiếng nói chính thức không những của dân oan Thủ Thiêm mà là dân oan khắp nước. Những người sống không ra sống, chết không ra chết, đang vật vă trong những công viên, khu phố ngập ngụa śnh lầy, dưới gầm cầu, trong nhà lồng chợ…. những con người ấy đă và đang kêu gào khản cổ nhưng không một ai trong guồng máy trả lời cho họ. Thủ Thiêm hai mươi năm. Đồng Nai hai mươi sáu năm, Long An, Bà Rịa, Văn Giang, Dương Nội, Nam Định….không biết bao nhiêu năm nữa. Chất chứa lâu và dày như thế liệu một chiếc giày có làm cho hệ thống này tỉnh giấc hay không?

 

Nếu chính quyền không tỉnh th́ người dân sẽ tính.

 

… Chiếc giày của chị Dương làm người dân b́nh thường chợt tỉnh sau hơn bốn mươi năm sợ hăi chỉ biết cặm cụi mưu sinh và âm thầm tuân theo quy luật do người Cộng sản đưa ra, bất kể quy luật ấy bất công đến thế nào chăng nữa.

Chiếc giày của chị Dương rồi đây sẽ được người dân nhớ tới trong các cuộc trà dư tửu hậu. Bên gánh hàng rong, trong những quán cà phê chật chội cáu bẩn, hay trên những bàn nhậu vỉa hè. Người dân thấp cổ bé miệng tự dưng cảm thấy lớn lên bởi họ phát hiện rằng những người Cộng sản cũng là con người như họ, cũng biết sợ hăi và đầy dẫy hèn mọn nhất là khi bị dân chúng nổi lên chống lại.

Đối với người trí thức, chiếc giày của chị Dương làm họ bứt rứt, bất an. Mặc cảm trước một người đàn bà 28 tuổi làm cho họ nhỏ bé và tổn thương. Nhỏ bé v́ bất lực, tổn thương v́ tự ái. Và biết đâu chiếc giày của chị Dương sẽ khiến họ bừng tỉnh và bước ra khỏi căn cḥi “cầu an” mà họ tự nhốt ḿnh bao năm nay một cách tự giác và đầy những bao biện.

Mặc Lâm

(Blog VOA)

 

Lúc mà các bác chưa có vô đây

Cháu chưa có mặt trên đất nước này

Má cháu c̣n đi đến trường mỗi sáng

Đúng tuổi trăng tṛn, đôi má hây hây.

 

*

*       *

 

Mười tám năm sau ngày bác vô đây

Tài sản, cửa nhà không cánh mà bay

Má cháu qua đời sau cơn bạo bệnh

C̣n ǵ bán nữa? – Ngoài thân cháu đây?

 

Gần hai mươi năm sau ngày bác vô

Cháu mười sáu tuổi thân xác héo khô

Vậy mà phải bán, lấy tiền mua gạo

Tính ra sáng chiều – chỉ khoảng một tô!

(Thơ Nguyễn Thành Bửu)

 

Bốn mươi ba năm “sau ngày các bác vô đây”, em cháu Thùy Dương 28 tuổi của cô gái nhỏ năm xưa ḷng đầy phẫn nộ, ném chiếc giày vào mặt cường quyền cướp giựt:

Chiếc giày của chị Dương không trúng bà Tâm nhưng lại trúng vào tâm điểm của cả guồng máy chính trị mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam.”

 

Tức nước vỡ bờ!

43 năm tủi nhục hờn căm, giờ là giây phút lịch sử của người dân vùng dậy trả oán hờn với bọn trơ lỳ chỉ biết áp bức, cướp bóc và giựt dọc:

 

Thủ Thiêm hai mươi năm. Đồng Nai hai mươi sáu năm, Long An, Bà Rịa, Văn Giang, Dương Nội, Nam Định…. không biết bao nhiêu năm nữa. Chất chứa lâu và dày như thế liệu một chiếc giày có làm cho hệ thống này tỉnh giấc hay không?

Nếu chính quyền không tỉnh th́ người dân sẽ tính.”

 

… Chiếc giày của chị Dương làm người dân b́nh thường chợt tỉnh sau hơn bốn mươi năm sợ hăi chỉ biết cặm cụi mưu sinh và âm thầm tuân theo quy luật do người Cộng sản đưa ra, bất kể quy luật ấy bất công đến thế nào chăng nữa.

 

Và một khi người dân tỉnh thức, hết sợ, cường quyền phản nước, hại dân ắt tiêu vong.

 

Đối với người trí thức, chiếc giày của chị Dương làm họ bứt rứt, bất an. Mặc cảm trước một người đàn bà 28 tuổi làm cho họ nhỏ bé và tổn thương. Nhỏ bé v́ bất lực, tổn thương v́ tự ái. Và biết đâu chiếc giày của chị Dương sẽ khiến họ bừng tỉnh và bước ra khỏi căn cḥi “cầu an” mà họ tự nhốt ḿnh bao năm nay một cách tự giác và đầy những bao biện.”

 

Đến nước nầy mà kẻ có học thức cứ mũ ni che tai, cặm cụi “sống đời cộng sinh” thân tầm gởi với cường quyền lang sói th́ thật không phải là trí thức.

 

Nhà cách mạng Mahatma Gandhi nói: “Khi nào nhà nước trở nên vô pháp luật hay hũ hóa, BẤT TUÂN DÂN SỰ là một bổn phận thiêng liêng(Civil disobedience becomes a sacred duty when the state has become lawless or corrupt. )

 

Nhà nước toàn trị việt cọng ngày nay vô pháp luật lẫn hũ hóa chưa từng thấy: Bên trong “Tự thực dân.” Bên ngoài hèn với giặc nhục nhă.

 

Mong rằng “chiếc giày Nguyễn Thùy Dương” như tia lửa nhỏ dấy lên cơn bảo lửa hỏa thiêu xác cáo hồ chí minh và đám cỏ đuôi chó Ba Đ́nh, chấm dứt 73 năm tăm tối lầm than cho dân Việt, nước Việt.

 

 

Nguyễn Nhơn

Quốc Hận 44

Cầu mong không có QH 45

20/4/2019

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính