|
Con người từ đâu tới?
Nguyễn Nhơn
Trích: “Triết học Hi Lạp từ tiền Socrate đến Karl Marx đều tuân theo tiên đề chủ quan này của Protagoras, áp đặt quan niệm của con người lên vạn vật, lên kẻ khác: “con người là thước đo vạn vật”...
Chao ôi, con người th́ giới hạn, c̣n vũ trụ, vạn vật th́ vô hạn, sao lại lấy cái thước giới hạn đo cái vô hạn hở thiên tài Protagoras? Vả, con người được tự nhiên (vũ trụ) sinh ra, cái thước con người bé tí sao có thể đo được vũ trụ vô cùng vô tận? (Trần Mạnh Hảo: Bà Ngoại tôi h́nh như thông tuệ hơn triết gia Karl Marx?)
Một bạn đọc Danlambao hỏi: “Bác Hảo ơi, làm ơn giải thích dùm vụ này. Nếu bác từng học thần học và triết học trong nhà thờ th́ làm sao bác lại cho rằng “con người được tự nhiên (vũ trụ) sinh ra” hở bác.”
Trong khi chờ đợi tác giả trả lời, gă nhà quê làng Bưng Cầu, xứ Thủ đọc thấy xôm dzô: Tui mần tài khôn đọc mấy câu “vịnh tam tài” của Trần Cao Vân góp ư:
“Trời đất sinh ta có ư không? Chưa sinh Trời Đất có TA trong. Ta cùng Trời Đất ba ngôi sánh, Trời Đất sinh ta một chữ đồng. Đất nứt ta ra Trời chuyển động, Ta thay Trời mở Đất mênh mông. Trời che Đất chở ta thong thả, Trời - Đất Ta đây đủ hóa công.” (Nhớ đâu gơ đó hổng chắc y nguyên bản)
“Không sanh cũng không diệt Không thị cũng không phi Không đến cũng không đi Con cúi đầu đảnh lễ Như Lai tối tôn thắng”
Đời sống, vũ trụ, nhân sinh là như thế không thể phân tích chia chẻ luận bàn suông. Cứ như thế mà quán: HUỀ!
Nguyễn Nhơn
|