Một ngày Lính, một đời Lính

và những nấm mồ

 

 

Sáng sớm c̣n mơ màng giấc ngủ
Đạn pháo rít qua đầu
Ta thấy ta vụt nhào xuống hố
Lỗ hố nông đào vội chiều qua.

 

 

 

Trời chưa ửng hồng, quân di chuyển.
Nắng sớm chưa lên, miệng đă đắng khô
Gió sớm hiu hiu, ph́ pḥ hơi thở
Cát lún dưới chân, người đi lắc lư.

Nắng giữa đỉnh đầu, giữa th́a cơm sấy
Một th́a cơm, một th́a nước muối
Cố nuốt, cố nuốt vài th́a đă no
Bao tử của ta chắc bằng trái chuối.

Buổi chiều dừng quân, chiếc lều căng vội
Chia nhau chút đường uống ly nước trà
Uống mau, uống mau, kíp đào hố
Những lỗ tṛn nông, biết đâu sẽ là mồ

Những nấm mồ nham nhở
Không xác không thây
Bầy nhầy xương, thịt, máu
Gom lại chưa đầy vốc.

 

 

  

Những nấm mồ không tiếng khóc
Chỉ có nghiến răng, cúi mặt
Nín thở, nhanh tay, thu nhặt
T́m chiếc thẻ bài quanh quất đâu đây

Những nấm mồ không người khóc
Chỉ có thầm th́ đất cát cỏ cây

 

 

Nguyễn Lê Minh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính