Mối t́nh ngoại đạo

 

Nguyễn Diệu Anh Trinh

 

 

 

 

Tôi không phải là người có đạo nhưng Giáng Sinh với tôi có nhiều kỷ niệm thật tuyệt vời. Tất cả gói trọn vẹn trong mối t́nh đầu lăng mạn như sương khói và buồn như mây chiều thu.

 

Ngày chàng rời tôi, Chúa cũng u buồn dang đôi tay tiễn biệt, thế gian như thầm lặng chia buồn, và cô bé ngoại đạo đa sầu đa cảm là tôi tưởng như đă chết mất một phần đời. Lời cầu nguyện chàng dạy tôi khấn với Chúa những đêm đi Lễ Thánh chắc chưa đủ vang vọng đến trời cao nên chỉ sau mấy mùa Noel là tan tác. Nụ hôn vội vàng mà da diết trước cổng nhà đă khiến tôi tràn nước mắt. …Anh đi rồi, đường xưa có nắng không anh. Lá hoa c̣n đây, hay tàn theo tháng ngày…? Phố phường vẫn đông vui mà ḷng tôi vắng chàng. Đêm Thánh lễ những năm sau đó tôi không đến nhà thờ bởi không c̣n bàn tay chàng đón đưa, sưởi ấm. Tiếng nhạc đêm Giáng sinh và tiếng chuông giáo đường như chạm vào trái tim nhỏ bé của tôi thành những vết thương đau buốt.

 

Đời sống không ngừng trôi như trái tim không ngừng nhịp đập. Những ḍng sông bắt nguồn từ núi cao sẽ chảy ra ḥa cùng biển cả cho ḍng nước luân lưu. Mối t́nh đầu ngây thơ và trong trắng thời tôi mới lớn, theo tự nhiên đă phải lùi vào dĩ văng để nhường tâm tư tôi lại cho bao âu lo trước thực tế cuộc đời. Tận một ngăn rất sâu,  đôi lần tôi nghe tim ḿnh thổn thức. Nước mắt lại tràn ra và tôi lắc đầu xua đi nỗi nhớ. Tôi tự nhủ ḷng hăy để cho t́nh xưa ngủ yên, trong giấc mơ tôi thấy chàng cùng tôi đi Lễ. Chàng giảng cho tôi nghe những lời Chúa giảng ở trên cao. Giọng chàng ân cần khuyên tôi không nên than thân trách phận. Tôi nhớ ánh mắt chàng ái ngại nh́n tôi cái thời mà đọc kinh cũng se sẽ. Câu “Kính Chúa là yêu nước” không ai dám phát ra trên bờ môi. Chàng thường bảo tôi, mọi sự đều có sắp đặt của Chúa, Chúa ở cùng ta. Thời tôi yêu chàng, thời tay trong tay, tôi tin lời chàng như chàng đă tin Chúa. Nhưng tin cách mấy tôi vẫn là cô bé ngoại đạo nên chúng tôi xa nhau …

 

Tôi rời quê nhà, mang theo mối t́nh thời mới lớn và những trăn trở của người thiếu phụ trẻ một ḿnh nuôi con. Đời sống có những nỗi nhớ không đếm được và những nỗi buồn không viết nên thành thơ. Tôi ḥa nhập vào phong tục nơi quê hương mới. Đêm Giáng sinh tôi ngạc nhiên khi thấy đường phố vắng lặng, không một bóng xe, bóng người ngoài phố. Tất cả các cửa tiệm, nhà hàng lớn nhỏ của người bản xứ đều đóng cửa. Ngày Chúa giáng trần, lễ chính ở nhà thờ được giáo dân chuẩn bị hàng tháng trời trước đó. Đêm Noel là đêm để gia đ́nh sum họp. Có nhiều người cả năm đi làm ăn xa, ngoài tiểu bang hoặc ngoài nước, Noel là ngày đoàn tụ, tặng quà, vui chơi… Từ người giàu có đến b́nh dân, từ trẻ con đến người già đều thích thú hưởng thụ.

 

Tôi c̣n nhớ Giáng Sinh đầu tiên nơi xứ người, tuyết rơi nhè nhẹ và khí hậu khá lạnh so với những người Á đông mới định cư như chúng tôi. Mấy chị em rủ nhau mua cây thông về chưng trong nhà cho tăng phần ấm áp. Sau khi dạo tới dạo lui vài nơi, chúng tôi mua cây thông màu xanh (c̣n có loại cây thông màu trắng như phủ đầy tuyết nữa) và mua thêm những thứ trang hoàng để treo lủng lẳng cho đẹp mắt. Dĩ nhiên là không thiếu những dây đèn chớp chớp đủ màu. Tôi và nhỏ em đồng ư với nhau chọn thêm bốn dây đèn có âm nhạc để không khí thêm rộn ràng. Về nhà, mấy cha con, chị em rất hào hứng sửa soạn cho Cây Giáng Sinh. Sau khi kết hoa, giăng đèn… mùa Đông tuyết rơi ngoài khung cửa vậy mà chúng tôi mồ hôi toát ra v́ vừa làm vừa đọc hướng dẫn bằng English, tra tự điển… để ráp cây thông với những dây đèn cho đúng. Chúng tôi kết thêm Đèn Âm Nhạc vào. Cắm điện và mở công tắc lên. Mời tất cả cùng lắng nghe ….hợp tấu …Đêm Thánh vô cùng…giây phút tưng bừng ….Jingle bell…jingle bell….Thôi chết rồi, bốn dây đèn âm nhạc là bốn bản nhạc Giáng sinh khác nhau, nhạc êm dịu xen lẫn nhạc rộn ràng. Tất cả loạn xà ngầu như một buổi tổng dợt văn nghệ. Mấy cha con nh́n nhau cười, người này đổ thừa người kia, đọc chữ th́ phải đọc cho hết, ngoài hộp có ḍng chữ nhỏ phía dưới ghi rơ tên bản nhạc. Cậu em trai tôi cười, thấy ngoài hộp có vẽ mấy nốt nhạc …đồ rề mi fa sol….là… Ok rồi, ai mà biết?

 

Mười mấy lần đón Giáng Sinh xa xứ đă qua, tôi dần dần làm quen với phong tục nơi quê hương mới. Noel là dịp đoàn tụ, tôi thường để dành ngày phép của ḿnh để thụ hưởng niềm vui đầm ấm này. Những dịp đi shopping trong mùa Lễ, ngắm nh́n thiên hạ lao xao, áo quần đẹp. Mùa Đông với thời tiết lạnh và khô là cơ hội cho bao model áo lạnh, khăn choàng, giày ống… đủ kiểu, đủ màu sắc. Tiệm quán chưng bày rực rỡ, không khí Giáng sinh tràn về trên khắp nẻo đường, đèn đóm lấp lánh. Thế gian đang hân hoan đón chào ngày Chúa ra đời. Những buổi sáng sớm lái xe đi làm trong mùa Lễ, ngang qua những ngôi giáo đường nằm lặng lẽ trong màn sương của vùng đồi núi này.Tôi chợt thoáng nghĩ về nơi chàng đă sống ngày chúng tôi yêu nhau. Đà Lạt, thành phố buồn muôn thuở. Miền Đất Hứa, nơi tôi đă đôi lần rơi nước mắt khi t́m đến địa chỉ chàng đă viết ở b́ thư của những lá thư t́nh đầy yêu thương, lăng mạn. Nơi đă vùi chôn mối t́nh đầu của tôi bằng những khắt khe không nói được bằng lời. Nơi đó, chàng đă ra đi mang theo lời nguyện dâng đời cho Chúa.

 

Bao năm tháng qua, mỗi lần nhớ lại cảm giác khi hai bàn tay chàng nâng niu ôm lấy khuôn mặt tôi trong nụ hôn ngày cuối, ḷng tôi vẫn như là muối xát. Tôi không c̣n là một cô bé ngoại đạo hay khóc thương cho mối t́nh đầu không có đoạn kết thuở xưa. Đời sống và tâm trí tôi cũng không c̣n hiện diện những âu lo khi ăn chén cơm hôm nay chưa no, ḷng đă lo cho bữa ăn ngày mai.

 

Tuy nhiên, ḷng tôi vẫn nhớ lời chàng… Hăy tin Chúa, Chúa ở cùng ta, mọi điều xảy ra trong đời ta đều có Chúa dự phần.

 

Giáng Sinh và tôi với mối t́nh đầu dang dở, xin hăy ngủ yên.

 

 

Nguyễn Diệu Anh Trinh

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính