Khí phách người xưa

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Phỏng vấn Kư Con

 

Vào tháng Sáu năm 1930 trong văn pḥng của ông Arnoux, chánh mật thám Bắc Kỳ, tại Hỏa Ḷ, Hà Nội, phóng viên Pháp Louis Roubaud từ Paris đến đă phỏng vấn Kư Con, trưởng ban ám sát và kỷ luật của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Nhà báo Pháp tả về Kư Con như sau:

 

"Ông 22 tuổi người nhỏ con và gầy. Mặt ông giống như mặt con sóc và mắt ông sáng. Ông vẫn đứng thẳng và khi ông phấn khích, ông dường như quên ông là người tù. Hai cổ tay ông bị c̣ng chéo chặt lại với nhau nên cử chỉ duy nhất ông có thể làm là giơ hai cánh tay lên về hướng quạt trần.

 

"Kư Con" cười nói vui vẻ, đôi vai ông rung lên, ông dường như tṛ chuyện thoải mái ở đây với một người thông minh sau những giờ dài đơn điệu trong xà lim."

….

Bây giờ đến lượt tôi hỏi ông.

 

"Nếu ông không tin chắc vào thắng lợi, tại sao ông vẫn cứ tiếp tục làm?"

 

Ông đáp:

 

"Luôn luôn phải có người bắt đầu trước rồi người sau mới nối bước được. Hôm nay chúng tôi không thành công th́ người sau tất sẽ thành công."

 

"Thành công điều ǵ?"

 

"Là đuổi người Pháp ra khỏi nước An Nam."

 

"Phải chăng ông sẽ đạt được mục tiêu ấy bằng cách sát hại đồng bào ông?"

 

"Tôi chỉ trừng phạt những kẻ phản bội. Nếu tôi giết ai th́ đó cũng chỉ là v́ cái lợi ích chung. Chẳng lẽ ông đă làm được cách mạng mà không cần giết người?"

 

"Và ông c̣n cướp cả hành khách nữa."

 

"Cách mạng cần tiền. Trên xe có nhiều thương gia người Tàu giàu có đi chợ để tích trữ lúa gạo. Tôi bảo với họ rằng tôi có nhiệm vụ lấy của người giàu chia cho người nghèo."

 

"Ông là cộng sản?"

 

"Tôi chỉ là người ủng hộ chính quyền cộng ḥa như ông. Tôi mong muốn nước tôi những ǵ các ông đă đạt được cho nước các ông: một chính phủ dân chủ, phổ thông đầu phiếu, tự do báo chí, công nhận nhân quyền và quyền của công dân, và trước tiên là độc lập!"

 

Ông c̣n tuyên bố:

 

"Giá như người Pháp thương chúng tôi, họ sẽ thấy chúng tôi đau khổ!" Nguồn:

 

(Đoạn phỏng vấn trong tác phẩm tiếng Pháp tựa đề "Việt Nam" của phóng viên Louis Roubaud xuất bản vào năm 1931 tại Paris. Bản tiếng Anh của Robert Charles Dolan.

Người dịch Trần Quốc Việt Danlambao)

 

 

Bây giờ đến lượt tôi hỏi ông.

"Nếu ông không tin chắc vào thắng lợi, tại sao ông vẫn cứ tiếp tục làm?"

Ông đáp:

"Luôn luôn phải có người bắt đầu trước rồi người sau mới nối bước được. Hôm nay chúng tôi không thành công th́ người sau tất sẽ thành công."

 

… Luôn luôn phải có người bắt đầu …

 

Sau 45 năm dưới sự cai trị ngu dân, tàn bạo việt cọng, cháu thơ thỏ thẻ hỏi ông:

“Ông ơi! Cháu đọc sách hoài mà không biết Hai Bà Trưng đánh giặc nào!?”

 

Đó là thảm cảnh của Dân tộc: Trẻ thơ không biết kẻ thù ḿnh là ai th́ làm thế nào hăng hái chống giặc?

 

Cũng vậy, tuổi trẻ không được dạy dỗ ǵ về các thể chế chánh trị mà chỉ biết lịch sử đảng – Đảng là đỉnh cao trí tuệ “Lănh đạo Toàn xă hội” ngoài ra không có tam quyền, tứ quyền phân lập ǵ hết trơn!

 

Lại thêm triết lư Duy vật: Chỉ biết lợi vật chất “tinh thần đạo đức là t́nh cảm phù phiếm tiểu tư sản”

 

V́ vậy mà tư cách con người suy trầm, KHÍ PHÁCH sạch không!

 

Bây giờ làm sao t́m thấy người bắt đầu đi trước dẫn đường?

 

Ngày xưa, tuổi trẻ Miền Nam VNCH “xếp bút nghiên” vào quân trường cất cao lời hát:

 

“Thanh niên ơi! Hồn thiêng núi sông đợi chờ

Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ

Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng

Trai nước Việt thề làm đèn sáng thế giới soi chung …”

 

Đó là khí phách bay bổng của chàng trai nước Việt năm xưa.

 

Chừng nào tuôi trẻ Việt Nam, tự t́m ṭi hiểu biết, tư thức dậy, tự ḿnh đi?

 

Tuổi trẻ VN hăy mở mắt nh́n ra bốn phương, đọc lại lịch sử anh hùng nước Việt, trỗ hùng tâm tráng khí, xung phong làm “Người bắt đầu” noi gương cha ông “Dũng sĩ Kư Con Đoàn Trần Nghiệp” kết hợp bạn bè cùng chí hướng, dẫn dắt toàn dân đứng lên xóa tan bọn hung tàn việt cọng, cùng nhau xây dựng lại nền Dân chủ – Phú cường.

 

Một con dân nước Viêt

lưu ly nơi hải ngoại

Nguyễn Nhơn

 

KHÍ THIÊNG SÔNG NÚI VIỆT

 

Tôi sanh ra từ làng quê Bưng Cầu

Xứ Thủ, Một cây Dầu, B́nh Dương

Đất g̣ Miền Đông Nam bộ

Bên ḍng suối nhỏ hiền ḥa

Một vạc bưng trải dài bên bờ suối

Cây cầu ván mộc mạc bắc ngang

Dọc bờ suối hai lỗ mội

Mội Chơ, mội Thầy Thơ

Mội Thầy Thơ thơ mộng

Dưới cội trăm già rợp bóng

Trĩu trái tím ngắt, vị ngọt ngào

Ḍng An Giang thuở học tṛ

“Gịng An Giang nên thơ khiến nhớ“

Rừng U Minh âm u minh minh

Nơi chiến trường máu đổ, tử vong

Sông Hậu những chiều lộng gió

Đón đợi người yêu t́m đến

Mùa đông Hoàng Liên Sơn

Đỉnh Fansipan tuyết trắng

Xuân về hoa bang nở trắng núi đồi

Mùa hè dưới chân rặng Trường Sơn

Nắng như đổ lửa

Mùa thu ḍng suối A Mai êm ả

Dịu dàng, róc rách chảy về xuôi

Bến Ngọc chiều tà hiu quạnh

Nhớ quê nhà Miền Nam

“Ai hỏi tôi từ đâu đến?

Tôi đáp, Tôi từ Việt Nam đến đây “ (*)

Tôi là người Việt Nam

Mang ḍng máu Lạc Việt

Đượm khí thiêng sông núi

Đất Việt bên bờ Biển Đông

Ngày nay dân tộc tôi chẳng may

Bị loài cọng sản quốc tế

Đưa vào ṿng bạo tàn hắc ám

Nhưng rồi cũng có một ngày

Tuổi trẻ Việt Nam bừng lên

Sức sống giống ḍng Lạc Việt

Xóa tan u minh cọng sản

Đưa non sông qua cơn lầm than

Vén mây mờ cho giồng giống

Núi sông Đất Việt

Lại rạng rỡ bên bờ Biển Đông

 

  

Nguyễn Nhơn

(Mùa hè trên đất Mỹ)

(*) Thơ Nguyễn Thanh Bạch

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính