Em đọc Sử Việt

Đôi nét đặc sắc về Văn Minh – Văn Hóa Việt

 

 

Hiện tại bọn phản quốc bán nước cầu vinh việt cọng đang mưu toan xóa nḥa việc học Lịch sử Dân tộc để chúng chuẩn bị thay thế việc học sử Việt sang học sử tàu theo như cam kết trong mật ước Thành Đô và cũng để xóa nḥa Tinh thần Dân tộc v́ chúng lo sợ, một khi tinh thần Dân tộc bất khuất chống tàu xâm lăng trỗi dậy, toàn dân Việt sẽ vùng lên quét sạch bọn măi quốc cầu vinh việt cọng ra khỏi cơi bờ Đất Việt.


Để chống lại âm mưu xóa nḥa Lịch sử Dân tộc của loài quỷ đỏ phản quốc, ta cổ vơ toàn dân đọc Sử Việt.

 

 

PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG

 

Cũng có câu hoa mỹ: Luật vua dừng lại bên ngoài lũy tre làng.

Sau đây là đôi nét đặc trưng về ngôi làng Việt Nam:

 

Gần năm ngàn năm nay, hai thể chế LÀNG và NƯỚC đă được Tổ Tiên chúng ta đặc biệt chú trọng. Không giống như những nền văn hóa khác chỉ lo củng cố xây dựng thành tŕ cho to lớn vững chắc, Tổ Tiên chúng ta lại tổ chức đi từ những đơn vị nhỏ nhất: từ Con Người đến Gia Đ́nh, ra tới Làng và từ tất cả những đơn vị này, chúng ta mới có Nước.

 

…. - Tại làng Việt, dân Việt thờ Thổ Thần, Thần Thành Hoàng (thường là những vị có công mở làng hoặc những danh nhân của Làng hoặc Nước), và những Anh Hùng Kiệt Nữ đă hy sinh v́ Nước. Trong khi đó, làng Trung Quốc chỉ thờ Thần Hậu Tắc, là một viên quan vào đời vua Nghiêu đă có công dạy cho dân biết cày cấy.

 

- Tất cả mọi sinh hoạt, hội hè, đ́nh đám ở làng Việt đều được tổ chức tại Đ́nh, c̣n bên Trung Quốc th́ ở Chùa.


Với nguyên lư Tiên Rồng Song Hiệp của văn hóa Việt làm nền tảng, hai thể chế Làng và Nước đă được Tổ Tiên chúng ta sáng tạo và tổ chức thật hoàn chỉnh. Trong bài này, chúng ta chỉ t́m hiểu xem là những đặc điểm nào của lệ làng đă trở thành những định chế đến như pháp luật của vua - tức là Phép Nước - c̣n phải tôn trọng những lệ của làng.

 

Cũng trong thời gian qua, một số người vọng ngoại, nhất là những sử sách của đảng Cộng Sản được viết theo duy vật sử quan đă và đang cố t́nh thổi phồng, hay xuyên tạc những tệ đoan của xă hội Việt vào những thời kỳ suy thoái nhằm mục đích phá hủy những cơ cấu của làng Việt. Nhưng cuối cùng, chúng cũng không thể nào bóp méo được những sự thật lịch sử, cũng như đánh tan được niềm tin, sức sống và sự kiêu hănh đă ăn sâu vào nếp sống và tiềm thức người Việt qua nền tảng văn hóa Tiên Rồng.

 

Làng Việt theo lư thuyết chỉ là một đơn vị hành chánh, là nơi cư ngụ của những người dân b́nh thường, nhưng trên thực tế đă được Tổ Tiên thiết lập như một thành lũy, vừa có thể dùng để pḥng ngừa ngăn chống mọi thứ giặc một cách hữu hiệu, mà lại c̣n bảo đảm được đời sống vật chất và tinh thần cho dân chúng ở trong làng.


Chung quanh những ngôi làng, người dân Việt thường trồng tre gai để làm thành một hàng rào thiên nhiên rất kiên cố. Hàng rào tre này rất dày, chúng vừa mọc lên cao, vừa ḅ lan rộng và đan chằng chịt kết dầy lại với nhau đă trở nên bức tường thành bất khả xâm phạm. Chính những ông bà cụ già đă kể lại rằng vào thời Pháp thuộc, khi lính Tây đi càn đă từng sử dụng súng ca nông, đại bác, bắn trực xạ vào những thành lũy bằng tre này mà vẫn không thể xuyên phá được, chứ nói ǵ đến những thời xa xưa khi chỉ có gươm đao và giáo mác. Để bảo vệ những hàng rào bằng tre này, làng có những điều lệ và h́nh phạt rất nặng đối với những người nào phạm vào tội ăn cắp tre và đào trộm măng.


Về đời sống kinh tế trong làng Việt, có những nơi phân chia ra làm hai thứ ruộng: ruộng trong làng và ruộng ở ngoài làng. B́nh thường, trong thời kỳ an ninh yên ổn th́ mọi người được chia ruộng ở ngoài làng để cày cấy làm ăn, nhưng nếu có binh biến hay giặc giă, làng sẽ đóng cổng tự thủ và làm ruộng ở bên trong làng.


Trong làng, mọi người dân đều có quyền tự do để tự tổ chức, tự bầu bán, tự điều hành, nhận trách nhiệm và tự giải quyết tất cả mọi vấn đề với nhau. Tùy theo từng hoàn cảnh và tập tục của mỗi làng, họ có thể tự tạo ra cho ḿnh những luật lệ đặc biệt phù hợp với cách sống, tâm tính của họ mà ta gọi là hương ước. Nội dung chính của những bản hương ước, bao gồm những điều khoản liên quan đến tất cả mọi phương diện sinh hoạt xă hội, từ vật chất đến đời sống tâm linh của mọi người trong làng.

 

 

HƯƠNG ƯỚC

 

hai loại hương ước: loại truyền miệng và loại đă được viết thành văn bản trên giấy trắng mực đen. Nhiều giả thuyết cho rằng, hương ước có thể đă ra đời vào khoảng cuối thế kỷ thứ XIV. Khi đưa ra những nhận xét như vậy, chúng ta mới chỉ căn cứ vào những bản hương ước đă được viết thành văn một cách rơ ràng. 

 

Trong hơn một ngàn năm Bắc thuộc và trong những thời gian bị giặc phương Bắc đô hộ, với một chính sách đồng hóa triệt để và toàn diện, giặc đă tịch thu và đốt hết những sách vở, cùng đập phá những bia đá.  Cho vơ vét, thu góp toàn bộ những di sản văn hóa có liên qua đến đời sống xă hội của dân ta chở hết về nước, chỉ để lại những bản kinh và những sách về Phật giáo hoặc Đạo giáo. Chúng c̣n truy lùng t́m bắt tất cả những người có tài năng về các ngành nghề - mà ngày nay chúng ta gọi là chất xám - thậm chí cả đàn bà con gái, để đưa về Tàu làm nô tỳ.


Giặc c̣n bắt buộc dân làng ta phải thay đổi những cách ăn mặc và phong tục tập quán lâu đời của ḿnh, để sống theo những lối sống của giặc, nhưng cũng chỉ có một số nhỏ 'những nhà sĩ hoạn thi thư ở gần nơi thành quách' chứ ở những nơi biên phương và hương lư xa xôi th́ vẫn c̣n giữ tục cũ chưa bỏ hẳn được. (Theo An Nam Chí Nguyên q. 2 - Cao Hùng Trưng).


Để chống lại với những chính sách thâm độc này, dân Việt chúng ta thường xuyên phải sử dụng những quy ước lưu truyền bằng miệng, một điều đă trở thành nếp sống ăn sâu vào trong ḷng đại chúng, th́ mới có thể bảo tồn được phần nào những điều mà Tổ Tiên truyền lại - nếu như muốn đạt được mục tiêu trừ khi là giặc giết sạch hết mọi người dân Việt chúng ta. Và để đến khi có những điều kiện thuận tiện, th́ các bản hương ước thành văn của mỗi làng lại được dân Việt ta cho thành h́nh trở lại.


Trong hầu hết các bản hương ước, một điểm quan trọng nhất là những điều lệ liên hệ giữa con người với con người, những cách thức đối xử và t́nh tương thân tương ái luôn luôn được đề cao giữa những người cùng một làng xóm với nhau. Đây là một trong những căn bản nền tảng của nền văn hóa và xă hội Việt, v́ vậy mà hàng năm vào tháng Giêng, các làng thường tổ chức lễ minh thệ - mọi người có những lời thề - nguyện ước rơ ràng với nhau.

 

(Trích: THỬ T̀M HIỂU VÀI ĐỊNH CHẾ CỦA LÀNG VIỆT QUA THÀNH NGỮ PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG - Bùi Tuấn Dũng)

 

 

VĂN HÓA CÁI Đ̀NH

 

“ Đ́nh làng, nơi kỳ hào họp bàn việc làng, việc nước “

 

Cái ư thức hệ vuông tṛn trên đây không những chỉ được diễn tả tượng trưng trong truyện cổ tích bánh chưng bánh dầy, mà c̣n được cụ thể hóa ra thành cả một hệ thống tổ chức sinh hoạt xă thôn, lấy cái đ́nh làng làm trung tâm.

 

Ở cái xă hội Á châu nói chung và ở Việt Nam nói riêng xưa kia vẫn có một chế độ dân chủ gọi là chế độ làng xă hay xă thôn, tồn tại qua các thời đại lịch sử như là một hệ thống chính trị do nhân dân công cử để phụng sự quyền lợi nhân dân và quyền hành do nhân dân nắm giữ. Vậy xă hội Việt Nam xưa thực sự là một tổ chức dân chủ đặc biệt. Cái tổ chức dân chủ nguyên thuỷ ấy do nơi nhân dân xuất hiện ra một cách tự nhiên và tự trị đối với chính quyền quốc gia như một quốc gia trong quốc gia vậy. Chính quyền quốc gia trung ương là triều đ́nh quân chủ chuyên chế hết sức tập trung cho đến biên giới quận, huyện. C̣n từ quận, huyện trở xuống tổng, xă, thôn, giáp th́ thuộc hệ thống dân chủ tự trị. Như thế là xă hội Việt Nam xưa có hai hệ thống chính trị có tính cách trái nghịch nhau như dân chủ và chuyên chế sống bên cạnh nhau thịnh hành. Cho nên phương ngôn nói: “phép vua thua lệ làng” hay “quan cần nhưng dân không vội, quan có cần quan lội quan đi”.

 

Đủ tỏ hai chế độ khác nhau ấy chế ngự lẫn nhau như là chủ nghĩa phân quyền vậy. Chắc hẳn chế độ bắt đầu là xă thôn dân chủ, rồi về sau chế độ quốc gia dân chủ xuất hiện qua giai đoạn sứ quân đến thống nhất chuyên chế.

 

Nguyên lai tổ chức xă thôn

 

Cơ sở sinh hoạt kinh tế căn bản của xă hội nông nghiệp là đất đai cày cấy. Công việc khai khẩn đất đai biến thành đồng ruộng đ̣i hỏi phải có sự phân công và hợp tác. Nhiều gia đ́nh họp lại để thi hành cho nên các ấp các làng dinh điền xuất hiện. Trong xă hội Việt Nam, gia đ́nh vốn là căn bản. Để tự vệ và mở mang đất đai, các gia đ́nh họp lại để giải quyết cuộc sống chung. Như thế xă thôn thành lập do sáng kiến bồng bột của những cá nhân. Một miếng đất hoang có một người có khả năng đến khai khẩn, rủ bà con họ hàng cùng đến hợp tác. Rồi họ đồng ḷng họp thành ấp thành làng để hưởng thụ hoa lợi trên miếng đất đă khai khẩn và xin phép với nhà nước tức triều đ́nh, v́ trên lư thuyết lănh thổ là của nhà vua, nhưng hoa lợi thuộc về công phu người khai khẩn. Thường th́ sau một thời gian ba năm làng mới chưa phải đóng thuế. Sau khi đă được nhà nước công nhận rồi, đất đai khai khẩn thuộc về bộ điền của làng cho đến khi nào bỏ hoang th́ đất ấy lại trở về nhà nước. Đấy đại khái lịch sử thành lập của một xă hội.

 

Miền hương đảng đă khen rằng hiếu nghị.

(Nguyễn Công Trứ)

 

Muốn dự vào Hội đồng kỳ mục th́ phải đủ điều kiện do hương ước đă quy định tuỳ theo tục lệ của làng xă, có nơi trọng tước, có nơi trọng tuổi tác, đức hạnh. Hội đồng họp mỗi tháng hai kỳ vào Sóc mùng một, Vọng mười lăm, để bàn việc làng sau khi tế thần tại Đ́nh làng. Cho đến thời kỳ Pháp thuộc, quyền cai trị của xă thôn Việt Nam vẫn hoàn toàn do Hội đồng kỳ mục đảm nhiệm. Nhà vua và các quan địa phương không can thiệp trực tiếp. Đấy là một triều đ́nh nhỏ, cho nên tục ngữ nói: “miếng ở làng, sang ở nước”, hai chữ làng nước thường đi đôi với nhau như hai tổ chức huynh đệ vậy. Xă có tế tự riêng, có ṭa án riêng, có ngoại giao và công an tự vệ của xă. Đấy là cả một bộ tục lệ của làng mà nhân dân coi trọng hơn cả luật vua nữa. Cho nên phương ngôn nói: “luật vua thua lệ làng” là như thế.

 

VĂN HÓA - Là một đơn vị kinh tế, chính trị, làng cũng lại c̣n là một đơn vị văn hóa nữa. Mỗi gia đ́nh có thờ tổ tiên, nhiều gia đ́nh họp lại có nhà thờ họ để thờ tổ họ, và nhiều họ họp lại thành làng, lấy đ́nh làng làm nhà thờ tổ làng hay thần hoàng làng. Thần hoàng là những linh hồn người khai sáng hay có công đối với làng, cho nên theo tinh thần truyền thống của nhân dân “uống nước nhớ nguồn” mỗi làng đều có vị thần hoàng của ḿnh cả. Trong tinh thần tín ngưỡng thần hoàng của dân xă th́ thần hoàng là linh hồn chung của cả xă, che chở, ban phúc, giáng họa cho dân xă. Đặc biệt nhất là cũng như tinh thần công xă nguyên thuỷ là tín ngưỡng vật tổ không phân biệt cá nhân với đoàn thể, cá thể chưa có ư thức phân hóa với hồn chung do vật tổ đại diện, th́ tín ngưỡng thần hoàng của làng xă cũng thế. Kẻ nào động chạm đến thần hoàng, th́ thần hoàng không chỉ trừng phạt riêng kẻ ấy mà trừng phạt tập thể cả làng. Qua tín ngưỡng thần hoàng ấy ta thấy biểu hiện tinh thần cộng đồng xă thôn rơ rệt, nó không phải cộng đồng kinh tế hay chế độ mà c̣n là cộng đồng tín ngưỡng tâm linh, cho nên t́nh làng nợ nước rất thâm sâu, cũng như t́nh bà con lối xóm, trong họ ngoài làng.

 

Ngoài tín ngưỡng thần hoàng ở Đ́nh làng, c̣n có tín ngưỡng Phật giáo ở chùa làng, tín ngưỡng chư vị thần tiên, bà cô, ông cậu ở Miếu hay Am làng, và tín ngưỡng Khổng giáo ở Văn chỉ nữa. Làng có ban tư văn gồm các vị khoa cử, có học để hàng năm tế tự thần hoàng, Khổng Tử, văn thân. Đàn bà họp thành hội các bà văi đi chùa, lễ đền, miễu, am.

 

Song đặc biệt nhất của tổ chức xă thôn là ngôi đ́nh làng, vừa là nơi thừa tự, vừa là nơi hội họp để thảo luận công việc sinh hoạt thực tế chung. Thật là một bằng chứng cụ thể cho cái tinh thần văn hóa linh động dung hợp siêu nhiên với hiện thực, tinh thần với vật chất, cổ truyền với dân tộc Việt Nam, cho nên các nhà khảo cứu về văn minh Việt Nam rất chú ư đến các phương tiện của đ́nh làng như Nguyễn Văn Khoan trong bài Essai sur le Đ́nh (B.E.F.E.O tr.30) viết:

Đ́nh là nơi thờ thần hoàng bảo hộ mỗi làng. Nó là trung tâm sinh hoạt tập thể cộng đồng của đoàn thể. Chính tại đây mà hội đồng kỳ mục họp bàn, quyết định các vấn đề hành chính và tư pháp nội bộ. Tại đây có những cuộc tế lễ, tóm lại tất cả hành vi sinh hoạt xă hội Việt Nam đều diễn ra ở đây.

 

Thần hoàng đại biểu linh động tổng số những kỷ niệm chung, những nguyện vọng chung. Ngài hiện thân của kỷ luật, tục lệ, luân lư và đồng thời sự thưởng phạt trừng giới. Chính ngài thưởng phạt kẻ nào tuân theo hay xúc phạm giới luật của ngài. Tóm lại ngài là nhân cách hoá uy quyền tối cao nó bắt nguồn và lấy sức mạnh từ trong chính xă hội. Hơn nữa ngài là liên hệ của tất cả phần tử trong đoàn thể cộng đồng. Ngài cấu kết lại thành khối, thành một thứ nhân cách tinh thần mà tất cả thuộc tính cốt yếu hiện thấy ở mỗi cá nhân.

 

Tóm lại Đ́nh vừa là đền thờ, vừa là nhà làng, vừa là ṭa án, vừa là hành cung của các vị thần hay vua chúa ghé chân dùng làm nhà trạm, vừa là nơi đ́nh đám hội hè ăn uống hát xướng, vừa là nơi họp chợ làng, vừa là nơi ṭa án thiêng liêng, lại cũng là nơi nhà giam kẻ phạm pháp trước khi phân xử bị trói cột đ́nh, hay phạt vạ, cũng lại vừa là nơi cheo cưới, khao vọng v.v… (Giran, Magie, et Religion Annamite).

 

(Trích: QUAN NIỆM VAI TR̉ LĂNH ĐẠO Ở XĂ HỘI NÔNG NGHIỆP XƯA - Nguyễn Đăng Thục‏)

 

LỜI NGƯỜI SƯU TẬP

 

Truyện Kiều c̣n, tiếng ta c̣n

Tiếng ta c̣n, nước ta c̣n.”

Phạm Quỳnh

 

Nay hậu bối tiếp nối ư của cha, ông:

Lịch sử nước ta c̣n, nước ta c̣n.

Nước ta c̣n, dân ta c̣n.

 

Bằng như sĩ phu Đất Việt cứ măi mắt lấp, tai ngơ để cho loài quỷ đỏ phản quốc tự tung, tự tác xóa nḥa Lịch sử Dân tộc th́ họa mất nước, diệt tộc thấy liền trước mắt!

 

Tôi là người Việt Quốc gia

Người Việt Quốc gia thương Nước, mến Nhà

Người Việt Quốc gia yêu nước, thương dân

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính