Kư giả ăn giỗ!

 

Nguyễn Duy Ân

 

 
Thứ Bảy, (ngày 5 tháng 12) đi làm xa, đang xuống dụng cụ th́ điện thoại reng:

 
- Hê lô! Chào anh bạn già!

- Anh Ân đă đọc báo chưa?

-      Báo ǵ? (Tôi ít khi rảnh để đi lấy báo chợ lắm, năm th́ mười thuở…)

- Báo Người Việt, Á Châu, Bút Việt thứ Tư, thứ Sáu đồng loạt đăng bài của kư giả Nguyễn Văn Lập viết về anh đó!

- Viết ǵ vậy?

- Anh nghe tôi đọc nầy:

 

“C̣n anh Nguyễn Duy Ân, một niên trưởng nhiệt t́nh chống Cộng th́ hỏi gặn tôi là có dám viết không, chúng tôi đă trả lời anh hăy lo cho phần anh đi, anh phải trung thực, đừng có viết một chiều, c̣n tôi là một phóng viên chuyên nghiệp viết thế nào th́ cả cộng đồng nầy đều biết.

“Tiện đây tôi cũng muốn xin hỏi anh Nguyễn Duy Ân một câu, anh đă gặp một phóng viên nào mà trong t́nh h́nh hiện nay như tôi, làm cho một tờ báo đang được cộng đồng coi là “phe địch” lại được bà con yêu cầu đến chụp nhiều tấm h́nh và xin đăng lên tờ báo mà anh đă từng năn nỉ và đă được cho đăng bài của anh, nếu là Việt Gian Cộng Sản th́ tại sao anh phải cậy nhờ cho đăng những bài  chống Cộng của anh. Nay th́ anh đang chống, tôi không dám phê b́nh đúng hay sai v́ không phải nhiệm vụ của một phóng viên đi lấy tin, anh khỏi cần thách thức v́ chúng tôi sẽ viết ra hết không né tránh, không phe ta phe địch.”

 

Nguyễn Văn Lập c̣n viết chừng bốn trăm người biểu t́nh trong khi có tới ba ngàn hai trăm (3200) người đi xem văn công VC!


Tôi cười:

- Thôi cám ơn anh, tôi đang bận làm việc, khi khác nói chuyện sau!

- Cuối tuần mà cũng đi làm à!

- Có việc là đi làm thôi! Tôi chẳng có đầu tuần cuối tuần ǵ cả! Thôi chào anh, tôi làm việc đă, sẽ gọi lại anh sau!

 

Nhớ lại việc cũ, buổi tối biểu t́nh chống văn công VC (28/12/09), thấy “kư giả tự phong” Nguyễn Văn Lập đang giương máy h́nh chụp lia lịa đám đông biểu t́nh và đă bị mấy người biểu t́nh có lời lẽ như muốn xua đuổi, tôi thấy ái ngại, liền hỏi một câu với mục đích để cho nhà “kư giả” đỡ ngượng: “Dám tường thuật trung thực không đó?”

 
Nguyễn Văn Lập hiểu lầm ư tôi nên đă trả lời: “Dám chứ, ai chớ Nguyễn Văn Lập mà! Tôi c̣n vào phỏng vấn cả người đi xem bên trong nữa!”

 
Ngay lúc đó th́ có người biểu t́nh ào tới lộn xộn, nên tôi cũng không thể giảng giải thêm cho đương sự nghe! Nay đương sự lại vịn vào câu hỏi đó để xách mé, bịa đặt không ngoài mục đích tự khoe tài năng “kư giả, phóng viên chuyên nghiệp” của ḿnh! Cũng không sao, chẳng quan trọng ǵ đối với tôi cả! Nhưng, nếu như bài viết đó không đăng trên báo Bút Việt hoặc, nếu như “phóng viên chuyên nghiệp Nguyễn Văn Lập” viết như thế nầy:

 

“Nguyễn Duy Ân viết lách chẳng ra ǵ! Đâu có thể sánh với tài năng chuyên nghiệp của kư giả Nguyễn Văn Lập được! Báo Bút Việt gia ơn đăng bài của Nguyễn Duy Ân mà không dụt thùng rác là may mắn lắm rồi!”

 

Vâng! Nếu như kư giả Nguyễn Văn Lập viết như vậy th́ tôi không rỗi hơi để thắc mắc, đằng nầy Nguyễn Văn Lập viết “tờ báo mà anh (Nguyễn Duy Ân) đă từng năn nỉ và đă được cho đăng bài của anh” là một sự dựng đứng láo khoét không thể không nói! Chủ báo của “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập cứ nhắm mắt đăng bừa không cần đọc lại để biết tên bồi bút của ḿnh viết đúng hay sai!

 
Cũng như Bút Việt thuê nặc danh viết:

 
“Sau 34 năm và sau ngày 28/11/09 ông Ân nên cầm bút viết lên những bài dũng cảm chống lại Triết, Lê Dũng và bọn Việt gian bán dân, bán nước, việc nầy đâu có muộn phải không ông Ân?”

 
Chứng tỏ tên nặc danh nầy mới ở trong hang chuột chui ra, hoặc ở Yết Kiêu Hà Nội mới qua “du lịch?”  Kiến thức chưa qua tiểu học mà bày đặt láo lếu!


“Hiệp hội truyền thông báo chí DFW” nay trở thành “Hiệp hội truyền thông báo chí nặc danh!”
 
Mướn kư giả th́ kư giả viết láo, thuê nặc danh th́ nặc danh viết ngu! Chứng tỏ báo BV bây giờ quá dư tiền thừa bạc nên mua tḥng lọng mà tự tṛng vào cổ!

 
Tôi rất ghét nhắc lại chuyện cũ, nhất là những chuyện chẳng hay ho ǵ! Nhưng đành phải nói một lần, vắn tắt, lướt qua nhiều chi tiết, cho những người mới đến nên không biết, như kư giả tự phong Nguyễn Văn Lập chẳng hạn.

 
Vào khoảng năm 1994, 1995 (?) tôi gặp Mai Văn Đức trong một buổi lễ của cộng đồng, MVĐ hỏi tôi đang làm ǵ, tôi nói đang làm công cho một hăng mộc, MVĐ hỏi tôi có rảnh muốn làm thêm th́ phụ với anh ta làm báo, chỉ làm ba, bốn buổi tối mỗi tuần thôi. Tôi nói để thu xếp công việc rồi trả lời. Sau khi ḍ hỏi vài người quen, tôi được biết tờ báo nầy đang tranh chấp giữa hai đồng chủ báo MVĐ và Trần T.

 
Những người được tôi hỏi, đều cho ư kiến rằng “nếu anh làm công lănh lương th́ chuyện đó chẳng ảnh hưởng ǵ cả!”

 
Tôi đồng ư nhận việc, khởi sự “học và hành” nghề báo “cắt dán” từ đó!

 
Làm được mấy tháng th́ tôi có ư định nghỉ, nhưng lại xẩy ra vụ “Hội báo chí!” Số là Thái Hóa Lộc được bầu làm chủ tịch “Hội báo chí Dallas- Fort Worth” trong một buổi họp ở thành phố Garland, Thái Hóa Lộc, Mai Văn Đức và Trần Lộc mời tôi làm Tổng thư kư hội (báo chí), tôi từ chối nhưng cả ba người đă khẩn khoản nhờ tôi giúp một tay, tôi đành nhận “với điều kiện tôi chỉ phụ trong giai đoạn “lâm thời” c̣n khi nào các anh có “hội báo chí” chính thức, càng sớm càng tốt, th́ các anh phải kiếm người khác, tôi sẽ  dứt khoát không nhận bất cứ một chức vụ nào nữa cả trong hội báo chí chính thức!”

 
Tôi đă tiên đoán được những ǵ sẽ xẩy đến, chỉ v́ cả nể mà nhận “chức vụ” tào lao, để sinh ra điều bất như ư cho bản thân! Nhất là sự va chạm với một niên trưởng cùng quân chủng, một người có lập trường quốc gia kiên định, một người viết văn có chân tài! (Sau nầy có đôi lần gặp anh, nhưng tôi cũng chưa có dịp để nói chuyện nhiều..)

 
Sau khi “Hội báo chí” bị đánh tơi tả, chủ tịch hội báo chí  Thái Hóa Lôc “từ chức” để tháo chạy tạm thời (với tham vọng thua keo này, sẽ bày keo khác!) Tôi không nỡ bỏ báo Bút Việt đứng mũi chịu sào một ḿnh, v́ vậy mà nấn ná làm nghề cắt dán thêm một thời gian nữa!

 
Những bài viết chống đỡ của Nguyễn Duy Ân cho “hội báo chí” khi c̣n mồ ma chủ tịch Thái Hóa Lộc và bộ sậu, cũng như sau khi chủ tịch Thái Hóa Lộc đào ngũ, từ chức để chạy làng, c̣n lại mảnh vụn “hội báo chí” tan vỡ! Trần Lộc báo Việt Nam Weekly ban đầu hứa trụ lại với Bút Việt, nhưng một thời gian ngắn, Trần Lộc cũng chạy tuốt!

 
Những bài viết “chống đỡ” đó có lẽ đến nay nhiều người c̣n nhớ, thậm chí c̣n lưu trữ!

 
Nhiều khi nghĩ lại “hội báo chí” bị gán cho hai chữ “quái thai” quả thật cũng không oan! Từ một quái thai chết yểu không được khâm liệm, chôn cất tử tế nên đă tái sinh, biến hóa trở thành “quái vật” như bây giờ!

 
Kư giả Nguyễn Văn Lập hỏi lại ông chủ của ḿnh và cả ông chủ lớn là chủ tịch Hiệp hội báo chí truyền thông hiện nay, xem ai “năn nỉ” ai vào lúc đó!

 
Sau khi sóng êm, gió lặng, Hội báo chí âm thầm khai tử, báo Bút Việt được b́nh yên. Tôi nói tôi nghỉ việc, Mai Văn Đức tỏ ư “khó chịu”, tôi định nói thẳng: “Chú đừng tưởng tôi học được nghề cắt dán rồi, nay nghỉ để ra làm báo cạnh tranh! Không bao giờ! Nếu muốn như vậy tôi sẽ đi thành phố khác, tiểu bang khác chứ tôi không làm ở đây đâu mà lo, yên chí đi!”

 
Nhưng tôi giữ im lặng, để thời gian trả lời!

 
Và thời gian đă trả lời cho mối hiềm nghi đó, v́ vậy sự giao hảo giữa BV và tôi vẫn tốt đẹp, thỉnh thoảng tôi viết bài gởi cho các báo cũng không quên Bút Việt, chẳng có ǵ là “năn nỉ” cả!

 
Ngoài sự giao t́nh hữu hảo đó, đối với cụ bà thân mẫu của MVĐ vừa mới tạ thế, tôi vẫn hằng kính mến và bà cũng quư tôi v́ một sự liên hệ đặc biệt, khi cụ bà biết thuở bé tôi được mẹ tôi đem bán khoán làm con nuôi tinh thần của Đức Thánh Trần, như cụ bà cũng đă bán khoán MVĐ cùng nơi đó thuở ấu thơ. (Đền Thánh Trần là một ngôi đền rất linh thiêng thờ Đức Trần Hưng Đạo dưới chân núi Ngự B́nh.)

 
Trong thời gian đi “cắt dán thuê” cho báo Bút Việt, một đôi khi có lễ lạc trong Cộng đồng, MVĐ có nhờ, hoặc tôi tự ư viết vài ḍng tường thuật cho tờ báo khi nào tôi có đến tham dự. Hồi đó tôi không biết đánh máy cũng như chẳng có chút kiến thức ǵ về computer, mọi việc liên quan đến computer như đánh máy, tŕnh bày quảng cáo các thứ… đều do anh B́nh là thư kư ṭa báo bao biện hầu hết, thỉnh thoảng tôi có viết bài th́ lúc nào rỗi lắm, B́nh mới có thể đánh ra, nhiều khi bỏ xó cả tháng, câu chuyện đă trôi qua, v́ tự trọng nên tôi chẳng bao giờ nhắc nhở!

 
Vào thời đó chỉ có bốn, năm tờ báo, những chủ báo thế giá lắm, được trân trọng  lắm, trong các buổi liên hoan, tiệc tùng của Cộng đồng, Hội đoàn, các chủ báo đều nhận được vài ba cái thiệp mời, hoặc miễn phí, hoặc mua một bàn ăn ủng hộ, chủ báo MVĐ lúc nào cũng rủ tôi đi tham dự, nhưng tôi luôn từ chối, điều nầy “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập hỏi thẳng ông chủ của ḿnh hoặc hỏi tất cả mọi người trong Cộng đồng hay các hội đoàn, có bao giờ thấy Nguyễn Duy Ân lảng vảng đến trong các buổi đại tiệc! Một lư do đơn giản: đóng tiền để đi ăn tiệc th́ tôi không có nhiều khả năng, vác mơm đi ăn chùa, ăn ké, ăn theo… đối với tôi là một điều sỉ nhục, mất tư cách, có vậy thôi!

 
Cho nên, tôi, Nguyễn Duy Ân chỉ là thằng cu ly, có thể có rất nhiều kẻ thù, người ghét, nhưng chắc chắn không có ai khinh khi.

 
Trái lại, “kư giả chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập được rất nhiều người thương hại, nhưng chắc chắn cũng có rất nhiều người khinh bỉ!

 
Sau khi bỏ nghề “cắt dán” phụ báo chí, bỏ luôn nghề thợ mộc và xoay qua nghề liên quan đến xây dựng nhà cửa, nói nôm na là “cu ly”. Thời gian đó ngành địa ốc phát triển mạnh, nhiều khi hai ba tháng liền, lao động không có ngày thứ Bảy, Chủ Nhật! Nên cũng ít th́ giờ viết bài, nhiều lúc đang làm việc ngẫu hứng mấy câu thơ lại lấy giấy bút sẵn trong túi ra chép. Sau nầy công việc thưa dần nên mới có th́ giờ để viết lách lăng nhăng.

 
Bài của tôi gởi thường xuyên trên Mạng Ư Kiến và mạng nầy đă bị Việt Cộng phá sụp đổ, hiện tại vẫn c̣n cả trăm bài đang lưu trữ trên mạng Hưng Việt.

 
Hiện nay bài viết của Nguyễn Duy Ân “send” đi, chỉ mấy tiếng đồng hồ sau là đă có trên vài Online, hàng chục ngàn người đọc ở trong nước, đâu cần phải “năn nỉ” ai!

 
 Khởi Hành là tờ báo văn học hàng đầu ở hải ngoại, có số báo nào mà thiếu bài của Nguyễn Duy Ân, gởi một bài là lên báo một bài, gởi ba bài là lên ba bài, cứ hỏi những vị độc giả báo Khởi Hành ở đây th́ biết hoặc cứ gọi hỏi thẳng nhà thơ Viên Linh, chủ nhiệm kiêm chủ bút báo Khởi Hành rằng có lần nào Nguyễn Duy Ân “năn nỉ” báo Khởi Hành để được đăng bài cho ḿnh không?
 
Sá ǵ mà Nguyễn Duy Ân phải đi “năn nỉ” báo Bút Việt! Như nhà kư giả “tự phong”, hay kư giả “ăn giỗ” Nguyễn Văn Lập bịa để nịnh chủ!

 
Mục đích của ng̣i bút “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập là lư tưởng cơm áo gạo tiền.
 
Mục tiêu viết của Nguyễn Duy Ân là góp phần nhỏ bé vào công cuộc giải thể chế độ CS độc tài. Báo nào chống Cộng th́ gởi bài, đăng th́ đăng, không th́ thôi, việc ǵ phải hạ ḿnh năn nỉ! Báo đang chống Cộng mà trở cờ th́ dẹp bỏ, chứ không nhắm mắt để được đăng bài! C̣n bút nô th́ mới phải bám v́ nồi cơm!

 
Nguyễn Duy Ân chưa hề nói tới Bút Việt hay Hiệp hội truyền thông báo chí Dallas- Fort Worth là Việt gian Cộng Sản cả, “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập xuyên tạc, tôi chỉ khẳng định rằng nhiều tờ báo của “Hiệp hội báo chí…” nhận tiền của bọn tay sai của Việt gian Cộng Sản để quảng cáo cho văn công VC..

 
Dễ ǵ mà đội được nón cối của bọn CS! Làm tay sai c̣n chưa được nữa là, chúng đă có sẵn tay sai, cho nên chỉ làm tay sai cho bọn tay sai nầy mà thôi. Công hăn mă như bọn Nguyễn Hữu Thọ, Trương Như Tảng… chúng c̣n xem như miếng giẻ rách. Bợ đỡ như Nhất Hạnh cũng không được chúng phát nón cối cho mà c̣n bị xua đuổi sau khi đă lợi dụng xong việc của chúng, thử hỏi mấy tờ báo chợ th́ bọn chúng đâu có thừa nón cối mà đi phát không!

 
Những người hô hoán bị chụp nón cối là tự nâng ḿnh lên!

 
Trước khi viết bài “Báo chí hải ngoại đang thi hành nghị quyết 36!?”

Tôi đă gọi cho chủ tịch Hiệp hội báo chí là Thái Hóa Lộc nói anh xem lại quảng cáo có văn công VC, nhất là Đàm Vĩnh Hưng đă bị khắp nơi lên án và phản đối, chủ tịch THL nói để tôi hỏi lại Mai Văn Đức rồi tôi trả lời, chờ một ngày không nghe THL trả lời như đă hứa, tôi gọi lại lần thứ hai, THL cũng lập lại câu tương tự, tôi nói anh là chủ tịch hội tại sao anh phải đi hỏi một hội viên, sao anh không có quyền trả lời. THL không nói ǵ. Tôi chấm dứt liên lạc.

 
Sau khi bản thông báo “nặc danh” đăng trên nhiều báo của Hiệp hội báo chí, ngày 9/11/09 tôi gởi cho Bút Việt, nội dung: “Chú Đức coi lại Hội báo chí, tên Đàm Vĩnh Hưng đă bị cộng đồng bên Cali và nhiều nơi họp báo tẩy chay, nay lại có thông báo nặc danh xuyên tạc về cộng đồng ở địa phương lại được Hội báo chí loan tải rầm rộ?”

 
Bút Việt không trả lời Email nói trên: Bút Việt đă chuyển hướng!

 
Khi tôi viết bài chống Cộng gởi báo BV (dù phải “năn nỉ” để được cho đăng như Nguyễn Văn Lập bịa) th́ lúc đó BV c̣n treo đầu dê (đăng bài chống Cộng) và cũng bán thịt dê, nghĩa là đứng cùng chiến tuyến với người tỵ nạn CS,  nhưng nay BV theo lập trường của chủ tịch Hiệp hội báo chí, đă ló ṃi bán thịt chó (ủng hộ văn công VC), nếu như  tôi vẫn c̣n “năn nỉ” BV đăng bài của ḿnh th́ “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập mới thắc mắc như vậy chứ!
 
Nhưng Nguyễn Văn Lập thắc mắc như vậy bởi v́ khi đầu quân cho BV, “phóng viên chuyên nghiệp” nầy chỉ có mục tiêu duy nhất là tiền, dù chủ báo đứng với cộng đồng để làm ra tiền, hay đi với đám tay sai VC để có tiền, Nguyễn Văn Lập vẫn một mực trung thành với chủ, v́ miếng ăn!
 
Đó là lối viết “hai chiều, (hay nhiều chiều) không phe ta phe địch” của “kư giả” Nguyễn Văn Lập!
 
Khi hai Cộng đồng lần đầu tiên mời ban tổ chức Đại nhạc hội và Hiệp hội báo chí đến họp để thảo luận th́ không có ai thèm tới, cũng không cử “phóng viên chuyên nghiệp” nào đến để tường thuật hai chiều, ba chiều...

 
Phải chờ tới giờ đại nhạc hội tŕnh diễn mới gởi phóng viên đến, luôn tiện chụp h́nh biểu t́nh và viết bài chống chế! Nhập nhằng, lấp liếm để gỡ gạc cho Hiệp hội báo chí…“không ta không địch!”

 
Khi bị Cộng đồng phản đối, Hiệp hội báo chí vung dao dưới h́nh thức nặc danh: “Các người là ai?” Để yểm trợ cho đại nhạc hội tiến hành thuận lợi.

 
Khi sân khấu tuồng một sắp hạ màn, đại nhạc hội thành công tốt đẹp với “ba ngàn hai trăm” người xem, quảng cáo văn công VC trên báo sẽ phải lột bỏ. Diễn viên mới xuất hiện màn hai: “phóng viên chuyên nghiệp” tường thuật hai chiều, ba chiều, có cả h́nh ảnh người biểu t́nh. Đấy, báo chí vẫn ở với cộng đồng, những bài b́nh luận chống Cộng vẫn được “copy and paste” đầy đủ lập trường chính nghĩa quốc gia!

 
Cũng bài viết nầy của “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập trên báo Người Việt Dallas, có in h́nh ông chủ tịch khu hội cựu tù nhân chính trị DFW được ghi chú “Chủ tịch KHTNCC Dallas-Fort Worth Trần Văn Chính.” CC là Con ǵ? Là Cục ǵ?

 
Thái Hóa Lộc từng là một trong những người sáng lập Hội cựu tù nhân chính trị? Với mục đích ǵ? Phải phục vụ cho “lư tưởng” của ông ta, nếu ai không theo quỹ đạo đó, Thái Hóa Lộc phải bôi nhọ bằng mọi cách? Những người cựu tù nhân chính trị nghĩ sao về thái độ nầy của Thái Hóa Lộc.
 
Ông Phan Văn Phúc, cựu Chủ tịch khu hội cựu tù nhân chính trị DFW đă phải ăn năn hối lỗi giữa buổi họp hai Cộng đồng chiều ngày 6/12/09 v́ đă bênh vực, bào chữa, bao che cho Thái Hóa Lộc trong một cuộc họp Cộng đồng trước đây để lên án Thái Hóa Lộc làm lợi cho CS.

 
Ở trong nước những kư giả dù là bồi bút, nhưng tất cả đều có trường lớp, nghiệp vụ đàng hoàng, những thằng chủ báo đều biết đọc và biết viết.

 
Thử hỏi xem các chủ báo tiếng Việt ở hải ngoại có bao nhiêu chủ bút, chủ nhiệm có trải qua trường lớp?

 
Những nhà kư giả tự phong để đi làm “bồi bút” cho những ông chủ đó th́ thuộc vào giai tầng nào, cũng không khó khăn lắm để xếp loại!

 
Nịnh th́ cũng khéo léo một chút, kư giả “ăn giỗ” Nguyễn Văn Lập nịnh hót lộ liễu quá!

 
Sở dĩ gọi Nguyễn Văn Lập là kư giả “bồi bút”, kư giả “ăn giỗ” là v́ những bài phóng sự “chợ búa, nhà hàng ăn” th́ kư giả nầy cứ bốc phét tận mây xanh về những ông chủ chợ nầy, những chủ nhà hàng ăn kia, sao cho hài ḷng mở bụng, để cho chủ báo duy tŕ được quảng cáo.

 
Có dịp tiệc tùng, hội hè ở đâu th́ kư giả lại ṃ tới, ghi danh để sau nghi thức thường lệ lại được giới thiệu “kư giả Nguyễn Văn Lập báo Bút Việt!” (Lác đác vỗ tay!) Kư giả vểnh mặt lên, giơ tay khua khua không khí, (để thiên hạ có dịp ngắm dung nhan,) chào, cười cầu tài, lăng xăng chụp h́nh đầu nọ, chạy ngược đầu kia. Cuối cùng cũng được một bữa ăn … chùa!

 
 Phủ phê rồi, về nhà cố mà viết một bài tán tụng lê thê để trả bữa, thiên hạ ít ai đủ can đảm đọc đến nửa bài, chỉ có những người liên hệ phải đọc hết để xem “kư giả” bốc thơm cỡ nào để lần sau c̣n mời lại nữa, hoặc có viết bậy để mắng cho một trận, trường hợp thứ hai nầy khó xẩy ra, v́ ng̣i bút nịnh đă quen nề nếp! Cũng như những bài diễn văn, tham luận chính trị của mấy thằng chóp bu Việt gian Cộng phỉ, cùng một khuôn mẫu! Không sai chạy vào đâu được!

 
Đó là “phóng viên chuyên nghiệp viết thế nào cả cộng đồng nầy đều biết.”

 
Chuyện tự khoe khoang của “kư giả tự phong” Nguyễn Văn Lập cũng có điểm tương đồng với lời khoác lác của thằng chủ tịch “lại cái” Nguyễn Minh Triết: “Ḿnh cũng ngang hàng với người ta!” Nhưng thằng Triết th́ đem cả đảng của nó để đề cao tâng bốc, c̣n kư giả Lập th́ tự cho ḿnh là “phóng viên chuyên nghiệp” rất tài giỏi không ai b́ kịp!

 
Mức độ “phét” của Nguyễn Văn Lập đáng bậc thầy của Nguyễn Minh Triết!

 
Cứ b́nh thường như vậy, có lẽ chẳng ai nêu ra điều đáng xấu thẹn kia làm ǵ. Nhưng vụ văn công VC mới đây đă phô bày thêm chiều chuyện vui!

 
Thường t́nh, ở VN, người chủ nuôi chó cho ăn cơm thừa, nhiều khi thiếu cơm chủ bèn cho ăn cứt th́ nó cũng sung sướng mà ve vẫy đuôi, xua đi cắn sủa ai th́ lo mà cắn sủa.

 
Con người lẽ ra phải khác giống chó, nghĩa là phải biết phải quấy, đúng sai.

 
Chủ báo đi nhận đồng tiền quảng cáo (tiền sạch cũng giống như cơm) từ các cơ sở thương mại của đồng hương tỵ nạn để phát cho đám viết mướn th́ cũng tạm chấp nhận được.

 
Nay thứ tiền sạch nói trên đang giảm sút, do kinh tế suy trầm, do báo chí đài phát thanh mọc lên như nấm mùa mưa, cho nên các chủ báo phải nhận thêm tiền bẩn như tiền của bọn văn công VC (tiền bẩn th́ cũng giống như cứt vậy) mà “kư giả” không những sung sướng nhận, lại c̣n viết bài xu nịnh tâng bốc nữa th́ thật ngán ngẫm thay cho thế thái nhơn t́nh!

 
Nếu đúng là một phóng viên chuyên nghiệp, có lương tri và lương năng, khi được chủ báo phát cho những đồng tiền bẩn, nhận của văn công VC, phải thẳng thừng từ chối:

 
“Thưa ông chủ, tôi là người có lập trường quốc gia không chấp nhận CS, nay ông chủ lại nhận những đồng tiền bẩn của văn công VC mà phát cho tôi, chẳng khác nào một người nuôi chó nhưng không cho nó ăn cơm mà lại cho ăn cứt! Tôi thà ra ngoài đi làm cu ly mà sống!”

 
Nếu  tên bồi bút mà nói được như vậy, biết đâu thằng chủ báo “ham tiền” lại hồi tâm suy nghĩ để trở lại đường ngay nẻo chính!

 
Đằng nầy “phóng viên chuyên nghiệp” Nguyễn Văn Lập lại vui vẻ tâng bốc, nịnh hót chủ bằng cách viết láo!

 
Là v́ phóng viên chuyên nghiệp sợ chủ nổi nóng: “Tướng anh mà cu ly cu leo cái nỗi ǵ, quét nhà c̣n chưa sạch! Tôi mà không mướn anh th́ chẳng có thằng chủ báo chó nào nó mướn đâu! Anh ở Cali có tờ lá cải chó nào mướn anh. Tiền nào cũng là tiền Đô la, anh bảo là tiền bẩn có nghĩa là tôi cũng ăn cứt à! Anh khoe là phóng viên chuyên nghiệp th́ lên The Dallas Morning News xin việc mà ăn cơm, báo tôi bây giờ chỉ c̣n có cứt!”

 
Kư giả “ăn giỗ” được tự do đi vào xem đại nhạc hội Đàm Vĩnh Hưng nên kư giả “tự do” Nguyễn Văn Lập đă đếm được ba ngàn hai trăm (3200) cái đầu người đi xem văn công VC hát, thực hư th́ không rơ, nhưng “phóng viên” Nguyễn Văn Lập đếm bốn trăm người “tham gia biểu t́nh” bên ngoài th́ cái sự “tường thuật trung thực” của Nguyễn Văn Lập là láo khoét, không ngoài mục đích nịnh chủ. Cũng như ngày Hội Thủ Đức, Hội đă tuyên bố rằng “Hội Thủ Đức không tham gia đại nhạc hội văn công Việt Cộng” nhưng có lẽ kư giả Nguyễn Văn Lập đang bận ăn uống nên không nghe, hoặc nghe nhưng không dám “tường thuật” v́ sợ bị chủ đuổi việc?

 
Ba ngàn hai trăm người (3200) đi nghe VC Đàm Vĩnh Hưng, trong khi chỉ có “bốn trăm người biểu t́nh phản đối” theo như “tường thuật trung thực của kư giả bồi bút Nguyễn Văn Lập!” Gấp tám lần hơn, có nghĩa là theo “kư giả” Nguyễn Văn Lập báo cáo với chủ, cũng như báo cáo với chủ lớn là chủ tịch Hiệp hội báo chí… rằng: tuyệt đại đa số người Việt tỵ nạn bây giờ là ủng hộ văn công VC, chỉ có một nhóm nhỏ “cực đoan” vẫn c̣n “ngoan cố chống Cộng tới chiều!”

 
Ba ngàn hai trăm người (3200) mê VC Đàm Vĩnh Hưng, chứ ba mươi hai ngàn hoặc ba trăm hai chục ngàn cũng chỉ là những kẻ vô ư thức về chính trị, chỉ biết cơm áo, gạo tiền cho bản thân!
 
Bốn trăm người chống Cộng, chứ bốn chục người, thậm chí bốn người vẫn là những con người có chính nghĩa rơ rệt.

 
Chỉ có kư giả Nguyễn Văn Lập và cái Hiệp hội báo chí truyền thông Dallas-Fort Worth là không hiểu được điều đó!

 
Chuyện dài từ thời mồ ma “hội báo chí” cũ cho đến “hiệp hội báo chí…” mới hiện nay kể ngàn trang chưa hết, tuy nhiên chớ nên phí th́ giờ. Đây là lần đầu cũng là lần cuối, xin ai chớ bận tâm, đừng lư tới những bài báo tương tự. Tốt nhất là đừng thèm lấy  báo, thứ báo phản phúc, nếu lỡ lấy rồi th́ đừng đọc, nếu lỡ đọc rồi th́ đừng bực bội về những tiếng chó sủa vườn hoang, cú kêu bụi rậm, như loại tường thuật bố láo đă nói trên nữa, th́ giờ để suy tư về chuyện bọn Việt gian Cộng phỉ sắp dâng hết đất nước cho quan thầy, ai có khả năng ǵ, hỗ trợ cho đồng bào trong nước đứng dậy lật đổ bọn Việt gian, sớm ngày nào hay ngày đó, để cả nước c̣n có cơ may hợp lực đối phó với bọn xâm lăng cướp nước là siêu đế quốc thực dân đỏ Tàu cộng, mong thay!
 

***

 
Sáng Chủ Nhật, 6/12 lại đi làm, buổi trưa nghỉ luôn, để về đi họp Cộng đồng. Không đi ăn giỗ nhưng phải “lỗ nửa buổi cày!”

 
Đến trụ sở Cộng đồng ở Arlington, sớm hơn nửa giờ, mới một giờ rưỡi chiều mà đă có nhiều người quy tụ, một chuyện ít xẩy ra.

 
Có người cho hay hôm qua, thứ Bảy ở chùa Đạo Quang có làm lễ truy điệu cho ông Nguyễn Thanh Hùng tức nghệ sĩ ngâm thơ tài danh Thanh Hùng, nhưng v́ trong ban tổ chức có cả chủ báo Người Việt Dallas và Bút Việt, hơn nữa có lễ chung với cụ bà quá cố, thân mẫu của Mai Văn Đức, v́ vậy nhiều người đă bị “dị ứng” nên không đến!

 
Tôi thầm tiếc v́ đă không biết để không làm trễ, về sớm để đến tham dự.

 
Tôi không bị dị ứng.

 
Lần cuối cùng được hầu chuyện với ông Thanh Hùng cũng tại chùa Đạo Quang, vào dịp lễ Vu Lan vừa rồi, đứng suốt hơn hai tiếng bên bờ hồ, ông vẫn thao thao bất tuyệt, tiếng ông vẫn sang sảng. Tôi nói thấy ông có vẻ giảm kư, ăn uống có được không. Ông nói tôi vẫn tập thể dục đều đấy chứ,  cho nên trong người vẫn thấy khỏe, tớ gần tám mươi rồi c̣n ǵ! Tôi nói ông cố gắng lên hàng số chín, chứ tám mươi ăn thua ǵ!

 
Trong câu chuyện bất tận từ chuyện cộng đồng địa phương, chuyện báo chí, chuyện nghị quyết 36, (lúc đó chưa có chuyện đại nhạc hội) chuyện biển Đông…Ông đă phán một lời tiên tri, nay nhớ lại càng khâm phục ông Thanh Hùng! Người sắp ra đi nói lời sáng suốt, v́ kính trọng người đă khuất, không nên lập lại.

 
( Nay nghe hai chủ báo đứng ké tên trong ban tổ chức buổi lễ cho ông, tôi cười thầm! Ước chi ông c̣n sống đến ngày hôm nay, để nói: tôi bái phục ông! Ông nói như là Thánh phán!)
 
 Đứng quá lâu, tôi nói thấy ông có vẻ hơi mệt rồi đó, vào bên trong ngồi nghỉ một lát đi.  Ông nói ừa, tớ vào kiếm tí nước uống. Tôi đứng tựa lan can bờ hồ nh́n ông chậm răi chống gậy bước lên thềm hội trường, thầm nghĩ thân phận ḿnh đến giai đoạn đó chẳng bao xa!

 
Gần người hiền tài, đức trí là điều tốt. Nhưng dựa dẫm vào tên tuổi của những người danh tiếng để ăn theo, núp bóng họ để làm điều xảo trá th́ khó lấy vải thưa mà che mắt tục!

 
Trong bài chửi Nguyễn Tấn Dũng, viết:

 

“Đứng cạnh Ôn Gia, Dũng tự hào:

B́m leo đại thụ, thấy ḿnh cao!”

….

 
Nhận tiền của văn công VC, rồi vẫn đăng những bài viết chống Cộng, vẫn đề cao TT Ngô Đ́nh Diệm. vẫn tổ chức truy điệu cho những nhân sĩ Quốc gia…Bút Việt và Người Việt Dallas đang “leo đại thụ” đang núp bóng vĩ nhân và danh nhân để tồn tại.

 
Có khác ǵ lũ Triết, Dũng, Mạnh đang quấn lấy bọn Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo và núp bóng lịch sử Vua Hùng, nhà Lư nhà Trần …để giữ vững vương vị!

 
Ông Thanh Hùng cư xử rất b́nh đẳng với mọi người, đối với ông, tôi không quá thân thiết nhưng rất kính trọng, rất tiếc tôi không biết để đến dự lễ cầu nguyện cho ông, đến v́ ông là một người đáng quư trọng, không quan tâm đến những người tổ chức “ăn theo!”

 
Dựa hơi tên tuổi người vừa mới ra đi, cũng là mánh khoé đưa tên ḿnh ra để cản trở những người thương mến ông Thanh Hùng phải dị ứng mà không đến được!

 
Tôi cũng lấy làm tiếc v́ không được biết để đến dự lễ bà cụ, người mà tôi vẫn hằng quư trọng, dù Mai Văn Đức có thế nào, ḷng kính mến của tôi đối với cụ bà vẫn không suy giảm. Chuyện nào ra chuyện đó, rạch ṛi!

 

 

Nguyễn Duy Ân

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]