O Huế, bây giờ em ở đâu...?!

 

*Tặng: Giang Văn Nhân & O Huế,

mối tình đẹp, đau... thời chinh chiến !!

 

 

 

 

Mỗi lần vô Huế đều ghé thăm

Ngắm O bán vải đẹp trăng rằm

Mũi cao má phấn màu hoa bưởi

Răng trắng môi hồng mắt lá răm

 

Vai hạc lưng ong xõa tóc thề

Liêu trai mà mượt suối đam mê

Gịong oanh thanh nhã vui mời mọc

“- Anh cọ cần chi em giúp hề...?”

 

Mua vải của O để lấy lòng

Mỉm cười hoa nụ đẹp vô song

Hải Đường hàm tiếu long lanh hạt

Sương sớm bình minh... má ửng hồng

 

Bàn tay sứ trắng ít ai bằng

Năm ngón thon dài nõn búp măng

Khoan thai là lướt trên nền vải

Đo đếm đường hoàng kéo cắt ngang

 

Từ đó dần dà em với ta

Nhịp quân nhung nhớ... chợ Đông Ba

Có O bán vải buồn lên mắt

Ngóng cánh chim chiều... bay lướt qua

 

Tưởng rằng cá nước sẽ dài lâu

Ngày nao mai mối chuyện cau trầu

Đất bằng giậy sóng ai ngờ được

Sông Núi hãi hùng... lún biển sâu...!!

 

Tháng 3 (- 1975 ) đơn vị buồn triệt thoái

Triệt thoái trời ơi... sao triệt thoái...??

Chiến trường chưa đánh đã lui quân

Nước cờ ngang ngửa... rồi ra bại

Binh pháp xưa nay... thật lạ lùng...!!

 

Tràng Tiền ngoái nhìn Phu Văn Lâu

Cao vút kỳ đài vương nỗi sầu

Buồn bã Cờ Vàng... đang phất gió

Đông Ba ngã bóng O giờ đâu...?!

 

Bí mật quân hành biết tính sao

Rồi đây mai mốt... có còn nhau...?!

Nhịp quân dồ̀̀̀n dập... chân dồn dập

Thương quá O ơi sóng dạt dào...!!

 

Thư hùng một trận cho hừng chí

Sao lại lui binh thật lạ kỳ

Da ngựa sá gì thây tử sĩ

Cổ lai chinh chiến chuyện nam nhi...!!

 

Căm phẫn ngang trời... ôi nỗi nhục...!!

Pháo, tăng... còn đó lại quay đầu ?

Đưa lưng để giặc làm bia thịt...

Bãi biển máu trào... sóng biển đau...!!

 

Ớt chẳng ăn mà cay quá cay

Chiến binh ngã ngựa khốn... đêm ngày...!!

Xác xơ tàn tạ chân rời rạc...

Đói lã nhục nhằn tù khổ sai...!!

 

Lồng chật... Cồn Thiên nhốt hải âu

Ngày qua tháng lại lá rơi... sầu...!!

Vẩn vơ nghĩ ngợi đời đen bạc

Mây trắng chiều nghiêng... bay về đâu...?!

 

Bỗng một hôm có người tới thăm

Ngạc nhiên... ai đó đúng hay nhầm ?!

Gặp nhau mới biết rằng O đến

Mừng lắm em ơi ngỡ bặt tăm...!!

 

O đến thăm ta với chút quà

Thịt phay, bánh ướt... chợ Đông Hà

Bồi hồi... thương quá... ôi thương quá...!!

Tình trải theo đường... xa... ngút xa...!!

 

Rộn rã niềm vui... chan nỗi khổ

Chuyện nhà, chuyện nước... mắt mi hoen

Bùi ngùi bi phẫn nàng chim nhỏ:

“- Răng để... chừ mất Huế cuả  em ?!”

 

Tránh nhìn đôi mắt huyền hờn trách

Xấu hổ nghẹn lời... biết nói sao

Chiến binh mà để Non Sông mất...!!

Đau buốt tâm can... xót má đào... !!

 

Đến lúc chia tay O thỏ thẻ

Tình em tha thiết... tẩm trong câu:

“- Giữ gìn sức khoẻ anh yêu nhẹ...!!”

Mái tóc nghiêng nghiêng mắt nhuốm sầu...!!

 

Lây lất... đếm ngày đen địa ngục

Chim lồng thao thức... giữa đêm thâu

Ngẩn ngơ ngùi nhớ... thương người ngọc

Tượng đá xanh rêu... núi bạc đầu...!!

 

Chuyển trại bao lần tù trại chuyển

Làm sao O biết... nẽo sơn khê

Tủi thân con ếch... ngồi trong giếng

Ngắm mảnh trời xanh... mãi nhớ về...!!

 

Tám năm lao lý dài dằng dặc...!!

Sông Cửu cao nguyên... liền biển sâu

Cha Mẹ trông con... mòn nước mắt...!!

Trời ơi cổ thụ phủ... sương sầu...!!

 

Rồi bỗng ngày vui... chim xổ lồng

Núi rừng... ngơ ngác trước mênh mông

Tới lui nghĩ ngợi thăm vườn cũ

Ta cảm nghe lòng mai điểm bông...!!

 

San sát ven đường... sim tím trổ

Bước chân vội vã hướng về nơi

Những mong lấp lại dòng sông nhớ...!!

Sông nhớ trập trùng... hoá biển khơi...!!

 

Đông Ba lạc lõng... buồn giăng phố

O Huế, bây giờ em ở đâu...?!

Môi hồng duyên dáng lời niềm nỡ

Ta doĩ theo em... sóng bạc đầu...!!

 

O chừ nhạn trắng bay... biền biệt...!!

Ta đứng bên bờ... ngóng biển xanh...!!

Mấy bận thăm nuôi tình thắm thiết...!!

Thiên thu núi thẩm vọng... mây lành...!!

 

Chạnh lòng lá úa khóc... Sầu Đông

Lã chã lá rơi... biển cuộn dòng...

Nhớ O trải nhớ... theo triều sóng...

Sương đọng... đầu non em biết không...?!

 

Mỗi lần vô Huế đều ghé thăm

Ngắm O bán vải đẹp trăng rằm

Tám năm trở lại tìm người cũ

Kiosk còn đây... nhạn bặt tăm...!?

 

 

Nguyễn Minh Thanh

(GA,  Đào hoa y cựu... 2020)

 

 

Nguồn:

“Răng để mất Huế cuả em...?!”

 

Truyện của Giang Văn Nhân

Cồn Thiên: địa danh, chiến trường xưa

Đông Ba: chợ chính cố đô Huế

Đông Hà: địa danh, chợ huyện ĐH

Sầu Đông: tên người đẹp đến thăm nuôi

 

* Ngày 25 - 3 - 1975 bỏ Quảng Trị, Thừa Thiên...

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính