Đừng hỏi bọn trùm vc v́ sao

 

Nguyễn Nhơn



V́ sao Trọng không dám đả động Băi Tư Chính và Trung Quốc?

 

Trước khi Hội nghị trung ương 11 của đảng cầm quyền diễn ra vào nửa đầu tháng 10 năm 2019, không ít người đă hy vọng rằng ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng sẽ trở thành ‘minh quân’ với một tuyên bố lên án Trung Quốc xâm phạm Băi Tư Chính và hội nghị này sẽ phát ra một nghị quyết về Biển Đông, làm tiền đề quan trọng cho việc kiện Trung Quốc.

Rất đáng chú ư, tuyên bố trên có nội dung: “Kể từ tháng Năm năm nay, phía Việt Nam đă tiến hành khoan dầu khí đơn phương tại Băi Tư Chính (Wan'an Tan) của Trung Quốc, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của Trung Quốc. Đây cũng là hành vi vi phạm các thỏa thuận song phương, bao gồm Hiệp định về các nguyên tắc cơ bản hướng dẫn giải quyết các vấn đề liên quan đến biển giữa Trung Quốc và Việt Nam, Điều thứ năm của Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và những điều khoản của UNCLOS”.

Tuy Cảnh Sảng - người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc - không nói rơ về thỏa thuận song phương nào, nhưng chừng đó là quá đủ để dư luận h́nh dung và liên tưởng đến hàng loạt ‘thỏa thuận song phương’ mà giới chóp bu Việt Nam đă lén lút kư với Trung Quốc nhưng không công khai cho người dân biết, dẫn tới hậu quả mất thác Bản Giốc trước đây, liên quan đến vô số đồn đoán về ‘Mật ước Thành Đô’ 1990 - hay c̣n gọi là ‘thỏa thuận bán nước’, những thỏa thuận song phương nào đó về xử lư tranh chấp ở Biển Đông liên quan đến ‘đường lưỡi ḅ 9 đoạn’ của Trung Quốc, và quá nhiều thiệt hại trong quan hệ kinh tế Việt - Trung sau này.

 

Điều mà người ta tự hỏi và cho tới giờ vẫn c̣n kinh ngạc về cái dấu hỏi to tướng ấy là v́ sao cho tới nay, sau hơn 3 tháng tàu Hải Dương 8 và các tàu hộ vệ cho tàu này xâm phạm vào ‘vùng biển chủ quyền không thể tranh căi của Việt Nam’, vẫn không một quan chức nào trong Bộ Chính trị Việt Nam dám nhắc tới cái tên Trung Quốc?

 

Phải chăng cái gọi là ‘thỏa thuận song phương’ mà những quan chức chóp bu như Nguyễn Phú Trọng đă kư kết với Bắc Kinh đă quá bất lợi cho phía Việt Nam để đẩy tới t́nh thế ‘há miệng mắc quai’ - cả Bộ Chính trị Việt Nam phải câm như hến khi bị phía Trung Quốc bắt bẻ? Nếu đúng thế, những điều khoản nào bị sơ hở và bất lợi? Trách nhiệm soạn thảo, thông qua và kư kết những điều khoản bất lợi đó thuộc về những quan chức nào? Bộ Chính trị và Quốc hội Việt Nam có dám đ̣i hỏi Nguyễn Phú Trọng và những quan chức cận thần của ông ta phải công khai các thỏa thuận song phương đă kư với Trung Quốc cùng những điều khoản bất lợi đang khiến Trọng ‘ngậm hột thị’?

Rơ ràng Trọng đă t́m cách trả đũa ‘thế lực phản động’ đă dám chỉ trích ông ta và đảng CSVN là hèn nhát.

 

Nhưng với không ít người dân th́ từ ‘hèn nhát’ vẫn c̣n quá lịch sự. Nếu Nguyễn Phú Trọng đủ can đảm đóng vai một gă xe ôm th́ chỉ trong vài giờ đồng hồ, ông ta có thể nghe được quá nhiều từ ‘bán nước’ mà người dân dành tặng cho chế độ độc tài và ‘kiên định không kiện Trung Quốc’ của Trọng.

 

23/10/2019

Phạm Chí Dũng

 

Phải chăng cái gọi là ‘thỏa thuận song phương’ mà những quan chức chóp bu như Nguyễn Phú Trọng đă kư kết với Bắc Kinh đă quá bất lợi cho phía Việt Nam để đẩy tới t́nh thế ‘há miệng mắc quai’ -

 

Hỏi tức là đă trả lời

Dưới chế độ toàn trị cu li việt cọng

Tất cả đều là bí mật quốc gia

Chỉ có bọn trùm “bộ cá tra” (bct )

biết với nhau

Ngoại thủy, dù “dân là chủ”

cũng đếch biết

 

Đă từ rất lâu, hải ngoại vẫn khuyến cáo:

Với hán ngụy bán nước,

ĐỪNG KIẾN NGHỊ THỈNH NGUYỆN

XIN – CHO

Cũng ĐỪNG HỎI

HĂY HÀNH ĐỘNG

 

 

Rơ ràng Trọng đă t́m cách trả đũa ‘thế lực phản động’ đă dám chỉ trích ông ta và đảng CSVN là hèn nhát.

 

Nhưng với không ít người dân th́ từ ‘hèn nhát’ vẫn c̣n quá lịch sự. Nếu Nguyễn Phú Trọng đủ can đảm đóng vai một gă xe ôm th́ chỉ trong vài giờ đồng hồ, ông ta có thể nghe được quá nhiều từ ‘bán nước’ mà người dân dành tặng cho chế độ độc tài và ‘kiên định không kiện Trung Quốc’ của Trọng.”

 

Người dân Việt thật thà, chơn chất, nhưng vẫn theo truyền thống “cần cù – nhẫn nại nhưng dũng cảm” tất không ngu.

 

Dân biết hết, thấy hết nhưng chưa được hướng dẫn, giúp cho “tổ chức” để tiến hành công cuộc vùng dậy đánh đổ bọn sói lang phản nước hại dân.

 

Quá nhiều từ BÁN NƯỚC

 

Chúng bán nước đă từ lâu.

 

Khởi đầu từ già hồ cho tới ngày nay:

 

- Năm 1954: hồ vâng lệnh cọng sản quốc tế nga hoa kư Hiệp định Genève chia đôi Đất nước, nhuộm đỏ cả Miền Bắc.

 

- Năm 1958: già hồ sai phạm văn đồng kư cái công hàm chính thức BÁN HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA – TRƯỜNG SA CHO CHỆT CỌNG mà dẫn tới hậu quả khốn khổ cho Dân _ Nước tới ngày nay.

 

- Năm 1973: lê duẫn vâng lệnh nga tàu kư Hiệp định Paris làm tiền đề đánh chiếm Miền Nam dâng cho anh cả đỏ nga hoa: “Ta đánh lấy Miền Nam ( cũng ) là cho nga xô, trung quốc”

 

- Năm 1990: Kư Mật ước Thành Đô, dấu như mèo dấu cứt, nhưng hậu quả khỏi cần trưng văn bản vẫn xác nhận được:

 

- Năm 1999: Kư Hiệp ước biên giới: Dâng cho chệt khựa:

 

- Một giải đất biên giới 900Km2 bằng diện tích tỉnh Thái B́nh

 

- Trọn Ải Nam Quan lịch sử

 

- ½ Thác Bản Giốc xinh đẹp

 

- Một phần Băi Tục Lăm

 

- Năm 2000: Kư Hiệp định Vịnh Bắc Bộ: Dâng cho chệt 1/3

 

Vịnh Bắc Bộ đầy tiềm năng dầu hỏa

 

và đưa tới hậu quả tranh chấp bất lợi ngày nay

 

Từ đó về sau, bọn hán ngụy Ba Đ́nh liên tiếp kư nhiều hiệp ước , văn kiện đặt việc điều hành quốc gia dưới sự giám quản của chệt cọng, tiêu biểu như 10 văn kiện “chủ tịt nước” tư sang kư kết mà “lăo thần” Bùi Tín mệnh danh là VĂN KIỆN ĐẦU HÀNG để tổng kết:

 

VĂN KIỆN ĐẦU HÀNG

 

Chưa bao giờ có sự đầu hàng nhanh chóng và nhục nhă đến như vậy.


Nhân danh Chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang, đă dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sang thăm chính thức Trung Quốc. Ngày 21 tháng 6, 2013 ông đă kư với Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư đảng CS Trung Quốc Tập Cận B́nh bản Tuyên bố chung rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến vận mệnh nước ta.


Bản Tuyên bố chung bằng hai thứ tiếng Trung Quốc và Việt Nam này đă được dịch ra nhiều thứ tiếng khác và phố biến đi khắp thế giới.


Mọi người Việt Nam yêu nước không thể không bàng hoàng và phẫn nộ khi đọc kỹ văn kiện nói trên, không thể không nhận định đây là một văn kiện tuyên bố đầu hàng bọn bành trướng và xâm lược phương Bắc.


Chắn chắn cả Bộ Chính trị 16 người đă được thông báo và đồng t́nh với bản Tuyên bố chung (TBC) thảm hại này.


Đọc thật kỹ bản TBC, có thể dễ dàng nhận ra nó được phía Trung Quốc khởi thảo và phía Việt Nam hoàn toàn không được đóng góp hay thay đổi ǵ hết. Bản TBC hoàn toàn phản ánh tham vọng bành trướng và xâm lược của đế quốc Cộng sản Đại Hán Trung Hoa đối với đất nước Việt Nam, phục vụ dă tâm biến nhà nước Việt Nam Cộng sản thành một chư hầu của Trung Quốc, biến Việt Nam thành một thuộc địa kiểu mới của Trung Quốc, với sự tiếp tay của nhóm lănh đạo CS bất tài và tham nhũng đă thoái hóa đến cùng cực.


Kính mời đồng bào ta ở trong nước và nước ngoài, kể cả các đảng viên Cộng sản, hăy đọc cho kỹ bản TBC kư chưa ráo mực này.


Ngoài bản TBC dài ḷng tḥng gồm có 8 điểm, trong đó riêng điểm 3 chứa đựng đến 13 mục quan hệ hợp tác vừa mở rộng vừa ăn sâu, 2 bên c̣n kư đến 10 văn kiện khác, trong đó có Chương tŕnh hoạt động chung của chính phủ 2 nước, Thỏa thuận hợp tác chiến lược toàn diện giữa bộ Quốc pḥng 2 nước, Thỏa thuận giữa 2 bộ Nông nghiệp về đường dây nóng trong nghề đánh cá trên biển, về giám sát chất lượng, kiểm dịch thực vật, Điều lệ hợp tác quản lư cửa khẩu trên đất liền, Ghi nhớ về xây dựng các trung tâm Văn hóa Việt – Trung, Quan hệ giữa các tổ chức hữu nghị, Hợp tác trong thăm ḍ dầu khí ngoài khơi Vịnh Bắc Bộ.…


Trong 13 mục quan hệ mở rộng và ăn sâu, sau khi khẳng định phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt, TBC kể ra một loạt thỏa thuận : thường xuyên tiếp xúc ở cấp cao đảng, chính phủ, hoạt động của Ủy ban chỉ đạo hợp tác chiến lược toàn diện song phương, quan hệ chặt chẽ giữa 2 đảng, 2 ban Đối ngoại, 2 ban Tuyên huấn, về ngiên cứu lư luận, về xây dựng đảng, quan hệ giữa 2 bộ Ngoại giao, giữa các vụ, cục trong 2 bộ Ngoại giao, quan hệ giữa 2 quân đội, 2 bộ Quốc pḥng, trao đổi về công tác đảng, công tác chính trị trong quân đội, trong đào tạo sỹ quan, trong tuần tra chung ở vùng biên pḥng đất liền, hợp tác về thực thi pháp luật, an ninh, về trật tự an toàn xă hội, về an ninh biên giới và cảnh sát biển, thực hiện kế hoạch 2 hành lang 1 vành đai vùng biên giới, hợp tác về năng lượng, giao thông vận tải, đầu tư kinh doanh, hợp tác về văn hóa, khoa học, công nghiệp và thông tin …


Bản TBC c̣n nhấn mạnh đến mối quan hệ hợp tác chặt chẽ giữa 7 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam với 3 tỉnh biên giới phía Nam Trung Quốc - Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông - và đảo Hải Nam.


TBC cũng nói đến hợp tác của Ủy ban Liên hợp biên giới Việt – Trung để tàu thuyền đi lại tự do trong khu Bắc Luân, hợp tác khai thác du lịch thác Bản Giốc, và cũng không quên nói đến hợp tác đáng cá chung trong Vịnh Bắc Bộ.

Đọc kỹ các văn bản, có cảm giác như Việt Nam đă hội nhập vào trong ḷng Trung Quốc. Tuy 2 mà một. Hoà nhập triệt để về mọi mặt, đặc biệt là về quốc pḥng, về đối ngoại, về an ninh, trị an xă hội, về đảng, nhà nước, về quân đội, về công tác đảng, bảo vệ đảng, bảo vệ quân đội. Cứ như ở thời kỳ quan hệ anh em đồng chí bền chặt nhất vậy.


Đây phải chăng là một cạm bẫy do nhóm lănh đạo mới của đảng CS Trung Quốc, với Tập Cận B́nh cầm đầu, giăng ra để nhử Trương Tấn Sang chui vào tṛng. Chiếc bẫy này chắc chắn đă được chuẩn bị rất công phu, và buộc Trương Tấn Sang phải cúi đầu chấp nhận cả gói, không sửa đổi du di ǵ được dù một ly.


Không hề có một chữ nào về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một yêu cầu nào về việc bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân VN trong vùng biển quốc gia của ḿnh. Không một lời bác bỏ nào đối với cái lưỡi ḅ phạm pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đă bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, c̣n hơn anh em ruột thịt.


Đây có thể là phản ứng có tính toán của nhóm Tập Cận B́nh đối với lời lên án của Việt nam tại cuộc họp Shangri La ở Singapore cuối tháng 5 vừa qua. Tuy chỉ là lời nói bóng gió, không nêu đích danh, nhưng cũng đủ để bị chạm nọc, để mất mặt giữa trường quốc tế và để nổi tự ái giận dữ. Đó là câu của thủ tướng Ba Dũng:«Đâu đó đă có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đ̣i hỏi phi lư, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền». Đă nhún nhường, nói xa xôi, nhưng vẫn cay đắng, v́ bọn trùm bành trướng luôn kiêu ngạo, tự cao tự đại, tự coi là yêng hùng trong thiên hạ.


Trung Nam Hải gần đây tỏ ra rất lo ngại khi trí thức và tuổi trẻ Việt Nam cũng như một số đảng viên CS lăo thành tỏ rơ ư muốn Việt Nam liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Liên Âu…trước mối đại họa bành trướng Trung Quốc.

Cũng có thể đây là một tính toán thâm độc của Trung Nam Hải, nhưng cũng có thể là một tính toán sai lầm trong cơn hoảng hốt. Họ không tính rằng sự lộ mặt quá lộ liễu là ông chủ của 16 ông vua tập thể ở Ba Đ́nh là dại dột và nguy hiểm cho họ ra sao. Nước cờ này sẽ đẩy đảng CS Việt Nam đang núng thế thụt sâu thêm xuống hố suy thoái, bị lên án mạnh thêm là bán nước cầu lợi riêng, chia rẽ thêm nhóm lănh đạo vốn đă hiềm khích nhau, kích thích mạnh thêm các cuộc xuống đường quyết liệt chống bành trướng và tay sai của đồng bào ta.


* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân
.

 

Không hề có một chữ nào về Hoàng Sa, Trường Sa là đất Việt Nam bị cưỡng chiếm bằng vũ lực. Không một yêu cầu nào về việc bảo vệ tính mạng tài sản của ngư dân VN trong vùng biển quốc gia của ḿnh. Không một lời bác bỏ nào đối với cái lưỡi ḅ phạm pháp trên bản đồ Trung Quốc. Chủ quyền quốc gia đă bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, c̣n hơn anh em ruột thịt.”

 

Sáu năm đă trôi qua, sự thể ngày càng thêm tác tệ: Giặc vào tận thềm nhà, thụt vô, thụt ra cả 3 tháng trời mà cả bọn kêu là lănh đạo, tất cả đều nín thinh: Một tên trung cọng không dám hô lên!

 

Trung Nam Hải gần đây tỏ ra rất lo ngại khi trí thức và tuổi trẻ Việt Nam cũng như một số đảng viên CS lăo thành tỏ rơ ư muốn Việt Nam liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản, Liên Âu…trước mối đại họa bành trướng Trung Quốc.”

 

Sáu năm trước đă thế, hiện tại thức giả trong, ngoài nước đều lên tiếng đói đảng việt cọng phải từ bỏ BA KHÔNG, “xoay trục” LIÊN MIMH với Hoa Kỳ và các cường quốc dân chủ Nhật Ấn Úc để làm thế ỷ giốc kháng cự chệt bành trướng áp bức, lập thế Tự Pḥng vệ và Phát triển Quốc gia.

 

Nhưng hỡi ơi!

Chủ quyền quốc gia đă bị hoàn toàn từ bỏ. Lũ giặc bành trướng được coi là bạn bè thân thiết nhất, là đồng chí tin cậy nhất, c̣n hơn anh em ruột thịt.

 

Đó là hậu quả thâm căn, cố đế của 16 chữ vàng “Vận mạng tương quan”: Hai nước anh em cùng chung vận mạng!

 

V́ câu thề bán mạng Thành Đô ấy mà ngày nay “thà mất nước c̣n hơn mất đảng.”

 

Trước sự thể hiển nhiên như vậy, nhân dân nước Việt chỉ c̣n một con đường: Vùng dậy diệt tan sói lang phản nước, hại dân, giành lại chủ quyền dân tộc, liên minh với Hoa Kỳ, Nhật Ấn Úc và các nước Đông Nam Á chống giặc bành trướng xâm lăng.

 

 

Nguyễn Nhơn

Thu 24/10/2019

------------------------------------------

 

Phụ đính:

 

V́ sao Trọng không dám đả động Băi Tư Chính và Trung Quốc?

 

23/10/2019

Phạm Chí Dũng


 

Trước khi Hội nghị trung ương 11 của đảng cầm quyền diễn ra vào nửa đầu tháng 10 năm 2019, không ít người đă hy vọng rằng ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng sẽ trở thành ‘minh quân’ với một tuyên bố lên án Trung Quốc xâm phạm Băi Tư Chính và hội nghị này sẽ phát ra một nghị quyết về Biển Đông, làm tiền đề quan trọng cho việc kiện Trung Quốc.

 

Vẫn ‘câm như hến’!

 

Thêm một lần nữa trong nhiều lần, một ít chuyên gia và cũng chỉ một ít tờ báo nhà nước - thật sự sốt ruột trước cảnh ‘trùm mền’ của giới chóp bu Việt Nam - đă phải liệt kê hàng nửa tá cơ sở cho triển vọng ‘Việt Nam sẽ chắc thắng nếu kiện Trung Quốc’.

 

Người dân hy vọng rằng Bộ Chính trị Việt Nam phải tính đến việc kiện Trung Quốc, hoặc ít nhất cũng lấp ló khả năng kiện tụng ra trước công luận nhằm xoa dịu phản ứng của dư luận xă hội về một chế độ chỉ biết ‘hèn với giặc, ác với dân’.

 

Hội nghị trung ương 11 diễn ra trong bối cảnh đă hơn ba tháng kể từ ngày Trung Quốc điều tàu thăm ḍ địa chất Hải Dương 8 và các tàu hộ vệ cho tàu này xâm phạm Băi Tư Chính như vào chốn vô chủ quyền, nhưng lực lượng cảnh sát biển và hải quân Việt Nam vẫn chưa một lần dám nổ súng cảnh cáo. Trong khi đó, toàn bộ chóp bu Việt Nam từ Nguyễn Phú Trọng trở xuống vẫn kiên định ‘câm như hến’ mà không một lần dám nêu tên Trung Quốc, càng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy giới ‘văn dốt, vơ dát’ này dám kiện Trung Quốc ra ṭa án quốc tế.

 

Thế nhưng kết quả của Hội nghị 11 thật bi đát: dù kéo dài trong suốt một tuần lễ, hội nghị 11 đă chỉ như mê nhảm khi Nguyễn Phú Trọng đọc diễn văn bế mạc hội nghị trên với sự lồng ghép câu ‘thần chú’: “Kiên quyết, kiên tŕ đấu tranh bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền biển, đảo quốc gia trên cơ sở luật pháp quốc tế”, sau khi đă phát biểu khai mạc Hội nghị 11 bằng cách thập tḥ ‘phân tích dự báo t́nh h́nh Biển Đông’.

 

Không nhân nhượng’ hay đă ‘nhượng nước’?

 

Vài ngày sau Hội nghị 11, ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng có một cuộc tiếp xúc với các đại biểu thuộc đơn vị bầu cử số 1 thuộc 3 quận Ba Đ́nh, Hoàn Kiếm, Tây Hồ ở Hà Nội vào sáng ngày 15/10/2019. Sau khi đă lần đầu tiên thú nhận ‘đang là bệnh nhân’ với giọng có vẻ mệt mỏi và cam phận chung sống với bệnh tật, Trọng huấn thị: “Làm sao giữ đất nước yên b́nh, tiến lên nhưng đồng thời giữ đất nước độc lập thế mới là giỏi. Cha ông ta cũng thế thôi, các cụ khôn khéo lắm. Cố gắng giữ quan hệ nhưng cái ǵ về độc lập chủ quyền, toàn vẹn lănh thổ ta không bao giờ nhân nhượng”.

 

Phát ngôn trên xảy ra trong bối cảnh tàu Hải Dương 8 của Trung Quốc và các tàu hộ vệ cho tàu này đă tiến rất sâu vào vùng lănh hải Việt Nam ở các tỉnh B́nh Thuận, Phan Rang, Phú Yên, B́nh Định…, với nhiều lần di chuyển đan áo mà có lần chỉ c̣n cách bờ biển Việt Nam khoảng 100 km.

 

Lời huấn thị của Nguyễn Phú Trọng đă mâu thuẫn, mâu thuẫn khủng khiếp với với thực tế mất chủ quyền và đang dần mất nước.

 

Không chỉ nhân nhượng, mà về thực chất đảng CSVN đă để mặc cho kẻ thù biến vùng lănh hải chủ quyền của Việt Nam thành ‘vùng biển đang tranh chấp giữa Trung Quốc với Việt Nam’, bộc lộ sự ươn hèn không thể chấp nhận được.

 

Nguồn cơn nào đă khiến Nguyễn Phú Trọng và các đồng đảng của ông ta ra nông nỗi ấy?

 

Vi phạm các thỏa thuận song phương’: Trọng đă kư cái ǵ?

 

Hăy nhớ lại, vào ngày 18/9/2019 lần đầu tiên Bộ Ngoại giao Trung Quốc đă tung ra tối hậu thư lên án Việt Nam đă xâm phạm quyền lợi của Trung Quốc tại Băi Tư Chính.

 

Rất đáng chú ư, tuyên bố trên có nội dung: “Kể từ tháng Năm năm nay, phía Việt Nam đă tiến hành khoan dầu khí đơn phương tại Băi Tư Chính (Wan'an Tan) của Trung Quốc, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền và lợi ích của Trung Quốc. Đây cũng là hành vi vi phạm các thỏa thuận song phương, bao gồm Hiệp định về các nguyên tắc cơ bản hướng dẫn giải quyết các vấn đề liên quan đến biển giữa Trung Quốc và Việt Nam, Điều thứ năm của Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) và những điều khoản của UNCLOS”.

 

Tuy Cảnh Sảng - người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc - không nói rơ về thỏa thuận song phương nào, nhưng chừng đó là quá đủ để dư luận h́nh dung và liên tưởng đến hàng loạt ‘thỏa thuận song phương’ mà giới chóp bu Việt Nam đă lén lút kư với Trung Quốc nhưng không công khai cho người dân biết, dẫn tới hậu quả mất thác Bản Giốc trước đây, liên quan đến vô số đồn đoán về ‘Mật ước Thành Đô’ 1990 - hay c̣n gọi là ‘thỏa thuận bán nước’, những thỏa thuận song phương nào đó về xử lư tranh chấp ở Biển Đông liên quan đến ‘đường lưỡi ḅ 9 đoạn’ của Trung Quốc, và quá nhiều thiệt hại trong quan hệ kinh tế Việt - Trung sau này.

 

Điều mà người ta tự hỏi và cho tới giờ vẫn c̣n kinh ngạc về cái dấu hỏi to tướng ấy là v́ sao cho tới nay, sau hơn 3 tháng tàu Hải Dương 8 và các tàu hộ vệ cho tàu này xâm phạm vào ‘vùng biển chủ quyền không thể tranh căi của Việt Nam’, vẫn không một quan chức nào trong Bộ Chính trị Việt Nam dám nhắc tới cái tên Trung Quốc?

 

Phải chăng cái gọi là ‘thỏa thuận song phương’ mà những quan chức chóp bu như Nguyễn Phú Trọng đă kư kết với Bắc Kinh đă quá bất lợi cho phía Việt Nam để đẩy tới t́nh thế ‘há miệng mắc quai’ - cả Bộ Chính trị Việt Nam phải câm như hến khi bị phía Trung Quốc bắt bẻ? Nếu đúng thế, những điều khoản nào bị sơ hở và bất lợi? Trách nhiệm soạn thảo, thông qua và kư kết những điều khoản bất lợi đó thuộc về những quan chức nào? Bộ Chính trị và Quốc hội Việt Nam có dám đ̣i hỏi Nguyễn Phú Trọng và những quan chức cận thần của ông ta phải công khai các thỏa thuận song phương đă kư với Trung Quốc cùng những điều khoản bất lợi đang khiến Trọng ‘ngậm hột thị’?

 

Lại giở bài ‘độc quyền yêu nước’ và ‘ác với dân’

 

Cho tới nay và rất tương đồng với tinh thần “hèn với giặc, ác với dân” của năm 2014 và tại nhiều thời điểm khác, chính quyền và giới quân sự Việt Nam vẫn “rúc mặt vào gối” mà không dám hành động mạnh mẽ trước Trung Quốc.

 

Hội nghị trung ương 11 và cá nhân Nguyễn Phú Trọng đă cung cấp thêm một bằng chứng hùng hồn về tinh thần ‘không kiện Trung Quốc’ như thế - tiền đề dẫn tới tương lai mất trắng toàn bộ lănh thổ Việt Nam vào tay kẻ thù.

 

Không những không dám hé môi cái tên Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng c̣n nói như ch́ chiết trong cuộc tiếp xúc cử tri ngày 15/10: “Hiện nay có một số phần tử cố t́nh kích động, to tiếng lên, lên gân lên, ra vẻ ta là anh hùng, ra vẻ ta là yêu nước, vậy c̣n Trung ương đảng, Chính phủ, Tổng bí thư không yêu nước à? Vô trách nhiệm à?”

 

Một tuần lễ trước cuộc tiếp xúc cử tri trên là một hội thảo khoa học về Băi Tư Chính, với thành phần gồm nhiều trí thức phản biện mà bị đảng cầm quyền cho là ‘phản động’. Trong đó, tướng Lê Mă Lương đă mănh liệt tố cáo nhiều tướng ở Bộ Quốc pḥng ‘chỉ giỏi nhiều tiền’ và Bộ trưởng quốc pḥng Ngô Xuân Lịch c̣n không biết xem bản đồ thực địa quân sự. Đa số ‘phản động’ c̣n lại đều chỉ trích thái độ nhu nhược hèn yếu trước Trung Quốc của chính quyền…

 

Rơ ràng Trọng đă t́m cách trả đũa ‘thế lực phản động’ đă dám chỉ trích ông ta và đảng CSVN là hèn nhát.

 

Nhưng với không ít người dân th́ từ ‘hèn nhát’ vẫn c̣n quá lịch sự. Nếu Nguyễn Phú Trọng đủ can đảm đóng vai một gă xe ôm th́ chỉ trong vài giờ đồng hồ, ông ta có thể nghe được quá nhiều từ ‘bán nước’ mà người dân dành tặng cho chế độ độc tài và ‘kiên định không kiện Trung Quốc’ của Trọng.

 

Phạm Chí Dũng

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính