Cho đến khi nào chúng ta biết nói câu nói: “Đủ rồi là đủ rồi” (Enough is enough)

 

 

Trích: Nguyễn Thị Từ Huy - Chúng ta c̣n tiếp tục sống như thế này đến bao giờ ?

 

“Tựa đề bài viết này của tôi lấy cảm hứng từ một câu châm ngôn của các trí thức Nga: “Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này thêm nữa, trong một phân tích rất đáng đọc “Mọi điều bạn tưởng bạn biết về sự sụp đổ của Liên Xô đều sai”, của Leon Aron, do Trần Ngọc Cư dịch, đăng trên tạp chí Nghiên cứu quốc tế.

 

…. Tác giả bài viết cho thấy rằng Liên Xô sụp đổ hoàn toàn không phải do bị các thế lực phản động tác động, cũng không phải do áp lực về kinh tế, mà là do ư thức về nhân phẩm và đạo đức của người dân Nga và của cả lănh đạo Liên Xô. Họ không muốn và không thể tiếp tục sống trong «suy đồi tinh thần và những hệ quả xói ṃn đạo lư của thời đại Xít-ta-lin.

 

…. Hăy đọc câu này của Aleksandr Yakovlev, một cựu đại sứ Nga, để hiểu người Nga đă chịu đựng những dằn vặt nội tâm như thế nào:

“Đủ lắm rồi! Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này thêm nữa. Mọi việc phải được thực hiện theo một đường lối mới. Chúng ta phải xét lại tư duy, đường lối, quan điểm về quá khứ và tương lai của chúng ta… Một sự đồng thuận ngấm ngầm: giản dị là, chúng ta không thể tiếp tục sống như chúng ta đă sống trước đây – một cách nhục nhă, ngoài mức chịu đựng”.

 

Ư kiến trên phản ánh tâm trạng của những người dân Nga. C̣n dưới đây là tâm trạng của một lănh đạo thuộc hàng cao cấp:

“[Chúng ta] ăn cắp từ chính bản thân của chúng ta, nhận và đưa hối lộ, láo khoét trong các báo cáo, trên báo chí, láo khoét từ các diễn đàn cấp cao, đắm ḿnh trong láo khoét, rồi trao huân chương cho nhau. Và tất cả những điều này đă diễn ra – từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên.

 

Không có một thế lực thù địch nào từ bên ngoài có thể làm cho chế độ toàn trị Liên Xô sụp đổ. Cái chế độ phi nhân ấy chỉ có thể bị thay thế khi chính những con người trong hệ thống ấy, lănh đạo cũng như người dân, ư thức được sự nhục nhă của đời sống vô đạo đức và quyết định tự t́m lại phẩm giá cho ḿnh.

 

Chúng ta, những người Việt Nam ở thế kỷ XXI, chúng ta hăy đọc bài báo của Leon Aron và hăy thử nói xem: chúng ta c̣n tiếp tục sống như thế này đến bao giờ ?

…...........................

 

Theo tôi, câu trả rất đơn giản: Cho đến bao giờ chúng ta biết nói câu “Đủ rồi là đủ rồi!“ như người Nga, từ người lănh đạo thượng từng, giới trí thức văn nghệ sĩ, chí tới người dân Nga hèn mọn.

 

- Cho đến bao giờ lănh đạo csVN có người biết nói như người Nga Aleksandr Yakovlev:...” người cha đỡ đầu của glasnost”, ông Aleksandr Yakovlev, nhớ lại rằng, vào lúc trở về Liên Xô sau 10 năm làm Đại sứ tại Canada, ông cảm thấy đă đến lúc người dân phải tuyên bố, “Đủ lắm rồi! Chúng ta không thể tiếp tục sống như thế này thêm nữa. Mọi việc phải được thực hiện theo một đường lối mới. Chúng ta phải xét lại tư duy, đường lối, quan điểm về quá khứ và tương lai của chúng ta… Một sự đồng thuận ngấm ngầm: giản dị là, chúng ta không thể tiếp tục sống như chúng ta đă sống trước đây – một cách nhục nhă, ngoài mức chịu đựng”.

 

- Cho đến bao giờ lănh đạo csVN có người biết nói như vị thủ tướng của Gorbachev, ông Nikolai Ryzhkov: “t́nh trạng đạo lư [nrastennoe] của xă hội vào năm 1985 là nét đặc trưng “hăi hùng nhất”:

[Chúng ta] ăn cắp từ chính bản thân của chúng ta, nhận và đưa hối lộ, láo khoét trong các báo cáo, trên báo chí, láo khoét từ các diễn đàn cấp cao, đắm ḿnh trong láo khoét, rồi trao huân chương cho nhau. Và tất cả những điều này đă diễn ra – từ trên xuống dưới và từ dưới lên trên.

 

-Cho đến bao giờ giới văn nghệ sĩ VN biết nói như tiểu thuyết gia Nga Boris Vasiliev: “ Đủ lắm rồi những láo khoét, đủ lắm rồi tinh thần nô lệ, đủ lắm rồi sự hèn nhát. Sau cùng, chúng ta phải nhớ rằng tất cả chúng ta đều là công dân. Những công dân tự hào của một đất nước tự hào!”.

 

- Cho đến bao giờ người dân Việt biết nói như người dân Kyrgyzstan: “ tổng thống của nước Kyrgyzstan, ông Roza Otunbayeva, đă viết vào tháng Ba năm nay. “Thật là kỳ diệu khi người dân, nam, phụ, lăo, ấu, thuộc nhiều tôn giáo và khuynh hướng chính trị khác nhau, qui tụ trong các quảng trường thành phố và tuyên bố ‘chúng tôi đă chịu đựng đủ lắm rồi’ (enough is enough)”.

 

- Cho đến bao giờ sĩ phu và dân Việt biết hành động như người dân Tunisia, Ai Cập, Trung Đông, Bắc Phi: “Mohamed Bouazizi, một thanh niên bán hoa trái, mà cuộc tự thiêu của anh đă châm ng̣i cho cuộc nổi dậy tại Tunisia khởi đầu cho Mùa Xuân Á Rập 2011, đă tự tử “không phải v́ anh ta thất nghiệp nhưng v́ khi anh đến nói chuyện với [chính quyền địa phương] có trách nhiệm về vấn đề của anh th́ bị đánh đập – cái chết này là để tố cáo chính phủ”, một người biểu t́nh tại Tunis đă nói với một nhà báo Mỹ như thế. Tại Benghazi, cuộc nổi dậy của người Lybia bắt đầu với việc các đám đông hô vang khẩu hiệu, “Nhân dân muốn chấm dứt tham nhũng!” Tại Ai Cập, các đám đông đă “biểu lộ tinh thần tự cường của một dân tộc bị đàn áp quá lâu đă đến lúc không c̣n biết sợ hăi nữa, không muốn để cho giới lănh đạo của ḿnh tiếp tục tước đoạt tự do và chà đạp nhân phẩm”

 

*

*   *

 

Ngồi chờ lănh đạo csVN có những người lănh đạo trí thức như người Nga không khác nào ngồi đợi “rùa mọc lông, thỏ mọc sừng!“

 

Về phần trí thức VN ngày nay xem chừng giống như “ hào kiệt như sao buổi sớm, anh hào như lá mùa thu!

 

Chỉ c̣n biết hy vọng vào đám đông dân chúng v́ không c̣n chịu nỗi áp bức, bất công, nghèo khổ thái thậm, vùng lên đánh dổ toàn trị việt cọng, giành lại Quyền sống – Quyền làm người.

 

Đạo Đức Kinh viết: “Dân cùng đường không sợ chết. Làm sao lấy chết dọa đó!

Ngày nay, người dân Việt tự hành động c̣n quá xa câu nói “Đủ rồi là đủ rồi.

 

Đă có rồi các bà các chị “dân oan bị cào nhà cướp đất, trương biểu ngữ ghi “VNCH cấp nhà cấp đất cho dân. Cọng sản cướp nhà cướp đất của dân ngay tại giữa ḷng Đô thị Sài g̣n.

 

Đă có rồi gia đ́nh Mai Trung Can ở Thạnh Hóa, Long An chống cưỡng chế hô vang: “Đả đảo cọng sản. Việt Nam Cộng Ḥa muôn Năm.”.

 

Rồi cũng có một ngày, toàn dân Việt vùng lên đánh đổ gông cùm việt cọng như người dân Á Rập Trung Đông, Bắc Phi.

 

Rồi cũng có một ngày “Hoa sen tỏa ngát hương trên bầu trời nước Việt. Giải đất h́nh Rồng lại rạng rỡ bên bờ biển Đông.

 

 

Nguyễn Nhơn

-----------------------------------------------

 

Phụ đính bài viết cũ liên quan;

 

ĐẠI CÁCH MẠNG VĂN HÓA

 

 

Đây không phải là Đại Cách mạng Văn hóa Mao xếnh xáng, bước tiến nhảy vọt chệt 1967. Đây là nói về cuộc Cách mạng sáng chói của nước Nga 1989 làm sụp đổ cả Đế quốc Nga xô viết và khối cọng sản Đông Âu.

 

Trước nay, bàn về nguyên do sụp đổ của Liên xô, người ta thường viện dẫn lư do suy thoái kinh tế, về chi phí chiến tranh Afghanistan và về sau học giả Brzezinski c̣n lưu ư về yếu tố thanh niên Nga không biết sợ cọng sản như thế hệ cha anh nên đứng lên lật đổ chế độ Xô viết Nga.

 

Mới đây, bạn gởi cho bài viết cũ của Leon Aron, Foreign Policy ( Bản dịch Hồ Ngọc Cư ) đưa ra một quan điểm khác hẳn về nguyên do thực tế của cuộc cách mạng Nga 1989.

 

Về nguyên do kinh tế, tác giả luận giải:Không có một thước đo thành tích kinh tế chủ yếu nào trước năm 1985 cho thấy một thảm họa đang lù lù xốc tới. Từ năm 1981 đến năm 1985 mức tăng trưởng GDP của Liên Xô, mặc dù có chậm lại so với thập niên 1960 và thập niên 1970, nhưng cũng đạt được 1,9% một năm. Chính cùng một mô h́nh dù suy yếu nhưng không đến nỗi thảm khốc này c̣n kéo dài cho đến hết năm 1989. Nạn thiếu hụt ngân sách, một yếu tố kể từ thời Cách mạng Pháp được coi là tín hiệu quan trọng cho một cuộc khủng hoảng có thể đưa đến cách mạng, chưa lên tới 2% GDP vào năm 1985. Mặc dù có gia tăng nhanh chóng, nạn thâm thủng ngân sách vẫn ở dưới mức 9% GDP cho đến hết năm 1989 — một con số mà hầu hết các nhà kinh tế cho là hoàn toàn có thể xoay trở được (manageable).”

 

Về chiến phí Afghanistan, tác giả nhận xét:Thật vậy, mặc dù gánh nặng tài chính khổng lồ do việc duy tŕ một đế quốc về sau trở thành một vấn đề chính trong các cuộc tranh luận sau năm 1987, nhưng bản thân những chi phí cho cuộc chiến Afghanistan không làm cho quốc gia kiệt quệ: Được ước tính vào khoảng 4 đến 5 tỉ đôla vào năm 1985, đó là một phần không đáng kể trong tổng sản lượng nội địa (GDP) của Liên Xô.”

 

Câu hỏi đặt ra là, trong t́nh h́nh kinh tế, tài chánh tương đối ổn định như vậy, tại sao Liên xô bỗng nhiên sụp đổ mà cả giới học giả Nga lẫn các nhà nghiên cứu quốc tế đều bị bất ngờ, không tiên liệu được?

 

Theo tác giả có một lư do có thể nhận thấy là: “ Việc các chuyên gia phương Tây không tiên liệu được sự sụp đổ của Liên Xô một phần là do sử quan xét lại (historical revisionism) — tạm gọi là khuynh hướng bài chủ nghĩa chống cộng (anti-anti-communism) — một khuynh hướng phóng đại sự ổn định và tính chính danh của chế độ Xô viết.”

 

Vậy th́ nguyên do đích thật của cuộc cách mạng Nga 1989 là ǵ?

 

Ngày nay, sau khi nghiên cứu lại các dữ kiện lịch sử, tác giả nhận thấy nhiều phát biểu của các nhân vật có tham dự vào tiến tŕnh ấy, từ Gorbachev, Aleksandr Jakovlev, ngoại trưởng Eduard Shevardnadze...đều chú trọng vào t́nh cảnh phi đạo lư, dối trá và khủng bố của thời kỳ chế độ Xít ta lin nít đưa tới t́nh trạng xă hội tồi tệ không c̣n chịu đưng được như lời phát biểu của ngoại trưởng Shevardnadze: “ Bộ trưởng Ngoại giao Eduard Shevardnadze, cũng khổ tâm không kém v́ t́nh trạng thiếu luật lệ và tham nhũng đều khắp. Ông nhớ lại đă nói với Gorbachev vào mùa đông 1984-1985: “Mọi thứ đă thối nát. Phải thay đổi thôi”.

 

Và chính Gorbachev đă kết luận: “ Mô h́nh Xô-viết không những bị đánh bại trên b́nh diện kinh tế và xă hội; nó bị đánh bại ngay trên b́nh diện văn hóa. Xă hội chúng ta, nhân dân chúng ta, những người có học vấn nhất, những người có trí thức nhất, đă bác bỏ mô h́nh ấy trên b́nh diện văn hóa v́ nó không tôn trọng con người, nó đàn áp con người về mặt tinh thần lẫn chính trị.”

 

Về phía giới trí thức Nga, tác giả viết: “ Những người đă gieo vào xă hội “chuyển biến ngoạn mục về ư thức” không ai khác hơn là những kẻ đă từng châm ng̣i cho các cuộc cách mạng tiêu biểu khác của thời hiện đại: đó là, các nhà văn, nhà báo, và giới nghệ sĩ.

 

Cuối cùng, từ các tác động kể trên, tâm thức người dân Nga chuyển biến như tác giả Aron nhận xét: “ Đối với họ, việc phục sinh đạo lư là thiết yếu. Điều này có nghĩa là không những chỉ rà soát lại các hệ thống chính trị và kinh tế Xô-viết, không những chỉ lật ngược các qui phạm xă hội (social norms), mà c̣n là một cuộc cách mạng trên b́nh diện cá nhân: một sự thay đổi trong nhân cách của người dân Nga.

 

Và như vậy, cuộc cách mạng Nga 1989 lừng lẩy khởi phát, giống y như những cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập sau nầy.

 

 

TRÔNG NGƯỜI LẠI NGẨM ĐẾN TA

 

Trích dẫn đôi hồi về cuộc cách mạng Nga từ hai mươi mấy năm về trước để chiếu rọi vào t́nh cảnh nước nhà hiện nay.

 

Nhớ hồi năm 1994, khi Mỹ băi bỏ cấm vận, thiết lập bang giao với csvn, chừng đôi ba chục đồng bào tị nạn cọng sản ở thành phố San Jose, dưới sự điều động của Ban Đại diện cộng đồng đầu tiên dược bầu lên, tụ tập trước trụ sở Liên Bang trên Đường 1 biểu t́nh phản dối băi bỏ cấm vận, lập bang giao với vc.

 

V́ mục tiêu biểu t́nh thuộc về chánh sách của chánh phủ Liên bang nên đồng bào TNCS ít chú ư nên cuộc biểu t́nh mới có ít người tham dự như vậy!

 

Trước t́nh cảnh ấy, các người làm chánh trị cơ hội mới toan tính bắt tay với vc thỏa hiêp chia chác quyền lực, nói thác là chống cọng bằng cách khác để né đ̣n.

 

Chẳng ngờ rằng bị công luận phát hiện, lật tẩy, chống đối mạnh mẻ: Các cuộc mưu toan đối thoại, thỏa hiệp với vc đều bị đồng bào biểu t́nh phản đối dữ dội.

 

 

V́ vậy mà những người Ḥa hợp, ḥa giải, đối thoại với vc mới hô hoán là “ chống cọng cực đoan, quá khích “, thậm chí “ độc quyền chống cọng.”

 

Người chống cọng mới phản bác rằng: Đối thoại, thỏa hiệp với vc chẳng những không phải là chống cọng mà c̣n là Chống - chống cọng ( Anti – anti – communism ) như thuật ngữ kể trên: “ Việc các chuyên gia phương Tây không tiên liệu được sự sụp đổ của Liên Xô một phần là do sử quan xét lại (historical revisionism) — tạm gọi là khuynh hướng bài chủ nghĩa chống cộng (anti-anti-communism) — một khuynh hướng phóng đại sự ổn định và tính chính danh của chế độ Xô viết.”

 

Ngày nay sự thể vẫn c̣n y như vậy:

Các quư ông làm chánh trị cù cưa vẫn cứ kiến nghị, thỉnh nguyện xin “đảng cho cải sửa, tức Xin - Cho! Rấn lên mức nữa là: “ Phản biện trong phạm vi cơ chế.” Gần đây là Khai dân trí – Chấn dân khí – Hậu dân sinh và xây dựng xă hội dân sự và vân vân...Họ hành xử như vậy v́ họ nghĩ rằng chế độ toàn trị cọng sản vững vàng không thể lay chuyển được nên chỉ c̣n con đường cải lương, hợp tác với cs sửa đổi lần hồi, viện cớ là tránh làm cách mạng “ gây đổ máu, tàn phá!”

 

Nói về đổ máu th́ như vầy: Theo blogger Hùynh Ngọc Chênh, hàng năm có 35,000 người chết v́ tai nạn giao thông. Con số thương tật th́ gấp đôi gấp ba. Dưới nền y tế xă nghĩa ta, khi bệnh nhân 4 gười nằm một giường, có khi nằm tràn ra cả hành lang th́ bị thương tật, sống không bằng chết. Cho nên cứ tính đổ đồng hàng năm có 100 ngàn thương vong v́ tai nạn giao thông.

 

Cuộc chiến chống độc tài Assad, Syria hơn hai năm nay có 100,000 người mất mạng. So với con số ấy th́ người Việt Nam chết v́ tai nạn giao thông dưới sự cai trị “ chết sống mặc bây, tiền thầy bỏ túi “ của bọn cs An nam nhiều hơn số người Syria chết v́ chiến đấu chống độc tài Assad gấp hai lần!

 

Cựu vc nằm vùng Lê Hiếu Đằng nói rằng: Xin đảng cho nó ra Dân chủ – xă hội đối lập công khai th́ “đảng” vẫn cứ “ khống chế “ chánh trường VN 30 năm nữa. Như vậy th́ con số người chết v́ giao thông đến lúc ấy lên tới 3 triệu là già nửa tổng số người chết trong Chiến tranh Thế giới lần I là 5 triệu!

 

Bây giờ nói về tàn phá: Chắc chắn trong khi nổi dậy sẽ có việc đập phá cơ ngơi làm ăn của bọn tư bản đỏ, tức là đảng viên cs hoặc họ hàng cs. Đó là của ăn cướp trên mồ hôi nước mắt của người dân. Cho nên của đó đáng lẽ sau cách mạng sẽ phán xét trả về cho người dân th́ nếu có tổn hại ít nhiều th́ cũng do người dân chung chịu chớ chẳng phải của ông, của cha ǵ của cọng sản và đồng bọn.

 

Không ai dư nước mắt khóc thương của ăn cướp bị hư hại.

 

 

Huống chi ngày nay, t́nh thế Việt Nam c̣n tồi tệ hơn xă hội Liên xô ngày trước hàng trăm lần. Trí thức dù chấp nhận cách mạng hay không, người dân lâm vào cảnh đường cùng sẽ tự thân hành động:

 

Tiếng súng hoa cải Nhà họ Đoàn, Tiên Lăng nả thương 6 ưng Khuyển côn an, bộ đội chống cưởng chế cào nhà, cướp đầm vườn.

 

Hào kiệt Đặng Ngọc Viết, Thái B́nh v́ dân trừ bạo, v́ nghĩa vong thân!

 

Tiếng bom chai Molotov, plastic cảnh cáo cường quyền tiếp tục nỗ vang.

 

 

Đó là chỉ dấu tiền cách mạng Dân tộc: Khi người dân thức tỉnh, nhận thức truyền thống nhân nghĩa của tổ tiên bị sói lang cọng sản mà hũy hoại, sẽ vùng lên đ̣i lại đạo lư và nhân phẩm cũng giống như dân tộc Nga và Ả Rập thực hiện: Đại Cách mạng VĂN HÓA – DÂN TỘC.

 

Sấm trạng

 

“Hùm gầm khắp nẻo gần xa
Mèo kêu rợn tiếng quỉ ma tơi bời

Rồng bay năm vẻ sáng ngời

Rắn qua sửa soạn hết đời sa-tăng
Ngựa lồng quỉ mới nhăn răng
Cha con ḍng họ thầy tăng hết thời
Chín con rồng lộn khắp nơi

 

Giáp ngọ là năm 2014

Hẹn nhau Saigon 2015

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính