Lại nói về nỗi chết

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

GIẤC MƠ DÀI

 

Từ đâu ta đă đến nơi đây ?

Chắc chắn ra đi sẽ một ngày !

Không chết làm sao ta biết sống

Nên sinh giống tử ở nơi này

Không buồn, chẳng sợ tin sinh, tử

Chẳng sướng, không vui chuyện rũi, may

Cứ sống như ngày mai sẽ chết

Ung dung sống trọn giấc mơ dài

 

Mai Đằng

 

George W. Bush, sau “cuộc hành tŕnh tâm trí vào Hy Mă Lạp Sơn” (a spiritual journey in the Himalayas), trở về, thản nhiên nói về sự chết:

 

We are all eternal beings

waiting to accept the true nature of death,

which, in many ways, is merely

a new beginning for the human soul,”

 

(Chúng ta đều là người vĩnh cửu

Chờ chấp nhận thực chất của sư chết

Mà cách nầy cách khác chỉ là

 

Một sự khởi đầu MỚI cho tâm hồn con người)

 

Trung Quán Luận cũng viết:

 

Không sanh cũng không diệt

Không thị cũng không phi

Không thường cũng không đoạn

Không đến cũng không đi

Con cúi đầu đănh lễ

Như Lai Tối Tôn Thắng

 

Tổ Đạt Ma luận giảng:

 

Bất sanh bất diệt

 

Pháp thân thể thanh tịnh,
Không tướng vốn là chân.
Như cơi không hiện khắp,
Thể muôn kiếp thường c̣n.

Không chung cùng, đắm chấp,
Mới, cũ cũng đều không.
Sáng ḥa, tối không nhiễm,
Ba cơi đồng tôn xưng.

 

Kẻ phàm phu tục tử, những ngày tháng lưu đày trên Hoàng Liện – Trường Sơn cũng từng trăi qua NỖI CHẾT:

 

SỐNG VÀ CHẾT, RANH GIỚI MONG MANH*

 

Hồi đó, nơi trại tù Tân Lập dưới chân rặng Trường Sơn, cứ mỗi độ thu về, người tù ôm bụng rên rỉ từ đầu thu đến cuối đông. Một bửa, vừa chập tối, cơn đau trở nên gay gắt. Người tù rên rỉ thảm thương. Bạn tù thương, thầm th́ bảo: Tôi c̣n mấy viên stovarsol, thuốc kiết. Tôi cho anh một viên uống đở, nhưng nếu lở bị sóc thuốc, anh đừng khai ra tui, nghen. Tôi uống rồi càng đau dữ, mới lần ra cửa sổ hô hoán “bảo vệ” xin cho đi bệnh xá. Thằng bảo vệ bảo: Chờ đó, chờ nó ra báo pḥng trực xin mở cửa pḥng giam.

 

Tôi oằn oại rên rỉ ầm ỉ, cả pḥng giam náo động. Thằng lính gác nạt nộ, bảo im. Anh em sợ nên khuyên can ráng nhịn đau kẻo “nó” chửi bới, làm hung.

 

Tôi cắn răng chịu, rồi dường như bất tỉnh. Khi cơn đau xé ruột làm cho thức tỉnh, tôi lê lại song sắt, ḷn tay đưa ra ngoài, kêu cầu: Làm ơn cho xin một mủi Atropine, tôi đau quá! Thằng lính gát đâu biết trô pin, trô piếc cái ǵ, nạt: Cứ măi làm ồn. Gần sáng rồi. Hăy chờ đó, cửa mở, lên bệnh xá.

 

Tôi oằn oại, rên siết, rồi bất tỉnh. Măi đến khi có người bồng xốc lên, loáng thoáng biết có bạn tù bồng đi bệnh xá. Rồi kiệt sức, không biết ǵ nữa!

 

Chợt lại thấy đau đớn, rên rỉ. Anh bạn tù được cắt cử trông nom bệnh xá nghe thấy, bước lại, ôn tồn bảo: Bệnh xá chắc chiu măi mới được ba mủi Atropine. Từ sáng đến giờ, thấy anh đau đớn, rên siết quá, cầm ḷng không đậu, đă chích hết cho anh rồi. Bây giờ mà c̣n thuốc cũng không dám chích cho anh nữa! Thôi, cố gắng nhẫn nhục cho qua cơn. Lúc nầy đă quá nửa đêm.

 

Vài ngày sau, khi cơn đau dịu bớt, một buổi sáng, anh Lang phụ trách bệnh xá, tay cầm một ống thuốc đưa ra trước mặt, bảo: Ống thuốc nầy sức công phạt mạnh. Anh liệu kham nổi không, tôi chích cho. Tôi cùng đường, liều mạng, biểu: Chích th́ chích, sợ ǵ!?

 

Mủi kim tiêm vừa rút ra khỏi cánh tay gầy, nghe như ai vừa đập vào ngực một búa tạ, tức thở, tôi hoảng hốt kêu: Anh Lang ơi! Tôi mệt quá! Tiếng ḿnh kêu mà nghe xa xôi như tiếng của ai? Anh Lang lật đật bảo” Nằm xuống, nằm xuống. Tôi cố gượng, chống hai tay ra phía sau, nửa nằm , nửa ngồi, cố gắng hit thở v́ biết rằng, lúc nầy mà nằm xuống, buông xuôi là… vĩnh viển ra đi! Hơi thở th́ nhẹ re, hầu như không có dưỡng khí. Trái tim th́ trái lại bừng bừng sóng vỗ, ào  ạt sóng bổ ghềnh. Ḷng thầm uất ức: Cả đời không làm ǵ ác, tại sao đành bỏ thây nơi rừng núi xứ người, không thấy mặt cha mẹ, vợ con?! Đợt sóng nầy vừa dịu xuống, đợt khác lại lừng lên. Nghe chừng như sức sống tuôn chảy, thoát ra từ mười ngón tay, ngón chân. Nh́n trước mặt, dưới ánh nắng vàng mùa đông hiu hắt, đồi núi nhấp nhô như sóng vợn vũ điệu tử thần. Vẫn gắng gượng hít thở. Thầm nhủ: Phen nầy mà đợt sóng thứ ba ào tới, nhất bất quá tam là hủ hỉ! May sao, trời c̣n thương: Không phát động đợt ba. Nắng mùa đông không c̣n nhiễu loạn. Đôi núi cũng không c̣n nhăy múa. Cảnh trí buổi sáng mùa đông với nắng vàng hiu hắt, đồi núi trở về tĩnh lặng như thường hằng. Người tù bé mọn từ trên ranh giới mong manh giữa sống và chết như đường tơ, kẻ tóc, bước trở lại về phía sự sống!

 

Tôi nằm xuống, đi vào giấc ngủ cô miên, êm đềm như chưa từng thấy!

 

Sống và chết cận kề như đường tơ. Vậy tại sao ta bươn chải, nhọc nhằn t́m cầu danh lợi?

 

Hồi đó, tôi chưa học Kinh Phật. Về sau, khi đi “Kinh tế Mới” Bảo Lộc, Di Linh, nhà ở cạnh chùa An Lạc Tự mới mon men đọc kinh luận mới hiểu rằng:

 

Thân mạng như mũi tên. “Nghiệp lực” là sức mạnh phóng mũi tên Thân Mạng đi. Khi nghiệp dứt, nghiệp lực ngưng tác động, mũi tên thân mạng rơi xuống là dứt nghiệp.

 

V́ không hiểu lẽ ấy, gă tù không tội dấy lên “Một Niệm Oan Ức” tạo thành một nghiệp lực MỚI. Đẩy mũi tên thân mạng lại tiếp tục bay đi!

 

Gă tù vừa chết đi lại sống lại cho tới ngày nay với nghiệp lực oan ức, oan trái ấy.

 

Cho nên tuổi trên 80 mà thường khi c̣n giận dữ!

 

Ngày nay, tấm thân lưu lạc xứ người, những tưởng yên bề “lăo giả, an chi.” Nhưng mà nh́n về phía bên kia bờ Đại Dương, nơi chốn cũ, quê xưa, bao nhiêu oan trái chập chùng, ḷng không đành đoạn mà phải gắng gượng cưởng cầu.

 

Có người nói rằng loài quỉ dữ cọng sản vô phương trừ dứt. Thôi th́ cứ để khuyên nhủ chúng từ từ cải biến.

 

Gần 70 năm rồi chớ đâu phải ít, dân t́nh nhẫn nhục chịu khổ đă quá lâu. Nếu hàng thức giả không chịu đảm đương trách nhiệm, “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” th́ ai chịu?

 

Sống và chết có khi nặng tựa Thái Sơn. Nhưng khi cần cứu dân, cứu nước, “Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao.”

 

Ai là kẻ sĩ, người trai Đất Việt, làm sao không biết lẽ trọng khinh?

 

Một khi tráng sĩ lên đường chiến đấu, ắt nhớ câu, “Cổ lai chinh chiến, kỷ nhân hồi,” coi cuộc đời thanh thản như, “sống gởi, thác về.”

 

Ước mong hàng thức giả trong, ngoài nước dơng mănh đứng lên v́ Đại Nghĩa Dân Tộc dẫn dắt toàn dân tiến bước, dứt trừ hoạn họa cọng sản tham tàn.

 

 

Nguyễn Nhơn

(*) Nhân đọc bài viết “Tắt thở rồi sống lại.”

 

Về Trong Tỉnh Thức

 

Namo Sakya Muni Buddha

 

Quán Niệm về Cái Chết

 

Thỉnh thoảng trong đời chúng ta nên suy nghiệm về cái chết.

 

Đúng ra, chúng ta nên nghiệm về nó hàng ngày. Đức Phật khuyên nên nghĩ về cái chết thường xuyên (Maraṇānussati) v́ làm vậy có nhiều cái lợi. Chúng ta hăy xem suy nghiệm về cái chết th́ được lợi như thế nào.

 

Trước tiên, chúng ta cần nói rơ rằng suy nghiệm về cái chết không có nghĩa chúng ta phải trở nên buồn rầu, sợ hăi, bệnh hoạn, hoặc ngă ḷng, chỉ muốn tự tử. Không, trái lại khi nghiệm một cách hiểu biết về cái chết chúng ta càng có thể sống một cách hiểu biết và từ bi hơn.

 

Thí dụ: Mỗi khi bực ḿnh khó chịu, tôi thường suy nghiệm như thế này (nếu tôi không bị mất tỉnh giác lắm): “Đời sống rất ngắn, ai cũng sẽ chết đến nơi.

 

Vậy gây gỗ căi nhau với người khác th́ được ích lợi ǵ?

 

Nổi cơn nóng giận th́ được ích lợi ǵ?

 

Hoàn toàn không được ǵ cả. Tốt hơn là ḿnh nên giữ ḷng b́nh an.

Căi nhau hay nổi nóng không giải quyết vấn đề, mà chỉ tạo thêm hận thù phiền toái”.

 

Nghĩ như vậy giúp tôi nguôi lại, tự kiểm soát lấy ḿnh không để bị cảm giác sai lôi cuốn, và quan hệ với người khác nhẹ nhàng khéo léo hơn. Đương nhiên điều này không phải luôn luôn dễ làm và đôi khi (có lẽ rất nhiều khi) tôi quên đi và bị vướng vào những đại ngôn và xúc cảm quá mức, nhưng khi tôi đă tự nhắc được ḿnh về sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự phi lư của việc nổi nóng, tôi nguôi lại và ăn nói với sự dịu dàng và tự chế. Cũng vậy, khi tôi bị kích động hoặc lo lắng về một chuyện ǵ đó, tôi tự hỏi:

“Lo lắng bồn chồn có được ích ǵ?

 

Cuộc đời sẽ trôi qua và cái chết chờ đón tất cả mọi người. Không ai trên thế giới này có thể thoát được cái chết. Cái chết làm b́nh đẳng tất cả mọi người. Do đó, khi c̣n sống th́ tôi nên sống cách tốt nhất mà tôi có thể làm được, tức là sống theo đạo pháp, sống với tỉnh giác, sống từng giây phút một, từng ngày một, làm hết sức của ḿnh cho ngày đó”.Nghĩ minh mẫn như vậy, th́ tôi sẽ bỏ qua mọi lo lắng và sống một cách nhẹ nhàng hạnh phúc hơn.

 

Hơn nữa, chúng ta có thể suy luận rằng: “Dù có lo hay không lo, tất cả chúng ta đều sẽ già và chết. 

 

Vậy thà chúng ta già mà không lo lắng th́ chẳng hay hơn không!” Đó là điều sáng suốt hơn. 

 

Không ai có thể chối căi sống không lo là sướng.  Ngược lại lo nhiều làm chúng ta rút ngắn tuổi thọ, gây thêm bệnh và chết sớm. Nghĩ được như vậy cũng giúp chúng ta bỏ qua mọi lo lắng và sống hạnh phúc hơn. 

 

Do vậy, suy nghĩ về cái chết một cách hiểu biết th́ chúng ta càng bao dung nhẫn nại hơn, tử tế dịu dàng hơn, đối với bản thân chúng ta cũng như đối với người khác. Và rồi chúng ta cũng ít bám víu vào của cải vật chất, ít tham lam hơn. Vâng, khi chúng ta nhận rơ sự ngắn ngủi của cuộc đời, và cho dù chúng ta tích lũy của cải được bao nhiêu, khi chết chúng ta cũng chẳng mang theo được một xu, th́ chúng ta sẽ ít tính toán hơn. Chúng ta có thể nới lỏng ra và bắt đầu hưởng trọn niềm vui chia xẻ và ban bố, yêu thương và quan tâm người khác. Chúng ta sẽ nhận ra rằng cuộc đời không phải chỉ là tích lũy dành dụm của cải. Chúng ta sẽ thích rộng răi hơn, chia xẻ và đem niềm vui và hạnh phúc đến cuộc đời người khác. Mang lại niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác chính là cái làm cho cuộc đời có ư nghĩa và đẹp hơn. Đó mới là điều quan trọng. 

 

Ḷng thương yêu và trắc ẩn có thể mọc chồi và nở hoa trong chúng ta giống như một cây đầy hoa đẹp. 

 

Chúng ta có thể trở thành những con người thật sự tốt đẹp đầy ḷng từ bi, đáp ứng bằng cả con tim mà không phân biệt sắc tộc, tôn giáo, địa vị xă hội, v.v… Cuộc đời chúng ta sẽ có thêm ánh sáng mới và chúng ta có thể nói ḿnh thật sự hạnh phúc và nhân bản. Và khi cái chết đến chúng ta sẽ không có ǵ ân hận. Chúng ta có thể chết một cách hạnh phúc và an b́nh, với một nụ cười trên môi. *:)                                                           happy

 

Sẽ không buồn những buổi chiều

Khi ḿnh đă Sống rất nhiều.. ban mai..

 

Như Nhiên - (Yêu và Chết)

 

 

 

 

Về Trong Tỉnh Thức

 

Em đừng măi loay hoay t́m chỗ đứng

Cần hỏi ḿnh rằng: “phải Sống làm sao?”

Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng

Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!.

Đời lắm lúc vui cũng làm ta khóc,

Mà buồn tênh.. vẫn khiến rộ môi cười?

Hạnh phúc đến từ những điều b́nh dị

Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui..

Đời đau khổ v́ biến thành nô lệ

Cho “hồn ma bóng quế ”, những phù hư..

Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể

C̣n ta giàu dù.. túi chẳng một xu.

Em đừng măi đi xa t́m hạnh phúc

Hăy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..

Có đôi lúc thiên đường và địa ngục

Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..

Đời bể khổ ta có quyền không khổ

Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?

Ḷng thanh thản niềm vui t́m bến đổ

Khổ v́ ưa ước hẹn kiếp lưu đày.

Thôi đừng măi băn khoăn t́m lẽ sống

Lư tưởng là… tưởng có lư thôi em!

Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng

Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm.

 

Như Nhiên – (Thích Tánh Tuệ)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính