Bức tranh không ảm đạm

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Thực ra làm chính trị của mỗi thời mỗi khác. Xă hội loài người đă trải qua nhiều ngàn năm lịch sử nhưng thực chất việc làm chính trị chỉ gói gọn trong 2 dạng: thứ nhất là cướp quyền lực và thứ nh́ lấy ḷng dân.

 

Dạng thứ nhất, cướp quyền lực là loại làm chính trị trong môi trường dân trí cực thấp. Một dân tộc tựa như một cá nhân, với cá nhân trí tuệ th́ khó lừa gạt họ, nhưng với cá nhân ngu muội th́ có thể lừa gạt họ bằng những tṛ đơn giản. Năm 1945, Việt Nam lúc đó 95% mù chữ, nên Việt Minh cướp chính quyền thành công.

 

Dân Việt chúng ta có nền tảng dân trí cực thấp. Năm 1945 là mù chữ, nhưng bây giờ đây biết chữ cũng không khá hơn. Tầm nh́n của người dân rất ngắn và hẹp. V́ sao nói tầm nh́n ngắn? Lấy ví dụ cụ thể, trong việc buôn bán, họ bị người Tàu lừa mua móng trâu, mua rễ tiêu, mua lá điều vv.. Tức bài lừa đảo cũ lặp lại hoài nhưng họ vẫn cắn câu. Điều đó chứng tỏ người Việt vừa tham lam và vừa tầm nh́n cực ngắn. Trong tầng lớp nông dân ít học đă thế, với người có học cũng vậy, họ chỉ nh́n quẩn quanh cuộc đời họ chứ không nh́n xa nhiều thế hệ sau. Họ quan điểm quyền lợi của họ chỉ gói gọn trong gia đ́nh và người thân chứ không gắn liền với quyền lợi cộng đồng, từ đó sinh ra ích kỷ và thờ ơ đến số phận đất nước.

 

Có 2 điều cực kỳ quan trọng phải làm ngay, đó là trên mặt trận truyền thông phải đưa ánh sáng tri thức chính trị đến đại chúng. Và điều thứ 2 là tổ chức chính trị bí mật để đưa những kế hoạch giành lấy ḷng dân một cách bài bản có chiến lược cụ thể hẳn hoi để thực hiện. Trong 2 điều đó, điều nào cũng khó.

 

Về tổ chức chính trị bí mật, th́ có nhiều bước, nhưng bước đầu tiên phải là đảm bảo bí mật để đừng bị bóp cho bể trứng. Làm sao sống sót qua giai đoạn nảy mầm và cây non là bài toán khó. Chặt chẽ và bí mật là yếu tố đặt lên hàng đầu để sống sót. Khi tổ chức đủ lông đủ cánh th́ tổ chức chính trị phối hợp với truyền thông th́ lúc đó, sức mạnh chính trị sẽ được nâng lên gấp bội.

 

Ngày xưa người ta không cần ḷng dân, chỉ cần quân phiệt là làm chính trị được. Với thời đó, làm cách mạng chớp nhoáng, cứ lừa gạt, lợi dụng và thậm chí chi ép buộc th́ sẽ thành công. Nhưng v́ tương lại nước Việt, làm chính trị hiện nay không thể làm thế được. Phải làm truyền thông để vừa mở tầm nh́n cho dân và vừa để lấy ḷng họ. Lập tổ chức để làm cho dân an tâm đóng góp. Nếu không làm được 2 điều ấy, th́ không bao giờ có đổi thay. Chắc chắn là vậy./.

(Đỗ Ngà - Làm chính trị thời nay)

 

Câu nói đầu tiên cần xác định:

 

Không “làm chánh trị” với việt cọng được.

Phải “Vận động Cách mạng Toàn dân.”

 

Không phải tôi nệ vào câu nói của Yeltsin: cọng sản không thể cải sửa được. Cọng sản phải đào thải tận gốc.

 

Nhưng kinh nghiệm máu xương dân Việt từ 43 năm nay xác nhận điều ấy.

 

V́ vậy, công cuộc chiến đấu của chúng ta ngày nay là:

Vận động sức mạnh toàn dân “Giải trừ ách nạn việt cọng”:

·         Bên trong, chúng TỰ THỰC DÂN

·         Bên ngoài THẦN PHỤC tàu cọng

 

Tiền nhân thường răn dạy:

“Đường đi không khó v́ ngăn sông cách núi

Mà khó v́ ḷng người ngại núi e sông”

 

“Cha nó lú c̣n chú nó khôn”

 

Giới trẻ có học thức ngày nay đă thức tỉnh là tinh hoa dẫn đường, bằng mọi cách thế dẫn dắt đồng bào tham dự chiến đấu giành lại quyền sống, quyền làm người và chủ quyền cho Đất nước và Dân tộc.

 

Tôi nhắc lạ đây “ Một thời Tuổi trẻ dấn thân “ đứng lên v́ Đất nước và Dân tộc:

 

Cuộc Trường Chinh Cách-Mạng Việt-Nam

 

Cách nay chừng hai năm, kư giả Roger Cohen viết trên báo New York Times đại ư: Phải một phần tư thế kỷ nữa, Bắc Kinh và Hà Nội mới có Tự do “nhiều hơn” bây giờ!

 

Lúc ấy giới trẻ VN đang bừng bừng khí thế chống Tàu xâm lăng cho nên gă nhà quê tui đọc thấy câu trên thiệt là bực. Làm sao mà phải 25 năm nữa, Đất nước tôi mới chỉ có được tự do kha khá hơn hiện tại như vậy?!

 

Đối với tôi, sau 36 năm dài tăm tối dưới ách nô lệ cọng sản,

 

Ngày 5 Tháng 6 Năm 2011 là ngày trọng đại trong lịch sử nước Việt Nam.

 

Ngày mà 5-7 ngàn con dân Bến Nghé, Đồng Nai, Bà Rịa, Vũng Tàu, Xuân Lộc, B́nh Chánh, Long An kéo nhau về hội hiệp tại Saigon xưa, biểu dương khí thế chống xâm lược chệt Tàu, đánh dấu ngày mở đầu cuộc trường chinh diệt nội gian cọng sản bán nước, đánh đuổi Tàu khựa ra khỏi Biển Đông, khởi phát cuộc cách mạng dân tộc, chấm dứt non 70 tăm tối cho nước nhà.

 

Đến nay vừa tṛn 2 năm, lần tay tính lại, trong thời đại truyền thông điện tử, cuộc trường chinh giải cọng, cứu nước lướt đi như hia 7 dặm.

 

Vẫn biết rằng 11 cuộc biểu t́nh ngày ấy là do các quí ông nhân sĩ, trí thức, công thần cách mạng dàn dựng để yểm trợ cái “kiến nghị” trong nước và “Lá thơ ngỏ” ngoài nước của các ông. Nhưng tôi vẫn hiểu rằng, đối với giới trẻ VN, hành động của họ mang mục đích giải cọng hay chí ít là chống đảng cs bạo ngược bán nước và chống xâm lăng Tàu tiêu biểu qua lời ca Việt Khang: Anh là ai mà đánh tôi đau, chỉ v́ tôi yêu nước?! Việt Nam tôi đâu? Ai đem bán cho Tàu?

 

Ngày 5 tháng Giêng, 2012, tiếng bom b́nh gas tự chế, tiếng súng hoa cải của gia đ́nh Đoàn Văn Vươn nỗ rang trên Cống Rộc, Tiên Lăng, báo hiệu phong trào nông dân kháng cự cường quyền “cưởng chế”, cào nhà, cướp ruộng đất phát khởi. Một trăm công an cơ động, bộ đội biên pḥng, dân quân mở cộc hành quân hỗn hợp tiến đánh căn nhà lầu nhỏ của Đoàn Văn Quư với 4 người đàn ông vơ trang súng hoa cải thô sơ. Kết quả: 6 côn an, bộ đội bị bắn rỗ mặt!

 

Ngày 24 tháng tư, 700 nam phụ, lăo, ấu Văn Giang liều thân chống cường quyền cướp ruộng đất. Ba ngàn khuyển ưng, khuyển phệ trang bị tận răng, khiên thép, roi điện, ống phóng lựu đạn hơi cay tiến đánh, càn quyết nông dân tay không tấc sắt.

 

Khói lửa mịt mùng trên cánh đồng cổ Phụng Công, di tích lịch sử từ non hai ngàn năm trước, nơi Hai Bà Trưng dừng quân trước khi tiến giặc Đông Hán nơi thành Luy Lâu, cổ Thăng Long.

 

Kế tiếp là Vụ Bản, Nam Định. 200 phụ, lăo, thiếu niên đương đầu 500 côn an cơ động: Khăn tang trắng thấm máu dân lành rơi văi trên cánh đồng Vụ Bản.

Cồn Dầu, Đà Nẳng tiếp theo, bị đàn áp tơi bời.

 

Sài G̣n, Thủ Thiêm, bom Molotov tự vệ nỗ vang, tuyệt vọng tự thiêu phản kháng. Rốt rồi cũng đành chịu mất nhà, mất đất, thân bị đánh đập, tù đày.

 

Ô nhục cho bạo quyền là khi hai mẹ con Thị Lài, Nguyên Thủy, phụ nữ tay yếu, chân mềm đất Cái Răng, Cần Thơ, khỏa thân cản bước cường quyền cào nhà, cướp đất.

 

Nơi đất xưa cánh đồng Nọc Nạn, Bạc Liêu, bà mẹ Đặng thị Kim Liêng uất ức v́ bị cường quyền áp chế trong việc tranh chấp đất đai, nổi lửa tự thiêu trong khi con gái blogger Tạ Phong Tần đang lâm ṿng lao lư bạo quyền.

 

Trên đây là vài nét tiêu biểu cho hành động bất tuân dân sự (civil disobedience) trong ṿng hai năm nay.

 

Ngày 16 tháng 5 năm 2013, trước pháp đ́nh bạo quyền cọng sàn, thanh niên Đinh Nguyên Kha dơng dạc tuyên bố:

“Tôi yêu nước tôi, dân tộc tôi

Tôi chỉ chống đảng cọng sản

Mà chống đảng cs th́ không có tội”

 

Thiếu nữ Nguyễn Phương Uyên (một thời gian trước khi được CSVN cho đi du học tại Hoa Kỳ - ghi chú của Hồn Việt UK onlnie) đă lấy máu ḥa nước viết lời nguyền:

“Đi, chết đi, đảng csvn bán nước

Tàu khựa cút khỏi Biển Đông”

 

Những lời viết, nói ấy biểu lộ rơ ư chí của tuổi trẻ Việt Nam: Quyết chống lại VGCS bán nước và đánh đuổi giặc Tàu xâm lăng.

 

Lời hịch Long An, Đồng Tháp ấy đánh dấu cuộc trường chinh cách mạng Việt Nam, từ bất tuân dân sự chuyển sang bước đối kháng tích cực.

 

Ngày 22 tháng 5, 2013, đêm trước ngày bạo quyền Nghệ An đem ra xử phúc thẩm 8 thanh niên yêu nước, công an giả dạng côn đồ kéo đến thánh đường Quỳnh Lưu quấy phá buổi lễ cầu nguyện nhằm trấn áp giáo dân kéo đến phiên xử ngày 23/5.

 

Dân làng phẫn-nộ chống lại, bắt giữ được 3 tên đem nhốt vào nhà kho.

 

Ngày 23 tháng 5, 2013, hàng trăm nông dân Cúc Phương kéo vào phá cổng công ty du lịch Cúc Phương tràn vào vây đánh bắt giữ 6 tên côn đồ do công ty thuê mướn đến hành hung những người phản đối việc công ty chiếm đất của dân làng làm hành lang xanh. Người đưa tin b́nh luận: “Đây có thể là vụ đầu tiên mà nông dân thẳng tay trị côn đồ, dằn mặt cả nhà cầm quyền lẫn những kẻ vẫn quen dựa vào chế độ độc tài tham nhũng.”

 

Sáng ngày 24/5/2013, nông dân Văn Giang thách thức bạo quyền kéo đến vở đất làm vụ mùa năm 2013 ngay trên thửa ruộng bị cường quyền cưỡng chế ngày 24 tháng 5, 2012.

 

Tóm tắt lại, cuộc trường chinh cách mạng, trong ṿng hai năm đă tiến bước, từ bất tuân dân sự thụ động đă tiến bước sang phản kháng tấn công.

 

Hy vọng mùa hè năm nay, một mùa hè rực lửa đấu tranh khi công nhân thất nghiệp và sinh viên ra trường không có việc làm kết hợp với phong trào nông dân bị mất đất thành một mặt trận chiến đấu chống cọng sản bán nước, hại dân.

Nguyễn-Nhơn

 

(Để kỷ niệm ngày 5 tháng 6 năm 2011

Ngày khởi phát 11 cuộc biểu t́nh chống Tàu xâm lăng)

 

Đôi lời mong ước

 

Hiện tại, hán ngụy vc đang đàn áp phong trào dân chủ thiệt là tàn bạo:

·         xử án tù thật nặng.

·         Đe dọa tống xuất ngày càng nhiều

 

Kinh nghiệm cho thấy việt cọng càng phát xít hóa, càng suy yếu.

 

Vậy, giới tranh đấu dân chủ cần kiên tŕ và cương quyết hơn: “Đi vào HÀNH ĐỘNG BÍ MẬT”:

Kết hợp cẩn trọng từng nhóm nhỏ, đặt “kế hoạch hành động” thích hợp cho nhóm.

 

Trong quá tŕnh chiến đấu, nhận rơ các nhóm chiến đấu “Liên kết HÀNG NGANG” để giữ “ngăn cách” để bọn an ninh phản gián không giăng được bẫy hốt trọn.

 

Chỉ cần các bạn “khởi phát” được triển vọng nổi dậy, hải ngoại và cả các nước tự do sẽ mạnh mẽ tiếp trợ.

 

Đôi lời vắn tắt, nói ít – hiểu nhiều.

 

Sang năm ta hẹn gặp nơi Quê Nhà,

 

 

Nguyễn Nhơn

30/12/2018

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính