Bằng mọi cách đảng tạo điều kiện cho quân đội một sự lập lờ để họ dễ dàng tham nhũng!

 

 

Nguyễn Dư



Cái thời c̣n chiến tranh, cộng sản miền Bắc nghèo xơ xác mà đ̣i đi giải phóng miền Nam! Khổ nổi đảng đánh miền Nam là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc như đàn anh mong đợi (cái này người ta nhắc đi nhắc lại hoài trên mạng), nhưng đàn anh chỉ cấp quân cụ, vũ khí và đạn dược cho đàn em đánh nhau để quân ta “chơi” quân ḿnh; c̣n lương thực th́ bố thí nhỏ giọt cho nên các đơn vị từ công binh cho đến thanh niên xung phong phục vụ chiến trường, đi tới đâu dừng chân th́ họ phải trồng trọt, tự sản xuất lương thực hoặc kiếm lá rừng ăn độn để nuôi lấy bản thân. Chỉ ưu tiên những đơn vị trực tiếp chiến đấu mới được cấp lương thực đầy đủ mà thôi. C̣n lại ở hậu phương toàn người già, đàn bà và trẻ con th́ tự sản xuất nuôi thân và gởi lương thực đi để phục vụ nuôi quân chiến trường.

 

Có một câu chuyện kèm theo bằng những câu đối vần điệu, người ta kể châm biếm hai bên nam nữ đối đáp với nhau như thế này: “Một hôm có một tên cán bộ nông nghiệp về thăm ruộng, thấy mấy nường xinh đẹp trắng ngần đang chổng mông cấy lúa dưới ruộng śnh lầy ngập tới đầu gối, nên dừng lại chọc ghẹo: Các cô có tội chi đâu, mà sao cứ chổng phao câu lên trời! Các nường dưới ruộng ngẩng đầu lên đáp trả: Anh ơi nông vụ chí kỳ, chúng em mà không chổng th́ lấy cái ǵ cho anh xơi”

 

Đó là thời chiến; c̣n chuyện của thời b́nh th́ qua một thời dưới sự “tài t́nh” lănh đạo của “đảng ta”, đưa dân tộc sắp đi đến chỗ diệt chủng cho nên đảng mới quyết định phải đổi mới: cho mọi người, mọi thành phần trong xă hội, các đơn vị quân dân cán chính tự túc sản xuất chứ đảng không đủ khả năng ôm đồm toàn xă hội như trước nữa.

 

Hai thành phần đắc lực, là chỗ dựa bảo vệ chế độ cho đảng là công an và quân đội. Công an th́ trong thời b́nh cũng như thời chiến c̣n có thêm thu nhập từ tiền lót tay của dân để bổ sung cho đồng lương chết đói nên ai cũng có thể sống được. Thời nay, người người t́m mọi cách để thi vào công an bởi ở đó có “bổng lộc” cao. C̣n bên quân đội, cũng với đồng lương chết đói, không c̣n được ưu tiên như ngày xưa, quanh năm ăn bám mà không nhờ cậy được vào chuyện ǵ cụ thể; là một gánh nặng cho đảng và toàn xă hội th́ chỉ c̣n cách “cạp đất” ăn mới làm giàu nổi mà thôi. Cái đám vây cánh Phùng Quang Thanh và Phùng Quang Hải là một chứng minh trả lời cho điều đó. 

 

Ông bộ trưởng Quốc pḥng thời nay cũng muốn được như thế lắm! Cho nên mới có cái chuyện “trống đánh xuôi” mà “kèn th́ thổi ngược”. Tranh giành miếng ăn của ông bộ trưởng bộ quốc pḥng với con “kỳ đà” là ông thượng tướng, thứ trưởng Lê Chiêm là vậy!

 

Giành ăn nên bên quân đội nạnh ai nấy chụp giật đất đai chạy chọt có sổ đỏ để làm giàu. Đảng không muốn quân đội là thành phần ở không ăn bám, nên chỉ c̣n cách nhắm mắt, ưu tiên duy nhất là cho họ tự do kinh doanh (phải ngầm hiểu rằng là một cách ban bố bổng lộc để quân đội trung thành với chế độ, chớ không phải với dân, với tổ quốc); thả lỏng để họ tự quyết định xí phần đất đai chia chác nuôi lấy bản thân.

 

Chế độ này cần phải xác định, chứng minh cho rơ ràng: để sử dụng vào công việc nào th́ mới được gọi là đất quốc pḥng!? Chứ không phải cái kiểu lúc nào thích th́ lấy đất của dân cho quân đội kinh doanh, chia lô, bán nền rồi gọi đó là đất quốc pḥng; là một sự lập lờ, chỉ tạo điều kiện cho quân đội lợi dụng để cướp đất sản xuất của dân mà thôi. Đất quốc pḥng thuộc về của toàn dân và chỉ để sử dụng cho công ích quốc gia chứ không phải là của riêng dành cho quân đội thao túng.

 

Các quốc gia b́nh thường, không có “tài t́nh” quản lư xă hội theo cái kiểu như “đảng ta” từ xưa nay th́ mọi chi phí cho quốc pḥng phải là do sự đóng góp của toàn xă hội. Quân đội chỉ lo mỗi việc rèn luyện để bảo vệ tổ quốc. Không có cái kiểu dành ưu tiên toàn quyền cho quân đội và công an tự do kinh doanh, chụp giật tự túc cạnh tranh hơn thua đủ với dân như ở nhà nước của dân ta. Lợi dụng điều đó, khi cần th́ họ bảo rằng đây là đất quốc pḥng. Chèn ép dân cái kiểu này th́ chỉ có dưới sự lănh đạo “tài t́nh” cộng với sự đồng lơa bao che của “đảng ta” mà thôi!

 

Có người đem so sánh ngày xưa người dân sống dưới chính thể Đệ nhứt và Đệ nhị Việt Nam Cộng Ḥa với chế độ cộng sản ngày nay. Hồi c̣n ông Diệm th́ là có chương tŕnh “Cải cách điền địa, b́nh định nông thôn”; đến thời ông Thiệu th́ với chính sách “Người cày có ruộng”. Thời đó, người Mỹ gởi cố vấn và tiền bạc qua giúp đỡ cho nền Đệ nhất và Đệ nhị Việt Nam cộng Ḥa trong công việc này. Cho nên mặc dầu trong thời chiến, người miền Nam bị Việt cộng phá làng phá xóm, đêm đêm ṃ về uy hiếp, thu thuế lúa gạo khắp nơi mà dân vẫn không thiếu ăn. Đồn bót người lính Quốc gia đi đến đâu đóng quân th́ người dân miền Nam chạy theo đến đó để được bảo vệ. Ở những vùng ban ngày th́ lính Quốc gia đi hành quân truy lùng diệt cộng, ban đêm th́ Việt cộng lén lút ṃ về như thế th́ người ta gọi là vùng “xôi đậu”

 

Chắc mọi người đă thấy rơ bộ mặt thật của chế độ do đảng cộng cai trị ha!? 

 

 

15/7/2017

Nguyễn Dư

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính