CHUNG MỘT SẮC CỜ
Rồi đây sông núi chuyển màu cờ
Ngoại, Nội tưng bừng thỏa ước mơ
Dân - Chủ toàn dân nôn nóng đợi
Tự - Do cả nước nấu nung chờ
Áo cơm đầy đủ yên người lớn
Sách vở học hành vui trẻ thơ
Sánh với Năm Châu không thẹn mặt
Kẻo mang tộc Việt giống khù khờ
Kẻo mang Việt tộc giống khù khờ
Truyền kiếp kẻ thù lại kết vô
Trung - Cộng lăm le không chuẩn bị
Nhân - Quyền chúm chím đã phòng hờ
Tập Đoàn Tham Nhũng ôm mâm rượu
Dân Chủ Phong Trào gửi kháng thơ
Tổ - Quốc lâm nguy và trọng bịnh
Hỡi ai yêu nước hãy chung cờ
Chung Cờ hợp lực ắt nên công
Gìanh lại non sông giống Lạc - Hồng
Bản - Giốc Nam - Quan đà mất hút
Hoàng Sa Vịnh Bắc đã tiêu vong
Bọn Tàu nhập xứ du thong thả
Người Việt hồi hương ngụ phập phồng
Nhớ nước về thăm đau ách nước
Dân còn đói khổ biển... mênh mông
Mênh mông... biển khổ xót dân mình
Nuí đá xanh kia cũng bất bình
Đi Mã, thanh niên đem bỏ chợ
Sang Đoài, thiếu nữ ép buôn trinh
Cộng quyền toa rập chia phần lợi
Ác bá thừa cơ áp nhục hình
Khổ lắm người ơi khôn xiết kể
Sao nòi Hồng Lạc vẫn làm thinh!!!??
Làm thinh ngoảnh mặt chẳng thèm nghe
Quốc nhục đêm đêm quốc gọi hè
Thanh Hóa ngư dân Tàu tặc giết
Bắc Nam nông hộ Cộng quyền đe
Gái thơ bị nhốt đưa làm đĩ
Nhi nữ vô lồng đem bán khoe
Cả nước hồn đau cao chất ngất
Anh, Hào... mau dậy cứu dân què..!!!
NGUYỄN - MINH - THANH