Người bạn thời niên thiếu

Những bài thơ kỷ niệm

 

Trần Đ́nh Phước

 

 

 

Thời gian trôi qua quá nhanh.Thấm thoát mà đă hơn năm mươi năm, nhưng tôi vẫn không thể nào quên h́nh ảnh và kỷ niệm về một người bạn thuở thiếu thời. Đó là “Nguyễn Phú Tuấn.”


Niên khoá 1964-1965 Tuấn và tôi cùng học lớp Đệ Tam Trường Trung Học Tư Thục Tân Thạnh trên đường Trần Quang Khải,Tân Định, phía gần đầu đường Hai Bà Trưng. Hiệu Trưởng là Thầy Phan Út.


Tân Thạnh là một trường trung học tư thục không lấy ǵ là nổi tiếng, học phí tương đối rẻ, điều kiện trường lớp cũng trung b́nh, nếu đem so sánh với các trường tư thục khác trong vùng như: Đông Tây Học Đường, La San Đức Minh, Huỳnh Thị Ngà, Nguyễn Công Trứ, Tân Thịnh (sau đổi thành Les Lauriers), Văn Hiến, Văn Lang, Vương Gia Cần…


Trường nằm trong hẻm số 196 TQK. Học sinh đi vào trường phải đi ngang qua Bảo Sanh Viện Ngô Liêng do vợ của Thầy Hiệu Trưởng làm chủ. Bên hông trường có một con hẻm nhỏ đi ra được đường Đặng Dung, có một mái che nhỏ là giang san của ban nhạc kèn thổi kèn đám tang và khóc mướn Bắc Hà, có ḷ bún chuyên sản xuất bún bỏ mối cho các chợ Tân Định, Đa Kao, Bà Chiểu và Phú Nhuận. Đối diện với Bảo Sanh Viện Ngô Liêng là chỗ làm bản kẻm tên Cliché Dầu, nhà cho thuê xích lô đạp, cạnh bên là tiệm sửa xe mô tô Chín Kết, rồi tới tiệm giặt ủi Tân Tiến. Nh́n sang bên kia đường là Hăng Gạch Bông và Billards Vân Sơn, kế bên là Trường Tiểu Học Tân Dân Học Đường, bên cạnh một Villa cổ có một cây Bông Sứ Thái Lan già cho mùi thơm ngào ngạt vào ban đêm.

Trong sân trường có một cây Quế thân rất to. Vào giờ ra chơi, học sinh thường chạy đến tước vỏ chỉ để phá cho vui, v́ có bóc vỏ ra được cũng không biết dùng để làm ǵ? Phải nói là học sinh của lớp Đệ Tam của tôi lúc đó đúng là “Nhất quỷ nh́ ma, thứ ba học tṛ”, tụi tôi quậy phá tưng bừng, hết biết! Học chẳng ra học, hành chẳng ra hành, nói chung là học rất tài tử. Muốn đến trường, muốn vào lớp là cứ tùy tiện như ở nhà, v́ tất cả chỉ nghĩ đơn giản lớp Đệ Tam là lớp không phải thi, học sinh coi như lớp này để dưỡng sức, tà tà, không cần chú tâm hay chuyên cần cho lắm! Để dành sức chờ sang năm lên Đệ Nhị chiến đấu, lúc đó học vẫn c̣n kịp cho kỳ thi Tú Tài Một, miễn sao cứ lo làm tṛn nhiệm vụ đóng học phí đầy đủ trước ngày năm Tây mỗi tháng, và mỗi khi thầy giám thị Ba Già đi điểm danh đầu giờ ráng có mặt trong lớp là coi như an toàn trên xa lộ.


Trong suốt năm học cố gắng thi đệ nhất và đệ nhị lục cá nguyệt với bài vở các môn học có điểm đầy đủ là coi như cuối năm được cấp học bạ, dù tŕnh độ học vấn, hạnh kiểm, đạo đức có bị Giáo Sư phê ra sao trong học bạ cũng không có ǵ quan trọng. Khi lên Đệ Nhị coi như đủ điều kiện hợp lệ để thi Tú Tài Một. Nếu thi rớt mà c̣n tuổi th́ năm sau tiếp tục thi lại, c̣n nếu thi đậu, không muốn học nữa và thích làm quan th́ t́nh nguyện vô Trường Bộ Binh Thủ Đức, thụ huấn giai đoạn một ba tháng ở Trung Tâm Huấn Luyện Quân Sự Quang Trung, rồi chuyển qua Trường Bộ Binh Thủ Đức học giai đoạn hai với tám tuần huấn nhục không thấy trời, trăng, mây, nước. Khi xong giai đoạn này sẽ được gắn con cá vàng lững lờ trên vai và được cho đi phép đặc biệt. Lúc đó tha hồ mà “Sàig̣n Thứ Bảy, c̣n ai mong chờ. Một người Lính trẻ về thăm kinh đô”, bay nhảy,tung tăng khắp phố phường; nếu có người yêu tuổi học tṛ th́ dung dăng, dung dẻ hai đứa trẻ vào xem xi nê ở Rex hay Đại Nam, tiếp đến ngồi kem Mai Hương hay Brodard ngắm ông đi qua, bà đi lại, để bù lại thời gian khổ cực rèn luyện nơi “Quân trường đổ mồ hôi, sa trường bớt đổ máu.”


Mấy tháng sau tốt nghiệp ra Chuẩn Úy, trên vai sẽ đeo quai chảo. May mắn về được các ngành hay đơn vị có chữ “Quân” ở đầu như: Quân Báo, Quân Bưu, Quân Cảnh, Quân Nhạc, Quân Nhu, Quân Tiếp vụ, Quân Vận, Quân Y, Quân Xa… th́ khoẻ một chút! C̣n không th́ sẽ bết bùn đất hành quân, quanh năm, suốt tháng lặn lội với bưng biền ca bài “Anh Đi Chiến Dịch, Biển Mặn, Chiều Biên Khu, Chiều Mưa Biên Giới, Chiều Hành Quân, Chiều Trên Phá Tam Giang, Đồn Văng Chiều Xuân, Hai Mươi Bốn Giờ Phép, Mưởi Hai Tháng Anh Đi, Ngày Anh Đi, Rừng Lá Thấp, Trên Bốn Vùng Chiến Thuật, Xuân Này Con Không Về…***


Nếu như không muốn chọn con đường binh nghiệp sớm, để “Một xanh cỏ, hai đỏ đời” th́ tiếp tục học lên lớp Đệ Nhất thi Tú Tài Hai, sau đó vào đại học, hay đi du học, tuơng lai hy vọng sẽ le lói, sáng lạn hơn.


Trong giờ học, Giáo Sư vừa quay mặt vào bảng viết vài chữ th́ ngay sau đó vài con nhạn ngồi bàn cuối nhảy qua cửa sổ để trốn ra ngoài: hút thuốc, lang thang, đi xem xi nê Văn Hoa, Kinh Thành, Moderne, Casino Đa Kao, Asam, thọt bi da Vân Sơn, chơi đá banh bàn ở quán bà Sáu bán trà Huế trên đường Bà Lê Chân. Hôm nào rủng rỉnh một chút th́ cả đám kéo đến ngồi cà phê Văn Hoa vừa uống cà phê, vừa nhà khói thuốc lá h́nh ṿng tṛn bay lơ lửng trên ly, vừa nghe nhạc ngoại quốc và ngắm hai chị em chủ quán “Bắc Kỳ nho nhỏ và xinh xinh.” Gặp lúc hai cô vui, xà đến bên bàn xă giao hỏi thăm sức khoẻ vài câu, đưa mắt đá lông nheo, cười đờ mi là ngày hôm đó coi như “Chưa có hôm nào uống cà phê tuyệt vời như hôm nay!”


Các địa điểm giải trí này đều nằm không xa trường là bao! Các Thầy cảnh cáo, la mắng đám học sinh bê bối, nhưng h́nh như các học sinh này có lỗ tai cây, nên la hoài các Thầy cũng chán. Sau đó, mặc kệ mấy em muốn làm ǵ th́ làm, miễn là giờ các Thầy dạy, học sinh phải giữ im lặng, đừng đánh lộn, hay gây ra những chuyện đáng tiếc, để phải bị gọi lên văn pḥng cho giám thị phân xử là coi như êm.


Vào lúc đó có phong trào học sinh làm thơ, viết văn, hát ḥ nở rộ khắp các trường công lập cũng như tư thục, nào là thi văn đoàn Bông Cỏ May, kia là nhóm thơ Phượng Tím Buồn, chỗ khác là nhóm văn nghệ Tuổi Hoa Niên, chỗ nọ bút nhóm Tuổi Ô Mai, rồi ban Văn Nghệ Đường Sáng, Tuổi Hồng,Tia Hy Vọng…Nói chung thi văn đoàn, nhóm, ban văn nghệ mọc lên như nấm. Không biết trong chốn văn đàn đó có em nào về sau này nổi danh như cồn không?

Lớp Đệ Tam của tôi cũng theo phong trào văn nghệ xuất hiện một nhóm thơ được đặt tên là nhóm “Hoa Cô Đơn” mà chỉ gồm vỏn vẹn có ba đứa là: Trần Minh Cảnh, Nguyễn Phú Tuấn và tôi. Chúng tôi để tóc dài, tập ph́ phà, ph́ phèo điếu thuốc Ruby Queen (giá ba đồng - bốn điếu), gương mặt lúc nào cũng tạo cho ḿnh ra vẻ lập dị, mơ mộng, thẩn thờ và vênh vênh tự đắc. Hàng tuần gặp nhau một lần để phân chia công việc, phân công gửi bài cho các báo đăng, ai viết ǵ? làm ǵ?đều đưọc phân nhiệm rơ ràng. Chiếc xe đạp cà rịch, cà tàng của tôi, đôi khi chở ba để đi gửi bài cho các báo mà thấy thương cho con ngựa sắt quá mỏng manh, có lần xe bị bể bánh, phải chia nhau vác về nhà, v́ các văn nghệ sĩ tài tử “mậu lúi” không có tiền để vá xe.


Trần Minh Cảnh và tôi không có ǵ gọi là xuất sắc hay nổi bật. Riêng, Nguyễn Phú Tuấn có nhiều ưu điểm hơn hai đứa tôi về mọi mặt như: đẹp trai, hát hay, làm thơ giỏi, viết chữ đẹp và nói chuyện rất có duyên. Trong một lần lớp tổ chức cây mùa xuân vào dịp Tết, Tuấn đă làm các Thầy và bạn cùng lớp ngạc nhiên khi nghe Tuấn hát “Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa” của nhạc sĩ Tô Vũ và”Gửỉ Gió Cho Mây Ngàn Bay” của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn - Từ Linh. Giọng ca của Tuấn rất tuyệt vời, điêu luyện như ca sĩ nhà nghề. Tôi tin rằng những học sinh lớp Đệ Tam niên khoá 1964 - 1965 trường Tân Thạnh khó có thể nào quên. Ngoài ra, các ca khúc tiền chiến khác, Tuấn hát cũng được chúng tôi ngưỡng mộ, dù nhạc lư Tuấn hoàn toàn không biết ǵ hết!


Nhóm Hoa Cô Đơn hoạt động tương đối cũng nổi đ́nh, nổi đám. Ô Chữ, Câu đố, thơ, tùy bút, truyện ngắn được đăng rải rác trên nhiều báo. Riêng thơ do Nguyễn Phú Tuấn sáng tác được chọn đăng đều trên Nhật Báo Chính Luận của Bác Sĩ Đặng Văn Sung và một vài tuần báo như: Ngôn Luận, Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Măng Non...


Triều Vũ là bút hiệu mà Nguyễn Phú Tuấn kư trên các bài thơ do Tuấn sáng tác. Thơ của Tuấn thường nói về Đời Lính, ca ngợi những mối t́nh của em gái ở hậu phương với anh trai nơi tiền tuyến và về cuộc sống di chuyển nay đây, mai đó của người lính chiến phong trần, nhiều khi lỡ đi không kịp về. Lúc đó Tuấn không hề có kháí niệm về quân trường hay quan tâm ǵ đến chuyện lính tráng, v́ Tuấn là con trai duy nhất trong gia đ́nh, nên có đủ điều kiện miễn hoặc hoăn dịch.

Khi lên Đệ Nhị th́ nhóm Hoa Cô Đơn tự động giải tán, v́ chúng tôi không c̣n học chung và không c̣n dịp gặp nhau nữa! Sau Tết Mậu Thân năm 1968. Lệnh tổng động viên ban hành. Cảnh được tạm hoăn dịch v́ lư do học vấn. Tuấn và tôi cùng gặp nhau ở Quân Trường Thủ Đức. Tôi rất ngạc nhiên và hỏi Tuấn: “Tại sao Tuấn lại có mặt ở đây, v́ Tuấn là con trai một, đủ điều kiện để hoăn hay miễn dịch đâu cần phải nhập ngủ?” Tuấn cho biết thích đời sống quân ngủ, thích đi đây, đi đó. Bây giờ, hầu hết các bạn đều lên đường nhập ngũ ṭng quân bảo vệ tổ quốc, chẳng lẽ ḿnh ở ngoài với đời sống dân sự cũng thấy áy náy, kỳ kỳ. Thế là Tuấn phải năn nỉ mẹ nhiều lần. Cuối cùng, bà đành phải đau ḷng đồng ư cho đứa con trai duy nhất của ḿnh chọn nghiệp binh đao nhiều dữ hơn lành.

Tuấn và tôi cùng nhập ngủ khoá 7/68. Tuấn đi Bộ Binh, c̣n tôi t́nh nguyện vào Không Quân. Lúc đó Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân ở Nha Trang không đủ chỗ để huấn luyện và cũng v́ nhu cầu cấp bách theo sự bành trướng và phát triển của Quân Chủng Không Quân, nên Bộ Tư Lệnh Không Quân gửi chúng tôi gồm 260 khoá sinh Không Phi hành và Phi Hành học giai đoạn một ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung và giai đoạn hai ở Trường Bộ Binh Thủ Đức. Sau khi tốt nghiệp mang cấp bậc Chuẩn Úy.


Những ngày c̣n thụ huấn ở quân trường, hai chúng tôi vẫn thường gặp nhau. Khi th́ ở Câu Lạc Bộ Minh Nguyệt, lúc ở khu sinh hoạt, hoặc về phép cuối tuần cùng nhau đi uống cà phê Hân hay Duyên Anh ở Đa Kao, hoặc Thu Hương gần Nhà Thờ Tân Định. Cả hai cùng nhắc lại những kỷ niệm lúc học lớp Đệ Tam và hy vọng có dịp sẽ cho tái hoạt động nhóm Hoa Cô Đơn.


Thời gian thụ huấn ở quân trường trôi qua rất nhanh. Tháng Tư, năm 1969 là lễ măn khoá tốt nghiệp ra trường. Tuấn về tŕnh diện Sư Đoàn 7 Bộ Binh, thuộc Trung Đoàn 10, c̣n tôi tŕnh diện Đại Đội Hành Dinh Không Quân để chờ đi học Anh Văn. Chúng tôi chưa có dịp nào gặp lại th́ chỉ vài tháng sau, tôi nhận được tin Tuấn tử trận ở chiến trường Mộc Hoá. Sự ra đi vĩnh viễn của Tuấn, để lại nỗi khổ đau vô vàn cho thân mẫu Tuấn, gia đ́nh, bà con và bạn hữu trong đó có tôi.

 

Bạn Tuấn của tôi ra đi quá trẻ ở tuổi hai mươi mốt,


“Kẻ ra đi ươm nhiều ước mộng.

Người ở lại hoài vọng tiếc thương”


(Hai câu thơ này tôikhông rơ tác giả). Tôi t́nh cờ đọc được trên mộ bia của một phi công Không Quân Việt Nam Cộng Hoà ở Nghĩa Trang Mạc Đỉnh Chi trước năm 1975. Lúc đó tôi đến thăm mộ một người bạn cùng khoá đang nằm yên nghĩ nơi đây. Bạn tôi là một phi công trực thăng gan dạ đă hy sinh trong một phi vụ trên vùng trời biên trấn, nơi chỉ đi năm phút đă trở về chốn cũ.


Nhắc đến Pleiku th́ những ai đă từng đến đây khó có thể quên con đường Hoàng Diệu, khu Chợ Mới, ṿng quay Diệp Kính, xóm đạo Đức An, Câu Lạc Bộ Phượng Hoàng hay c̣n gọi là Vũ Trường Phượng Hoàng, Trường Nữ Trung Học Pleime, Trường Bán Công Phạm Hồng Thái nằm trên đuờng Trịnh Minh Thế, mà vào giờ tan học các tà áo trắng nữ sinh phất phơ trước gió làm rung động những “Con tim chân chính không bao giờ biết nói dối” của các chàng lăng tử lính xa nhà.


Nơi cũng có nhiều quán cà phê dễ thương: Văn, Băng, Thương, Tay Trái... Đặc biệt, cà phê b́nh dân Dinh Điền nổi tiếng với buổi sáng trời mù sương, dưới cơn mưa bụi lất phất, hai tay bỏ trong túi áo Field Jacket, thả bộ từ từ, chậm răi ngược lên con dốc nhỏ trên đường Hai Bà Trưng trong khu dinh điền nơi quán toạ lạc. Nghe gió thổi nhè nhẹ, vi vu, hít thở mùi cà phê thoang thoảng quyện theo gió làm cho những đệ tử trung thành của cà phê cũng phải ngây ngất theo hương vị đặc biệt này. Ngoài ra, cũng phải kể tới quán cơm gà Ngọc Hương với món thịt gà luộc chấm mắm gừng độc đáo. Có thể nói là không có bất cứ quán cơm gà nào khác so sánh bằng!


Sau ngày Tuấn hy sinh, thỉnh thoảng tôi ghé thăm nhà Tuấn ở một con hẻm nhỏ, ngang hông với Hồ Tắm Cộng Hoà, gần khu ngă tư Bảy Hiền để an ủi thân mẫu Tuấn và đốt vài nén nhang cho bạn tôi. Mỗi lần như thế Bà đều sụt sùi khóc, Bà ôm chầm lấy tôi v́ thương nhớ con, làm nước mắt tôi lúc này cũng tự nhiên tuôn trào theo. Lâu lâu tôi cũng chạy Honda lên thăm mộ Tuấn ở Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà.


Sau ngày 30 tháng 04, năm 1975, v́ hoàn cảnh tôi mất liên lạc với gia đ́nh Tuấn. Đến khi có điều kiện, nhiều lần tôi trở về t́m lại con hẻm nhà Tuấn, nhưng nơi đây bị xoá hẳn, không c̣n dấu vết ǵ để lại. Có thể nói là thay đổi hoàn toàn. Bây giờ, những người từ đâu dọn đến. Họ xây dựng nhà mới nhiều quá! Hỏi thăm bà con ở đây, nhưng không một ai biết một chút ǵ về con hẻm ngày xưa của bạn tôi.


Hôm nay, t́nh cờ t́m thấy trong trang sách cũ, những bài thơ do Tuấn sáng tác, lúc chúng tôi cùng học chung dưới mái trường Tân Thạnh. Tuấn đă dùng viết với mực đen để viết tặng tôi, nét chữ phóng khoáng rất đẹp, bay bướm, thật sắc bén, dù đă trải qua bao nhiêu năm tháng mà vẫn không phai mờ theo bụi thời gian. Ngẫm lại, mới đó mà đă hơn năm mươi năm. Ḷng tôi bùi ngùi, xúc động, tôi vẫn tưởng như đang ngồi dưới mái trường thân yêu, bao nhiêu kỷ niệm thuở học tṛ đột nhiên lần lượt trở về. Ôi! tuổi hoa niên thật đẹp và sao hồn nhiên quá!

Trong thời gian học chung dưới mái trường Tân Thạnh, chúng tôi cũng chơi thân với một người bạn, nhưng anh chàng này không thích thơ với thẩn. Mỗi lần gặp mặt chúng tôi anh thường trêu chọc “Thân chào các bạn nhóm “Hoa Ngứa Dại”của tôi.” Cầu chúc các bạn nổi tiếng và thành công trên văn thi đàn miền Nam, để cho tôi dựa hơi và hănh diện một chút.” Rồi bạn nói thêm như thầm nhắc nhở “Liệu mà lo học nhé!” Năm sau đến lớp thi rồi đó! Lạng quạng là đơ dèm cùi bắp, hay đeo cánh gà chiên bơ. Tuy nhiên, anh luôn luôn ủng hộ mọi sinh hoạt của chúng tôi. Đó là Nguyễn Tiến Thụy.


Nhà Thụy ở tận chợ Thị Nghè, đến trường bằng phương tiện lô ca chân. Nh́n tướng tá bên ngoài có vẻ lè phè, nhưng là học sinh giỏi trong lớp. Vào lớp chỉ vỏn vẹn có hai quyển tập học tṛ, nhét sau túi quần. Vậy mà vẫn ghi chép đầy đủ bài giảng các môn học của các Thầy không sót một chữ nào.


Năm 1967, Thụy t́nh nguyện vào Không Quân, được gửi lên Trường Bộ B́nh Thủ Đức học giai đoạn một, thuộc khoá 27. Sau đó ra Trung Tâm Huấn Luyện KQ Nha Trang thụ huấn tiếp giai đoạn hai, thuộc tài khoá SVSQ/KQ/68B, rồi đi du học Hoa Kỳ để được huấn luyện trở thành Phi công lái A-1 Skyraider. Tốt nhiệp về nước, đơn vị đầu tiên là Phi Doàn 514 (Phượng Hoàng) ở Biên Hoà, sau đó thuyên chuyển lên Pleiku thuộc Phi Đoàn 530 (Thái Dương.)


Trong một lần công tác huấn luyện ở Pleiku để hướng dẫn thực tập Nghênh Cản Giả Tạo bằng máy T2 và T4 cho các Sĩ Quan Điều Không thuộc Đài Kiểm Báo 921, c̣n có tên là Peacock, tôi ghé cư xá Sĩ Quan Độc Thân thăm Thụy, bạn cho tôi xem cái chốt của chiếc dù mà bạn nhảy dù vừa thoát chết trong một phi vụ vào ngày 27 tháng 05, n ăm 1972 khi bay yểm trợ cho quân bạn ở Kontum đang bị địch bao vây và tấn công. Chiếc A-1 do bạn lái từ trên cao nhào xuống bắn Rockets th́ bị pḥng không địch bắn cháy bên cánh trái, chỗ chứa đạn Đại Bác 20 ly. May mắn, Ơn Trên che chở, nên nhảy dù thoát hiểm và được trực thăng đến cứu kịp thời. Có thể nói cuộc đời phi công lái khu trục của Thụy rất gian nan, nguy hiểm và nhiều lần vào sanh, ra tử.


Sau này tôi không có dịp gặp lại Thụy, chỉ nghe nói bạn bay phi vụ vào sáng ngày 29 tháng 04, năm 1975. Phi tuần gồm hai chiếc A-1 do Thiếu Tá Hồ Ngọc Ấn hướng dẫn và Thụy cất cánh từ Cần Thơ về Sàig̣n để yểm trợ cho đơn vị bạn đang cần tiếp cứu. Trên đường gần sắp đến mục tiêu th́ nghe trên tần số báo nguy 243.0 cho biết Tinh Long 7 do Trung Úy Trang Văn Thành làm Trưởng phi cơ bị trúng SA-7 gần phi trường Tân Sơn Nhất. Chiếc phi cơ AC-119K rơi như chíếc cầu lửa từ trên bầu trời xuống đất. Toàn thể phi hành đoàn tử nạn. May mắn, chỉ có một hạ sĩ quan nhảy dù ra được và rơi xuống đất bị trọng thương.


Sau phi vụ cuối cùng này, Thụy cùng một số đồng đội cất cánh di tản sang Utapao, Thái Lan ngay sau đó bằng những chíếc A-1 c̣n khả dụng. Coi như đây là phi vụ chấm dứt cuộc đời bay bổng của Thụy và các chiến hữu lấy gió mây ngàn và lửa đạn làm bạn đồng hành.


Cách đây vài năm, Thụy đọc loạt bài Tân Định và Đa Kao của tôi trên Cánh Thép, thấy tên tôi, nhưng không chắc? Sau đó Thụy Email hỏi có phải tác giả hồi xưa học trường Tân Thạnh không? Thế là chúng tôi nhận ra nhau, sau nhiều năm mất liên lạc.


Nhắc đến Thụy để nhớ lại một kỷ niệm. Lúc đó Tuấn, Thụy và tôi thường hay nghỉ học hai giờ cuối Sinh Ngữ phụ vào ngày Thứ Sáu. Cả ba kéo đến Đài Phát Thanh Quân Đội ở đường Hồng Thập Tự, dưới chân cầu Thị Nghè để xem thâu thanh chương tŕnh “Quân Nhân Vui Sống” do ca sĩ Tâm Đan phụ trách. Ca sĩ Tâm Đan là chị bà con với Tuấn. Chương tŕnh này được thâu thanh vào ngày này, sau đó sẽ phát lại vào mỗi chiều Thứ Bảy cuối tuần. Có thể nói, ngoài chương tŕnh Dạ Lan nổi tiếng, th́ chương tŕnh “Quân Nhân Vui sống” cũng được hầu hết các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, cũng như bà con khắp nơi khích lệ và khen ngợi. Thỉnh thoảng tôi cũng được mời góp giọng hát. Có một lần ca sĩ Tâm Đan xếp cho tôi hát liên khúc “Ngày Anh Đi & Anh Về Với Em” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. T́nh cờ, Ca Nhạc Sĩ Nhật Trường - Trần Thiện Thanh đang phục vụ ở pḥng chương tŕnh của đài ghé pḥng thâu thanh thăm nữ ca sĩ Thanh Thúy đang có mặt ở đây. Khi nghe tôi hát, anh khen “Em hát có nét lắm đó!” Từ đó, tôi xem anh là thần tượng. Anh thường kư tặng cho tôi các nhạc phẩm do anh sáng tác trên ấn bản đặc biệt, giấy trắng láng, chỉ tặng và không bán. Hiện tôi vẫn c̣n giữ những kỷ niệm quư báu này được đóng b́a cứng, mạ chữ vàng và giữ ǵn kỹ lưỡng như một báu vật.


Rất tiếc, không có duyên với nghiệp cầm ca, dù rằng tôi là một trong mười thí sinh trúng cách cuộc thi Tuyển Lựa Ca Sĩ do Đài Phát Thanh tổ chức ở rạp Quốc Thanh năm 1965. Trong số mười thí sinh năm đó th́ chín thí sinh xuất thân từ các ḷ nhạc có tên tuổi, có tầm vóc như: LMB, BT, Ban Việt Nhi của Nhạc Sĩ NĐ. C̣n tôi th́ trưởng thành từ ḷ bánh cuốn tráng hơi của Bà Thọ, hẻm 58 - Xóm Giếng -Yên Đổ -Tân Định. Theo tôi được biết, chỉ có Ca Nhạc Sĩ Tấn An, thí sinh đậu thủ khoa là c̣n theo đuổi sự nghiệp ca hát và sáng tác cho đến năm 1975. Anh Tấn An phục vụ trong Ban Văn Nghệ Cảnh Sát Quốc Gia, ban đêm anh vừa chơi đàn và hát cho một pḥng trà gần Đệ Nhất Khách Sạn -Tân B́nh. C̣n tôi, thỉnh thoảng đóng góp giọng hát của ḿnh trong các chương tŕnh văn nghệ do đơn vị tổ chức vào dịp Quốc Khánh, tiệc tất niên, kỷ niệm ngày thành lập đơn vị hay giúp vui cho thương bệnh binh ở các Trung Tâm Hồi Lực và Quân Y Viện.


Bây giờ đang ở San José, đôi lúc tôi cũng góp giọng hát đến với các hội đoàn địa phương, tiệc tùng, cưới hỏi, hội ngộ khoá, dù giọng ca của “tài năng già” chưa bao giờ lên, nên không bao giờ xuống đă đến lúc về chiều, mà vẫn c̣n “Yamahamvui” không biết đến bao giờ mới tắt tiếng?


Xin được viết vài hàng để nhớ về một người bạn thuở thiếu thời, nhớ về tuổi hoa niên thơ mộng cắp sách đến trường với nhiều ước mơ. Giờ đây Nguyễn Phú Tuấn đă ở một nơi thật xa. Bạn đă an nghỉ nơi cơi vĩnh hằng, nơi không có hận thù, chiến tranh hay giai cấp, mọi người đều được đối xử với nhau b́nh đẳng.


Phần chúng tôi th́ cũng đang xếp hàng đếm một, hai, ba, bốn bước đi về phía trước và chẳng c̣n bao lâu sẽ gặp lại bạn ở cuối trời, chân mây.


Hăy chờ đón chúng tôi nhé!

 


Trần Đ́nh Phước
- San José, California

(Xuân Bính Thân - Năm 2016)


**** Tên các Nhạc Phẩm trước năm 1975

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính