Đừng mơ Ác cọng Hồi đầu Thị ngạn

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Trích: "Con đường đấu tranh để thể hiện ư chí của dân tộc sẽ c̣n tiếp tục nhằm tạo thành “Phong trào toàn dân hành động”. Phong trào này chỉ chấm dứt khi đảng toàn trị cùng chế độ tay sai của nó bị tiêu diệt bởi lực của toàn dân hoặc bởi sự tự nguyện rút lui của một chế độ không có chính nghĩa." (ngưng trích)

(Nguyên Thạch - Toàn dân tiếp tục xuống đường tạo phong trào bất tuân bạo quyền)

 

Chẳng đặng đừng, xin nói một câu vắn tắt:

Trong lịch sử hiện đại, chưa có một chế độ độc tài cá nhơn nào "tự nguyện rút lui" chớ đừng nói chi là "chế độ TOÀN TRỊ CỌNG SẢN" nhất là thứ cọng sản cu li việt cọng!

 

Hăy lắng nghe Cố vấn Chánh trị Tổng thống VNCH Ngô Đ́nh Nhu đem kinh Phật khuyên giải cáo hồ và đồng bọn hồi hơn nửa thế kỷ trước:

 

 

TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ

 

       

 

Phật dạy "TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ". Thâm ư cao siêu của lời dạy trên bao trùm khắp vũ trụ. Sự tiến hóa của nhân loại đều căn cứ trên nguyên tắc nằm trong lời dạy trên. Có trụ mới có vị trí để mà tiến. Nhưng khi vị trí đă mất tác dụng, mà vẫn cứ cố bám để trụ vào đó th́ mọi tiến hóa lại chấm dứt, và những kết quả đă thu hoạch được lại có thể bị mất.

Phải trụ vào cho đúng lúc mới tiến được. Và phải không trụ vào cho đúng lúc mới bảo đảm được vừa những thắng lợi đă chiếm, vừa con đường tiến cho tương lai.

TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ là một chân lư thể hiện trong những sự việc vĩ đại của loài người, cũng như trong các sự việc nhỏ nhặt của cá nhân trong đời sống thường ngày.

Nhiều Cộng Đồng đă phôi thai được một nền văn minh v́ nhờ trong một lúc nào đó, các nhà lănh đạo đă ư thức được một cách sung măn những vị trí cần phải trụ vào. Nhưng sau đó hoặc v́ sự thiếu lănh đạo, hoặc v́ thử thách, do hoàn cảnh bên ngoài đưa đến, vượt qua mức độ mà sinh lực của Cộng Đồng có thể ứng phó nổi, nên Cộng Đồng vẫn tiếp tục trụ vào một vị trí không c̣n là sinh lộ nữa. Do đó, nền văn minh vừa mới phôi thai, đă ngừng phát triển và lâu ngày thành cằn cỗi và chết dần như cây khô.

Các Dân Tộc Da Đỏ ở Bắc Mỹ đă phôi thai một nền văn minh trụ vào sự thích nghi hóa đời sống thường ngày với vũ trụ thiên nhiên bao quanh ḿnh. Ví dụ, thay v́ t́m cách chế áo dầy hoặc cách xây nhà cửa giữ được sức nóng để chống lại với giá lạnh của mùa Đông, người Da Đỏ lại chủ trương huấn luyện cơ thể từ lúc nhỏ để chịu đựng được các thời tiết.

Thái độ của người Da Đỏ là một thái độ tùng phục, cố gắng thích nghi hóa cơ thể với vũ trụ thiên nhiên. Thái độ mặc áo và xây nhà là một thái độ dùng phương tiện thiên nhiên để chế ngự thiên nhiên.

V́ đă lựa chọn con đường như vậy cho nên nền văn minh phôi thai của người Da Đỏ đă đào tạo được một loại người mà sức chịu đựng đối với thiên nhiên lên đến một mức độ phi thường. Và sự thông cảm của họ với thiên nhiên vượt đến một tŕnh độ ít có.

Trên lĩnh vực này, người Da Đỏ đă khiến tất cả mọi người đều thán phục. Và người mà ông Baden Powell, nhà sáng lập ra phong trào hướng đạo thế giới, lấy làm mẫu là người Da Đỏ.

Tuy nhiên, sức chịu đựng của con người có giới hạn, sức mạnh của thiên nhiên lại vô bờ bến. Tự trụ ḿnh vào công cuộc phi thường rèn luyện cơ thể để chống lại với thiên nhiên, người Da Đỏ đă dấn thân vào một con đường không có lối thoát.

Các nhà lănh đạo Da Đỏ không nh́n thấy sự bế tắc đó nên không lúc nào nghĩ cần phải chấm dứt sự trụ vào đó. V́ vậy cho nên, vừa mới phôi thai, nền văn minh Da Đỏ đă ngưng phát triển và lần lần cằn cỗi.

Theo những tài liệu khảo cổ mà chúng ta được biết tới ngày nay th́ các Dân Tộc ở chung quanh Bắc Cực và các Dân Tộc ở trên các Quần Đảo ở Thái B́nh Dương đều lâm vào một t́nh trạng tương tự. Tự trụ vào công cuộc mang sức chịu đựng của con người để chống lại thiên nhiên. Lúc đầu khi trụ vào vị trí đó, Cộng Đồng phôi thai được một nền văn minh. Nhưng khi vị trí không c̣n thích nghi nữa, Cộng Đồng không biết thoát ra đúng lúc. Lỗi lầm đó đă đưa Cộng Đồng đến chỗ chết.

Ví dụ dưới đậy lại c̣n rơ rệt hơn nữa.

Luân lư Khổng Mạnh đă tạo cho Cộng Đồng Dân Tộc Trung Hoa, một trật tự xă hội bền vững với thời gian, một cách chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại. Suốt trong mấy ngàn năm, trật tự xă hội kiên cố, do luân lư Khổng Mạnh tạo nên, không có cuộc chấn động nào lay chuyển nổi. Nhờ trật tự xă hội vô cùng vững chắc đó, văn minh Trung Hoa phát triển đến tột độ và soi sáng khắp cả một bầu trời. Các triều đại Trung Hoa, kể cả các triều đại Hán Tộc và các triều đại ngoại lai, Mông Cổ và Măn Thanh, đều bị chinh phục bởi sức kiên cố của trật tự xă hội của Khổng Mạnh. Các nhà lănh đạo đều trụ vào đó và gia công xây đắp cho trật tự Khổng Mạnh càng thêm vững chắc.

V́ vậy mà cho đến khi nền văn minh Trung Hoa, v́ quá trụ vào trật tự xă hội Khổng Mạnh, nên sinh lực phát triển đă suy đi, không một nhà lănh đạo nào nh́n thấy. Mài miệt trong sự thán phục một trật tự xă hội đă cằn cỗi và thành đá, không một nhà lănh đạo nào nh́n thấy nền văn minh Trung Hoa đă ngưng phát triển. Nếu không bị sự tấn công của Tây phương, có lẽ đến ngày nay, Trung Hoa c̣n ngon giấc triền miên trong cái trật tự xă hội Khổng Mạnh của ḿnh. Trụ vào trật tự xă hội Khổng Mạnh để phát triển nền văn minh. Nhưng chính cũng v́ trụ vào đó quá mức độ thời gian, nên văn minh đă ngưng phát triển.

Thâm ư của lời Phật dạy "Trụ mà không trụ" là bao quát như vậy đó.

Nhưng trong đời sống của cá nhân, lời dạy "trụ mà không trụ" cũng chi phối sâu xa đến các hành vi thông thường.

Trong sách Gia Ngữ có chép lại đại khái như sau:

Thầy Tử Hạ một hôm hỏi Đức Khổng Tử: "Đức Khổng Tử sánh với những người học tṛ như Nhan Hồi, Tử Cống và Tử Lộ th́ sao ?

Đức Khổng Tử trả lời: "Nhan Hồi thủ tín hơn ta. Tử Cống thuyết khách hơn ta. Tử Lộ chiến trận hơn ta".

Thầy Tử Hạ lại hỏi: "Thế v́ sao Nhan Hồi, Tử Cống và Tử Lộ lại tôn Đức Khổng Tử làm thầy ?"

Đức Khổng Tử trả lời: "V́ Nhan Hồi thủ tín mà không biết phản tín. Tử Cống hay biện thuyết mà bất cập tảo biện. Tử Lộ biết dũng mà không biết khiếp, biết cương mà không biết nhu".

Thầy Nhan Hồi biết trụ vào chữ tín mà không biết không trụ vào chữ tín.

Thầy Tử Cống biết trụ vào biện thuyết mà không biết không trụ vào biện thuyết.

Thầy Tử Lộ biết trụ vào dũng mà không biết không trụ vào dũng.

Đức Khổng Tử vượt lên trên hết tất cả v́ trong mọi trường hợp, ngài biết trụ vào đúng lúc và biết không trụ vào đúng lúc.

Phải biết trụ để có vị trí phát triển, nhưng phải biết không trụ để bảo đảm cho phát triển tiếp tục.

Sự phát triển của văn minh Tây phương đến mức độ bao trùm khắp nhân loại và khắp các lĩnh vực của đời sống, như chúng ta mục kích ngày nay, là một sự kiện chưa t́m có trong lịch sử nhân loại. Sinh lực đó bắt nguồn từ chỗ người Tây phương đă thấu triệt nguyên tắc "Trụ mà không trụ" và đă đưa nó lên thành một lợi khí khoa học và sắc bén để t́m hiểu vũ trụ. Trong bất cứ ngành nào của kỹ thuật Tây phương, lịch sử phát triển của ngành đó đều mang dấu vết của nguyên tắc "Trụ mà không trụ". Ví dụ dưới đây là thông thường nhất.

Khi quang học mới phôi thai, tất cả các nhà vật lư học Tây phương lúc bấy giờ, Descartes, Fermat, Malus, Huygens đều trụ vào thuyết "ánh sáng phát quang theo đường thẳng" để khảo sát, thí nghiệm và t́m ra những định luật của quang học h́nh học. Quang học h́nh học, như chúng ta đă biết, là những bậc thang đầu tiên và vô cùng quan trọng của quang học.

Nhưng, những thế hệ các Nhà Vật Lư Học sau đó, mục kích nhiều hiện tượng quang học mà thuyết "ánh sáng phát quang theo đường thẳng" không làm sao giải thích được. Fresnel, Young và Newton, mặc dầu vẫn công nhận sự nghiệp di sản của quang học h́nh học, đă nh́n thấy đúng lúc giới hạn của thuyết "ánh sáng phát quang theo đường thẳng" và nhận thức đă đến lúc không nên trụ vào đó nữa.

Nếu không trụ vào đó nữa, tất nhiên phải trụ vào một vị trí khác để tiếp tục phát triển Quang Học. Do đó, thế hệ các Nhà Quang Học này trụ vào thuyết "ánh sáng phát quang theo làn sóng" để khảo cứu thí nghiệm và cuối cùng phát minh những định luật mới về quang học vừa bao quát, vừa phong phú hơn. Tất cả sự nghiệp quang học ba động đều xây dựng trên thuyết mới này.

Giả sử thế hệ các nhà vật lư học đầu tiên không trụ vào thuyết "ánh sáng phát quang theo đường thẳng" th́ sự nghiệp quang học h́nh học không bao giờ thành h́nh, và những bậc thang đầu tiên đó của ngành quang học, không bao giờ được xây dựng lên và sự phát triển của quang học không được manh nha.

Nhờ những bậc thang đầu tiên đó, thế hệ các Nhà Vật Lư Học sau mới vói tay lên được đến các hiện tượng lạ lùng đối với thuyết "ánh sáng phát quang theo đường thẳng". Nhưng, giả sử các Nhà Vật Lư Học của thế hệ này không đập phá được sự trụ vào thuyết "đường thẳng’ th́ sự phát triển của quang học đă ngừng ở đó và lâu ngày sẽ cằn cỗi mà chết dần.

Nhưng trong thực tế, họ đă biết không trụ đúng lúc nên đă bảo đảm được sự tiếp tục phát triển của quang học.

Đến giai đoạn này, lịch sử phát triển của quang học cũng đủ để thuyết minh cho tính cách sắc bén của nguyên tắc "Trụ mà không trụ", trong mọi lĩnh vực phát triển.

Nhưng, quang học c̣n phát triển hơn nữa. Và thành tích phát triển gần đây của quang học, lại chỉ rơ hơn nữa rằng, văn minh Tây phương đă khoa học hóa và chính xác hóa nguyên tắc "Trụ mà không trụ" để biến nó thành một kỹ thuật vô cùng hiệu quả để phát triển.

Sau thế hệ các Nhà Quang Học ba động, một thế hệ vật lư học giả khác lại phát minh ra nhiều hiện tượng vật lư, mà thuyết "ánh sáng phát quang theo làn sóng" cũng không thể giải thích được. Cũng như lần trước, các Nhà Quang Học chấm dứt đúng lúc sự trụ vào quang học ba động. Nhưng lần này, các Nhà Quang Học đă xem việc không nên trụ vào quang học ba động, như là một phương pháp phát minh. Thế hệ của De Broglie lại trụ vào thuyết "ánh sáng phát quang thành ly tử di chuyển theo làn sóng" để khảo sát, thí nghiệm và phát minh nhiều định luật về quang học bao quát hơn thêm và phong phú hơn thêm. Tất cả sự nghiệp quang học xạ tử ba động đều xây dựng trên thuyết mới này. Và những phát minh tối tân nhất hiện nay về các quang tuyến đều căn cứ trên sự nghiệp quang học xạ tử ba động.

Nhưng sự nghiệp xạ tử ba động sẽ không bao giờ có, nếu sự nghiệp quang học ba động không thành h́nh. Và sự nghiệp ba động không bao giờ có nếu sự nghiệp quang học h́nh học không thành h́nh. Nhờ trụ mà có quang học h́nh học. Rồi nhờ không trụ mà có quang học phát triển. Rồi nhờ trụ mà quang học ba động thành h́nh. Rồi nhờ không trụ mà quang học ba động phát triển. Rồi nhờ trụ mà quang học xạ tử ba động thành h́nh.

Chúng ta có thể đoán rằng, cơ thức "Trụ mà không trụ" sẽ theo đó mà tiếp tục diễn tiến, và vạch con đường cho sự phát triển không ngừng của quang học.

Những sự kiện trên có giá trị, không phải riêng cho lĩnh vực quang học mà cho tất cả các ngành của khoa học Tây phương.

Những sự kiện trên có giá trị, không phải riêng cho lĩnh vực khoa học mà cho tất cả các ngành của khoa học Tây phương, nghĩa là cho tất cả các lĩnh vực của đời sống, trong đó có lĩnh vực chính trị như chúng ta sẽ thấy dưới đây.

Tóm lại "Trụ mà không trụ" là một chân lư phát triển. Một điều đáng cho chúng ta nêu lên làm một câu hỏi, là chính Đông Phương đă t́m ra chân lư trên, nhưng v́ sao văn minh Đông Phương, Ấn Độ, cũng như Trung Hoa, lại trụ vào một vị trí cố định từ mấy ngàn năm ? Những trả lời câu hỏi này vượt ra rất xa khuôn khổ của lời kết luận này.

 

Trở lại vấn đề chính trị của Cộng Đồng Dân Tộc Việt Nam trong thời kỳ hiện tại, đề tài của tập sách này, chúng ta nhận thấy các điểm sau đây:

Trong t́nh h́nh chính trị thế giới hiện nay và trong tŕnh độ tiến hóa của nhân loại hiện nay, các vấn đề của Dân Tộc Việt Nam, trong thời kỳ này chỉ có thể t́m được một giải đáp nếu chúng ta trụ vào vị trí Dân Tộc.

Đương nhiên là vị trí Dân Tộc mà chúng ta đă quan niệm trong suốt mấy trăm trang của tập sách này, không thể là một vị trí Dân Tộc bế quan tỏa cảng, hẹp và nông như dưới các triều đại quân chủ xưa kia. Vị trí Dân Tộc mà chúng ta quan niệm là một vị trí Dân Tộc nằm trong khung cảnh thế giới, với tất cả các dây liên hệ tinh thần và vật chất cần phải có.

Nhưng vị trí trụ vào phải là vị trí Dân Tộc.

Đến lúc nào chúng ta cần phải chấm dứt sự trụ đóng vị trí Dân Tộc nói đây để bảo đảm cho sự phát triển tương lai của Dân Tộc, đúng theo nguyên tắc "TRỤ MÀ KHÔNG TRỤ"?

Chắc chắn trong thời kỳ này của Cộng Đồng Dân Tộc, chưa có sự chấm dứt nói đây. Thời kỳ này gồm nhiều thế hệ sắp đến. Chúng ta phải tin tưởng vào sự sáng suốt của các nhà lănh đạo sau này, để quyết định đúng lúc sự thôi không trụ vào vị trí hiện tại.

 

Các nhà lănh đạo cộng sản ở miền Bắc đă trụ vào lư thuyết cộng sản trong thời kỳ tranh giành độc lập. Chúng ta đă thấy trong các trang trên, sự đi đúng đường một phần nào của họ trong một giai đoạn. Nhưng chúng ta cũng đă phân tích các lư do v́ sao sự tiếp tục trụ đóng vào phương tiện cộng sản hiện nay, là một lối bế tắc cho sự nghiệp tiến hóa của Dân Tộc. Chẳng những như chúng ta đă phân tích, sự tiếp tục trụ đóng vào lư thuyết cộng sản sẽ không làm sao giải quyết được công cuộc phát triển cho Dân Tộc, mà lại c̣n mở cửa đưa các thế hệ sau này, vào một đời sống vô cùng đen tối không lối thoát.

Trung Cộng tự ḿnh cũng chưa giải quyết được vấn đề phát triển cho Dân Tộc Trung Hoa. Từ ngày các sự viện trợ của Nga đă chấm dứt, các công cuộc phát triển của Trung Cộng hoàn toàn đ́nh trệ. Do đó, tự đặt ḿnh vào ṿng ảnh hưởng của cộng sản, nghĩa là của Trung Cộng, các nhà lănh đạo Bắc Việt tự ḿnh đă từ bỏ công cuộc phát triển cho Dân Tộc.

Hơn nữa, sự phát triển của một khối người gần 800 triệu dân như của Trung Cộng, là một mối đe dọa cho toàn thế giới. Và v́ vậy công cuộc t́m phát triển của Trung Cộng tự nó, dù mà Trung Cộng không có gây hấn với ai cả, cũng gây nhiều kẻ thù. Những người này nhất định sẽ cản trở không để cho Trung Cộng phát triển.

Các biến cố chính trị gần đây đều xác nhận sự phân tích trên. Nay nếu chúng ta gắn liền số mạng của Dân Tộc Việt Nam vào với số mạng của Trung Cộng th́ hành động đó có nghĩa là chúng ta sẽ từ bỏ công cuộc phát triển đang cần thiết cho sự sống c̣n của Dân Tộc.

Trung Cộng giải quyết không được công cuộc phát triển của Dân Tộc Trung Hoa. Nhưng số người 800 triệu dân cần phải nuôi, là một thực tế không thể phủ nhận được. Sự bành trướng mà Trung Cộng bắt buộc phải thực hiện dưới áp lực nhân khẩu kinh khủng đó đă mở màn. Nếu chúng ta không thức tỉnh th́ một trong những nạn nhân đầu tiên của sự bành trướng nói trên sẽ là chúng ta. Chỉ tưởng tượng đến viễn cảnh đó cũng đủ cho chúng ta khủng khiếp.

V́ vậy cho nên, công cuộc chống sự xâm lăng của miền Bắc, không lúc nào khẩn thiết cho Cộng Đồng Dân Tộc Việt Nam bằng trong lúc này.

Và v́ vậy cho nên, chúng ta thành khẩn mong mỏi các nhà lănh đạo miền Bắc, kịp thời nhận định đă đến lúc, v́ sự tiến hóa của Dân Tộc, không c̣n nên tiếp tục sự trụ đóng vào phương tiện cộng sản nữa.

 

*******************

 

Nếu như bọn việt cọng biết nghe lời phải th́ sự thể Đất nước đâu có tang thương như ngày nay!

 

Hơn nửa thế kỷ đă trôi qua, bất chấp mọi cố gắng tranh đấu của mọi người, mọi giới, từ ôn ḥa "kiến nghị, thỉnh nguyện Xin - Cho," tới "phản biện trong phạm vi cơ chế", rồi tới hoạt động "Xă hội dân sự" có cả biểu t́nh nho nhỏ phô trương chút sức mạnh..

 

Bây giờ, sự thể đă tách bạch rơ ràng: Với hành động "nhượng" 3 điểm trọng yếu quốc gia Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc cho chệt bành trướng theo sách lược "Một Vành đai - Một Con đường" chiếm trọn Biển Đông, mở đường cho hoàng đế chệt tập đi chinh phục thế gian, bọn cáo hồ Ba Đ́nh tỏ rơ quyết tâm đem Đất nước dâng cho chệt khựa.

 

Bây giờ phải cương quyết mau lẹ triệt hạ nội gian việt cọng hay là mất nước cho tàu.

 

Không có vấn đề cáo hồ tinh chín đuôi "hồi đầu, phản tỉnh, TỰ Ư RÚT LUI."

 

CÁCH MẠNG hay là CHẾT!

 

Trích; "Tư bản và Tàu cộng th́ vẫn muốn CSVN giữ nguyên bọn lănh đạo ngu đần để dễ sai khiến và hưởng lợi. TBT vẫn muốn dân ngu để dễ bóc lột, dễ lường gạt. Con đường duy nhất để người dân thoát ṿng vây chính là làm cách mạng, truất phế TBT và đảng CSVN chứ đừng ngồi chờ tư bản hay TBT từ bỏ quyền lợi để chỉ yêu dân VN và mang tự do, dân chủ dâng cho người dân VN. Ngày 13-11-2017 anh lính Bắc Hàn phải liều chết, đă bị CS Bắc Hàn bắn mấy viên đạn vào người khi anh đào thoát qua Nam Hàn t́m tự do. Anh đă chọn tự do hay là chết và anh đă được tự do sống trong thế giới văn minh cho dù ḿnh đầy thương tích."

( Ngọc Ẫn - Nếu tôi là ông chủ tư bản - nếu tôi là tổng bí thư CSVN )

 

Đối với toàn trị hung bạo việt cọng

Phải hành động sống - chết

To be or Not to be

Cách mạng hay là chết

Tự do - Dân chủ hay sống đời nô lệ

Không có cách nào khác

 

Trí thức gốc cọng sản trong nước luôn luôn đặt câu tiền đề nầy:

"Không thể làm cách mạng dưới chế độ toàn trị việt cọng"

Hệ quả là:

Chỉ có thể vận động cải cách tiệm tiến mệnh danh là con đường Ḥa b́nh.

 

Hoa Kỳ cũng quan niệm như vậy nên mới chủ trương sách lược "Engagement - Enlargement" (Kết giao - Mở rộng) nhằm dựa trên căn bản giao thương ưu đăi có lợi cho đối tác (việt cọng) để lần hồi khuyến khích "thay đổi dân chủ."

 

Hai mươi năm sau ngày chánh thức lập bang giao, mọi cố gắng dùng đ̣n bẩy giao thương để khuyến khích toàn trị vi xi thay đổi dân chủ đều trớt he. Chẳng những vậy, các việc đàn áp bắt bớ, xử án bỏ tù những người tranh đấu dân chủ ngày càng gia tăng và thô bạo hơn.

 

Cho nên năm 2015, TT Obama qua Xứ việt cọng chánh thức hô:

 

Việc tranh đấu v́ tự do - dân chủ là việc của các bạn.

 

"Hoa Kỳ không có chủ trương thay đổi thể chế chánh trị của nước Việt Nam (cọng sản)!"

 

Từ bấy, bao nhiêu trông chờ nhờ Mỹ vận động việt cọng cải cách dân chủ đều tắt ngấm!

 

Bây giờ Kami đặt câu hỏi: " Có nên trông chờ những người Cộng sản Việt Nam tự thay đổi? "

 

Câu hỏi thật ngây thơ kiểu như có nên trông chờ cọp tự thôi ăn thịt người không?!

 

Và câu trả lời giống như ca vọng cổ xuống xề "nửa lừng":

 

"Đó là lư do khiến những ai quan tâm đến chính trị Việt Nam cần phải bớt tư duy trông chờ lănh đạo cộng sản tự thay đổi, thay vào đó cần phải tập hợp lôi kéo quần chúng nhân dân để tạo áp lực đủ mạnh, buộc đảng cầm quyền phải thúc đẩy cải cách."

 

Coi ḱa, tại sao kỳ lạ như vậy?

 

Nếu đă tập hợp lực lượng quần chúng đủ mạnh để tạo áp lực th́ tại sao không rấn lên dứt điểm chế độ toàn trị mà lại chỉ " thúc đẩy cải cách (?!)

 

Hay là ta chỉ hành động CUỘI để câu giờ?

 

Có người sẽ nói rằng ta chỉ phô trương lực lượng để "đề xuất cải cách" chớ không hành động gây đổ máu tàn phá.

 

Ư đồ nầy bị an ninh phản gián việt cọng nắm tẩy rơ ràng và đă từng thất bại như trong 11 cuộc biểu t́nh hộ tống "cái Kiến nghị" trong nước và "cái Thơ ngỏ" hải ngoại "thỉnh cầu ḥa hợp ḥa giải - cải tổ dân chủ" bị an ninh vc nắm thóp dẹp sạch trơn!

 

Đối với toàn trị hung bạo việt cọng

Phải hành động sống - chết

To be or Not to be

Cách mạng hay là chết

Tự do - Dân chủ hay sống đời nô lệ

Không có cách nào khác

 

Phải thúc đẩy cách mạng mùa hè 2018 tiến tới chớ không phải bàn lùi, thối lui!

 

 

Nguyễn Nhơn

10/7/2018

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính