Chúng là phường bán nước cầu vinh

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Bốn mươi lăm năm

đă trôi qua

từ ngày giặc cướp

tràn vào cướp phá Miền Nam

chúng cướp sạch phá sạch

đuổi dân Nam ra khỏi các thành phố

cướp đoạt tài sản cửa nhà

cai trị dân Miền Nam c̣n tàn tệ

gấp trăm lần thực dân Pháp

Đối với giặc tàu xâm lăng truyền đời

chúng cúc cung bái lạy

xưng là anh em hữu hăo

kỳ thật là chư hầu hèn mọn

Chúng dâng đất dâng biển

từ Ải Nam Quan lịch sử

Thác Bản Giốc xinh đẹp

cho tới một phần Vịnh Bắc Bộ

để cầu ḥa với chệt cọng

làm chỗ dựa tiếp tục TỰ THỰC DÂN

Ngày nay, dân chệt tràn ngập

các đô thị, các trung tâm du lịch

Phố cổ Hội An

ngày nay tàu phủ là chủ nhân ông

T́nh cảnh dân Miền Nam

tiêu biểu như lời cô gái nhỏ Cần Thơ

Kể từ ngày các bác vô đây

cửa nhà không cánh mà bay

Bà ngoại chết v́ nhớ thương

ông ngoại đi tù “cải tạo“

Má chết v́ bạo bệnh

chỉ c̣n một thân cháu đây

tuổi mười sáu thân thể trơ gầy

mà cũng phải đem di bán

Mỗi này đong gạo khoảng một tô ...”(*)

Bản tin mới nhất RFA rằng:

Mấy trăm dân oan

( bị cào nhà cướp đất )

nằm ĺ ở các công viên Hà Nội

khiếu kiện từ mười mấy năm qua

nay v́ dịch tàu vũ hán

đói quá tản lạc khắp nơi

chỉ c̣n lại năm bảy chục

nhân mạng cùng đường

hết lối đi, đành xuôi tay

chịu trận tới đâu th́ tới

Thế nước ḷng dân

tới hồi cùng cực

Muốn sống c̣n

tất cả phải liều chết

VÙNG LÊN

Nầy công dân ơi!

Đứng lên đáp lời sông núi

Để cho Quốc Hận 45

LÀ LẦN CHÓT

Coi dịch chệt

như giặc tàu xâm lăng

Toàn dân Việt vùng lên

tái hiện chiến thắng

ĐỐNG ĐA thời đại

đánh đuổi giặc tàu cọng

và cả việt gian lê chiêu thống

chạy về tàu

Mùa Xuân Canh Tư

Mùa Xuân Dân Tộc

thoát khỏi dịch chệt

và cả ách nạn việt cọng

chấm dứt 45 năm lầm than

Ngày Quốc Hận

cầu mong được như vậy!

 

 

Quân chính Nguyễn Nhơn

Trước Ngày Quốc Hận

30 tháng Tư, 2020

 

(*) Nhại thơ Nguyễn Thành Bửu

 

 

Họ Là Ai

 

Nh́n lại đi,

Quê hương ḿnh bây giờ

Có khác với ngày xưa

Bốn mươi lăm năm sớm nắng chiều mưa

Trên mái nhà đă chông chênh, run rẩy,

Sao đói nghèo vẫn đầy dẫy triền miên

Sao họ giàu và dư giả bạc tiền

Cứ cướp đất của dân mà đem bán

Sao họ để cho kẻ thù làm bạn

Rồi đem dâng biển, đảo, thác, rừng

Sao họ cúi đầu quỳ, bẩm, dạ, vâng

Mà nhắm mắt trao đặc khu cho giặc

Nh́n lại đi

Quê hương ḿnh bây giờ

Có khác với ngày xưa

Bốn mươi lăm năm đá ṃn nước chảy

Cảnh đời c̣n trôi nổi, phong ba

Sao biển đầy chất độc Formosa

Mà họ vẫn an nhiên tự tại

Cảnh sắc quê hương lại đem thiêu cháy

Móc ruột những gịng sông đến cạn đáy khô nguồn

Cây không c̣n để chặn nước mưa tuôn

Và "tàu lạ" dương oai vô tận ngơ

Nh́n lại đi

Quê hương ḿnh bây giờ

Có khác ngày xưa

Bốn mươi lăm năm đảo lộn kiếp người

Trong tăm tối vẫn long lanh tỏa sáng

Những hạt ngọc dập vùi trong băo táp

Những anh hùng c̣n khổ nhục ở tù lao

Họ là ai mà chức trọng quyền cao

Coi dân như bèo, thẳng tay đàn áp

Họ là ai mà viết lên hiến pháp khẳng định cầm quyền

Họ làm ǵ cho Tổ quốc thiêng liêng

Mà chỉ thấy họ không c̣n gịng máu Việt

Tấc đất, gang sông trong thời nguy biến

Họ bỗng biến thành Chiêu Thống ở Yên Kinh

Nh́n lại đi

Quê hương ḿnh bây giờ

Có khác với ngày xưa

Bốn muơi lăm năm sóng vỗ đă xa bờ

Đă đến lúc đứng lên v́ sông núi

 

Trầm Phương

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính