Cuối Cùng, Muốn Sống C̣n, Toàn Dân Phải Vùng Lên

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Trích: Tại sao người dân vâng lời

Sharp đưa ra bảy (7) lư do khiến cho người dân “phải”nghe lời.

- Thói quen: Theo thói quen, đó là lư do chính khiến mọi người không đặt câu hỏi của “thượng cấp”muốn họ làm. Sự vâng lời (theo thói quen) đă được nhen nhúm trong hầu hết các nền văn hóa (nhứt là văn hóa Việt Nam);

- Nỗi sợ hăi bị trừng phạt: Đó là nỗi sợ hăi của các h́nh thức trừng phạt, chứ không phải chính sự h́nh phạt; điều đó có hiệu quả nhất trong việc áp đặt sự vâng lời;

- Nghĩa vụ đạo đức: "Sự hạn chế nội lực”(inner constraining power) là sản phẩm của chương tŕnh văn hóa và giáo dục nhồi sọ có chủ ư do chính quyền độc tài qua tôn giáo và truyền thông theo chế độ;

- Lợi ích cá nhân: Khả năng có được lợi ích về uy tín và tài chánh được nâng cao, có thể thu hút nhiều người tuân theo để hưởng lợi ích kể trên;

- Nhận diện tâm lư với người cai trị: Mọi người có thể cảm thấy có mối liên hệ cảm tính và có cảm t́nh với người lănh đạo hoặc hệ thống lănh đạo. Các biểu hiện phổ biến nhất của điều này là cung cách biện minh bằng ḷng yêu nước và chủ nghĩa dân tộc;

- Các trí năo không ư thức: Mọi người thường tuân theo lệnh mà không có ư thức để đặt câu hỏi về tính hợp pháp của một chính thể độc tài;

- Sự vắng bóng của niềm tự tin: Một số người thích “chuyển”sự kiểm soát cuộc sống của họ cho lớp cầm quyền, v́ họ không đủ tự tin để tự quyết định.


.... Qua các sự kiện kể trên và sự phân tích cuộc tranh đấu bất bạo động qua h́nh thức bất tuân dân sự của Gene Sharp đă nói lên một thực trạng rơ ràng của xă hội Việt Nam hiện nay:

 

- Người dân không c̣n ǵ để sợ hăi nữa v́ đă bị đẩy vào tận chân tường rồi;

- Chủng tử sợ đó đă được chuyển tải qua những cán bộ, đảng viên tư bản đỏ và các nhóm lợi ích cùng tập đoàn “thực dân mới”Trung Cộng đang hiện diện trên 49 địa điểm chiến lược quan trọng từ Bắc chí Nam.

 

V́ vậy, người con Việt ngày nay không c̣n ǵ để mất nữa. Mỗi người trong chúng ta chỉ c̣n quyết tâm đứng lên áp dụng những chiêu thức trong cuộc cách mạng bất tuân dân sự nêu trên.

 

Về cá nhân - Mỗi người trong 95 triệu dân, chúng ta có thể làm những việc sau đây:

 

- Để đuổi Tàu đang ngự trị trên lănh thổ Việt Nam, chúng ta phá hoại bằng cách ĐỐT những cơ sở làm ăn của chúng, từ tiệm chạp phô, tiệm hủ tiếu, hay một nhà máy sản xuất v.v…V́ bây giờ họ rất sợ. Kinh nghiệm vụ đốt phá Đông Đô Đại Phố ở B́nh Dương cho thấy các chủ nhân ông Tàu đă chạy mau về Tàu rồi. Thậm chí TC cho tàu qua rước công nhân của họ ở Vũng Áng, Hà Tĩnh về Tàu nữa;

 

- Đề diệt Việt Cộng và các nhóm lợi ích, áp dụng cùng chính sách như trên, phục kích, đốt phá bằng mọi cách các cơ ngơi được xây dựng trên xương máu của dân tộc. Trong giai đoạn “gần như tuyệt vọng”của đất nước như ngày hôm nay, phương châm “cứu cánh biện minh cho phương tiện”cần áp dụng triệt để. V́ chính cá nhân và gia đ́nh họ cũng đă và đang chuẩn bị “hạ cánh an toàn”ở ngoại quốc.

 

Về các tập đoàn xă hội dân sự và đại chúng - Những đề nghị dưới đây có thể triệt tiêu và xóa tan cơ chế chuyên chính vô sản của CSBV trong hỗn loạn. Chúng ta hăy thử h́nh dung những hoạt cảnh sau đây:

 

- Công nhân sở Rác ở Sai G̣n và Hà Nội ngưng hốt rác trong 2 ngày, th́ hai thành phố hơn 7 triệu dân mỗi nơi cũng đủ để biến thái với trên 40.000 tấn rác phủ ngập thành phố.

- Công nhân ở các công ty cung cấp nước uống, nhà máy điện, nhà máy khí đốt và xăng dầu v.v… đồng loạt đ́nh công không đi làm việc trong một ngày mà thôi cũng đủ để biến loạn Xă hội.

- Người dân buôn thúng bán bưng đ́nh công không nhóm chợ. Chuyện ǵ sẽ xảy ra?

- Nhân viên y tế, bác sĩ, nhà bảo sinh… ngưng không làm việc, th́ sẽ ra sao?

- Sinh viên và học sinh đồng loạt băi khóa th́ ng̣i nổ sau cùng sẽ chấm dứt chế độ độc tài tập thể cộng sả.n

 

Ngần ấy sự việc và câu hỏi nêu trên có rất nhiều xác xuất xảy ra trong giai đoạn nầy.

 

Chắc chắn cường quyền sẽ đàn áp dă man.

Chắc chắn máu con Rồng cháu Tiên sẽ tuôn rơi ngập tràn.

Và chắc chắn cơ chế chuyên chính vô sản sẽ bị triệt tiêu vĩnh viễn.

 

Sau cùng “Lối thoát cho Việt Nam”chính là Cuộc Cách Mạng Bất Tuân Dân Sự.

Hăy làm theo lời dặn ḍ của vua Duy Tân: “Nước dơ phải lấy máu mà rửa”.


(Mai Thanh Truyết - Lối thoát cho Việt Nam - Bất Tuân Dân Sự)

 

 

Vừa rồi, trong bài viết “Số đông người Việt cuồng si cộng sản” trên blog RFA, tác giả VietTuSaiGon hạ câu kết lâm ly:

 

“Và cái trạng thái cách mạng của người Việt có hơi hướm giống với trạng thái của người vợ hết chịu nổi ông chồng th́ nổi loạn, giết chồng hoặc cắt của quí hoặc có một hành vi nào đó mang tính trả thù, man rợ hơn là tỉnh táo suy xét thiệt hơn khi chưa quá muộn màng để đưa ra quyết định li hôn, để giải thoát cho bản thân lúc chưa quá muộn.


Đáng sợ nhất của Việt Nam nằm ở chỗ những cuộc cách mạng dù chỉ mới manh nha hay phôi thai thôi đă thấy hơi hướm của thù hận và trừng phạt nhiều hơn là bao dung và hướng đến tiến bộ, hướng đến cái chung của quốc gia, dân tộc! "

 

Bây giờ, tác giả Mai Thanh Truyết phân tích t́nh h́nh tỉ mỉ cũng đi tới kết luận “phấn khởi”.

 

Cách nay hơn 30 năm, khi những nhà luật pháp VNCH lăng xăng chạy tới chạy lui vận động phục hồi Hiệp Định Paris, Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng:


Sớm muộn ǵ quư vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài.”

 

Trong tinh thần “phấn khởi” về một ngày mai trời Việt bừng sáng buổi rạng đông, xua tan màn đêm trường tối tăm cọng sản, gă chức việc già VNCH xin đóng góp bài viết cũ phụ họa cùng quư vị:

 

Khi Bất tuân Dân sự Trở thành Một Bổn Phận Thiêng Liêng

 

Lời Mahatma Gandhi: Bất tuân Dân sự trở thành một bổn phận khi nhà nước trở nên vô pháp luật và hủ hóa.”

 

Hiện tại th́ nhà nước xă nghĩa ta đă hội đủ hai tệ nạn kể trên:

 

Nhà nước vô pháp luật: T́nh trạng tệ hại đến mức mà lănh đạo cấp tỉnh ngang nhiên bắn giết, thanh toán nhau ngay tại trụ sở đảng và nhà nước giữa thanh thiên bạch nhựt: Đó là “sự cố” Yên Bái.

Nhà nước tham nhũng, thúi nát: Trùm đảng tối cao Trọng lú vừa mới nhận một bức tượng “bóc hồ” bằng vàng ṛng, nặng chỉ có 50 kí do Formosa “cá chết “công khai vi thiềng.

 

Cứ như lời thánh Gandhi, bây giờ đă đến lúc toàn dân Việt thi hành bổn phận “Bất tuân Dân sự.”

 

ĐĂ ĐẾN LÚC TOÀN QUỐC BẤT TUÂN DÂN SỰ

 

Hơn 30 năm về trước, khi các nhân sĩ Miền Nam vận động quốc tế phục hồi Hiệp định Paris 1973, các nhà chánh trị Âu Mỹ khuyên:

 

“Bà J. W. E Spies, lúc đó Bà là Chủ Tịch Đảng Christian Democratic Appeal và dân biểu Quốc Hội Ḥa Lan, và hiện nay Bà là Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Khi được hỏi về vấn đề vận động quốc tế cho tự do dân chủ ở Việt Nam, Bà nói rằng người Việt Nam trước tiên phải hy sinh, phải tranh đấu cụ thể cho đất nước của chính ḿnh trước khi mong đợi người ngoài giúp đỡ.”(1)

 

Ông David Steinman, một luật sư Hoa Kỳ và cộng sự viên của TNS Daniel Moynihan khuyến cáo rằng:

Sớm muộn ǵ quư vị cũng phải dùng biện pháp bất tuân dân sự (civil disobedience). Phải có phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc mới hy vọng thay đổi được chế độ cộng sản độc tài.”(2)

 

Thời gian nước chảy qua cầu. Câu nói “sớm muộn ǵ” ấy mới đó mà đă hơn 30 năm lững lờ trôi. Và những người trí thức Miền Nam năm ấy, nay đă vào tuổi xế tà trên dưới tám mươi!

 

Chỉ thương cho anh em quân cán chính thân phận nhỏ nhoi, không cần ai chỉ biểu, vẫn tự ḿnh biết: Đối với vc mà anh em đă từng cầm súng đánh chúng, thua trận chấp nhận tù binh ṣng phẳng th́ phải quyết liệt đương đầu bằng sức mạnh.

 

Không có việc vận động quốc tế hoặc xin – cho.

 

Cho nên kể từ ngày lưu vong ra hải ngoại vẫn tổ chức nhau cùng với đồng bào tị nạn cọng sản thấy vc léng phéng nơi đâu là rượt đuổi tới đó, kể cả đối với những kẻ hoạt đầu chánh trị lăm le đối thoại, thỏa hiệp với bọn vc.

 

Ngày nay, những ai tự thấy c̣n có trách nhiệm đối với Đất nước, Dân tộc phải có thái độ dứt khoát: Bằng mọi thế cách đánh đổ chế độ vc bạo ngược cứu dân, cứu nước, ngoài ra không có cách ǵ khác.

 

Cách nay năm ba năm, ai nói rằng, không nên cực đoan, quá khích, phải tranh đấu từ từ, cải lương, cải cách trong khuôn khổ ôn ḥa, bất bạo động theo học thuyết Gandhi, Mandela th́ một là nói cho qua tang lề, hai là c̣ cưa thỏa hiệp với vc tranh giành quyền lực v́ tham vọng cá nhân, phe đảng.

 

Hiện tại th́ đă đến lúc quí vị thực thi tranh đấu bất bạo động Gandhi nếu như quí vị thật ḷng muốn đập tan chế độ toàn trị cọng sản.

 

Ở bên Tunisia, anh sinh viên Bouazizi thất nghiệp, bán hàng rong kiếm sống, v́ bị cảnh sát đạp đổ gánh hàng rong mà phẩn uất tự thiêu, phản đối cường quyền. Đồng bào của anh thức tỉnh vùng lên đập tan độc tài Ben Ali.

 

Năm 2011, bà mẹ Bạc Liêu Đặng thị Kim Liêng, v́ uất ức bị cường hào lấn đất mà tự thiêu thân. Chỉ thân hữu tranh đấu của người con Tạ Phong Tần lên tiếng bênh vực một lúc rồi sự kiện trôi qua.

 

Ngày 6/12 vừa qua, anh Trịnh Xuân T́nh, người gốc Thanh hóa trôi giạt vào Nam bán hàng rong nuôi hai con nhỏ. Từ B́nh Dương đạp xe ba gát qua Thủ Đức, tải hàng xuống quận B́nh Thạnh, Sài g̣n, đường xa mấy chục cây số, bán. Cảnh sát, dân pḥng dẹp lề đường tịch thâu hàng hóa. Anh theo năn nỉ xin lại, chúng chẳng cho mà c̣n c̣ng tay đánh đập, té xỉu bên lề đường. Măi mới được đưa vào bệnh viện cấp cứu! Không một ai đoái hoài cứu giúp!

 

Ngày 10/12/13, cường quyền huyện Nghi Xuân, Hà Tỉnh kéo 300 côn an, dân pḥng đến cưởng chế, cướp đất của người dân xă Xuân Thanh cho công ty tư bản đỏ lập sân golf. Chúng đánh đập dă mang khiến 4 người dân bị thương nặng. Đồng bào phải tự đưa các nạn nhân đi cứu chữa.

 

 

Trước t́nh cảnh xă hội mà con người hầu như vô cảm như vậy, nếu hàng sĩ phu cứ mắt lắp tai ngơ th́ họa mất nước sẽ tới trong sớm tối!

 

Quí vị nhân sĩ, trí thức, lăo thành kách mạng thường khuyên bảo giới trẻ tranh đấu ôn hoa bất bạo động, tôi cũng ch́u theo quí vị nói tranh đấu bất bạo động:

Tranh đấu bất bạo động theo học thuyết Gandhi gồm hai vế:

 

Vế thứ nhất là BẤT HỢP TÁC: Vậy th́ xin quí vị thực thi để nêu gương cho giới trẻ. Vừa rồi, đảng viên (việt cọng) Lê Hiếu Đằng tiên bố bỏ đảng. Như vậy là bước khởi đầu. Bây giờ xin bước tới bước nữa: Trả lại căn hộ và cái sổ hưu để dứt khoát không dính dáng ǵ đến đảng nữa. Và từ rày về sau không nói một tiếng nào với đảng và nhà nước cọng sản nữa, nghĩa là chia tay dứt dạt chớ không c̣n cảnh “Dẫu ĺa ngó ư, c̣n vương tơ ḷng.”

 

Tôi chỉ nêu một trường hợp điển h́nh. Nếu đồng đảo quí vị theo gương ấy, nhất là quí vị đang tại chức đồng loạt từ chức, từ nhiệm thành phong trào BẤT HỢP TÁC trên toàn quốc thử xem bọn lănh đạo cọng sản đối phó thế nào?

 

Vế thứ hai là BẤT TUÂN DÂN SỰ: Vụ nầy th́ chính quí vị không cần làm, bởi v́ trong tay quí vị có một lực lượng lớn vô địch: Đó là Sinh viên – thanh niên – học sinh.

 

Quí vị chỉ cần đem tất cả nghị lực và tấm ḷng “thành khẩn”, với tư cách vừa là thầy học vừa là phụ huynh dẫn giải cho em cháu nghe về t́nh thế ngặt nghèo của Đất nước, nếu tất cả không liều thân hành động th́ họa diệt tộc ngày càng tới gần không bề cứu gỡ và chỉ cách thế cho giới trẻ vận động tổ chức bất tuân dân sự trên toàn quốc. Sinh viên, học sinh băi khóa, kéo nhau đi vận động:

 

1/ Nông dân chống “cưỡng chế” cào nhà cướp ruộng đất và đ̣i “quyền sở hữu ruộng đất.”

 

2/ Công nhân đ́nh công, biểu t́nh đ̣i “quyền an toàn lao động – lương bổng” và nhất là “Quyền Tự do Nghiệp đoàn.”

 

3/ Tiểu thương bị cướp chợ Biểu t́nh – Băi thị đ̣i “Quyền Có Chợ” để làm ăn sinh sống.

 

4/ Sinh viên ra trường thất nghiệp xuống đường đ̣i “Quyền có việc làm.”

 

5/ Dấy động “Phong trào chống Sưu cao – Thuế nặng:

a) Thuế doanh nghiệp nơi các thành phố.

b) Thuế ruộng đất ở vùng nông thôn.

 

Tôi ở xa nh́n ngó chỉ nêu lên năm ba trường hợp tiêu biểu, c̣n như quí vị ở tại chỗ lại thêm kinh nghiệm làm cách mạng đầy ḿnh, chắc chắn c̣n nhiều chiêu ngoạn mục mà quí vị đem ra thi thố th́ các đồng chí cũ của quí vị có khi bó tay chấm com!

 

Chỉ cầu mong quí vị vào lúc tuổi xế chiều vùng lên lần cuối để nh́n thấy Đất nước thoát cơn nguy biến v́ đêm trường u minh cọng sản, thấy lại ánh dương quang th́ quí vị cũng chuộc lại được phần nào lỗi lầm ngày cũ đă góp phần dựng lên chế độ phản nước, hại dân hiện tại.

 

 

Nguyễn Nhơn

 

(1) (2) Trích bài viết “Phục hồi Hiệp Định Paris 1973: Hoang tưởng hay hiện thực?‏”của Nguyễn Quốc Khải.

--------------------------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính