Giáo dục “Không nói Chánh Trị”

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

Bữa kia bạn tôi bảo: Thử viết bài bàn về “Làm hay không làm chánh trị” thử coi. Tôi thối thoát rằng: Tôi không giỏi tra cứu, luận giải. Khi nào có ai nêu lên vấn đề và b́nh luận, tôi mới chồng dấu theo lả lướt đôi câu, bởi v́ tôi là dân hành chánh “đất cục”, có tích mới dịch nên tuồng chớ không có bột không gột nên hồ được. Vừa rồi, may đâu có tác giả Jeffrey Thai viết bài “Không thích nói chuyện chánh trị.” Phen nầy tôi có dịp làm vừa ư bạn.

 

Đọc bài viết tới câu rằng: “Bạn ấy trả lời là bạn ấy rất muốn được trao đổi với tôi về mọi điều, nhưng bạn ấyđă được giáo dục là không được nói chuyện chính trị,” tôi ngẫn người ra một lúc, tự hỏi: Không hiểu làm sao mà trong nước, ngày nay lại có thứ giáo dục kỳ dị như vậy?"

 

Tôi nhớ ngày trước ở Miền Nam, học sinh bậc Tiểu học, trong giờ công dân giáo dục, học sinh được dạy về tổ chức và điều hành cơ quan chánh quyền cấp xă. Trung học Đệ nhất cấp, học về tổ chức và chức phận của Chánh phủ Trung ương. Đệ nhị cấp, học về Hiến pháp VNCH và căn bản về hệ thống kinh tế tư doanh. Tóm lại, chương tŕnh Công dân giáo dục bậc Trung học Phổ thông, xưa gọi là Tú tài, chẳng những “nói chuyện chánh trị” mà c̣n phải học, hiểu rơ về quyền hạn và trách nhiệm của mọi công dân đối với quốc gia.

 

Kế tiếp, tác giả J.T đặt câu hỏi: “Tại sao lại phải giáo dục thế hệ trẻ để không nói chuyện chính trị? Có thực sự phải “giáo dục” thế không? Và có thực sự nên “giáo dục” thế không?"

 

Tới đây tôi mạo muội trả lời câu hỏi của tác giả như vầy: Con người sống trong một quốc gia là sống trong bầu khí chánh trị của quốc gia ấy. Cho nên dù có nói hay không nói chuyện chánh tri th́ vẫn sống trong khuôn khổ chánh trị ấy. Xin minh giải câu nói ấy như sau đây.

 

CHÁNH TRỊ HÍT THỞ

 

Ngày xưa, những khi ngẫm nghĩ sự đời Uy Viễn tướng công than:

 

Thọat ra đời th́ đà khóc chóe

Đời có vui sao chẳng cười kh́?”

(hổng bảo đảm đúng nguyên văn)

 

Hậu sanh cho rằng là không phải khóc, cười. Đó là hơi thở Tự do Đầu tiên khi bé thơ vừa lọt ḷng mẹ, Tự do hít thở, không dựa vào hơi thở của mẹ.

 

Cho nên hành động đầu tiên của Con Người là “thở”.

 

V́ vậy mà cái chánh trị “hít thở” của một quốc gia thật là can hệ. Ngày xưa ấy, quê tôi thời nông nghiệp, hơi thở đầu đời nơi làng quê không khí trong lành. Bầu khí ấy ngày nay không c̣n nữa, dưới thời xă nghĩa, không khí khói bụi mịt mùng của thời công nghiệp hoang dă. Bọn cọng sản cai trị chỉ biết  “Quyền-Tiền” không ai  lo ǵ đến chuyện hít thở của người dân!

 

Ngày trước, ở Saigon, quí cô thanh nữ chạy xe “Ếch bà” (Vespa) thanh lịch, mái tóc huyền buông xỏa bờ vai, đôi bàn tay búp măng để trần, gương mặt chữ điền xinh đẹp khoe nét đẹp, bờ môi trái tim tươi tắn. Ngày nay, thời xă nghĩa, ngay trước chợ Bến Thành, một thời hoa lệ, thiếu nữ lái xe Dream, tóc quấn một đùm to sụ, lại chụp thêm cái “Mũ bảo hộ” to đùng. Đôi tay mang găng dài tận cùi  chỏ. Gương mặt chữ điền nào đâu thấy! Chỉ thấy cái khẩu trang và đôi mắt chăm bẩm lo sợ bi đụng xe v́ đang chen chúc trong ḍng xe cộ, khói bụi mịt mùng.

 

Một chế độ chánh trị tốt, có chánh sách, luật lệ bảo vệ môi sinh tốt, người dân hít thở không khí trong lành, sức khỏe tốt, học hành, làm ăn góp phần thịnh vượng cho xă hội. Trái lại, như xứ xă nghĩa ta ngày nay, dân trí, dân khí ngày càng cùn nhụt, đến nỗi chuyện không khí ô nhiễm là chuyện chết sống mà không dám hé răng th́ nói làm ǵ đến chuyện Dân chủ, Nhân quyền!

Bây giờ xin nói về chánh trị ăn.

 

CHÁNH TRỊ ĂN

 

Ở Mỹ có cái cơ quan kêu là Food & Drug Administration tức là cơ quan quản trị về thực phẩm, thuốc men. Quư ông, quư bà làm việc ở đây phải chăm chỉ. Lớ quớ, không chịu kiểm soát kỷ để cho dân ăn thực phẩm dù tươi hay đóng hộp mà đau bụng là mệt lắm. Trước là dân rầy, sau là báo chỉ bêu riếu, chót là chánh phủ quở, có khi bị cách chức. Gần đây, cơ quan nầy bận rộn v́ thực phẩm nhập cảng từ hai xứ xă nghĩa Tàu, Ta. Vài bửa th́ thấy thông báo mặt hàng Tàu nầy bị cấm bán. Vài bửa thấy loan báo nông sản kia nhiểm độc và v…v…

 

Ngoảnh về nơi quê cũ, công nhân ăn bửa trưa do xí nghiệp cấp, bị ngộ độc cả đoàn. Đồ hộp độc hại nhập cảng từ xứ Tàu đỏ bày bán tràn lan, từ thành thị tới thôn quê. Ai mua ăn, ngộ độc, chết ráng chịu!

 

Có bà nhà giàu mới, loại tư bản đỏ khoe với bạn: Hàng tháng con mẻ bay sang Tân Gia Ba mua thực phẩm về trữ cho gia đ́nh ăn cả tháng. Lại có chuyện một ông lớn, chiếm công vi tư một khoảnh vườn rộng sau nhà, sai người trồng rau để ăn riêng, khỏi ra chợ mua rau, sợ bị nhiểm độc hóa chất.

 

Đó là hệ quả của thứ chánh trị mạnh ai nấy ăn. Chết sống mặc bây, tiền thầy bỏ túi.

 

Chuyện trớ trêu như vậy mà cấm nói mới thật là ức!

 

CHÁNH TRỊ NGỦ

 

Ngày xưa, nơi đồng quê đêm về mát mẻ, yên b́nh, giấc ngủ êm đềm, hồn bướm mơ tiên. Về sau, đô thị hóa, xe cộ ồn ào cả ngày đêm. Riêng bên Mỹ, dầu là nhà cửa kiến, vách đệm chất cách âm, thỉnh thoảng vẫn vẳng nghe tiếng c̣i hú của xe cứu thương, chửa lửa.

 

Thời trước, đài phát thanh Saigon có câu nói đáng yêu: Hễ cứ đến 10 giờ tối là phát, “ Xin vui ḷng vặn nhỏ âm thanh vừa đủ nghe để khỏi làm phiền hàng xóm đang cần yên lặng để nghỉ ngơi.”

 

Dẩu sao đi nữa th́ với thành phố cả triệu dân, giữ cho các khu gia cư được tương đối thanh tịnh cũng đă là quí.

 

Nói về cái ngủ th́ phải nói về cái pḥng ngủ sao cho khoáng đảng, tức là nói về luật lệ xây cất nhà cửa. Ngày trước ở Miền Nam, luật lệ xây cất cũng phức tạp, chi li, nhưng để nhằm bảo đảm an toàn cho cư dân và hợp vệ sinh, xét kỷ về kỷ thuật kiến trúc và lộ giới để tránh sụp đổ gây tai nạn.

 

Chẳng bằng bên xứ xă nghĩa Tàu, thời hiện đại, chỉ một cơn động đất nhẹ, nhà cửa của dân ở hai bên c̣n nguyên, trong khi cái cao ốc làm trường học ở giữa sụp đỗ tan tành, gây thương vong cho lưu trú sinh cũng bộn. Đó là do hậu quả của kỷ thuật xây cất xă nghĩa, do nạn “rút ruột công tŕnh”, nghĩa là xi măng “mác 75” thực tế chỉ c̣n 30-40, nghĩa là lấy phân nửa số lượng xi măng đem bán, lấy tiền chia nhau bỏ túi. Bê tông cốt thép thay thế  bằng cốt tre cho nên lung lay là đổ sập. Ai chết mặc ai, tiền thầy bỏ túi.

 

V́ luật lệ về tiếng ồn và xây cất phát xuất từ chánh sách cai trị nên mới nói chánh trị ngủ là v́ thế.

 

Bây giờ là nói về đệ tam khoái: Chuyện gối chăn

 

CHÁNH TRỊ GỐI CHĂN

 

Chuyện chăn gối có hai thứ: Thứ chánh đáng kêu là hôn phối. Thứ tà vạy gọi là măi dâm.

 

Về chuyện vợ chồng chánh đáng, thời Đệ nhất VNCH, v́ quan niệm “gia đ́nh là nền tảng của xă hội” nên chủ trương bảo vệ một cách cứng rắn: ban hành “Luật Gia Đ́nh”, tục gọi “luật Bà Nhu”, cấm hẳn việc ly hôn.

 

Qua thời đệ nhị VNCH, nhận thấy việc cấm đoán như vậy là không thực tế nên băi bỏ. Thay vào là điều luật ly hôn với những qui định chặt chẻ nhằm hạn chế việc ly hôn. Muốn xin ly hôn phải trải qua thời gian ḥa giải 6 tháng để đôi bên suy nghĩ lại cho kỷ trước khi xách chiếu ra ṭa. Điều kiện ly hôn cũng cứng rắn: Vợ chồng cải vă, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân chút đỉnh, không kể là bạo hành để xin ly dị. Vợ ươn yếu không nồng nhiệt trong việc gối chăn, không được kể là bịnh nan y để đ̣i chia tay, trừ phi có bác sĩ nhà thương công cấp chứng nhận là vợ nhà mắc chứng “vô sinh” khiến cho chồng phạm “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại” th́ ông chồng mới được xin ly hôn.

 

Về hôn nhân cẩn trọng như vậy, về măi dâm tính toán, thiết  đặt chánh sách c̣n phức tạp hơn.

 

Thời Quốc gia Việt Nam, dưới triều Quốc trưởng Bảo Đại, việc chị em ta hành nghề dược luật pháp cho phép nhưng có kiểm soát chặt chẻ. Nói theo tiếng nhà nghề là thể chế hóa việc măi dâm.

 

Giữa đô thành Saigon, ḥn ngọc Viễn Đông có khu B́nh Khang trứ danh, nơi  đó chị em ta công khai hành nghề có giấy chứng nhận, chẳng cần “đưa người cửa trước, rước người cửa sau.” Nhưng chị em bị bắt buộc, hàng tháng (hay hàng ba tháng?) phải ra bệnh viện hoa liễu (BV B́nh Dân) “lục x́”, nghĩa là khám bịnh hoa liễu. Nếu bị mắc bịnh phải ngưng hành nghề để điều trị cho tới khi hết bịnh mới được trả lại thẻ hành nghề.

 

Thời Đệ nhất VNCH, coi việc măi dâm là “tệ đoan xă hội” nên cấm ngặt. Qua Đệ nhị Cộng ḥa cũng cấm, nhưng điều luật truy tố tội măi dâm qui định thật chặt chẽ để bảo vệ nhân phẩm con người dù là gái măi dâm: Phải bắt được tại trận đang làm t́nh với 3 người khác nhau, tại 3 nơi khác nhau mới đủ yếu tố để truy tố về tội măi dâm. Lư luận rằng: Một phụ nữ dù “giao du thân mật” với ba người tại một nơi nhất định th́ có thể phỏng đoán là thuộc loại trăng hoa, chỉ xấu về hạnh kiểm, luân lư chớ không phạm tội măi dâm.

 

Tôi thuật tỉ mỉ điều nầy để chỉ rơ tính cách tàn bạo, rừng rú của đám côn đồ cs đang cai trị về trường hợp cưởng bức chị Bùi Thị Minh Hằng đưa vào cái gọi là “cơ sở giáo dục phục hồi nhân phẩm” Vĩnh Phúc Yên.

Bây giờ bước qua cái khoái hoạt thứ tư.

 

CHÁNH TRỊ VỆ SINH

 

Ở trung tâm thành phố San Jose có 2 công viên: Saint James và Chavez. Công viên Saint James có một hồi là nơi tụ tập của ACE homeless, tức là kẻ không nhà. Cho nên, ở những nơi khuất vắng, thường vương vải tàn dư của “giang san một gánh ị đồng.”

 

Công viên Chavez th́ cư dân thường tụ tập dạo mát, đông người, cần có chỗ giải quyết vệ sinh.

 

Chiếu nhu cầu dân sinh, thành phố cho thiết đặt ở mỗi công viên một nhà vệ sinh tự động mới tinh. Ban đầu kế bên cửa c̣n có cái khe để bỏ vào 25 xu tiền lệ phí xử dụng. Về sau, thấy thu 25 xu chẳng đáng ǵ mà có khi c̣n gây trở ngại cho người cần xử dụng cần kíp mà không sẳn xu, cho nên bít lại cái khe thu tiền để khách thừa lương xử dụng free, chỉ cần nhấn nút là cửa mở. Thong thả bước vô giải quyết cái sự đời. Xong rồi, chẳng cần giựt nước ǵ cả, chỉ bước lại đưa hai bàn tay vào ṿi nước. Xà bông thơm tự động chảy ra trước, vừa xoa tay, nước chảy ra theo, rửa tay sạch sẻ. Vậy là thong thả bước ra thơ thới dạo quanh.

 

Nghe nói bên thành hồ xă nghĩa, trước chợ Bến Thành cũng có cái nhà dzệ sinh. Trước cửa có đặt bàn có người ngồi thâu tiền cẩn thận. Tiền th́ thâu, một cắc không lỏi mà quét dọn, rừa ráy không chịu mần. Cho nên cái nhà vệ sinh biến thành mất vệ sinh. Nghe nói bên trong dơ dáy, hôi thối không thể tả!

 

Tôi vừa lă lướt một hồi về chánh trị hít thở và tứ khoái. Bây giờ xin đi vào kết luận.

 

 

LỜI KẾT

 

Tác giả Jeffrey Thai trích dẫn Aristotle rằng: “về bản chất, con người là một động vật chính trị, và luân thường và chính trị có liên kết chặt chẽ với nhau.”

 

Nhân danh truyền thống Dân tộc- Nhân bản Việt Nam, tôi xin sửa lại câu nầy như sau: “Về bản chất, con người là CON NGƯỜI chánh trị, và đời sống của con người liên kết chặt chẻ với chánh trị.”

 

Như tôi mô tả kể trên, từ khi mở mắt chào đời, lần đầu tiên tự do hít thở là con người bắt đầu đi vào nền chánh trị của nơi sinh quán, xấu tốt ǵ chưa biết, chờ đến khi sống lăn lóc trong chế độ chánh trị đó rồi mới nhận biết.

 

Trong hiện tại, 3 câu hỏi của J.T đặt ra ở trên đă được “Mặt đồ” ba Dê trả lời như tát nước vô mặt những người phản kháng: Im mồm, nếu không muốn bị bắt bỏ tù.

 

Trước t́nh thế ấy, những ai tự nhận là nhân sĩ, trí thức, lăo thành cách mạng phải làm ǵ?

 

Từ 37 năm nay, quí vị đă nhẫn nại từ kiến nghị, thỉnh nguyện, Xin-Cho đến “phản biện trong phạm vi cơ chế”, vừa rồi rấn thêm nấc nữa “Vua đă cởi truồng, dân không cần giữ lễ,” nghĩa là lớn tiến mắng mỏ…rồi thôi!

 

Nếu trí thức đích thật là sĩ phu, hào kiệt, đứng trước chế độ toàn trị phản nước, hại dân phải ra tay hành động chớ không nói suông: Dẹp bỏ chế độ tàn ngược hiện hành, thay thế bằng chế độ mới tốt đẹp hơn. Đó là ĐI THẲNG VÀO YẾU NGHĨA CỦA CHỮ CÁCH MẠNG.

 

C̣n nếu như quí vị khước từ trách nhiệm, sẽ có một ngày, quí vị ăn mặc complet, cổ cồn, cà vạt, đứng sắp hàng ăn mừng ngày thành lập LIÊN BANG XHCN TRUNG HOA (United States of Socialist China), hát quốc ca tiếng Tàu, chào cờ sáu sao gồm một sao An nam đô hộ phủ:

 

Qǐlái! Búyuàn zụ núĺ

de rénmen!

Bǎ wǒmen de xuèṛu,

zhùchéng wǒmen xīn de

chángchéng!

 

C̣n chúng tôi ở hải ngoại cũng đành ngậm ngùi:

Có ai hỏi anh từ đâu tới?

Tôi trả lời, tôi từ đất nước

Xưa là nước Việt Nam

Nay chệt Tàu gọi là

An nam đô hộ phủ,

tới đây!

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính