Lại nói về Cải lương hay Cách mạng

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Trích: Bốn khuynh hướng đấu tranh.

Trong bài viết Phong Trào Dân Chủ Việt Nam (Vietnam's Democratisation Movement) phổ biến vào tháng 5 năm 2015 trên tạp chí Diễn Đàn Đông Á (East Asia Forum), Giáo Sư Benedict Tria Kerkvliet thuộc Viện đại học ANU (Đại Học Quốc Gia Úc) đặt câu hỏi là Việt Nam sẽ dân chủ hóa bằng cách nào và liệt kê 4 khuynh hướng mà các nhà đấu tranh trong nước đang theo đuổi. Các khuynh hướng này đều có điểm chung là sử dụng phương thức đấu tranh bất bạo động nhưng cũng có nhiều quan điểm khác biệt về mối quan hệ giữa một thể chế dân chủ và sự phát triển kinh tế và xă hội.

 

Khuynh hướng thứ nhất cho rằng đảng CSVN là nguyên nhân chính dẫn tới sự tụt hậu và tham nhũng hiện nay nhưng chính nó có thể thay đổi đưa đất nước tới dân chủ. Những người ủng hộ phương thức này cho rằng không cần phải vứt bỏ hết tất cả các cơ chế chính trị hiện nay. Việt Nam đă có một số cơ chế dân chủ và Hiến Pháp thừa nhận quyền con người và quyền bầu cử. Vấn đề lớn nhất là những yếu tố dân chủ không được thực hiện đúng bởi v́ đảng CSVN nắm quá nhiều quyền lực. Đảng CSVN tự thân nó có thể giải quyết được những vấn đề này bằng cách khởi động chuyển giao quyền lực sang cho người dân. Như thế th́ đảng CSVN sẽ giữ được uy tín, cứu chính bản thân họ và ngăn chặn những đau khổ và hỗn loạn to lớn có thể xảy ra với đất nước.

 

Khuynh hướng thứ hai nhắm vào sự đối đầu có tổ chức với chế độ. Những người theo khuynh hướng này lập luận rằng đảng CSVN sẽ không bao giờ dẫn dắt người dân tới dân chủ thật sự và chủ nghĩa cộng sản không thể nào cải cách được mà phải được thay thế hoàn toàn. Điều kiện tiên quyết là thành lập một thể chế chính trị dân chủ đa đảng, đa nguyên để bảo vệ tự do ngôn luận và các giá trị dân chủ khác. Sau đó Việt Nam mới có thể phát triển. Và cách duy nhất để đạt tới hệ thống đa đảng là trực tiếp và công khai đấu tranh đ̣i hỏi dân chủ. V́ vậy cần phải thành lập tổ chức, đảng phái chính trị, đứng ra thách thức đảng CSVN. Cái giá phải trả là sẽ có một số thành viên bị tù đày nhưng nó sẽ tạo điều kiện cho một phong trào dân chủ bền vững hơn trên đường dài.

 

Khuynh hướng thứ ba không đ̣i hỏi thay đổi thể chế chính trị hoàn toàn mà chủ trương cải thiện hệ thống bằng cách tích cực tham gia vào nó. Những người theo khuynh hướng này cho rằng nhiệm vụ cấp bách nhất không phải là loại bỏ đảng CSVN hay tạo ra một hệ thống chính trị đa đảng mà phải chấm dứt những chính sách và hành động làm tổn thương đến nhân dân và sự phát triển của đất nước. Điều này có nghĩa là phải tranh luận với chính quyền các cấp, chống lại những chương tŕnh và quan chức tham nhũng và thúc đẩy những chính sách và quan chức làm lợi cho đất nước. Dân chủ hóa, theo những người này, là để nâng cao đời sống của nhân dân. Và khi làm được điều trên th́ tiến tŕnh dân chủ sẽ tự động nổi lên. Không cần thiết “phải tham gia chính trị hoặc dương cao ngọn cờ dân chủ” v́ làm vậy có thể dẫn tới phản ứng ngược từ chính quyền. Do đó những người theo khuynh hướng này chọn không gia nhập các tổ chức, các cuộc biểu t́nh hay kư các kiến nghị thư chống lại chính quyền.

 

Khuynh hướng thứ tư liên kết việc mở rộng xă hội dân sự (XHDS) với dân chủ hóa. Những người theo khuynh hướng này đồng ư với phương pháp thứ ba rằng dân chủ không đơn giản là có một hệ thống bầu cử đa đảng. Cả khuynh hướng thứ ba và thứ tư đều nh́n nhận vai tṛ của đảng CSVN trong tiến tŕnh dân chủ hóa Việt Nam nhưng không phải như một người lănh đạo mà là trong những người tham gia. Khuynh hướng xă hội dân sự thúc giục mọi người sử dụng những biện pháp hợp pháp để phê phán các chính sách và quan chức tồi tệ và thúc đẩy sự cải thiện xă hội. Nhưng chính họ không nhắm tới việc tham gia vào chính quyền hoặc chủ trương tranh giành quyền bính. Ngược lại, họ chú trọng vào việc khuyến khích người dân phát triển các tổ chức xă hội dân sự độc lập với nhà nước. Trọng tâm của xă hội dân sự là công dân cổ xúy cho ư tưởng của ḿnh nhưng cũng tiếp cận và trao đổi với những thành phần không đồng quan điểm. Các giá trị dân chủ không tự nó xuất hiện mà công dân phải đấu tranh giành lấy nó một cách ôn ḥa. Dân chủ có nghĩa là người dân cần biết cách bảy tỏ quan điểm, bộc lộ suy nghĩ của ḿnh, lắng nghe người khác, biết thương thuyết và chấp nhận thỏa hiệp. Khi tham gia vào những tổ chức xă hội dân sự, người dân sẽ học được những kỹ năng và thực thi các giá trị dân chủ.

 

..... Tóm lại, t́nh trạng tụt hậu và bế tắc của Việt Nam hiện nay là do thể chế độc quyền đảng trị. Không có dấu hiệu ǵ cho thấy đảng CSVN sẽ thay đổi trao trả quyền lực cho nhân dân. Ngay cả khi có những người tài có khả năng muốn tham gia vào hệ thống để cải thiện th́ họ cũng không có cơ hội thể hiện qua việc hàng loạt ứng cử viên độc lập bị loại khỏi danh sách tranh cử vào Quốc Hội trong tháng 5 vừa qua. Đảng CSVN cũng không cho phép bất cứ tổ chức, đảng phái chính trị nào có cơ hội thành lập, phát triển và sinh hoạt, cạnh tranh lành mạnh như tại các quốc gia dân chủ văn minh, tiến bộ trên thế giới. Chỉ c̣n một khuynh hướng khả thi là XHDS, ít nhất là trong giai đoạn này. Người Việt hải ngoại tuy đóng vai phụ nhưng cực kỳ quan trọng và có tính quyết định tương lai của tiến tŕnh dân chủ hóa đất nước qua hai mặt: giúp đỡ phương tiện để đặt nền móng tư tưởng và sinh hoạt dân chủ và nâng tầm kết nối các tổ chức XHDS trong nước với cộng đồng quốc tế. Tiến tŕnh dân chủ hóa không phải là một cuộc chạy đua nước rút mà là đường trường đầy gian nan giữa một bên là cộng sản, độc tài, dối trá, bạo lực, tụt hậu và bên kia là dân chủ, đa nguyên, công lư, nhân bản và tiến bộ. Trước sau ǵ th́ Việt Nam cũng sẽ trở thành một quốc gia dân chủ v́ đó là tiến tŕnh lịch sử của nhân loại. Hành tŕnh ngắn hay dài hoặc thời gian sớm hay muộn một phần lớn tùy thuộc vào nỗ lực và phương thức đóng góp của người Việt tại hải ngoại.

 

(Việt Nam Sẽ Dân Chủ Hóa Bằng Cách Nào? _LS.Nguyễn Văn Thân. diendannguoidanvietnam.com)

 

 

V́ trích dẫn một tác giả ngoại quốc với sự phân tích không đúng với thực trạng tranh đấu trong nước, tác giả Nguyễn Văn Thân đi đến kết luận sai lầm:

Trước sau ǵ th́ Việt Nam cũng sẽ trở thành một quốc gia dân chủ v́ đó là tiến tŕnh lịch sử của nhân loại. Hành tŕnh ngắn hay dài hoặc thời gian sớm hay muộn một phần lớn tùy thuộc vào nỗ lực và phương thức đóng góp của người Việt tại hải ngoại.”

 

Nếu như trước khi Đại sứ Mỹ Ted Osius lặp đi lặp lại rằng “Mỹ không có kế hoạch thay đổi thể chế chánh trị của Việt Nam ( cọng sản ),”

 

Nếu như trước khi Tổng thống Obama viếng thăm Việt xă nghĩa và tuyên bố “Vấn đề dân chủ hóa Đất nước của các bạn do... các bạn tự quyết định,”

 

Nếu như huyền thoại về cái gọi là “đế quốc Mỹ chủ trương Diễn biến Ḥa b́nh xóa bỏ chế độ xă nghĩa ta” c̣n thịnh hành,

 

Câu kết luận của tác giả Nguyễn Văn Thân c̣n gây phấn khởi ít nhiều.

 

C̣n như bây giờ, Mỹ đă xác nhận chủ trương bất can thiệp như trên th́ mọi chủ trương thỏa hiệp dân chủ hóa tiệm tiến xem ra tắc tị!

 

Không phải nhân dậu đổ, b́m leo mà đă từ lâu, chí ít là từ ngày cuộc biểu t́nh lịch sử ngày 5 tháng 6, 2011 ở Sài g̣n và Hà Nội, gă chức việc già VNCH không ngớt hô hào, cổ vơ, thúc dục một cuộc vận động cách mạng toàn triệt cứu nguy Đất nước trước ách nạn Nội xâm việt cọng và Ngoại xâm tàu cọng.

 

Bây giờ, một lần nữa nhắc lại vấn đề sinh tử của vận mạng Đất nước:

 

 

CẢI LƯƠNG hay CÁCH MẠNG?


Ở bất cứ quốc gia nào, khi đất nước lâm vào nạn áp bức, bạo ngược, câu hỏi luôn luôn được đặt ra là: Cải lương hay Cách mạng? T́nh cảnh Đất Nước ta ngày nay, dưới ách CS Độc tài toàn trị c̣n muôn ngàn lần bạo ngược hơn Bạo chúa Lê Long Đỉnh róc mía trên đầu nhà sư già Quách Ngang đời xưa nên câu hỏi trên càng trở nên bức thiết.

 

Cải lương là vận động cải biến lần hồi chế độ cai trị.

Cách mạng là xóa bỏ chế độ áp bức, bất công. Xây dựng chế độ mới tốt đẹp hơn.


 

GIẢI PHÁP CẢI LƯƠNG ĐĂ THẤT BẠI

 

Thời gian trước ngày Đai hội của Đảng Cướp Sạch VC, những người tự xưng là nhân sĩ, trí thức CS mở cuộc vận động ráo riết nhằm vào các tay trùm VC có triển vọng lên làm vua để mưu tính cái gọi là “Diễn biến từ trên xuống” hay hoa mỹ hơn là “Cách mạng Cung đ́nh” th́ cũng vậy. Họ ngó t́m quanh quẩn, t́m hoài mà không thấy có tên trùm nào đáng mặt đóng vai Gorbachev, Yetsin made in VN. Bèn làm liều chọn một lượt cả ba mạng: Trọng Lú, Sang sâu và cả Dũng y tá. Họ o bế, tô vẽ cho bọn chúng như vầy:

 

Trọng Lú thông minh, có bằng cấp cử nhân thứ thiệt chớ không phải thứ dơm theo hệ tại chức, tức là ghi tên đi học rồi chờ ngày lănh bằng cấp, chẳng học hành ǵ sất. Lại c̣n có Phó Tiến sĩ Nga La Tư nữa, oai không?

 

Sang sâu tuy mới đấu vơ miệng khơi khơi về vụ “Một con sâu đă nguy. Một bầy sâu chết mẹ cả nước nầy” là đă được Sĩ Phu ta bơm lên chín tầng mây: Chưa bầu mà chắc chắn đắc cử trăm phần trăm.

 

Lư thuyết da CS Nguyễn Thanh Giang c̣n liều mạng hơn, bợ đít Dũng du côn lên thành Thủ tướng “số dách” Á Châu, khiếp không? Tay tể tướng du côn Ba Dũng bửa nọ cao hứng tuyên bố trật ch́a: “Một tấc đất, một tấc biển quyết không để mất”. Sáng hôm sau, Tể tướng ta mở Blog. Màn máy tính chớp nháy hoài mà không thấy chữ. Ô hô! Ai tai v́ mắc vạ miệng!

 

Ba vị vua tập thể sắp lên ngôi hứa lèo với quí vị nhân sĩ, trí thức CS đồng đảng của chúng cái ǵ vậy? Chúng đoan chắc ba chuyện động trời như vầy:

 

Một là: Cương quyết “Đổi mới cơ chế” thực hành “dân chủ” từ trong Đảng ra tới ngoài dân.


Hai là: Triệt để bắt sâu, tức là bài trừ tham nhũng.


Ba là: Xóa bỏ Điều 4 hiến pháp dành độc quyền cai trị cho Đảng Cướp Sạch VC.


Nghe bùi tai, quí cụ nhân sĩ mới xui em cháu, giúp làm màu làm mè biểu t́nh cho xôm tụ để cho vở kịch “Diễn biến từ trên xuống” giống y như thiệt. Chẳng ngờ rằng các cụ bị ba thằng bợm già VC lừa đảo trắng trợn. Lên ngôi rồi chúng bèn sổ toẹt: Chẳng có hứa hẹn cái ǵ sất!

 

Màn CẢI LƯƠNG cải sà lách tới đây là hạ màn

 

 

ĐẠI CÁCH MẠNG DÂN TỘC ẮT THÀNH CÔNG


Từ cuộc biểu t́nh ngày 5 tháng 6 năm 2011 đến nay, sinh hoạt trên các trang mạng trở nên sôi động. Nào là các bài tường thuật biểu t́nh Chúa Nhật hàng tuần, nào là các bài phân tích, nhận định vân vân và vân vân…Đặc biệt là các lời “c̣m” (comments). Đây mới thật là PHẢN ẢNH DƯ LUẬN ĐẠI CHÚNG. Từ những câu ngắn gọn , b́nh dị nhưng dứt khoát, đến những đoạn viết ngắn với tính phê phán bộc trực. Thỉnh thoảng có những bài viết vừa phân tích t́nh h́nh vừa nghiêm chỉnh đề xuất ư kiến chớ không phải là lời b́nh đơn thuần.

 

Trong số hàng ngàn ư kiến khác nhau, tựu trung lại có mấy ư hướng rơ nét sau đây:

Khuynh hướng giới hạn các cuộc biểu t́nh trong khuôn khổ biểu dương ḷng yêu nước chống xâm lăng Tàu.

 

Khuynh hướng mở rộng mục tiêu biểu t́nh thành tranh đấu chống áp bức, bất công.

 

Cuối cùng là Ư chí dứt dạt: DẸP BỎ ĐẢNG CƯỚP SẠCH VC hay ĐẠP ĐỔ CHẾ ĐỘ ÁP BỨC BẤT CÔNG, ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ th́ cũng vậy.

 

Nhóm nầy viết những câu ngắn gọn, biểu lộ thật ư, không lư luận quanh co, chỉ thẳng vào sự việc, đại ư: VC bán nước mới là “ngụy”. VC đàn áp dân mới là “phản động.”

 

Thật ra đây không phải là ba khuynh hướng khác nhau mà chính ra là ba bước chiến thuật tuần tự trên quá tŕnh vận động Cách mạng mà mỗi nhóm nhận định theo thời điểm khác biệt.

 

Cho dẫu thế nào đi nữa, cuộc khởi phát phong trào biểu t́nh hiện nay đă đưa dư luận Quốc tế đến một cuộc THẨM ĐỊNH LẠI LỊCH SỬ DÂN TỘC chưa từng có.

 

Sau đây là vài đoạn trích từ bài báo TRANH CHẤP HOÀNG SA của Frank Ching (Far Eastern Economic Review):

 

1/ Hà Nội cũng nên khôn ngoan tái lượng định lịch sử và xác nhận công trạng đúng chỗ, Chánh phủ Saigon đă bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trên Quần đảo Hoàng Sa thật là mănh liệt trong khi Hà Nội chỉ lo triều cống Trung Cộng để xin ân huệ, là hành động đáng được công nhận.

 

2/ Hồ chí Minh khi được hỏi rằng ông pḥ Sô viết hay pḥ Trung Cộng, đă trả lời rằng ông pḥ Việt Nam. Bây giờ đă đến lúc Hà Nội phải thú nhận rằng CHÁNH PHỦ SAIGON ĐĂ PH̉ VIỆT NAM NHIỀU HƠN LÀ BẮC VIỆT.

 

3/ Rơ ràng là Hồ Chí Minh, qua tay Phạm Văn Đồng, đă dâng cho Trung Cộng phần bánh lớn v́ hắn cần viện trợ khổng lồ để chuẩn bị xâm chiếm Miền Nam Việt Nam bằng vũ lực. Hồ đă nhắm mắt chấp nhận mọi điều kiện của Bắc Kinh.


MỘT CHẾ ĐỘ BÁN NƯỚC, HẠI DÂN NHƯ VẬY KHÔNG THỂ NÀO ĐỂ CHO TỒN TẠI ĐƯỢC. PHẢI TIẾN HÀNH CÁCH MẠNG DẸP BỎ THÔI!!!

 

Trên đây là phần nhận định t́nh h́nh. Sau đây là lời tâm huyết nhắn gởi các Bạn trẻ ở trong nước:

 

 

TÔI TIN TƯỞNG:

 

Một: Ngày 5 Tháng 6 năm 2011 là ngày LỊCH SỬ DÂN TỘC TRONG THẾ KỶ 21.

 

Ngày khởi phát ĐẠI CÁCH MẠNG DÂN TỘC

 

Ngày ĐẦU TIÊN tuổi trẻ đi BIỂU T̀NH biểu lộ ư chí chống xâm lăng sau hơn 60 năm trên Miền Bắc và hơn 36 ở Miền Nam dưới ách Độc tài toàn trị VC.

 

Đây là BIẾN ĐỘNG ĐỘT PHÁ mở cửa cho bước tiến Cách mạng.

 

Hai: Cho dẫu là tự phát hay có ngươi lèo lái, công cuộc nầy vẫn là bước mở đầu cho trào lưu vận động Cách mạng Dân tộc theo hướng tiến, bất phục hoàn.

 

Ba: Cho dẫu v́ bất cứ lư do ǵ, công cuộc nầy bị khựng lại hay ngay cả tạm thời gián đoạn đi nữa th́ cánh cửa “đột phá” vẫn c̣n mở ngỏ. Chỉ cần một tia lửa nhỏ là tái phát khởi. Lần nầy sẽ có tổ chức hơn, cường mănh hơn và quyết liệt tiến tới MỤCTIÊU: Triệt hạ CHẾ ĐỘ BẠO TÀN VC.


Thanh niên là NGƯỜI CHỦ TƯƠNG LAI của Đất nước Vận mệnh Đất Nước là ở trong tay các Bạn. Hăy hành xử đúng tư cách là NGƯỜI CHỦ.

 

Với Tâm Niệm theo Truyền thống DIÊN HỒNG


QUYẾT CHIẾN – HY SINH – V̀ DÂN LIỀU THÂN

 


Nguyễn Nhơn

Rạng Đông7/8/11

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính