Câu chuyện kể từ năm 2011

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Cộng sản đọa đày dân Việt

 

... Hệ lụy của sự xâm lược, bảo kê cho ư thức hệ CS khiến Việt Nam phải mất lănh thổ, lănh hải vào đồng chí Trung Quốc và nguy cơ mất tiếp vẫn c̣n rất lớn. Chủ quyền quốc gia bị đe dọa, nhà nước bị chi phối như một chư hầu trong tay đồng chí phương Bắc. 

 

Việt Nam trong ṿng luẩn quẩn để t́m bạn ủng hộ sự cai trị độc đoán. Thích làm bạn với những các thể chế độc tài, dân chủ nữa vời kiểu như Nga, Iran, Syria, Venezuela... 

 

Dưới sự cai trị 75 năm của đảng CS Việt Nam chỉ mới ngoi lên tới nước có thu nhập trung b́nh thấp. Nền kinh tế phụ thuộc vào kỹ thuật, công nghệ, đầu tư của nước ngoài để duy tŕ sự phát triển bằng sự đánh đổi của lao động giá rẻ người Việt. 

 

Một thể chế luôn tự cho ưu việt, nhưng các phúc lợi xă hội yếu kém, tham nhũng tràn lan, luật pháp không được tôn trọng, cuộc sống thiếu an toàn... Trên hết vẫn là một xă hội bị ḱm kẹp, không có tự do, dân chủ. 

 

Nơi nào có cộng sản cai trị ở đó chỉ có đau thương, đói nghèo, thiếu tự do dân chủ. 

 

15.09.2019

Vơ Ngọc Ánh 

 

Để phụ họa, sau đây là câu chuyện kể từ năm 2011 về tệ nạn xă hội dưới thời độc tài toàn trị việt cọng:

 

                                             THẢM CẢNH DÂN TỘC

 

Gần đây, đọc bài của tác giả Nguyễn Tài Ngọc tựa đề Mất gốc có nói về dzụ đóng tiền để được miển gác Nhân Dân Tự Vệ cảm thấy động ḷng. Hồi đó, Phó Tỉnh trưởng được chỉ dịnh đương nhiên là Chỉ Huy Trưởng NDTV Tỉnh nên tôi biết rơ dzụ nầy. Tiền nộp đó không phải mấy ông Phường xă lấy bỏ váo túi riêng. Trái lại, quí ông chắt chiu bỏ vào quỹ “ Yểm trọ NDTV “. Để làm ǵ? Tội nghiệp quư ông, nhất là xă trưởng ở vùng bất an ninh! Nếu không biết liệu toan “thủ” ba mớ sẳn đó để khi lâm sự có đường xoay trở th́ kẹt lắm. Mà là sự vụ v́ vậy? Một là, các em nhỏ NDTV xử dụng súng chưa rành, lúc canh gác ban đêm khuya khoắc, thấy một bác mới nhậu lai rai ngoài chợ d́a, lắc lư xôm tới, cậu nhỏ giật ḿnh, tưởng là du kích VC, phơ liền một phát. “May”mà cậu nhỏ chỉ học bắn bia đôi ba lần, bắn dở nên chỉ trúng tay, chưn bị thương chút đỉnh. Thôi th́ mũi dại lái chịu đ̣n! Bác xă nhà ta trích quỷ yểm trợ NDTV ba mớ, vừa đi nhà thương an ủi, giải thích để người bị thương thông cảm vừa biếu xén ít tiền phụ thêm lo cơm thuốc. Việc thứ hai nghiêm trọng hơn. NDTV làm ǵ có ngân sách để thanh toán tiền “tử tuất” nhưng tuy hiếm hoi mà cũng có khi bị du kích VC đột kích trạm gác. Mà một khi đánh giặc th́ dù có tiền tử tuất hay không vẫn không tránh khỏi thương vong! Gặp trường hợp chẳng may như vậy th́ ôi thôi có bao nhiêu quỷ cũng gom hết, vừa lo ủy lạo người bị thương vừa lo ma chay cho người chết. Có lạm dụng đó! Nhưng xét v́, ngày ngày lăn thân nơi nguy hiêm, táy máy chút đỉnh nhậu chơi, thôi th́ cũng chín bỏ làm mười. Hồi đó, quí ông viết báo ở Saigon đâu biết cho như vậy nên mới trương các vụ bắn nhằm thường dân lên mặt báo hàng ngày và đặt tựa mĩa mai là “Chuyện dài NDTV”. Thôi th́ dưới chế độ tự do, dân chủ sơ khai, phía cầm quyền cũng như phía báo chí, đệ tứ quyền đều chưa nắm vững cương vị của ḿnh, th́ cũng đành bấm bụng chịu.

 

Nhắc lại đây một nét khó khăn của người cán bộ Hành chánh cấp xă ngày xưa, dưới thể chế VNCH trong thời chiến để đối chiếu với việc “quản lư” công vụ dưới thời xă nghĩa trong thời b́nh xem hay dở lẽ nào?

 

CHUYỆN DÀI THAM NHŨNG

 

Để cho công b́nh, xin vạch áo cho người xem lưng trước, nghĩa là lược qua đôi nét về nền tham nhũng dưới thời VNCH ta. Trước tiên là tục lệ “Thợ mộc ăn dăm bào, thợ may ăn vải”. Thuở ấy, cảnh sát vẫn thường được âu yếm kêu là bạn dân. Bạn dân phụ trách điều hành giao thông xưng là cảnh sát công lộ. Một khi anh bạn công lộ thấy chiếc xe đ̣ chở khách quá số qui định th́ thổi c̣i ách lại. Anh lơ xe theo thông lệ, tự động kẹp vào “sổ xe”(giấy phép lưu hành xe chuyên chở công cộng) tờ giấy bạc một trăm, rồi bươn lại tŕnh xếp. Ông bạn dân cầm sổ xe chẳng cần coi, lẳng lặng rút tờ giấy bạc đút túi, trả sổ xe cho sở hữu chủ. Thủ tục vậy là xong! Hai bên đều có lợi, bởi v́ một mô típ (vi phạm) theo tà ríp (giá biểu phạt) là hai trăm. Chủ xe chỉ nộp có một trăm mà lại khỏi bị ghi vi phạm vào sổ lưu thông. Anh bạn dân th́ được “thụ đắc vô căn” một trăm, nhẩm xà. À, mấy cái chữ nho trong dấu ngoặc đó là nguy hiểm. Nếu chẳng may cái vụ nhất cử lưỡng lợi mà trục trặc bị đưa ra ba ṭa quan lớn th́ mấy chữ thụ đắc vô căn đó trở thành tội danh “nhận hối lộ”, ở tù như bỡn! Bây giờ tới vụ dix pour cent, quinze pour cent, tức là mười, mười lăm phần trăm. Nhà thầu lănh công tác cho chánh phủ, theo thông lệ, phải dự trù 10, 15% tiền lời vào chi phí điều hành để “thơm thảo” với ông xếp kư khế ước và quí quan chức liên hệ. Nói th́ dễ, làm th́ khó, bởi v́ nghề chơi cũng lắm công phu. Người viết có vị huynh trưởng chỉ hớ hênh phê vô tờ tŕnh xin tăng tiền công tác cho nhà thầu một cách ngay t́nh: Kính tŕnh xin chấp thuận. Chẳng ngờ rằng bị nội bộ gài vô thế kẹt. Ông xếp quyết định là nhà binh nên chỉ bị cảnh cáo. Huynh trưởng của tôi là Hành chánh chuyên nghiệp nên lănh đủ. May, Hội đồng kỹ luật xét thấy v́ sơ xuất công vụ chớ chẳng phải cố t́nh “thụ đắc vô căn” nên quyết định miển truy tố chỉ cho “thôi chức” và chậm thăng trật hai năm.

 

Vậy đó, cái nền tham nhũng thời VNCH nhiêu khê là như vậy đó! Cho nên khi LM. Trần Hữu Thanh nhân danh Chủ tịt cái gọi là Phong trào Bài trừ tham nhũng (Đồng thời với Phong trào Phụ nữ đ̣i quyền sống của mụ Ngô Bá Thành) mít tinh, biểu t́nh quậy, lại thêm báo chí a ṭng thổi pḥng như là ôn dịch, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu chống chế bằng câu nói “dễ thương”, để đời: “Có ít mà xít ra nhiều.”

 

Sau 1975, dưới thời xă nghĩa, càng nghiệm thấy câu nói ấy thiệt thà đáng thương quá đổi! Cả phe ta lẫn phe cựu Mặt trận GP đều nhận xét như vậy.

 

Năm 1981, tốt nghiệp tiến sĩ “cải tạo xă hơi” Đại học Hoàng Liên Sơn về lại Xứ Bưởi. Bửa sau, mon men ra chợ Biên Ḥa ngó nghiêng, gặp ngay BS. Trần Văn Đức, bác sĩ giải phẩu nỗi tiếng ở Bệnh viện Tỉnh Biên Ḥa. Ông nh́n gă cựu tù ra vẻ thương cảm. Gă cựu tù nghênh ngang biểu: Có ǵ đâu mà thương xót! Tụi tui tham nhũng, thúi nát th́ ở tù trả nợ là đúng rồi. Ông Bác sĩ trợn mắt nh́n, chợt thấy chiếc xe Toyota láng cóng chạy qua. Ông nh́n gă cựu tù hỏi: Anh biết thằng cha ngồi trên xe đó là ai không? Nó là thằng Năm Trang, Phó chủ tịt Thành Phố đó. Cấp bực của nó c̣n thua Phó Quận Trưởng Đức Tu ngày trước. Vậy mà nó đi Tyota đời mới, gắn máy lạnh. Anh ḍm lại cái thân anh coi. Tiếng là Phó tỉnh trưởng một tỉnh lớn Miền Đông mà chỉ đi cái xe Peugeot 403 cà tàng, cũ x́. Dinh của nó là cái villa lớn dưới đường Công Lư. C̣n cái dinh của anh chỉ là nửa cái villa thời Tây thuộc địa để lại. Hứ! Chỉ có mỗi có cái món tham nhũng mà làm ăn cũng chẳng bằng ai.

 

Ngày mới lên Kinh tế mới Bảo Lộc cuốc đất, gặp chú hai Hăo, cựu tỉnh ủy xứ Đồng khởi Bến Tre. Chú nh́n gă cựu tù ố nhom, ốm nhách biểu: Tụi bây khi không mà ở tù lăng nhách! Gă cựu tù lập lại điệp khúc cũ: Làm ngụy, tham nhũng, thúi nát th́ ở tù, sao lại lăng nhách, chú hai? Bác già lớn tiếng chửi: Đéo hỏa, tau nói cho bây biết. Tau tiếng là dziệc cọng nhưng dưới vơ bọc Nhà thầu Lâm sản để làm kinh tài cho tỉnh ủy, tau ăn dầm nằm dề với Bộ Chỉ huy Biệt khu Phước Bính Thành của Đại tá Diễn. Tau biết rơ bụng dạ của bọn Quốc gia tụi bây. Đứa nào cũng tính làm chuyện ích nước lợi dân. Bọn Mặt trận GP tụi tau cũng như vậy. Nghe lời “họ” đường mật dụ dỗ làm cách mạng Dân tộc. Chẳng ngờ rằng khi họ ngoài Bắc kéo vô, té ra miệng nói “Dân tộc” mà tay làm “Xă nghĩa.” Biết ra th́ đă lở rồi nhưng cũng kèn cựa “có ư kiến”. Họ chẳng những chẳng chịu nghe mà c̣n bạt tay, đá đít cho ra ŕa. Tau c̣n may chỉ bị ra ŕa. Bọn bạn tau bị bắt ở tù cả đống. Tụi bây đánh lại họ, ở tù vậy là xứng đáng. Tụi tau cơng bọn họ vô tàn phá Miền Nam bị họ bắt bỏ tù mới là oan mạng!

 

Nói về tham nhũng thời VNCH như vậy là đủ. Bây giờ tới chuyện dài tham nhũng thời xă nghĩa.

 

Sau 4 năm làm nghĩa vụ xây dựng KTM, gă cựu tù được vinh dự cho nhập hộ khẩu vào “cḥi nhà”, cạnh bàu rau muống, gần ga xe lửa Biên Ḥa. Một bửa sáng, đứa con gái nhỏ bưng thúng rau muống từ ngoài bàu vô, vừa thở vừa hô: Ba, chú công an ngoài ga rượt thằng nhỏ bán thuốc lá chui trên xe lửa vấp té, bị xe lửa cán đứt chưn. Tui giựt ḿnh hỏi: Ai đứt chưn? Con gái cười lỏn lẽn đáp: Th́ chú công an chớ ai! Sự thể là như vầy: Mỗi buổi sáng, thay v́ mua vé xe lửa Biên ḥa-Saigon $20, chú nhỏ bán thuốc lá chơi theo kiểu Mỹ half and half, “biếu” chú công an gác cổng ga một điếu thuốc lá Jet trị giá $10 để vô cửa. Vậy là chú đở tốn $10. Sáng bửa đó chú nhỏ chơi trèo, chạy vô, nhảy tót lên xe lửa mà chẳng chịu chung điếu thuốc. Chú CA rượt theo, vấp ngả, đưa chưn cho xe lửa nghiến! Đièu bi thảm ở đây: Chỉ v́ điếu thuốc lá mà một người thành tàn tật.Một bên v́ nghèo liều lĩnh, một bên v́ tham điếu thuốc mà gặp tai nạn! Thời buổi nhiểu nhương, đói khổ, chuyện tương tự như vậy nhiều lắm không kể xiết.

 

Bây giờ nói chuyện tham nhũng hay nói cho đúng ăn cướp có chánh sách nhà nước bảo kê. Sau 75, bọn cán lớn, cán nhỏ VC chiếm đoạt nhà cửa, xe cộ của quân cán chánh VNCH lẫn tư sản Việt Hoa. Chồng cha vô tù cải tạo, vợ con đày đi Kinh tế mới bỏ cho chết đói. Để hợp thức hóa của ăn cướp, chúng bày ra “chánh sách hóa giá” bán tài sản cướp đoạt cho chính bọn chúng, cấp giấy chủ quyền để chính thức làm chủ. Cấp lớn villa, nhà lầu, xe hơi De Luxe, cấp nhỏ nhà trệt, xe La Dalat. Đó là nền tham nhũng trước thời “Đổi mới” chỉ tính bằng vàng cây.

 

Sau Đổi mới, “Thủ tục Đầu tiên” tính bằng tiền triệu US Đô la xanh lồ lộ. Việc chỉ nghe nói mà không thấy xin lược qua, chỉ xin trích ra đây vài đoạn trong bài “Việt Nam dưới Triều đại Nguyễn Tấn Dũng – Tham nhũng:” Stop”, tưởng cũng đủ:

“Một thực trạng hiện nay nhân dân ai cũng thấy được là tất cả các gia đ́nh đảng viên đảng CSVN có chức có quyền từ cấp Quận, huyện, Thị xă, Thành phố lên đến trung ương trong cả nước đều có một cuộc sống và cơ ngơi “ thượng lưu” với khối tài sản vượt xa cái bảng lương hàng tháng bèo bọt của họ, để chứng minh nó có hơp pháp từ đâu, với họ, là điều không thể! Bởi đó là kết quả của đa dạng màu sắc trong lợi dụng chức vụ và quyền lực để tham nhũng, vơ vét từ nhân dân!

 

…. “ Kết quả các nghiên cứu khác nhau, kết luận rằng: Tham nhũng tại VN đă trở nên phổ biến và hối lộ cũng trỏ nên phổ biến.”

 

Riêng Thủ Dũng là đỉnh cao tiêu biểu của nền tham nhũng trong cả nước, thời sâu bọ có chức có quyền: Bản thân có năm ba biệt thự đồ sộ, cái ở cái cho công ty gia đ́nh “thuê” làm trụ sở. Riêng nhà thờ họ ở Rạch Giá cũng đồ sộ như Thánh đường. Con trai thứ trưởng Bộ Xây dựng, ngân sách bạc triệu Đô la. Con gái bao thầu cả hệ thống nhà băng từ địa ốc, đến kinh doanh, chứng khoán!

 

Chuyện dài tham nhũng dưới thời xă nghĩa nói hoài không hết, xin tạm ngưng ở đây để bắt qua chuyện dài Công an Nhân dân.

 

CHUYỆN DÀI CÔNG AN NHĂN RĂNG

 

Ngày xưa, dưới thời VNCH, tuân hành Huấn thị Điều hành Cảnh lực, mỗi khi chận xe vi phạm luật giao thông, người cảnh sát VNCH phải chào kính người dân đối diện trước khi đọc điều lệnh về vi phạm rồi mới được biên giấy phạt. Đôi khi v́ mệt nhọc chào không đúng thế. Báo chí hồi đó không biết thương, chế nhạo là “xua ruồi”.

 

Ngày nay, dưới thời xă nghĩa công an mặc t́nh giết hại dân mà đâu có ai nói ǵ!!!

 

Có một bài viết liệt kê các vụ công an nhân dân hại nhân dân dài như sớ Táo quân, từ các vụ đánh dân hộc máu chí đến các vụ “súng cướp c̣” nỗ cho dân xuôi xị! Dài lắm, không tiện chép ra đây, chỉ xin nhắc lại đôi ba vụ thảm thương tiêu biểu:

BINH CHỦ HÀN, CÔNG AN ĐÁNH DÂN BỂ GAN DẬP PHỔI

 

Đó là trường hợp của công nhân Nguyễn Công Nhựt ở Bến Cát, B́nh dương, bị chủ hảng người Hàn bắt giao cho công an điều tra về tội tham ô (?). Chúng điều tra cách nào chẳng biết, chỉ biết rằng khi vô đồn CA, chú Nhựt là một tnanh niên mạnh khỏe. Khi mẹ và vợ lănh về là một xác chết bầm vập. Chúng bảo nạn nhân tự thắt cổ chết, có thơ tuyệt mạng chứng minh. Vợ đ̣i lại thơ trăn trối của chồng, chúng trao ra bản sao không bản chánh làm bằng, nét chữ có chỗ dập xóa nhập nhằng. Công an VC làm việc côn đồ, ngang ngược như vậy mà kêu là CA Nhân dân. Nhân dân con mẹ chúng mi, sát nhân th́ có!

 

Nh́n bức h́nh thiếm Lượm, cháu Thanh Tuyền, mẹ chồng, nàng dâu, dắt díu nhau từ Bến Cát, B́nh Dương ra măi tận Hà Nội xa xôi, khiếu oan cho con, cho chồng thật là thê thiết!

 

Tôi cũng gốc người xứ Thủ (Dầu Một), B́nh Dương. Làng Thanh Tuyền, tức Bến Súc-Rạch Kiến là sanh quán của mẹ tôi. Hồi 45 chạy giặc về ở nhà bà cố ngoại cũng cắp cặp đệm học trường D́ (phước) ở nhà thờ Rạch Kiến một dạo. Thời học trung học, thỉnh thoảng đạp xe về thăm bà cố, vẫn thường ghé nhà bạn ở gần chợ Bến Cát ngũ qua đêm. Nay thấy hinh thiếm Lượm, cháu Thanh Tuyền bỗng nhớ mẹ, nhớ d́, chị ngày xưa. Ngày xưa ấy dẫu dưới thời Tây cai trị, phú lít cũng đâu có ngang ngược, giết người rồi phủi tay như vậy được!!!Thôi th́, một liều ba bảy cũng liều, mẹ chồng, nàng dâu hăy cậy dựa nhau đi cho trọn con đường giải oan cho con, cho chồng.

 

Ngày xưa, bà Thủ khoa Huân cũng từ Miền Nam ḿnh, lặn lội, trèo đèo, vượt suối, sang sông ra măi tận Huế, đánh trống chầu kêu oan cho chồng. Vua phong kiến ngày xưa mà c̣n nhân từ hơn bọn cường quyền VC ngày nay, mau mắn thăng điện, phân xử cho thần dân oan ức chớ đâu có như bọn VC. Dân đóng thuế nuôi bọn chúng ăn cho mập. Khi đụng chuyện, thằng nọ đun đẩy thằng kia, xua dân oan đội đơn, dắt díu nhau, lếch thếch khắp Hà Thành chẳng ai ngó ngàng tới. Một bầy cá tra 14 con kêu là Bộ Chánh Trị chẳng mặt mẹt nào ló đầu ra nh́n ngó cho phải lẽ. Hóa ra vua tập thể tồi hơn vua phong kiến. Chúng nó không biết nhục là ǵ khi dân của chúng đau đớn, nhọc nhằn, Tham vụ Sứ quán Mỹ lại đi đến tận nơi gặp mặt , ân cần thăm hỏi, lại c̣n dặn có việc ǵ cần giúp đở, Ṭa Đại sứ Mỹ sẳn ḷng giúp. Con mẹ nó, dân của nó, nó coi như đồ bỏ, để cho người dưng, nước lạ an ủi, vỗ về, thật là điếm nhục tổ tiên!

 

CHỈ PHẠM LUẬT VI CẢNH CÔNG AN ĐÁNH CHO GĂY CỔ

 

Trên thế giới kể cả VNCH ngày trước, không có bất cứ nơi nào mà dân chỉ phạm luật đi đường mà bị c̣ng đầu dẫn về bót hết, chớ đừng nói chi đến việc đánh đập chết người. Cho dù người phạm luật có chống cự nhân viên thi hành công vụ đi nữa cũng vẫn phải dùng sức mạnh cho đúng luật. “Lạm dụng sức mạnh” là tội h́nh sự. Cảnh sát mà lạm dụng sức mạnh bị dân kiện ra ṭa là bản thân bị ở tù, chánh quyền sở tại phải chịu bồi thường thiệt hại.

 

Dưới chế độ Xă nghĩa, dân chủ triệu lần hơn Tư bản, công dân Trịnh Xuân Tùng đă dừng xe dở nón bảo hiểm ra để nói chuyện điện thoại. Công an giao thông xông lại kiếm chuyện làm tiền. Bác Tùng giải thích chúng chẳng chịu nghe, lôi đầu luôn về đồn rồi đánh cho lọi cổ. Vợ con nạn nhân tới kêu cầu, dập đầu sói trán, xin chúng chở đi cấp cứu. Chúng chẳng cho c̣n bảo là bác Tùng giả bộ. Rốt cuộc, chở tới chở lui từ bịnh viện nầy qua bịnh viện khác. Cho nên khi giải phẩu xong là nạn nhân tắt thở!

 

Nh́n tấm h́nh cô gái nhỏ Kim tiến ôm di ảnh cha, mắt nh́n thẳng, đau buồn mà quả quyết, tôi ngơ ngẫn hồi lâu không biết ḿnh nghĩ ǵ?! Đến khi chợt tỉnh, buồn bả nhớ lại. Đâu phải bây giờ giới trẻ Miền Bắc mới biết đớn đau, uất ức! Đă từ lâu lắm rồi, ít nhất là 35 năm về trước theo như tôi biết, trẻ thơ, thanh thiếu niên Miền Bắc có khi c̣n nhỏ tuổi hơn Kim Tiến bây giờ, đă chịu đày ải, khốn cùng nhiều năm tháng, không thấy bóng dáng tương lai. Tuổi thơ mười hai mười ba thèm ăn mà nhà nghèo, cắp vặt ít hàng thương nghiệp kiếm tiền bánh kẹo, bị bắt đưa vào Trại thiếu nhi phạm pháp, gọi văn vẽ là trường dạy nghề thiếu nhi. Mà đâu phải chỉ có vài ba chục đứa. Chỉ một “Trường” gần Trại Cải tạo Tân lập, Vĩnh Phú thôi,hàng hàng, lớp lớp năm ba trăm em nhỏ được chăn dắt qua “tham quan” Trại người lớn để xem các bác chú tù Miền Nam canh tác, làm mộc, làm rèn để “học tập” làm tù thiều nhi cho tốt! Đó là nói về lớp tuổi thiếu nhi. Nếu chẳng may lâm vào trường hợp ấy mà ở tuổi mười lăm, mười bảy th́ bị kêu án 4,5 năm bỏ vào trại h́nh sự người lớn mặc dầu là vị thành niên. Hồi ở Trại cải tạo Lào Kay, thỉnh thoảng lao động chung với Đội tù h́nh sự nữ. Nguyên một đội bốn năm chục nhân mạng, các cô sắc tộc ở tuổi 25, 27 cở tuổi Kim Tiến bây giờ không thiếu ǵ. Ở tù năm ba năm chỉ v́ “tội chợ chui, chợ nhủi”, nghĩa là không chịu vào làm ở Hợp tác xă, lănh lương mỗi tháng 12 kí sắn kể cả vỏ, đói chịu không thấu nên trốn ở ngoài đi buôn chuyến c̣ con kiếm thêm tí gạo vậy thôi. Lớp người đó nếu ngày nay c̣n sống sót th́ cũng thuộc hàng cô, chú của Kim Tiến.

 

Kể lể như vậy là muốn nói rằng Kim Tiên hiện nay đang đi đúng đường:Hăy nén lại đau buồn, tích cực hiệp lực cùng các chị Minh Hằng, Phương Bích, Trần Thị Nga (bồng con đi biểu t́nh) … vừa tranh đấu đ̣i công lư cho cha vừa tranh đấu giành lại quyền sống, quyền làm người cho cả dân tộc.

 

Thù cha, nợ nước hai vai nặng

Một gánh cương thường quyết trả xong

 

Làm được như vậy mới xứng danh con cháu Bà Trưng, Bà Triệu. Cháu coi đó, đến như ông Tham vụ Ṭa Đại sứ Mỹ mà c̣n thương tưởng, hâm mộ, sẳn ḷng giúp đở hà huống ǵ bà con cô bác chung quanh. Một mai trừ xong loài quỷ dữ tham tàn VC cũng là ngày trả oán cho cha.

 

CÔNG AN NHÂN DÂN LƯỚI DÂN NHƯ CÁ

 

Xưa có câu: Quân-Dân như cá với nước. Xưa dân chở che, nuôi nấng Cách (cái) mạng.

 

Nay Cách cái mạng làm quan, câu trên đổi lại là: Công an Nhân dân và Nhân dân như lưới với cá. Đó là thực trạng vừa diễn ra ở Thanh Hóa chớ chẳng phải ví von. Nh́n h́nh ảnh Công an, Dân pḥng tay ôm lưới cá ŕnh rập ở các góc đường đă thấy tởm lợm. Cảnh quăng lưới bắt người vi phạm lưu thông mới thật là dă man tàn bạo. Đúng là bạo quyền coi dân như cá nằm trên thớt, mặc t́nh băm dằm, cắt xẻ. Người chạy xe hai bánh, dù chậm, dù lẹ, bất ngờ bị lưới chụp chắc chắn là ngả xe, té dập đầu, không vở sọ cũng găy cổ. Nhưng mà có hề chi! Dân chết sống mặc bây, CA đạt chỉ tiêu là được rồi.

 

Nhân đây cũng nói qua cái tai hại chết người về phương diện chánh trị-ngoại giao của tiểu xăo rừng rú nầy.

 

Ngay tại Hà Nội, Bà Ngoại trưởng Clinton nói với báo chí: Tôi đă lưu ư VN (xă nghĩa), nếu muốn làm đối tác chiến lược với Hoa Kỳ, VN cần phải cải thiện dân chủ nhân quyền. Cái dzụ CA quăng lưới bắt dân như bắt cá nầy (mặc dầu nay đă tạm ngưng chờ ngâm kíu lại) ắt Ṭa Đại sứ Mỹ đă biết, ghi thêm môt điểm đen về vi phạm nhân quyền. Cũng kể ra đây câu chuyện tiếu lâm mà có thiệt về vụ làm đối tác chiến lược với Mỹ: Một bửa, xừ Hũ Liếm nổi tiếng bợ đít VC ở xứ Xán Hố Dzề mở tiệc khoản đải ngài Tà Lănh Sạo tức Tổng Lănh sự VC mới nhậm chức. Trong bàn tiệc toàn là phe ta, không hiểu sao có đứa phản thùng hỏi xỏ thầy tổng: Vậy chớ nhà nước ta có thật sự muốn đối tác chiến lược với Mỹ không vậy? Thằng cha tên Hùng mà nhát thích, bị chúng hỏi dồn bèn khai phứa: Muốn th́ muốn thiệt, ngặt cái chúng chê thiếu tiêu chuẩn nhân quyền nên chẳng chịu cho. Câu nầy đă mất mặt mà chưa tệ bằng câu trả lời kế tiếp. Hỏi: Vậy chớ ai nói như vậy? Đáp: Ngài Newt Ginrich chớ ai! Té ra là nhà nước ta bị chánh quyền Dân chủ chê, chạy đi vận động phe đối lập Cộng Ḥa cũng bị đá đít. Tôi mà là xếp của thằng cha Hùng nầy ắt là đá đít tống về nhà xua gà cho dzợ! Tại sao? 1/ Tiết lộ bí mật về chính sách ngoại giao của nhà nước. 2/ Làm nhục ngành ngoại giao.

 

 

LỜI KẾT

 

Trước thảm cảnh dân tộc ngày nay, xin có ư kiến như vầy: Quí vị nhân sĩ, trí thức cao niên trong nước từ nhiều năm nay đă nhẫn nhục, không ngớt thỉnh nguyện, kiến nghị mà chẳng ai chịu nghe. Ngay như lần vừa rồi, quí vị đă bắt tay với một số trí thức hải ngoại, qua Bản Kiến Nghị và Lá Thơ Ngỏ, vận động biểu t́nh làm áp lực mà chẳng kết quả ǵ. Rốt cuộc, quí vị tránh ra, để giới trẻ bơ vơ tự xoay trở. Điều nầy thật không đúng v́ người lớn mà đánh trống bỏ dùi. Vậy quí vị tự suy nghĩ để có thái độ thích hợp để giới trẻ yên ḷng dấn thân tranh đấu để mau chấm dứt thảm cảnh dân tộc đă kéo dài quá lâu!

 

Vă lại t́nh cảnh đất nước hiện nay thật bi đát, cần phải tích cực hành động bằng cách nầy khác để cứu nguy, không phải cứu đảng mà cứu dân, cứu nước, bằng cách sớm trừ bỏ chế độ độc tài toàn trị bất lực, tham nhũng, coi sinh mạng dân như kiến cỏ.

 

Bây giờ xin phân tích t́nh h́nh để các bạn trẻ hăng hái tiến lên tranh đấu:

 

KINH TẾ TRÊN BỜ VỰC THẨM

 

Lạm phát cả năm nay di động ỏ khoản 18-21%. Đời sống nhân dân đă cơ cực càng thêm khốn đốn!

Đầu cơ địa ốc thổi pḥng như bong bóng, giống như ở Mỹ đă đẩy hệ thống ngân hàng vào cơn gió xoáy. Tiềm lực kinh tế Mỹ lớn lao bậc nhất thế giới mới tạm giải nguy.

 

Hệ thống ngân hàng ở VN Xă nghĩa hiện nay phần lớn nằm trong tay con gái Ba Dũng, với Hệ thống đủ thứ BẢN VIỆT (Tư bản, vốn liếng Việt!?). Cô gái nhỏ đó không biết sức lực bao nhiêu mà làm chủ tịt HĐQT cả ba Nhà Bản Việt:Địa ốc, Kinh doanh và Chứng khoán. Vừa rồi lại thiếm xực thêm Quản trị viên Ngân Hàng Bản Việt. Cô công chúa nhỏ đó đă trở thành to big to fall, nghĩa là phụ hoàng y tá Ba Dũng phải ăn cướp lẹ vàng bạc, Đô la của dân để kịp thời bơm vào hệ thống ngân hàng của con gái quí, không thôi nó rớt ụp, giống như trời sụp!!!

 

Tôi c̣n có thề tán thêm nhiều “chiện”, nhưng thiết tưởng bấy nhiêu cũng đủ rồi.

 

XĂ HỘI TÁN LOẠN XÀ NGẦU

ĐẢNG VC TÁN LOẠN

 

Gác lại một bên tin đồn về Ba Dũng – Tư Sang đấu đá. Cũng để một bên về vụ thân Tàu, thân Mỹ. Chỉ tính về sự kiện mắt thấy, tai nghe:

Trọng lú đi Tàu khúm núm nhận 6 điều thiên triều ban lệnh/ Tư Sang đi Ấn Độ kư khế ước khai thác dầu hỏa/ Dũng đi Bali chụp h́nh với Tông Tông Mỹ. Úm ba la, ba ta cùng đi, mạnh thằng nào, thằng nấy kiếm chỗ xiết bù lon đít!!!

 

Có người nói rằng bọm vẹm bày tṛ bên tung, bên hứng, ḷn lách né bớt đ̣n Tàu. Nhưng ngầm bên dưới là thực tế, ai nói chuyện được với ai là thấy rơ.

 

Thực tế 2: Thủ Dũng vừa huyênh hoang ra vẻ ủng hộ luật Biểu t́nh. Bửa sau Trùm Thành Hà Phạm Quang Nghị ra lịnh gông đầu mấy người biểu t́nh ủng hộ y tá Dũng.

 

Cũng xin nhắc lại đây cái dzụ Thông cáo cấm biểu t́nh không người lái để thấy rằng 14 con tra già BCT, làm vua tạp thể th́ tranh nhau ngồi ngai, đụng chuyện, thằng nọ đùn thằng kia, chẳng thằng nào dám một ḿnh quyết định và chịu trách nhiệm, đúng như giới trẻ khinh miệt bọn cá tra chỉ biết ăn phân mà chẳng bao gị chịu trách nhiệm.

 

Cho nên tán loạn là từ trong triều đ́nh nhà vẹm chớ chẳng phải do dân.

 

XĂ HỘI BÁT NHÁO

 

Xă hội hỗn loạn không phải do dân mà do người cai trị vô năng, bất tài, thất đức. Thượng bất chánh, hạ tất loạn.

 

Đối với người biểu t́nh yêu nước hiền lành, CA đạp vô mặt. Gặp giới “anh chị” hung dữ, rút dao thái thịt chém nhầu th́ cắm đầu chạy thục mạng!

 

Chỉ dạo gần đây, vài ba bợm T(o)à kêu là chánh án nhân dân đè vợ dân bị can ra ngủ, có chụp h́nh đàng hoàng. Vừa đây lại thêm một trự bí thư xă tới nhà dân nhậu. Nửa đêm nghe dzợ dân la:

 

Trống kêu ai dám đánh thùng

Nửa đêm sao bí thư dám dở mùng chun vô

 

Vừa đây, có meo cầu cứu khẩn cấp, cô Lụa, con gái chú Nguyễn văn Lúa, chức sắc Phật giáo Ḥa Hăo, bị giam ở Trại Núi Sam, bị ép cung đánh cho găy be sườn đi hết nổi.

 

Cũng có câu chuyện kề về lừa đảo, đọc rồi không biết nên khóc hay cười. Một bà cụ ngồi xe lửa từ Hà Nội về Saigon. Xe ngùng lại một ga, thấy con bé bán gà rô ti dễ thương. Tuy không thích ăn gà nhưng cũng mua giúp con bé. Nó dềnh dàng măi cho tới khi xe lửa lăn bánh mới mới gói con gà vào giấy báo đưa lên, lại c̣n cười mĩm chi cọp. Thấy là lạ, bà lăo mở giấy gói ra … Chỉ có cái đầu gà chen ngoẽn, cổ thiệt dài!

 

Vậy đó, cái xă hội xă nghĩa ngày nay tồi tệ hết mức như vậy bởi v́ đâu?!

 

ĐIỀU KIỆN KHỞI PHÁT CÁCH MẠNG DÂN TỘC ĐĂ HỘI ĐỦ

 

1/ Bên ngoài, Trung cộng lẫy lừng uy hiếp, bắt bớ đánh đập tống tiền kể cả giết hại ngư dân mà chẳng ai can thiệp! Đến một lúc nào đó, ngư dân suốt một vùng ven biển từ Quảng Nam, Quảng Ngăi chạy dài đến B́nh Định, Phú Yên, thời VNCH nổi tiếng Nam - Ngăi - B́nh – Phú bất trị, sẽ vùng lên nổi loạn.

 

2/ Hoa Kỳ tuyên bố minh bạch ủng hộ dân chủ, nhân quyền ở VN. Có người b́nh loạn cao xa là Mỹ thế nầy thế nọ, chỉ là suy đoán. Thực tế là: Tham tán sứ quán Mỹ Michael Orana thăm viếng, gặp gở, giáp mặt mọi người từ giáo dân Thái Hà đến hai em nhỏ Thanh Tuyền, Kiêm Tiến, hứa hẹn sẳn sàng giúp đở.

 

3/ Trong Nam, bọn VC im lặng truy bức Phật giáo Ḥa Hăo. Đồng bào Ḥa Hăo Miền Tây b́nh thường vẫn hiền ḥa, nhưng khi bị ức hiếp tới chỗ hết nhịn là có “chiện”.

 

4/ Từ Thái Hà lan ra Hàm Rồng kéo dài xuống tới Giáo phận Vinh, phong trào cầu nguyện, hiệp thông không thể nào thụ động măi được!

 

5/ Dù cho 3 bạn trẻ vận động tranh đấu trong phong trào nghiệp đoàn bị bắt kêu án đến 7 năm tù, gương tranh đấu đ́nh công bảo vệ quyền lợi cho công nhân vẫn c̣n đó.

 

Tóm lại, các điều kiện Kinh tế – Chánh trị – Xă hội đă chín muồi, chỉ c̣n chờ đúng thời cơ, một tia lửa kích động là bùng nổ.

 

Để duy tŕ khí thế, xin hiệp cùng giới trẻ ngạo nghễ đồng ca:

 

Xuống đường, xuống đường

Đập tan mọi xích xiềng

Quyết kết đoàn tiến lên giành chánh quyền

Giành lấy chánh quyền về tay nhân dân

Việt Nam quê hương ta

Sống nô lệ 70 năm qua

Nào vùng lên thanh niên ơi

Đất nước gọi vang nơi nơi

Vùng tiền phong

Quyết vơ trang tranh giành cuộc sống

Cầm tầm vong cầm gạch đá

Dù tử sanh ta nào sá

GIÀNH LẤY CHÁNH QUYỀN

VỀ TAY NHÂN DÂN

 

 

Nguyễn Nhơn

1/13/2011

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính