Các ông chỉ c̣n một con đường binh

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Ngay ngày mai… Đổi lại tên nước thành Việt Nam Cộng Ḥa

 

 

Đưa vấn đề Biển Đông ra PCA: Việt Nam thận trọng cân nhắc thiệt, hơn

 

Thu Hằng RFI

 

 

Trung cộng vẫn lầm lũi đẩy từng quân cờ trong thế trận bành trướng ở Biển Đông. Hoa Kỳ cũng biến Biển Đông thành một mặt trận trong cuộc chiến toàn diện chống Bắc Kinh. Chưa bao giờ, Hải Quân Mỹ hoạt động năng động như trong năm 2020 để thách thức yêu sách chủ quyền phi lư của Bắc Kinh.

 

Có nhiều ư kiến cho rằng đây là thời điểm thuận lợi để Việt Nam kiện những yêu sách của Trung cộng trong bản đồ « 9 đoạn » lên Ṭa Án Trọng Tài Thường Trực (PCA). Nhưng tại sao Hà Nội chần chừ? RFI Tiếng Việt đặt câu hỏi với nhà nghiên cứu Laurent Gédéon, giảng viên trường Sư phạm Lyon (Ecole normale supérieure de Lyon), Pháp.

 

*****

 

RFI: Thưa ông Gédéon, nh́n vào căng thẳng hiện nay giữa Trung cộng và Hoa Kỳ, cũng như việc Washington ủng hộ mạnh mẽ hơn các nước ASEAN trong vấn đề Biển Đông, phải chăng đây là cơ hội để Việt Nam thể hiện kiên quyết hơn trong việc bảo vệ chủ quyền, kể cả khả năng Hà Nội kiện Trung cộng ra ṭa án quốc tế?

 

Laurent Gédéon: Tôi xin nhắc lại tuyên bố ngày 13/07/2020 của ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo. Ông nói là Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa không có bất kỳ cơ sở nào để đơn phương áp đặt ư đồ của họ ở trong vùng nên tuyên bố chủ quyền trong « đường 9 đoạn » cũng không có giá trị pháp lư v́ Ṭa Trọng Tài đă bác những yêu sách của Trung cộng. Ngoại trưởng Mỹ nói thêm là tuyên bố của Ṭa mang tính quyết định và ràng buộc về mặt pháp lư đối với các bên.

 

Điểm này vô cùng quan trọng bởi v́ lần đầu tiên, thông qua phát biểu của ngoại trưởng Pompeo, Hoa Kỳ đánh giá những yêu sách của Trung cộng ở Biển Đông là « bất hợp pháp ». Đây là một thay đổi lớn so với lập trường trước đây của Washington, chỉ tập trung vào tự do lưu thông hàng hải mà không phát biểu về tính hợp pháp trong những yêu sách chủ quyền của các bên có tranh chấp ở Biển Đông.

 

Trong bối cảnh này, Việt Nam có thể được lợi về mặt chính trị và biểu tượng, thông qua các kênh theo luật định để khẳng định những quyền của họ. Viện đến Ṭa Trọng Tài Thường Trực có lẽ là giải pháp thích hợp. Nhưng nếu căn cứ vào phán quyết năm 2016, th́ Ṭa Trọng Tài có lẽ chỉ có thể xác nhận lại với Việt Nam phán quyết đă được công bố với Philippines: Bản đồ « đường 9 đoạn » đi ngược lại với Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), như vậy là bất hợp pháp. Có nghĩa là những đ̣i hỏi chủ quyền chồng lấn của Trung cộng trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, như t́nh trạng hiện nay, là bất hợp pháp.

 

Nhưng ngược lại, Ṭa Trọng Tài Thường Trực cũng sẽ không công nhận những đ̣i hỏi chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Ngoài ra, cũng cần nhắc lại là Ṭa không công nhận bất kỳ vùng đặc quyền kinh tế nào quanh những quần đảo này.

 

Việc Mỹ tuyên bố những yêu sách chủ quyền của Trung cộng trên hầu hết Biển Đông là « bất hợp pháp », cũng không đồng nghĩa là Washington công nhận những đ̣i hỏi chủ quyền của Việt Nam, Philippines hoặc những nước khác đối với những quần đảo này.

 

Tôi cho rằng bối cảnh hiện này có thể là một cơ hội cho Việt Nam. Nhưng viện đến Ṭa Trọng Tài Thường Trực Lay Haye có lẽ sẽ là con dao hai lưỡi, căn cứ vào việc Việt Nam có nhiều yêu sách chủ quyền ở Biển Đông, như đối với toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. V́ thế, có phần nào đó là tế nhị trong việc đưa ra quyết định về vấn đề này.

 

RFI: Ngoại trưởng Trung cộng Vương Nghị khẳng định trong cuộc họp trực tuyến ngày 23/07 với đồng nhiệm Việt Nam Phạm B́nh Minh rằng Bắc Kinh không thay đổi lập trường về Biển Đông. Phải chăng đây là một lời đe dọa, một lời cảnh báo Hà Nội đừng có t́m trợ lực nước ngoài để can thiệp vào trong vùng?

 

Laurent Gédéon: Theo quan điểm của tôi th́ đúng là như vậy. Đó là một lời cảnh cáo nếu căn cứ vào toàn bộ tuyên bố của ngoại trưởng Trung cộng. Ông Vương Nghị khẳng định Bắc Kinh không thay đổi chính sách rơ ràng của họ về Biển Đông. Ông ta cũng nói thêm là v́ lư do địa chính trị, Hoa Kỳ t́m cách can thiệp vào Biển Đông, điều tầu chiến, hàng không mẫu hạm để thể hiện sức mạnh trong vùng với mục đích là tạo căng thẳng, gây nguy hiểm cho t́nh đoàn kết giữa các nước trong khu vực và phá hoại triển vọng phát triển của tất cả những nước này.

 

Lời cảnh cáo c̣n được thể hiện trong một câu nói của ông Vương Nghị khi cho rằng tất cả các nước liên quan phải hết sức cẩn trọng về vấn đề này, dĩ nhiên cũng ngầm nhắc đến Việt Nam: Bắc Kinh và Hà Nội phải giải quyết tranh chấp qua đối thoại và tham vấn song phương. Tương tự, theo quan điểm của Trung cộng, các nước khác cũng cần tự t́m ra giải pháp ở cấp vùng và từ đó đi đến kư kết thỏa thuận. Ngoài ra, ông Vương Nghị cũng cho rằng các nước ở trong vùng, có nghĩa là Việt Nam và các nước ASEAN khác, phải dựa vào Bộ Quy Tắc Ứng Xử ở Biển Đông đang được đàm phán, và nhất là phải tránh để các lực lượng bên ngoài can thiệp, dù là nhỏ nhất.

 

Từ những tuyên bố trên của ông Vương Nghị, một mặt chúng ta thấy là Trung cộng không từ bỏ một điểm nào trong những yêu sách chủ quyền của họ ở Biển Đông, mặt khác cảnh cáo Việt Nam, cũng như tất cả các nước chống lại lập trường của Bắc Kinh, về một điểm - hiện là mối bận tâm hàng đầu của Trung cộng: Đó là khả năng hoặc giả thuyết là các nước trong vùng xích lại gần Hoa Kỳ, trong khi Mỹ đang đối đầu mạnh mẽ với Trung cộng về vùng biển này.

 

RFI: Có nghĩa là Việt Nam hiện nằm trong thế kẹt giữa hai cường quốc?

 

Laurent Gédéon: Đúng thế. Về điểm này cần phải nhắc lại tổng quan v́ t́nh h́nh hiện nay phức tạp và đă thay đổi nhưng cũng có thể mang lại cơ hội. Dưới chính quyền Trump, Hoa Kỳ đă tập trung vào vấn đề tương quan lực lượng với Trung cộng, từng bắt đầu dưới thời Barack Obama với chiến lược « xoay trục sang châu Á ». Nhưng sự đối đầu trở nên trực diện hơn rất nhiều trong nhiệm kỳ của Donald Trump và hiện trải trên hai lĩnh vực chính: kinh tế và chiến lược.

 

……………..

 

 

RFI: Có nghĩa là Việt Nam hiện nằm trong thế kẹt giữa hai cường quốc?

 

Laurent Gédéon: Đúng thế.

 

Tôi cho rằng bối cảnh hiện này có thể là một cơ hội cho Việt Nam. Nhưng viện đến Ṭa Trọng Tài Thường Trực Lay Haye có lẽ sẽ là con dao hai lưỡi, căn cứ vào việc Việt Nam có nhiều yêu sách chủ quyền ở Biển Đông, như đối với toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. V́ thế, có phần nào đó là tế nhị trong việc đưa ra quyết định về vấn đề này.

 

 

 

Nó không phải chỉ là “con dao hai lưỡi“ mà nó c̣n là “há họng mắc quai.”

Mà cũng không phải chỉ là một quai mà là từ thời già hồ cho tới nay, “tồn đọng” thật nhiều quai.

 

Cho nên mới nói: Muốn thoát tàu phải giải việt cọng.

 

Có giải được việt cọng mới xóa bỏ được các thứ mà việt cọng công nhận với chệt cọng về CHỦ QUYỀN HOÀNG TRƯỜNG SA và BIỂN ĐÔNG.

 

Chừng nào xóa bỏ được toàn trị việt cọng, thu hồi lại

 

CHỦ QUYỀN QUỐC GIA

QUYỀN TỰ QUYẾT DÂN TỘC

LẬP NÊN MỘT CHÁNH PHỦ

CHÍNH DANH – CHÍNH THỐNG

MỚI NHÂN DANH QUỐC DÂN VIỆT NAM

KẾT ƯỚC LIÊN MINH B̀NH ĐẲNG

VỚI CÁC CƯỜNG QUỐC

THEO ĐÚNG CÔNG PHÁP

BANG GIAO QUỐC TẾ

Làm thế ỷ dốc

Vừa Xây dựng, Phát triển NỘI LỰC

vừa DỰA THẾ chống tàu bành trướng

Chờ khi tàu cọng suy vi

Thừa cơ đánh chiếm lại

Hai Mảnh Việt Nam

Hoàng – Trường Sa

trôi giạt trên Biển Đông

về lại với Đất Mẹ Việt Nam

Thu hồi lại TOÀN BỘ BIỂN ĐÔNG


Chớ c̣n như bây giờ, Việt Nam đang nằm tron tay bọn hán ngụy măi quốc cầu vinh, chỉ biết thần phục tàu th́ không hy vọng ǵ về Chủ quyền Biển ĐV́ sao Việt Nam cs không kiện được Trung cọng ra ṭa án Quốc tế?

 

Hỡi ơi!

Đă từ lâu, rất lâu

Dân Quân Cán chính VNCH

đă minh xác rơ ràng:

 

CHỪNG NÀO C̉N CỌNG SẢN

HẬU THÂN của cái gọi là

Việt Nam dân chủ cọng ḥa

c̣n cai trị Đất nước Việt Nam

 

TH̀ NÓ C̉N BỊ 

Cái gọi là CÔNG HÀM

phạm văn đồng bán nước

KHỚP MIỆNG

khôn bề cục cựa  

NHƯ HIỆN TẠI

ĐĂ THẤY!

 

V́ sao việt cọng không kiện được tàu cọng?


Câu trả lời mau lẹ là: V́ ba cái quai khớp miệng và một tḥng lọng siết cổ như sau đây:

 

Ba cái quai khớp miệng:

 

1/ Lời tuyên bố Ung Văn Khiêm

Năm 1980, Bộ Ngoại giao Trung Quốc có công bố một tài liệu với tên gọi “Chủ quyền không tranh căi của Trung Quốc đối với hai quần đảo Tây Sa và Nam Sa”.

 

Tài liệu này có một tiểu mục với tựa “Sự man trá của chính quyền Việt Nam”, trong đó chỉ ra những bằng chứng cho thấy trước năm 1979, Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa đă nhiều lần tuyên bố Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc.

 

“Ngày 15/6/1956, trong khi tiếp đại diện lâm thời của Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, Lư Chí Dân, Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm của Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa nói với ông rằng: “Theo dữ liệu của Việt Nam, quần đảo Tây sa và quần đảo Nam Sa về mặt lịch sử là một phần lănh thổ của Trung Quốc.“

 

Bên cạnh đó, Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng chỉ ra một tuyên bố khác vào năm 1965 của miền Bắc:

 

“Trong tuyên bố ngày 9/5/1965 về việc chính phủ Mỹ quy định vùng chiến sự cho lực lượng của họ tại Việt Nam, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa nói … ‘Tổng thống Mỹ Lyndon Johnson đă chỉ định … một phần lănh hải của Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa trong quần đảo Tây Sa làm “vùng chiến sự” của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ’.”

 

Cuốn sách “Cuộc tranh chấp Việt – Trung về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” của ông Lưu Văn Lợi do Nhà xuất bản Công an Nhân dân Hà Nội phát hành năm 1995, xác nhận cả hai tuyên bố này:

 

“Việc nói Tây Sa là của Trung Quốc trong bản tuyên bố của chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa trong tuyên bố năm 1965 về việc Mỹ quy định khu vực chiến đấu của quân Mỹ hay câu nói của Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm về Tây sa là có thật,” ông Lợi viết.

(BBC Tiếng Việt – Miền Bắc có tuyên bố Hoàng Sa của TQ?)

 

2/ Công hàm Phạm Văn Đồng

Công hàm (Công Ước) năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng là công hàm do Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa Phạm Văn Đồng gửi cho Thủ tướng Quốc vụ viện Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa Chu Ân Lai vào ngày 14 tháng 9 năm 1958. Công hàm này được gửi sang Trung Quốc bằng điện báo, sau đó sáng ngày 21 tháng 9 năm 1958, Đại sứ Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa tại Trung Quốc Nguyễn Khang đă tŕnh công hàm này cho Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa Cơ Bàng Phi. Trong công hàm này Thủ tướng Phạm Văn Đồng thông báo cho Thủ tướng Chu Ân Lai biết Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa “tán thành” và “tôn trọng” “bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lư của Trung Quốc.”

 

Chính quyền Trung Quốc cho rằng công hàm Phạm Văn Đồng là một trong những bằng chứng cho thấy chính quyền Việt Nam đă công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

 

Bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của CHND Trung Hoa

 

Bản tuyên bố của Chính phủ Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa có nội dung như sau:

 

Chính phủ nước Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa nay tuyên bố:

 

(1) Bề rộng lănh hải của nước Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lư. Điều lệ này áp dụng cho toàn lănh thổ nước Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồquần đảo Đông Saquần đảo Tây Saquần đảo Trung Saquần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.

 

(2) Các đường thẳng nối liền mỗi điểm cơ sở của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoại biên ngoài khơi được xem là các đường cơ sở của lănh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lư tính ra từ các đường cơ sở là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường cơ sở, kể cả vịnh Bột Hải và eo biển Quỳnh Châu, là vùng nội hải của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường cơ sở, kể cả đảo Đông Dẫn, đảo Cao Đăng, các đảo Mă Tổcác đảo Bạch Khuyển, đảo Điểu Khâu, Đại và Tiểu Kim Mônđảo Đại Đảmđảo Nhị Đảm, và đảo Đông Đĩnh, là các đảo thuộc nội hải Trung Quốc.

 

(3) Nếu không có sự cho phép của Chính phủ Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa, tất cả máy bay nước ngoài và tàu bè quân sự không được xâm nhập hải phận Trung Quốc và vùng trời bao trên hải phận này. Bất cứ tàu bè nước ngoài nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuyên thủ các luật lệ liên hệ của Chính phủ Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa.

 

(4) Điều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ, quần đảo Đông Sa,quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.

 

Khu vực Đài Loan và Bành Hồ hiện tại vẫn bị lực lượng vũ trang Hoa Kỳ xâm chiếm. Đây là hành vi phi pháp, xâm phạm sự toàn vẹn lănh thổ và chủ quyền của nước Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa. Đài Loan và Bành Hồ đang chờ được thu phục. Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai, không cho phép nước ngoài can thiệp.

(Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

 

3/ Sách giáo khoa và các đồ bản

Phóng viên Trọng Nghĩa đưa tin “Báo Trung Quốc khai thác sơ hở trong giáo dục của Việt Nam” như sau:

“…tờ Hoàn Cầu Thời báo đă khẳng định rằng chính Việt Nam đă công nhận là vùng Biển Đông thuộc chủ quyền Trung Quốc trước năm 1975, v́ vào năm 1974, bản đồ và sách vở tại Việt Nam, trong phần giới thiệu về Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa, đều nói rằng các ḥn đảo ở Biển Đông đă tạo thành một bức tường lớn bảo vệ lục địa Trung Quốc…

 

phần mềm tin học xác định chủ quyền của Trung Quốc bên trong đường lưỡi ḅ ở Biển Đông lại được giảng dạy chính thức trong trường học, trong chương tŕnh tin học và địa lư của lớp 7, và từ năm 2007 đến nay.

 

Theo các nguồn tin báo chí trong nước, phần mềm đó mang tên Earth Explorer, do Trung Quốc sản xuất và được Bộ giáo dục Việt Nam cho nhập và đưa vào bắt buộc sử dụng trong nhà trường.” (RFI online ngày 29-12-2013)

 

Thạc sĩ Đinh Kim Phúc, chuyên gia nghiên cứu độc lập về Biển Đông trả lời phỏng vấn của phóng viên Thanh Trúc đài RFA ông nói:

Nếu không có hành động bảo vệ chủ quyền lănh thổ của đất nước th́ cũng đừng nên có hành động ‘cơng rắn cắn gà nhà’ như một số quan chức của Bộ Giáo dục và Đào tạo trong vụ sách giáo khoa có in bản đồ đường lưỡi ḅ.” (RFA online ngày 4-1-2014)

 

Qua những tài liệu tŕnh bày ở trên và có thể c̣n nhiều hơn nữa cho thấy rằng dù chúng ta có những tài liệu lịch sử chứng minh chủ quyền của Tổ Quốc ta trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà đảng CSVN và chế độ VNDCCH đă mặc nhiên công nhận chủ quyền của Trung cộng, ngày nay với lư lẽ của kẻ mạnh chúng ta làm sao ăn nói đây? Bây giờ muốn hóa giải mọi mắc mứu với Trung cộng về chủ quyền hai quần đảo này th́ chỉ có việc duy nhất là giải tán đảng CSVN và Nhà nước CHXHCNVN và thành lập chính phủ VNCH đoàn kết dân tộc b́nh đẳng, b́nh quyền, không phân biệt chính kiến, v́ chỉ có Việt Nam Cộng Ḥa mới có đủ tư cách pháp nhân làm chủ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên thực tế cũng như về mặt pháp lư và danh chính ngôn thuận khi đưa ra tranh chấp Quốc tế, có như vậy Trung cộng mới không c̣n một chứng cớ nào khả dĩ chứng minh được chủ quyền của chúng ngoài sự ngang ngược đánh chiếm năm 1974.

(Đại Nghĩa – Bán Hoàng Sa-Trường Sa không chỉ cái công hàm )

 

Ngoài ra, tài liệu của Bộ Ngoại giao Trung Quốc c̣n kèm theo một tấm bản đồ thế giới do Cục Đo đạc và Bản đồ thuộc Phủ Thủ tướng Việt Nam [Dân chủ Cộng ḥa] xuất bản năm 1972 trong đó ghi Tây Sa và Nam Sa theo tên Trung Quốc.

 

Tài liệu này c̣n nói các bản đồ của miền Bắc trong các năm 1960 và 1974 cũng ghi rơ Tây Sa và Nam Sa là lănh thổ của Trung Quốc.

(BBC Tiếng Việt – Miền Bắc có tuyên bố Hoàng Sa của TQ?)

 

Cái tḥng lọng siết cổ

Mật ước Thành Đô

 

Trích: “Mấy hôm nay lề dân sôi sục lên với những bài tin về nội dung thỏa thuận được cho là bán nước Việt cho Tàu ở Hội nghị Thành Đô của đảng CSVN với CSTQ năm 1990, mà Tân Hoa xă, Hoàn Cầu Thời báo, Wikileaks… vừa đưa ra, v́ có câu: “Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đă dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây…” (Phan Châu Thành – Ai là tác giả đích thực của đề nghị bán nước của CSVN ở Thành Đô 1990?)

 

Câu chuyện nầy đă loan truyền trên net từ ba năm nay. Càng ngày dư luận càng chú ư bởi v́ kiểm điểm lại những sự kiện diễn tiến từ 1990 đến nay, có nhiều điều biểu hiện mật ước Thành Đô là có thật.

 

Bởi v́ câu kế tiếp đoạn văn dẫn trên là như vầy:

Phía Trung quốc đă đồng ư và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đ́nh các dân tộc Trung quốc”.

 

Để “giải quyết các bước tiến hành cần thiết” cho việc gia nhập đại gia đ́nh các dân tộc tàu khựa, bọn trùm ṣ Ba Đ́nh đă cúc cung thực hiện các việc trọng yếu kể sau:

- Năm 1999, kư hiệp ước biên giới, dâng cho tàu cộng một giải đất 900Km2 bằng diện tích của tỉnh Thái B́nh + ½ thác Bản Giốc + trọn ải Nam Quan lịch sử.

- Năm 2000, kư hiệp ước vịnh Bắc Bộ, nhượng cho chệt 1/3 vịnh Bắc việt và băi Tục Lăm.

- Năm 2013, kư 10 văn kiện hợp tác toàn diện, giao quyền điều hành trọn bộ nhà nước việt cộng cho Bắc Kinh.

- Năm 2014, kư thỏa ước “ Kế hoạch Hai hành lang – Một vành đai, giao quyền khai thác kinh tế 6 tỉnh biên giới và Điện Biên cho chệt khai thác, kể cả lập hai hành lang chiến lược Lào Kay – Hà Nội – Hải Pḥng và Móng Cáy – Hà Nội.

Kể trên là các hiệp ước đẳng cấp quốc gia.

 

Sau đây là các khế ước bán lẽ từng vùng đất chiến lược quan yếu:

 

1/ Khế ước khai quặng mỏ bauxite, nhượng cho hàng vạn “ đặc công “ chệt kể cả tù cải tạo vong mạng trấn giữ nóc nhà Tây nguyên, khống chế toàn cỏi Đông Dương.

 

2/ Khế ước khai thác rừng đầu nguồn cho phép dân quân tàu cộng dưới dạng thợ làm rừng trấn đóng cáccao điểm trọng yếu trên biên giới phía Bắc.

 

3/ Các khế ước cho nhà thầu chệt thi công các công tŕnh trọng điểm suốt vùng duyên hải từ Móng Cáy tới mủi Cà Mau.

 

4/ Cho phép tàu khựa lập các khu phố chệt chinatown khắp nơi trên cả nước, tiêu biểu “ hoành tráng “ như Đông đô Đại phố B́nh Dương.

 

5/ Làm ngơ cho chú chệt vào lấy vợ, làm ăn sinh sống tự do như trên đất nhà của nó! Tiêu biểu như thị xă Vũng Tàu, có 3 ngàn chú chệt lấy vợ Việt sinh sống thoải mái như công dân xă nghĩa hạng nhất bên tàu.

 

Các sự kiện kể trên cho thấy, tàu cộng đă lập thế khống chế nước việt cộng từ kinh tế, chánh trị đến an ninh, xă hội, chỉ c̣n chờ ngày chánh thức bàn giao lănh thổ.

 

Các bước tiến hành cần thiết được thực hành lộ liểu hết mức như vầy:

 

Năm 2011, nhân khi có 11 cuộc biểu t́nh yêu nước chống tàu xâm lăng, trên truyền h́nh, phía sau xướng ngôn viên, trương là cờ tàu cộng với 6 sao lồ lộ.

 

Cuối năm 2012, nhân khi phó vương Tập Cận B́nh tuần du An nam, bọn nô tài Ba Đ́nh xua thiếu nhi VN phất cờ chệt cộng 6 sao tiếp đón chệt Tập.

 

Hồi tháng 5, 2014 nhân vụ giàn khoan chệt xâm phạm thềm lục địa VN, chệt khâm sai Dương Khiết Tŕ giá lâm, mắng mỏ bọn tôi tớ Ba Đ́nh: “Các đứa con đi hoang hăy mau quay trở về nhà!”

 

Tệ mạt, mất thể thống hơn hết là vừa rồi, tên nhí Hồ Xuân Hoa, bí thư tỉnh ủy Quảng Đông đi thanh sát An nam đô hộ phủ, nghênh ngang ra lệnh cho cái gọi là bộ ngoại giao việt cộng, tên thứ trưởng Hồ Xuân Sơn phải kư văn thư gởi cho các bộ và tỉnh thành vc yêu cầu thi hành 16 công tác do tỉnh Quảng Đông chệt giao phó!

 

Hiện tại, Nước Việt chánh thức chưa mất, nhưng trên thực tế nằm trong tay tàu khựa thao túng.

 

V́ vậy cho nên, vừa rồi “thủ má dzề Fuc.” gặp mặt thủ chệt Lư Khắc Cường bên lề Hội nghị Cao cấp Âu – Á vẫn chỉ biết hót như vẹt câu thỏa thuận “song phương” trên tinh thần chủ tớ  “16 vàng khè – 4 tốt làm”:

 

Thông cáo của Bộ Ngoại giao Việt Nam tối 14/7 cho biết tại cuộc gặp với Thủ tướng Trung Quốc Lư Khắc Cường ở Ulanbator, Mông Cổ, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị hai bên cùng thực hiện nghiêm túc các thỏa thuận và nhận thức chung của Lănh đạo cấp cao, trong đó có “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc” do hai Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào đă thống nhất tháng 10/2011 nhằm thúc đẩy các cơ chế đàm phán trên biển sớm có tiến triển thực chất, đồng thời kiểm soát tốt bất đồng trên biển, không làm phức tạp t́nh h́nh, thực hiện hiệu quả, toàn diện “Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC) và sớm đạt được “Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông” (COC), góp phần duy tŕ ḥa b́nh, ổn định ở khu vực.

 

Cho nên có thể khẳng định rằng: Chừng nào Đất nước c̣n dưới quyền cai trị của bọn hậu duệ cỏ đuôi chó hồ tinh chín đuôi hồ bác cụ th́ họa mất nước, diệt tộc là thấy rơ.

 

Hiện tại, bọn tôi tớ chệt Ba Đ́nh chỉ biết lay quay, xoay trở để hợp thức hóa việc xáp nhập Việt Nam vào đại hán chệt cách nào cho êm thắm mà không bị toàn dân phẫn uất vùng lên diệt trừ.

 

Đă có một giai thoại về việc Trọng lú “đề xuất” VN gia nhập Liên bang tàu khựa:

Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố… trong buổi tiếp tân…

Tôi đă nhiều lần giải tŕnh rằng cơ chế Liên Bang XHCN Trung quốc là một mô h́nh hiện đại, đă tỏ ra thành công ở nhiều nơi, tuyệt vời. Ví dụ như Liên Âu (EU), Mỹ (USA), Úc, Canada.

 

Nay, Đảng và Nhà nước ta đang phấn đấu đề xuất và tham gia Liên Bang XHCN Trung quốc (United States of Scocialist China – USSC).

Trong khuôn khổ cơ chế này, hai Đảng Cộng sản sẽ hoà nhập hài hoà; vấn đề Nam sa, Tây sa được vĩnh viễn giải quyết dứt khoát trong t́nh hữu nghị Trung Việt.

 

Đây cũng là môt mặt của quá tŕnh triển khai phạm trù triết học: bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế và giúp chủ nghĩa xă hội ở Việt nam tiến lên với thế giới giàu mạnh, đẹp đẽ bên cạnh đại cường Trung quốc.”

 

Trước sự thể tang thương như thế, có ông tác giả St. hí hước một đường binh:

Các” Ông Chỉ Có Một ĐƯỜNG BINH…

 

Sau hai ṿng đàm phán không chính thức với mục đích nếu không đạt được Hiệp ước Liên minh Quân sự với Hoa Kỳ th́ ít ra cũng được phép mua vũ khí từ Mỹ, Đại diện CSVN đành về nước tay không với gói quà 18 triệu đô viện trợ cho Cảnh sát Biển.

 

Hôm trước khi ra sân bay về nước, Đại diện CSVN có ngơ lời mời người đối tác phía Mỹ một buổi cơm tối thân mật tại một nhà hàng Tàu trong vùng Virginia. Nhà hàng này nổi tiếng với món Vịt Bắc Kinh và có rất nhiều Tổng thống Mỹ ghé qua ăn và chụp h́nh lưu niệm.

 

Đại diện CSVN vào thẳng vấn đề:

Hai ṿng đàm phán qua ông đă kết luận chúng tôi không thể có Liên minh Quân sự với Mỹ v́ Trung Quốc sẽ cản trở. Chúng tôi không có đủ ngân sách để mua vũ khí tự túc. Xem ra giải pháp quân sự lúc này với Trung Quốc không khả thi. Thế th́ giải pháp pháp lư, ông nghĩ có khả thi hay không? Ư tôi muốn nói rằng đưa Trung Quốc ra Ṭa án Quốc tế để kiện như Philipines đang làm th́ có khả thi không?

 

Cơ hội rất ít, thưa ông. Và các ông nên cân nhắc cẩn thận về các bằng chứng tŕnh trước ṭa. V́ nếu ṭa phán quyết các ông THUA th́ con đường tương lại c̣n gian nan hơn nữa. Phán quyết mới nhất của ṭa cấp quốc tế xem ra là bản án tử h́nh cho các ông tại Biển Đông. Khi ấy các ông bị đẩy ra bên lề mọi tranh chấp sau này của các nước trong vùng đối với Biển Đông.

 

Nhưng nếu chúng tôi liên kết kiện với Phi hay các nước khác?

 

Tôi cũng nhận thấy các ông đang có hướng này. Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ghé thăm Phi hôm qua. Nhưng khả năng Phi liên kết với ông trong vụ kiện rất thấp v́ khi Phi kiện các ông không ủng hộ. Bây giờ các ông tham gia với BẰNG CHỨNG BẤT LỢI hơn th́ dĩ nhiên Phi khó chấp nhận.

 

Chúng tôi có đầy đủ các bằng chứng THUẬN LỢI từ thời Thực dân Pháp đến Việt Nam Cộng Ḥa rằng Việt Nam có đă xác định chủ quyền trên hai quần đảo này liên tục cả trăm năm cơ mà. Sao ông lại nói BẤT LỢI?

 

Các ông đang trưng dẫn bằng chứng của những chế độ đă qua mà không hề có bằng chứng xác nhận chủ quyền cấp quốc tế từ chế độ của các ông. Xem ra khó thuyết phục ṭa án. Các ông có thể trưng dẫn h́nh ảnh thời thơ ấu trong một căn nhà, những câu chuyện tuổi thơ ở đó, trong khi người ta tŕnh ra GIẤY BÁN NHÀ của bố các ông, th́ dĩ nhiên ṭa án không thể cho các ông vào nhà được.

 

Ư ông muốn nói đến Công Hàm Phạm văn Đồng năm 1958?

 

Đúng. Các ông biết Công Hàm này đă lâu nhưng có nhiều bằng chứng cho thấy các ông cố NÉ TRÁNH nó. Trong khi ngược lại gần đây Trung Quốc lại trưng công hàm này ra trước quốc tế. Xem ra họ có nắm đàng cán về vụ này!

Đại diện CSVN cười sặc sụa:

 

Công hàm đó KHÔNG CÓ HIỆU LỰC ông ơi. Phạm văn Đồng dù có nói thẳng là “giao Trường Sa và Hoàng Sa cho Trung Quốc” th́ cũng không có hiệu lực. Đó chỉ là Đ̉N NGOẠI GIAO KHÔN NGOAN của chúng tôi để nhận viện trợ từ Trung Quốc mà đánh Mỹ. Năm 1958 chúng tôi không có chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa.

………..

 

Ngôn từ trong công hàm này vào năm 1958 rất là KHÔN NGOAN. V́ các ông BÁN VỊT TRỜI mà thu được gần cả tỉ đô la viện trợ của Trung Quốc cho một món hàng tương lai không biết có chiếm được hay không. Ví như một người muốn đi cướp nhà người khác không có súng, không có tiền, đi hứa với thằng cướp khác: “Khi nào tao cướp được nhà đó th́ tao tôn trọng quyền của mày được trồng rau ở sân sau”. Khi cướp được th́ phải thực hiện lời hứa đó.

Đại diện CSVN mỉa mai:

 

Nếu “khôn lâu” như ông trong trường hợp đă lỡ kư LỜI HỨA đó th́ ông phải làm sao?

 

Nếu tôi là các ông mà tôi bắt buộc phải viết công hàm đó để có viện trợ th́ tôi vẫn viết như thế …

 

Huề tiền!

 

Tôi vẫn nhận gần cả tỉ đô la để đánh Hoa Kỳ và kéo nó đến bàn Hội Nghị Paris năm 1973 để nó phải rút quân …

Đại diện CSVN phá liên cười:

Ông khôi hài quá, thế mà lại dạy “ngoại luộc trứng”

 

Đại diện Mỹ vẫn từ tốn nói tiếp:

CSVN kư công hàm Phạm văn Đồng là khôn liền ngay năm 1958, nhưng ai đó quyết định xé hiệp định Paris chiếm Miền Nam năm 1975 là ĐẠI NGU để Trung Quốc nó ị trước.

 

Chiếm Miền Nam là biến công hàm đó thành hiện thực và đối diện gần 1 tỉ đô la nợ Trung Quốc, là từ bỏ 4 đến 6 tỉ đô la bồi thường chiến tranh của Hoa Kỳ. Việt Nam bỏ cơ hội thành một nước Đức và nước Nhật sau thế chiến thứ hai.

 

Đại diện CSVN hết kiên nhẫn ngắt lời:

Ông có khiếu kể chuyện cổ tích. Xin phép trở lại trọng tâm. Thế th́ có giải pháp nào cho chúng tôi trong bế tắc này không?

 

Đại diện Mỹ nh́n quanh rồi pha tṛ:

Có t́nh báo Hoa Nam Cục ở đây không?

 

Rồi, ông nói tiếp:

Theo tôi th́ các ông phải tuân thủ công hàm Phạm văn Đồng v́ 1974 các ông đă tuân thủ th́ hôm nay phải tuân thủ để yên cho Trung Quốc đặt giàn khoan.

Không c̣n cách nào hết sao?

Chỉ c̣n cách mà tôi đă nói với các ông hôm đầu tiên.

Cách ǵ ông nhắc lại đi.

Một cách vô cùng giản dị, không cần viện trợ của Hoa Kỳ, chẳng cần ủng hộ của thế giới, mà lại đoàn kết, ḥa hợp ḥa giải với mọi thành phần người Việt trong và ngoài nước và quan trọng là vô hiệu hóa công hàm Phạm văn Đồng.

Làm cách nào?

Ngay ngày mai …Đổi lại tên nước thành Việt Nam Cộng Ḥa. Lấy lại tên Sài G̣n và dời thủ đô về đó. Lấy CỜ VÀNG làm quốc kỳ. Có như thế th́ trước diễn đàn thế giới, VNCH chỉ VẮNG MẶT 39 năm chứ KHÔNG CHẾT. Công hàm Phạm văn Đồng chỉ là tờ “giấy lộn” v́ tên cướp có vô nhà nhưng chủ nhà về lại và đă đuổi cổ nó ra. Trời Việt lại … HỪNG ĐÔNG.

 

Đại diện CSVN vuốt mồ hôi lạnh trên trán:

Chỉ đơn giản thế thôi sao?

Vịt Bắc Kinh trên bàn đă NGUỘI LẠNH, lớp mỡ trắng đă bắt đầu đóng viền quanh dĩa v́ không ai c̣n đoái hoài đến nó.

 

Đại diện Mỹ vỗ vai đại diện CSVN nói một câu tiếng Anh:

All road lead to Rome (Đường nào cũng về La Mă). Hăy trả cho Ceazar những ǵ của Ceazar. Các ông chỉ có một ĐƯỜNG BINH. Cầm bài chi lâu cho nó … ƯỚT.

St.

 

Câu chuyện giả tưởng, hí hước kể trên tuy vậy đánh trúng ngay vào yếu điểm của việc đ̣i lại chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa.

Chỉ khi nào toàn dân vùng dậy triệt hạ chế độ gọi là công ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam, hậu thân của chế độ Việt Nam dân chủ cộng ḥa mà đại diện là Phạm Văn Đồng kẻ đă kư cái công hàm bán Hoàng Sa – Trường Sa cho chệt để dựng lại Việt Nam Cộng Ḥa, pháp nhân có chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa và đă thực thi chủ quyền liên tục cho tới khi bị chệt cọng đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Gạc Ma năm 1988.

 

Chánh phủ (Đệ Tam) Việt Nam Cộng Ḥa, nhân danh Quốc dân Việt Nam mới có đủ thẩm quyèn pháp lư chẳng những kiện trung cọng ra Ṭa Án Trọng Tài Quốc tế mà c̣n kiện chệt cọng ra trước Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.

Đó là lư do v́ sao mà toàn dân Việt phải can trường, khẩn cấp vùng lên đạp đổ xích xiềng nô lệ việt cọng để tự cứu ḿnh, cứu nước.

 

 

Nguyễn Nhơn

----------------------------------------------

 

V̀ SAO VIỆT NAM KHÔNG KIỆN TQ RA TOÀ ÁN QUỐC TẾ?


Trong đợt xua tàu hải cảnh cùng tàu thăm ḍ địa chất HD8 sang VN hồi năm ngoái, TQ liên tục bao vây băi Tư Chính gây áp lực với VN. Tướng Lê Mă Lương, trong một Diễn Đàn thảo luận về t́nh h́nh Biển Đông do một số tổ chức và Nhân sĩ mở ra tại Hà Nội, Ông đă đến tuyên bố rằng sẽ kéo Anh em tới hỏi tội Bộ Ngoại giao nếu VN để mất băi Tư Chính.


   Trong lúc nêu ư kiến, Tướng Lương có nói rằng ông đang đi dự một hội nghị khác do Phó thủ tướng Trịnh Đ́nh Dũng cùng bộ ngoại giao tổ chức, có báo cáo t́nh h́nh biển đông, Tướng Lương đặt vài câu hỏi, trong đó ông hỏi VN có Kiện TQ ra toà án quốc tế không? Được bộ ngoại giao trả lời thẳng thắn rằng VN sẽ không kiện TQ ra toà quốc tế.


Trong thời gian mấy năm trở lại đây, TQ đang có những hành động ngang nhiên xây dựng trái phép các công tŕnh, tôn tạo các băi đá hay xây dựng căn cứ ở Biển Đông, thậm chí TQ mới thành lập 2 quận Tây Sa-Nam Sa, rồi đặt tên các đảo các thực thể ở Biển Đông một cách trắng trợn, nhưng các lănh đạo VN gần như im lặng, bộ ngoại giao chỉ lên tiếng chiếu lệ, gần như chẳng lối thoát nào. Nói thẳng ra, TQ đă xâm chiếm trọn Biển đông nhưng VN ngoài phản đối bằng mồm ra chẳng c̣n làm ǵ khác.


Phải chăng chỉ kiện TQ ra toà Trọng tài như Philipines đă từng thắng kiện th́ mới mở được một chương mới cho VN trong việc bảo vệ chủ quyền, c̣n không, TQ cứ lấn chiếm, cứ xây dựng cứ tôn tạo mặc kệ ai nói th́ nói, rồi làm được ǵ?

 

V́ sao không kiện TQ?


 Nhiều người luôn hỏi rằng tại sao VN không kện ra Toà trọng tài?


 Và đây là câu trả lời.


Trong Công hàm mới nhất của Trung Quốc gửi lên LHQ về việc phản đối Công Hàm của VN gửi lên trước đó, Trung Quốc đă dùng Công hàm do Phạm Văn Đồng kư ngày 14.9.1958 như là một bằng chứng cho lập luận của ḿnh.


“Chủ quyền của Trung Hoa đối với Trường Sa và Hoàng Sa được cộng đồng quốc tế công nhận rộng răi. Chính phủ Việt Nam cũng đă công nhận nó một cách rơ ràng. Vào ngày 4 tháng 9 năm 1958, chính phủ Trung Hoa ban hành Tuyên bố của Chính phủ Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa về lănh hải của Trung Hoa, tuyên bố một lănh hải rộng mười hai hải lư, và quy định rằng, Quy định này áp dụng cho tất cả các lănh thổ của Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa bao gồm quần đảo Hoa Đông, Hoàng Sa, Trung Xa (băi cạn Scarborough của Philippines), Trường Sa và tất cả các đảo khác thuộc Trung Hoa.


Vào ngày 14 tháng 9 năm 1958, Thủ tướng Phạm Văn Đồng của Việt Nam đă gửi công hàm ngoại giao tới Chu Ân Lai, Thủ tướng Hội đồng Nhà nước Trung Hoa, tuyên bố long trọng rằng chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa công nhận và ủng hộ tuyên bố của Chính phủ Cộng ḥa Nhân dân Trung Hoa về quyết định liên quan đến lănh hải của Trung Quốc được đưa ra vào ngày 4 tháng 9 năm 1958 và rằng chính phủ của Cộng ḥa Dân chủ Việt Nam tôn trọng quyết định này”.


  Chính công hàm Phạm Văn Đồng là một văn bản, mặc dù nó không có giá trị pháp lư mà TQ luôn sử dụng để khẳng định Nhà nước CHXHCN VN đă công nhận chủ quyền TQ trên 2 quần đảo Hoàng sa- Trường Sa. Và chính v́ nỗi ô nhục của đảng cộng sản bán nước ấy nên không bao giờ VN có thể kiện TQ ra toà quốc tế, cũng như VN chọn cách lên tiếng chiếu lệ, không thực tâm bảo vệ chủ quyền, Anh công nhận của nhà người ta giờ mặt mũi nào mà đ̣i lại nữa? Trừ khi nhà cầm quyền cs không c̣n tồn tại nữa.


  Bán nước để đổi lấy sự hậu thuẫn của Bắc Kinh trong cam kết cướp Miền Nam cho bằng được. Đảng cộng sản măi măi ghi tên vào thiên cổ v́ hành động bán nước này.


Phạm Minh Vũ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính