Đúng là miệng lưỡi cộng sản!


Nguyễn Dư

 

 


Lang thang trên mạng, đọc một bài viết thấy... hay hay nên tôi có vài lời để gọi là đáp lễ. Bài viết trên báo Công An Nhân Dân với tựa đề: “Cảnh giác trước chiêu tṛ “vặt” dịp kỷ niệm 50 năm Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968”.


Mở đầu, có đoạn cần lưu ư: “Những ngày qua và cho đến Tết Mậu Tuất 2018, tại nhiều địa phương cả nước có những hoạt động thiết thực kỷ niệm sự kiện lịch sử trọng đại này của dân tộc”


“Thông qua các hoạt động đó, thắng lợi của cuộc Tổng tiến công càng được khẳng định, trở thành biểu tượng của ư chí quyết chiến, quyết thắng, khí phách quật cường và khát vọng ḥa b́nh, độc lập của toàn thể dân tộc; thể hiện nghệ thuật chiến tranh cách mạng, sức sáng tạo vượt bậc của chiến tranh nhân dân Việt Nam thời đại Hồ Chí Minh…”


Luận điệu của cộng sản th́ không ai c̣n lạ ǵ! Đọc toàn bài th́ khó ai mà chịu nổi cái mùi xú uế. Thối đến thế th́ thôi!


Xin kể một câu chuyện có thật như thế này: Tôi có người cậu thứ Sáu, hồi những năm đầu của thập niên sáu mươi, ông là trưởng ấp. Trưởng ấp thời đó không được trang bị vũ khí cá nhân v́ làm công việc thuộc về hành chánh (đó là một trong những cái ngây thơ của người thuộc phe Việt Nam Cộng Ḥa). Ban đêm quân du kích ṃ về dụ dỗ ông vào rừng theo chúng chống lại người Quốc gia. Dụ không được, chúng trở mặt đe dọa. Sợ quá, ban đêm th́ cậu và thằng con trai lớn phải ôm mùng mền chiếu gối vào đồn lính Quốc gia ngủ; ban ngày th́ về nhà lo việc hành chánh, làm ruộng. Bỗng một hôm, biết tin lính Quốc gia đêm đó đi hành quân nên hai cha con cậu yên ḷng ngủ nhà (theo lời Mợ th́ cậu bị nội gián tung tin, gài). Đến gần sáng, độ chừng bốn năm giờ ǵ đó, lính Quốc gia rút về đồn nghỉ ngơi; quân du kích lại ṃ về bịt mắt cha con cậu, dẫn ra bờ ruộng phía sau nhà bắn.


Nhớ lại trận Mậu thân, ngày nay người ta phần đông chỉ tập trung vào vụ thảm sát ở Huế. Có lẽ đó là vụ thảm sát tập thể ghê rợn, dă man nhất, cho nên mọi người quên đi thời đó khắp trên bốn vùng miền Nam, đâu đâu quân “nổi dậy” tàn sát người dân có dính líu với người Quốc gia cũng không kém phần dă man như trường hợp hai cha con của cậu tôi như thế. Họ không dám “đụng” trực tiếp quân đội Quốc gia, cho nên mới t́m cách “ăn vặt”. Năm Mậu Thân, ở vùng đồng bằng, chúng giết người rồi cột thành từng chùm thả trôi sông. Báo chí một thời lên án về sự tàn độc đó, nhưng rồi dần dần người ta cũng quên đi.


Thật là... hết biết luôn! Khổ quá! Giết người man rợ như thế th́ đúng đó là “biểu tượng của ư chí quyết chiến, quyết thắng, khí phách quật cường”, hay có thể gọi gọn gàng, chính xác hơn chỉ gồm hai chữ: hiếu chiến; nó không phải là “khát vọng ḥa b́nh, độc lập của toàn thể dân tộc”!


Từ khi chia đôi đất nước cho đến ngày thống nhất cả hai miền, cộng sản bắc Việt giết người dă man và luôn nuôi ư đồ thôn tính miền Nam bằng vũ lực, chứ không cho người dân hai miền có cơ hội tự chọn lựa đảng phái lănh đạo quốc gia trong “ḥa b́nh”. Người miền Nam chỉ biết lo chống đỡ, tự vệ và bảo vệ lănh thổ của ḿnh; mà miệng mồm kẻ xâm lấn, hiếu chiến cộng sản lại phun ra lời lẽ “khát vọng ḥa b́nh” th́ là một luận điệu rất ấu trĩ, ngây ngô hết thuốc chữa luôn!


Trận Mậu Thân là một vụ thảm sát, người cộng sản ra tay tàn độc không thể chối căi. Nhiều năm nay, hễ đến đầu năm, người ta hay nhắc đến chuyện đau buồn đó. Phía người cộng sản th́ đổ thừa do sợ máy bay Mỹ phát hiện quân đội bắc Việt rút quân và dẫn theo tù binh; rồi nào là do quân nổi dậy (thời nay c̣n gọi là “quần chúng tự phát”) căm thù nên mới có cuộc thảm sát (!). Có người (h́nh như bác Bùi) th́ cho rằng trong lệnh rút quân vào rừng, cộng sản không thể dẫn theo tù binh, sợ bị lộ... (!)


Điểm lại cách hành xử từ khi chia đôi đất nước cho đến ngày cộng sản cưỡng chế bằng vũ lực để thống nhất hai miền; những chứng nhân c̣n sống chứng kiến và những câu chuyện được kể, sự thật phơi bày, người ta khó ai mà tin lời cộng sản. Phải khẳng định, họ giết người dă man và phá rối sự yên b́nh của miền Nam là có chủ trương và là sự chỉ đạo từ trung tâm đầu năo bộ chính trị Hà Nội, chứ không v́ bất kỳ một lư do khách quan nào cả.


Mậu Thân là một trận đánh mà Hà Nội định chơi xả láng: “được th́ ăn cả”, mà “ngă th́ về... bưng”. Thật vậy, cả bốn chục ngàn tàn quân du kích miền Nam trang bị thô sơ: mặc quần đùi, áo cộc tay, cầm AK, ḿn và lựu đạn th́ ngụy trang bằng những gánh hàng trái cây hay xe ba gác chở hoa quả. Họ vào các thành phố lớn hoặc Sài G̣n không biết đường. Khi bị phản công của quân lực Việt Nam Cộng Ḥa, họ chạy tán loạn và bị tiêu diệt gần hết. Ông tướng Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa căm phẫn cộng sản đến tột độ, bắn vào đầu một tên chỉ huy đặc công Việt cộng trước các ống kính và nhiều kư giả của các tờ báo lớn. H́nh ảnh đó cho chúng ta thấy ít nhất là hai điều: Một là người du kích ăn mặc áo cộc tay, quần đùi như một tên đầu đường xó chợ; hai là ông tướng bất chấp hậu quả cá nhân phải gánh chịu trước công luận về sau.


Hà Nội có ư định, nếu rủi ro bị nướng sạch đám tàn quân ô hợp và rời rạc, không có tổ chức chu đáo, trang bị thô sơ, lượm thượm này th́ họ sẽ thành lập đội quân chính quy được điều khiển hẳn hoi từ Trung ương cục và Bộ chính trị. Trận đánh lớn lần thứ nh́, mùa hè năm 1972 đă nói lên điều đó.


Hàng năm, đáng lư ra chuyện giặc cộng tấn công năm Mậu Thân nên cho vào quên lăng, nhưng khổ nổi người ta lại ca ngợi chiến công, thành tích giết người man rợ đáng kinh tởm đó cho nên cư dân mạng mới dậy sóng trong mấy ngày đầu năm


Nhắc đến chính sử th́ mấy ông cộng sản dốt đặc. Họ chỉ biết nói lấy được về phần ḿnh, bất kể thiên hạ nghĩ sao, tùy! Lư do nào dẫn đến trường hợp như thế?


Đọc lại danh sách trong bộ chính trị th́ chúng ta sẽ thấy: Đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, già nhất nhưng khổ nổi ông mang cái hỗn danh là lú. C̣n lại những người kế tiếp, tuổi đời cao nhất là sinh năm 1953 (không tính tuổi ăn gian của Trần Đại Quang) th́ những người đó trong lúc trận Mậu Thân, họ chỉ mới mười lăm tuổi. Với số tuổi đó th́ biết ǵ về thời cuộc!?


Thế nhưng, về lịch sử của cộng sản th́ đă có chủ trương hẳn hoi: đảng nói sao, nghe vậy; cộng với sự bưng bít thông tin th́ có ai mà sáng mắt sáng ḷng được đâu! Cho nên trên báo Công an mới có bài viết... ca ngợi về sự thất trận, chết chóc ê chề năm Mậu Thân, mà họ cứ tưởng là chiến công hiển hách, “khát vọng ḥa b́nh”!

 


Nguyễn Dư

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính