Cội Nguồn và Văn Hóa HỖ TƯƠNG

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Trích: “Về phương diện di truyền, đa số các người công dân Việt Nam Cộng Ḥa có ADN cùng một nguồn gốc với những người Miền Bắc, nhưng họ có một nền Văn Hóa khác.

Vấn đề đặt ra cho chúng ta là Di Truyền (ADN) quan trọng hay Văn Hóa quan trọng ??

...Dĩ nhiên tổ tông th́ không ai chối bỏ được, nhưng lư trí khiến tôi không coi nặng vấn đề tổ tông, nhiễm thể, con Rồng cháu tiên một cách quá khích. Một ngày nào đó, Việt Nam sẽ có nhiều công dân gốc Hẹ, gốc Tiều, gốc Phước Kiến, gốc Triều Châu, gốc Cambốt, gốc Lèo…v..v Làm sao tránh được. nước Pháp, nước Mỹ cũng vậy thôi.

Cho nên, tôi cho rằng Văn Hóa giữ vai tṛ quan trọng hơn Nguồn Gốc.

... Về phần chúng ta,chúng ta phải làm sao gột bỏ được mặc cảm cùng cội nguồn, con rồng cháu tiên với người Miền Bắc…v..v trong cuộc đấu tranh chông CS Miền Bắc.Họ cùng nguồn gốc với chúng ta, nhưng khác nhau về Văn Hóa.Cái mà theo tôi, chúng ta phải bảo vệ là Việt Nam Công Hoà và Văn Hóa Miền Nam mà tất cả đều đă biết.

Không bao giờ có việc Ḥa Hợp, Ḥa Giải giữa Miền Nam và Miền Bắc, chừng nào Văn Hóa Miền Bắc vẫn là Văn Hóa của một quốc gia Cộng Sản.

Các công dân Việt Nam Cộng Ḥa có bổn phận phải chung sức vào cuộc chiến đấu để bảo toàn Văn Hóa Miên Nam chúng ta, dù chúng ta có nhiều nguồn gốc khác nhau.

 

(Trần Mộng Lâm - Vấn Đề Cội Nguồn Và Văn Hóa.)

 

 

 

Đất nước PHÂN LY nghĩ thật buồn!

Chúng ta đâu phải từ nhiều NGUỒN GỐC

Tất thảy đều từ BỌC TRĂM TRỨNG

Mẹ Âu Cơ mang nặng đẻ đau

Tiếng Mẹ ru hờ từ hơn bốn ngàn năm trước

Nay vẫn c̣n vẳng đưa!

Từ bao nhiêu ngàn năm

Khí thiêng SÔNG NÚI VIỆT

vẫn thắm đượm châu thân!

Chỉ v́ rợ hồ tinh chín đuôi bác cụ

Du nhập chủ nghĩa man rợ sát nhân

Mác lê đem về phủ trùm lên Đất nước

Tạo ra thứ văn hóa 

Duy vật vong bản: Vô thần - vô tổ quốc

Miền Bắc chẳng may ch́m đắm đă lâu

Bản sắc văn hóa DÂN TỘC nhạt nḥa

Thành ra quên hết truyền thống NHÂN NGHĨA

của Tổ tiên ṇi giống Việt

Miền Nam may mắn hơn

C̣n hưởng được 21 năm văn hóa DÂN TỘC

“Thương người như thể thương thân”

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Dưới HAI NỀN VIỆT NAM CỘNG H̉A

Do đó mà nẩy sanh khác biệt

KHI ĐẤT NƯỚC PHÂN LY!

42 năm nay Miền Nam cùng chung số phận

Văn hóa DÂN TỘC - NHÂN BẢN truyền thống

Ngày càng phai nhạt!

Cho nên VẤN ĐỀ KHÔNG PHẢI LÀ

“NGUỒN GỐC HAY VĂN HÓA”

MÀ VẤN ĐỀ LÀ: CHẾ ĐỘ CHÍNH TRỊ

Chế độ chính trị nào - NỀN GIÁO DỤC NẤY

Nền giáo dục nào đào tạo ra CON NGƯỜI NẤY

V́ vậy mà nền GIÁO DỤC DÂN TỘC - NHÂN BẢN

TRUYỀN THỐNG VIỆT NAM CỘNG H̉A

Đào tạo ra con người Miền Nam

Đượm truyền thống nhân ái

T́nh tự Dân tộc - Tinh thần chống ngoại xâm

Cho nên sự thể ngày nay như lửa cháy mày

Nếu hàng thức giả b́nh chân như vại

Th́ sẽ có ngày Nước mất về tay hán chệt

Họa diệt tộc thấy liền trước mắt

C̣n nói ǵ tới văn hóa truyền thống!

Muốn giữ được Văn hóa truyền thống Dân tộc

Trước tiên PHẢI XÓA BỎ

CHẾ ĐỘ CHUYÊN CHẾ TOÀN TRỊ MÁC LÊ

Tái lập nền giáo dục

DÂN TỘC - NHÂN BẢN - KHAI PHÓNG

của hai nền VIỆT NAM CỘNG H̉A

Phục hồi VĂN HÓA TRYỀN THỐNG VIỆT

Đó mới là vấn đề cấp bách hôm nay

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Một Nét Truyền Thống Văn Hóa Việt

 

Năm học lớp nh́ trường làng, tức lớp hai trường tỉnh, vừa học thông mặt chữ, ê a đọc Quốc văn Giáo khoa thư:

 

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

 

Núi Thái Sơn ở đâu không biết, chỉ biết là công cha cao như núi. Nguồn nước từ đâu cũng không hay, chỉ biết ḷng thương của mẹ ngọt ngào như nước Mội Thầy Thơ trong vắt.

 

Đó là ḷng hiểu để trong gia đ́nh. Khi ra ngoài xă hội th́ phải biết thương người như thể thương thân:

 

Thấy người hoạn nạn th́ thương,

Thấy người tàn tật lại càng trông nom.

Thấy người già yếu ốm ṃn,

Thuốc thang cứu giúp, cháo cơm đỡ đần.”

 

Ra trường tỉnh, đọc Đại Nam Quốc sử Diễn ca:

 

Bà Trưng quê ở châu Phong,

Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên.

Chị em nặng một lời nguyền,

Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân.

Ngàn Tây nổi áng phong trần,

Ầm ầm binh mă xuống gần Long biên.

Hồng quần nhẹ bước chinh yên,

Đuổi ngay Tô Định dẹp tan biên thành.

Đô kỳ đóng cơi Mê Linh,

Lĩnh nam riêng một triều đ́nh nước ta.”

 

Đôi khi cũng ca ngâm:

 

Ai đấp non sông trường tiền…

Ai kết nên tấm vải hồng…

Xua tan giặc Đông Hán,

Xua tan giặc Đồng Lân.”

 

Ngày băi trường, xem các anh diễn kịch Hội nghị Diên Hồng:

 

Toàn dân nghe chăng?

Sơn hà nguy biến

Hận thù đằng đằng

Biên thùy rung chuyển…

………….
Trước nhục nước nên ḥa hay nên chiến?

Quyết chiến!

Thế nước yếu lấy ǵ lo chiến chinh?

Hy sinh!…”

 

Ơn thủy thổ, ơn tấc đất, ngọn rau, phải hết ḷng yêu nước, chống xâm lăng. Đó là nghĩa vụ của người trai Đất Việt.

 

Tôi vừa trích dẫn đôi hàng từ hai tài liệu căn bản Quốc văn Giáo khoa thư Đại Nam Quốc sử Diễn ca, tiêu biểu về nền giáo dục truyền thống quê nhà Việt Nam: T́nh yêu thương Gia đ́nh, t́nh tự Dân tộc.

 

Từ đó, các nhà giáo dục Miền Nam dựng lên triết lư giáo dục cho hai nền Cộng Ḥa chánh thống như sau đây:

 

Triết lư giáo dục

 

Năm 1958, dưới thời Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục Trần Hữu Thế, Việt Nam Cộng ḥa nhóm họp Đại hội Giáo dục Quốc gia (lần I) tại Sài G̣n. Đại hội này quy tụ nhiều phụ huynh học sinh, thân hào nhân sĩ, học giả, đại diện của quân đội, chính quyền và các tổ chức quần chúng, đại diện ngành văn hóa và giáo dục các cấp từ tiểu học đến đại học, từ phổ thông đến kỹ thuật…

 

Ba nguyên tắc “nhân bản” (humanistic), “dân tộc” (nationalistic), và “khai phóng” được chính thức hóa ở hội nghị này. [6][7] Đây là những nguyên tắc làm nền tảng cho triết lư giáo dục của Việt Nam Cộng ḥa, được ghi cụ thể trong tài liệu Những nguyên tắc căn bản do Bộ Quốc gia Giáo dục ấn hành năm 1959 và sau đó trong Hiến pháp Việt Nam Cộng ḥa (1967).

 

1. Giáo dục Việt Nam là giáo dục nhân bản. Triết lư nhân bản chủ trương con người có địa vị quan trọng trong thế gian này; lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Triết lư nhân bản chấp nhận có sự khác biệt giữa các cá nhân, nhưng không chấp nhận việc sử dụng sự khác biệt đó để đánh giá con người, và không chấp nhận sự kỳ thị hay phân biệt giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, chủng tộc… Với triết lư nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục.

 

2. Giáo dục Việt Nam là giáo dục dân tộc. Giáo dục tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc trong mọi sinh hoạt liên hệ tới gia đ́nh, nghề nghiệp, và quốc gia. Giáo dục phải bảo tồn và phát huy được những tinh hoa hay những truyền thống tốt đẹp của văn hóa dân tộc. Dân tộc tính trong văn hóa cần phải được các thế hệ biết đến, bảo tồn và phát huy, để không bị mất đi hay tan biến trong những nền văn hóa khác.

 

3. Giáo dục Việt Nam là giáo dục khai phóng. Tinh thần dân tộc không nhất thiết phải bảo thủ, không nhất thiết phải đóng cửa. Ngược lại, giáo dục phải mở rộng, tiếp nhận những kiến thức khoa học kỹ thuật tân tiến trên thế giới, tiếp nhận tinh thần dân chủ, phát triển xă hội, giá trị văn hóa nhân loại để góp phần vào việc hiện đại hóa quốc gia và xă hội, làm cho xă hội tiến bộ tiếp cận với văn minh thế giới.” (Wikipedia)

 

Hiến pháp Đệ nhị VNCH 1967 long trọng qui định:

 

ĐIỀU 11

1- Văn hóa giáo dục phải được đặt vào hàng quốc sách trên căn bản dân tộc, khoa học và nhân bản

2- Một ngân sách thích đáng phải được dành cho việc phát triển văn hóa giáo dục

 

Trên đây là một nét về nền giáo dục Việt Nam Cộng Ḥa đặt trên nền tảng giáo dục truyền thống Dân Tộc Việt ngày nay không c̣n nữa, thay thế bằng nền giáo dục vong bản Duy vật - Vô thần - Vô Tổ quốc của chế độ toàn trị của bọn hồ tinh

phi dân tộc.

 

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính